"Cậu không đẹp bằng ánh trăng."
Tựa như đã nhẫn nhịn đến giới hạn, cuối cùng tối nay, Thiệu Khinh Yến không giống khi trước, chẳng hề tức giận gì mà dung túng Lê Xán.
Sau khi cậu nói xong thì xoay người đi về phía xe đạp của mình, lướt nhẹ qua tay cô.
Lê Xán sững sờ trong gió lạnh mất ba giây.
Ba giây sau, cô lại đứng tại chỗ, không nhịn được nữa bật cười.
Có lẽ là cuối cùng cùng thấy được một người thành thật bị ép điên, cô cảm thấy chơi rất vui.
Cô mặc áo khoác Thiệu Khinh Yến khoác cho mình vào, nhắm mắt đuổi theo bước chân cậu.
Mỗi một tiếng giày cao gót giẫm lên mặt đất đều gõ vào không khí trong đêm Vân Thành.
Đến khi Thiệu Khinh Yến đưa Lê Xán về nhà, đã là hơn 11 giờ khuya.
Từ bờ sông đến trang viên phía Tây có hơi xa, cậu còn phải về nhà, sau khi thả Lê Xán xuống thì định rời đi ngay.
Nhưng Lê Xán lại kéo cậu lại.
"Học sinh giỏi ra ngoài đêm khuya vất vả rồi, lần sau tôi muốn hóng mát thì sẽ tìm cậu tiếp."
Cô chuyển cho cậu 200 tệ trước mặt cậu, đồng thời lại lộ ra nụ cười được coi là cực kỳ ngây thơ.
Người quen Lê Xán đều biết, thực ra trời sinh tính cô không thích cười.
Số lần cô cười trước mặt Thiệu Khinh Yến tối nay, có khi còn nhiều hơn số lần cô cười trước nhiều người khác.
Đáng tiếc, đều mang theo ý làm nhục.
Thiệu Khinh Yến nhíu mày, muốn nói rõ ràng với cô, sau này đừng đùa quá trớn với mình nữa.
Nhưng giây sau, Lê Xán lại cởi áo khoác của cậu ra ngay trước mắt cậu.
Bả vai mong manh của người con gái để lộ ra một khoảng tuyết trắng, xương quai xanh đẹp đẽ dưới ánh đèn đêm khuya rọi xuống trong suốt như ngọc trai.
Cô cởi áo khoác ra, trả lại cho Thiệu Khinh Yến, hai tay dài nhỏ buông xuống bên người, trắng, gầy, nhỏ bé, sạch sẽ, chẳng khác gì những chỗ khác.
Đôi mắt Thiệu Khinh Yến dừng lại rồi nhanh chóng dời đi.
Lê Xán lại không để ý, chỉ đặt áo khoác của cậu vào trong giỏ.
"Thế không có chuyện gì nữa thì tôi vào trước đây."
Hai tay cô ôm ngực, bình chân như vại nhìn vào mắt Thiệu Khinh Yến.
Thiệu Khinh Yến không nói gì.
Lê Xán tự cất bước về nhà.
Sao đêm mùa hè ở Vân Thành thực ra thường rất mờ nhạt.
Bởi vì quá nhiều nhà cao tầng.
Ô nhiễm không khí khiến người ta gần như không thể nào nhìn thấy ánh trăng và những chòm sao chi chít khắp nơi.
Thiệu Khinh Yến nhìn Lê Xán đi từng bước vào sâu trong khu nhà, ánh trăng như thác nước trút xuống lưng cô, tựa như con bướm tung bay, mọc ra đôi cánh trong suốt.
Yết hầu cậu lên xuống một cách khó hiểu, biết vừa rồi mình đã nói dối...
Cô còn đẹp hơn cả ánh trăng.
...
Sau lễ trưởng thành, Lê Xán gần như đã hoàn toàn thoát khỏi trường học, chỉ có tháng 6 phải tham gia một chút cái gọi là lễ tốt nghiệp, đoạn đường cấp 3 của cô coi như đã kết thúc hoàn chỉnh.
Cô và nhóm Lâm Gia Giai bắt đầu lên kế hoạch cho chuyến du lịch tốt nghiệp.
Đào Cảnh Nhiên và Hà Minh Lãng bảo muốn đi Bắc Âu, nhóm Sầm Lĩnh và Lâm Gia Giai lại muốn đi Maldives và đi một vòng quanh mấy hòn đảo nhỏ, bọn họ vì ý kiến không hợp nhau mà căng thẳng mãi không xong.
Một buổi chiều nọ, mọi người cùng hẹn nhau ra ngoài chơi golf, không nhịn được lại tranh luận.
Chỉ có duy nhất Lê Xán là người đi đâu cũng được, bị hai phe của bọn họ ầm ĩ đến đau cả não.
Cô suy nghĩ một lúc rồi gửi tin nhắn cho Thiệu Khinh Yến.
[Maldives và Bắc Âu, chọn cái nào?]
Từ đêm đó trở đi, quan hệ giữa Lê Xán và Thiệu Khinh Yến dường như đã dịu đi.
Cô công chúa chuyện gì cũng phải tranh giành háo thắng, sau trò đùa quá trớn đã trút hết cơn giận trong lòng ra, thì chuyện gì cũng tốt.
Cuối cùng Thiệu Khinh Yến cũng nhận số tiền đêm hôm đó.
Lê Xán cũng mặc kệ cậu, nhưng hình như đã bắt đầu coi cậu là một người bạn bình thường, thỉnh thoảng nghe được một bài hát thấy thú vị sẽ chia sẻ cho cậu, đôi lúc đọc được chuyện thú vị cũng sẽ chụp ảnh gửi cho cậu, mỗi khi gặp game khó không chơi qua được, cô lại còn chụp màn hình gửi cho Thiệu Khinh Yến, hỏi cậu cách giải quyết, hoặc nhờ cậu đăng nhập thẳng vào tài khoản của mình để giúp cô vượt qua.
Thiệu Khinh Yến rất bận, dù không thể lúc nào cũng trả lời cô ngay nhưng làm việc xong, đọc được tin nhắn của cô thì cũng sẽ trả lời cô đôi ba chữ.
Giao diện nhắn tin vốn trống không, nhất thời lại đột nhiên rôm rả.
Cô gửi tin nhắn đi cũng không trông vào Thiệu Khinh Yến có thể trả lời mình ngay, ném điện thoại sang nhìn mọi người đánh bóng một lúc, đợi đến khi gần đến giờ cơm trưa mới mở WeChat ra lần nữa.
Quả nhiên Thiệu Khinh Yến đã trả lời cô.
[Maldives đi.]
Lê Xán hỏi: [Vì sao?]
Thiệu Khinh Yến: [Chạy khắp nơi mệt rồi, trước tiên cứ nghỉ ngơi thật tốt đã.]
Mấy hôm trước Lê Xán lại bay một chuyến đến Hồng Kông, về ăn đại thọ ông ngoại mình.
Cô nghĩ nghĩ một lúc, gần đây rất mệt.
[Được, vậy để tôi nói với các cậu ấy là tôi muốn đến Bắc Âu xem cực quang.]
Cô cố ý gửi cho Thiệu Khinh Yến như vậy.
Bên kia lại không trả lời tin nhắn của cô.
Song Lâm Gia Giai lại phát hiện cô vừa đi vừa nhắn tin WeChat với người ta, đến gần muốn xem một cái, rốt cuộc bên kia là ai.
Kết quả Lê Xán nhanh tay lẹ mắt, đưa điện thoại ra sau lưng.
"Xán Xán cậu có gì sai sai đấy nhé!" Lâm Gia Giai nói, "Cậu cũng có bí mật với mình!"
"Bây giờ cậu mới nhận ra sao?" Lê Xán ra vẻ ngạc nhiên nhìn cô ấy.
Mấy chàng trai đi phía trước nghe vậy cũng quay đầu lại hết.
"Không phải có bí mật là chuyện rất bình thường à? Chỉ cần không phải Xán Xán lén có người yêu sau lưng cậu thì cậu đừng có mà phàn nàn."
"Phải đấy phải đấy, chỉ cần không phải hôm nào tự nhiên có bạn trai thì ai mà không có bí mật chứ?"
Vốn dĩ Lâm Gia Giai cũng chỉ nói đùa, nhưng nghe mấy lời nói này của mọi người thì chợt nhận ra điều gì đó, nhấc khuỷu tay đụng đụng vào cánh tay Lê Xán.
"Không phải là bạn trai thật đấy chứ?"
"..."
"Cậu nghĩ cái gì thế?"
Lê Xán cho cô ấy một ánh mắt dè bỉu.
"Là giáo viên chơi cùng Từ Lê Hoà thôi."
Cô mặt không đổi sắc nói.
"À!"
Lâm Gia Giai tỉnh ra, lập tức vứt hết suy nghĩ với cô đi.
"Xán Xán, dù sao thì cậu đừng có người yêu sớm sau lưng mình đâu đấy, như thế thì chỉ còn một mình mình, làm sao mà sống chứ?" Cô ấy kéo cánh tay Lê Xán, làm nũng nói.
Lê Xán cười, không trả lời cô ấy.
Nhưng trong lòng thầm nghĩ cũng đúng, khả năng cao là cô sẽ không có bạn trai trước Lâm Gia Giai đâu.
"Lại nói này, có phải sắp đến sinh nhật ông trời con nhà cậu rồi không?" Lâm Gia Giai đột nhiên hỏi Lê Xán.
"Ừm."
Lê Xán đáp một tiếng nhạt nhẽo, hiển nhiên là rất đau đầu với ngày này.
"Lại mua cho nó một bộ lego?" Lâm Gia Giai hỏi.
"Lego nhà nó sắp chất thành núi rồi, nếu không có giáo viên dạy kèm ghép với nó thì nó có ghép đến mùa quýt cũng không hết được."
"Thế năm nay cậu tặng gì?"
Lê Xán không trả lời, dùng lắc đầu để bày tỏ, bây giờ mình cũng chưa nghĩ gì đến.
Buổi trưa, mọi người ăn cơm xong, chiều còn có việc riêng của mình cần phải làm, chẳng mấy đã ai về nhà nấy, đi tìm các mẹ.
Hôm nay Lê Xán khá rảnh rỗi, chiều cũng không bận chuyện gì, suy nghĩ một lúc thì lập tức đến cửa hàng xem quà cho Từ Lê Hoà.
Không ngờ, trên đường đến cửa hàng, cô bỗng nhận được số tiền chuyển khoản của Thiệu Khinh Yến.
Đầu óc Lê Xán mơ hồ, thấy cậu nhanh chóng gửi tin nhắn đến.
[Sắp tới tôi sẽ hơi bận, có lẽ sau đó cũng không có thời gian chơi với cậu bé, cho nên cậu lấy lại số tiền này trước đi.]
Lê Xán nhìn chăm chú vào tin nhắn của cậu, chẳng mấy đã hiểu rõ.
Là 2500 mà cô chuyển khoản cho cậu lúc mời cậu đến chơi với Từ Lê Hoà.
Cậu trừ ra giá thị trường mà cậu chơi với Từ Lê Hoà, còn đâu thì chuyển lại hết.
Ngón tay gõ hai nhịp trên ô bàn phím hiện ra, cô định trả lời lại, nói mình chưa bao giờ nhận lại tiền đã chuyển đi, đồng thời, số tiền đó của cô là mua hai tiếng rưỡi hôm đó của cậu, cậu trả về nghĩa là sao?
Nhưng cuối cùng cô suy nghĩ một lát, vẫn xoá lời nói đó đi, đổi thành:
[Sao thế, cậu không sống đến 80 tuổi à?]
[...]
Thiệu Khinh Yến về đến nhà rồi mở điện thoại lên, nhìn thấy tin nhắn như vậy.
Hiếm khi nào cậu nghẹn lời, nhưng đối mặt với Lê Xán, đôi khi cậu lại cảm thấy lực bất tòng tâm.
Cậu vốn định dành thời gian dùng 2500 đó để chơi cùng Từ Lê Hòa trước kỳ nghỉ hè.
Nhưng hôm qua bên nhà dạy thêm có một đứa trẻ, nói học kỳ này còn muốn cậu dạy thêm cả Vật lý, cho nên hôm nay cậu về nhà lại lập thời khoá biểu lần nữa, lại phát hiện dường như không còn dư thời gian nữa.
Thiệu Khinh Yến: [Gần đây tôi không có thời gian thật?]
Lê Xán: [Vậy thì sau này hẵng nói.]
Tài xế đã lái xe vào tầng hầm ga-ra của cửa hàng, cô lại nhanh chóng nhắn cho cậu: [Thế hôm nay có rảnh không? Hai tiếng, ra đây chọn quà sinh nhật cho Từ Lê Hoà.]
Thiệu Khinh Yến nhìn điện thoại, lại nhìn bảng kế hoạch mà mình vừa mới chỉnh sửa lại lần nữa.
Thiệu Khinh Yến: [Sau 8 giờ tối là được.]
Bình thường cửa hàng 10 giờ mới đóng cửa, sau 8 giờ, đúng là cậu rất kẹt thời gian.
Lê Xán liếc mắt: [Vậy được, tôi đợi cậu.]
Cô lại bảo tài xế đi theo lối trước ra ngoài, trở về nhà theo đường cũ, chờ mãi đến 8 giờ tối mới ra ngoài, đi cùng Thiệu Khinh Yến.
Vân Thành tháng 4, trời vẫn không lạnh không nóng. Lúc Lê Xán tìm thấy Thiệu Khinh Yến, cậu đang đứng ở cửa của cửa hàng, mặc một chiếc áo khoác màu xanh nhạt.
Có hơi tầm thường.
Cô nhìn từ xa, nghĩ.
Nhưng chịu không nổi là người này lại đẹp trai, vóc dáng 1m85, cho dù mặc cái gì cũng như móc quần áo, dẫu trang phục có tầm thường thì lúc cô đi mấy bước về phía cậu đã có người lên chào hỏi cậu, muốn xin WeChat của cậu.
"Ngại quá, tôi không có WeChat."
Cô nghe thấy Thiệu Khinh Yến từ chối người ta, cũng tầm thường như quần áo của cậu, bài cũ.
Cô gái bị từ chối còn không hết hy vọng, cười nói, "Thời đại này rồi, làm sao mà không thể có WeChat chứ, cậu yên tâm đi, đúng là mình thấy cậu đẹp trai, mình thêm WeChat của cậu, tuyệt đối sẽ không làm phiền cậu đâu..."
"Nhưng tôi không có WeChat thật."
Thiệu Khinh Yến mặt mày lạnh lùng, nói đi nói lại cũng chỉ có câu đó.
Vốn cô gái còn muốn cố gắng thêm, nhưng đến cuối cùng, thực sự không chịu nổi cậu trừ câu không có WeChat thì không nói gì khác nữa, chỉ có thể hậm hực rời đi.
Lê Xán đứng nhìn cách đó không xa, mãi đến khi cô gái đó rời khỏi, cô mới cất bước tiếp, đi về phía Thiệu Khinh Yến.
"Đi thôi."
Cô không nói chữ nào về chuyện mình nhìn thấy lúc nãy.
Cô đi trước Thiệu Khinh Yến, bước một bước vào trung tâm thương mại trước.
Thiệu Khinh Yến cũng không nói gì thêm.
Tựa như chuyện vừa rồi không hề xảy ra, cậu không biết gì hết, cô đứng ở gần cậu cũng vậy.
8, 9 giờ là lúc cửa hàng làm ăn phát đạt nhất, bốn phía toàn là khách hàng đi qua đi lại, nam nữ trẻ tuổi có rất nhiều đôi người yêu, không phải vừa ăn cơm xong thì cũng là vừa xem phim xong, trong tay vẫn còn cầm trà sữa, trò chuyện rôm rả.
Lê Xán suy nghĩ một lát, đưa Thiệu Khinh Yến đi dạo một vòng ở tầng 1 trước, rồi tìm được một cửa hàng trà sữa.
"Thiệu Khinh Yến, tôi muốn uống trà sữa." Cô đứng ở cửa quán trà sữa, nói.
Thiệu Khinh Yến nhìn cô một cái, hiển nhiên là không hiểu cô muốn uống trà sữa, sao còn nói với mình.
Những ác ý mà Lê Xán đã tích tụ bấy lâu, cuối cùng lại rục rịch trỗi dậy, không kìm được mà muốn phá đất vươn lên.
"Nhưng tôi không có WeChat."
Cô ngẩng mặt lên, vẻ mặt vô tội, ngây thơ nói cho cậu biết.
"Cho nên, cậu mời tôi uống đi."
