Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 23



Trà sữa mà Lê Xán uống là hồng trà kem muối, 30% đường, nhưng phải thêm một phần trân châu.

Dù Thiệu Khinh Yến không hiểu lúc này gọi 30% đường có ý nghĩa gì, nhưng cậu vẫn làm theo.

"Cậu có uống không?"

Lúc trà sữa được làm xong, Lê Xán cầm lấy cốc của mình, liếc nhìn bàn tay vẫn trống rỗng của Thiệu Khinh Yến.

Cậu lắc đầu: "Không, tôi vừa ăn tối xong."

"À."

Thực ra Lê Xán cũng vừa ăn tối xong.

Nhưng cô vẫn muốn uống.

Hai người cùng đi thang máy lên tầng, những cửa hàng trên tầng 4 chuyên bán quần áo trẻ em, còn có khu vực vui chơi cho thiếu nhi.

"Cậu thấy tặng nó cái gì thì được?"

Đôi mắt Lê Xán liếc qua mỗi một cửa hàng, cảm thấy cũng không khác gì mấy.

"Xem một chút đi."

Thiệu Khinh Yến cũng không có kinh nghiệm tặng quà cho trẻ con, Từ Lê Hoà là cậu bé nhỏ tuổi nhất mà anh từng gia sư đến nay.

Cậu và Lê Xán bước vào một cửa hàng flagship vịt vàng nhỏ gần lối vào thang máy nhất.

Lê Xán cầm lấy ngay một chiếc mũ vịt vàng đội lên đầu mình.

Cô gái trong gương có khuôn mặt sáng sủa, đôi mắt lạnh băng, song lại trong sáng, sạch sẽ, cả người mặc chiếc váy dài cổ yếm không có tay màu trắng gạo, trông chiếc mũ trên đầu cô cực kỳ nổi bật, lại buồn cười.

Nhưng có lẽ là vì đầu Lê Xán nhỏ nên cái mũ này đội lên đầu cô lại vừa vặn.

Cô soi gương lắc lắc, nhìn thấy Thiệu Khinh Yến đi sau lưng mình.

"Thiệu Khinh Yến." Cô gọi cậu đến.

Cậu vừa bước tới, Lê Xán đã lập tức đội một cái mũ khác vào đầu cậu.

Không vừa như Lê Xán, mũ của Thiệu Khinh Yến chỉ có thể để không trên đỉnh đầu, không đội xuống dưới được.

Lê Xán "chậc" một tiếng.

"Chẳng đẹp gì."

Thiệu Khinh Yến dừng lại, lấy mũ từ trên đầu xuống.

"Chắc là Từ Lê Hoà sẽ không thích kiểu này đâu." Cậu nói.

"Tôi biết mà." Lê Xán nói, "Nhưng tôi thích."

Cô lại ngắm mình trong gương, chắc là do bình thường ít khi đi dạo ở cửa hàng trẻ em nên cô cảm thấy cái mũ trên đầu mình rất mới lạ.

Cô không mua cái mũ này cho Từ Lê Hoà, nhưng lại mua cho mình một cái.

Sau đó, coi như Thiệu Khinh Yến đã biết được khả năng mua sắm thật sự của cô chiêu, ngoài miệng thì nói là mua đồ cho Từ Lê Hoà, nhưng cứ hay đi dạo rồi thấy món mình thích là lại ra tay quyết đoán.

Đến gần 10 giờ tối, lượng khách trong trung tâm thương mại đã càng ngày càng ít, dù Lê Xán còn chưa chọn xong quà cho Từ Lê Hoà nhưng trên tay Thiệu Khinh Yến đã đầy ắp mấy thứ cô mua cho mình.

Bước vào cửa hàng cuối cùng bán xe bốn bánh điều khiển từ xa, có lẽ là hôm nay nhân viên chưa đạt chỉ tiêu nên vừa nhìn thấy hai người đã cực kỳ nhiệt tình, hỏi, "Hai anh chị đến mua quà cho em trai em gái trong nhà sao?"

Lê Xán nhìn cửa hàng, lời ít ý nhiều, "Em họ."

"Em họ à, vậy đã bao nhiêu tuổi rồi ạ?"

"6 tuổi."

"6 tuổi, hay là xem thử mẫu xe địa hình đường đua mới nhất của cửa hàng chúng em nhé?"

Nhân viên bán hàng mặc kệ có trái với lương tâm hay không, bước lên cho Lê Xán xem mẫu mô hình đồ chơi ngay giữa cửa hàng, giá niêm yết là 2999.

Nhìn chàng trai sau lưng cô xách đồ, nhân viên cửa hàng đã có thể đoán được, mặc dù hai người trước mặt này trông còn trẻ nhưng đều là người không thiếu tiền.

Cô ấy bắt đầu ra sức giới thiệu cách chơi và ưu điểm của bộ xe địa hình này cho Lê Xán: có thể chơi một mình khi rảnh rỗi ở nhà, cũng có thể chơi cùng bạn bè thân thiết, có thể tự tay lắp ráp đường đua, cũng có thể tự ghép các mô hình ô tô khác nhau... Tóm lại, trong lời cô ấy, bộ xe địa hình này không hề có nhược điểm nào, mọi thứ đều được thổi phồng đến mức hoàn mỹ.

Lê Xán quay đầu lại hỏi Thiệu Khinh Yến: "Bộ này thế nào?"

"Cũng được."

Nhân viên nghe xong thì lập tức vui vẻ, "Vậy hay là lấy luôn bộ này về?"

Lê Xán quay đầu lại, nói, "Tôi nghĩ thêm đã."

Hai người đi dạo phố chưa đến 2 tiếng, nhưng đã sinh ra một loại ăn ý kỳ lạ.

Lúc Thiệu Khinh Yến nói "Cũng được" thì tức là bộ đồ chơi này không được lắm.

Có lẽ cũng đã nhìn ra giữa hai người, là Lê Xán làm chủ, nhân viên bắt đầu theo sát Lê Xán, nói chuyện với cô.

"Hai anh chị trông cũng trẻ tuổi, chắc là người yêu nhỉ?"

Lê Xán còn chưa đi được hai bước đã dừng lại, quay đầu nhìn cô ấy một cách kỳ lạ.

Hình như là lần đầu tiên có người hiểu lầm cô và Thiệu Khinh Yến là một đôi trước mặt cô.

Lòng cô lập tức có một cảm giác không nói nên lời, phản ứng đầu tiên không phải bài xích, mà là buồn cười.

"Sao tôi có thể có bạn trai ngốc như vậy chứ?"

"À..." Nhân viên bắt đầu hơi xấu hổ, "Thế thì là anh trai và em gái? Hai người cùng đi mua quà cho em họ, phải không?"

"Hừ."

Lê Xán cười trừ một tiếng, không nói tiếp là phải, cũng không nói không phải.

Nhân viên liền tự cho rằng là như vậy, bắt đầu tẩy não Lê Xán chỗ tốt của bộ đồ chơi này.

Cô ấy phí hết thời gian chín trâu hai hổ.

Cuối cùng Lê Xán vẫn không mua.

Lúc đợi thang máy xuống tầng, cô hỏi Thiệu Khinh Yến, "Sao bộ đồ chơi đó lại không được?"

"Cửa hàng ngay lối vào tầng 1 có một bộ giống như đúc, chỉ là không bày ra, giá rẻ hơn 300."

"..."

Lý do quá trực tiếp, thô bạo.

Lê Xán không khỏi nhìn cậu nhiều thêm hai cái.

Lúc bọn họ ở tầng 1 chỉ là tuỳ tiện đi dạo, chủ yếu là vì đợi trà sữa của cô.

Thế mà trong thời gian như vậy, cậu đã có thể nhớ kĩ mấy thứ này.

Nhớ đến chuyện lúc nãy nhân viên hỏi mình và cậu có phải anh em không, Lê Xán yên lặng uống xong mấy ngụm trà sữa cuối cùng, lại hỏi Thiệu Khinh Yến, "Sinh nhật cậu là ngày nào?"

"Ngày 18 tháng 7."

"À." Lê Xán nói, "Nhỏ hơn tôi 5 tháng, thế thì là em trai tôi."

"..."

Thiệu Khinh Yến lẳng lặng nghiêng đầu nhìn cô, như muốn nói gì đó, nhưng dừng ánh mắt trên khuôn mặt sạch sẽ không tì vết của cô mấy giây, cuối cùng vẫn không nói gì.

Hai người xuống tầng 1, Lê Xán lấy bộ đồ chơi giống nhau như đúc mà Thiệu Khinh Yến nói.

Đến khi ra khỏi cửa lớn của trung tâm thương mại, trong tay hai người đã xách đầy đồ.

Đồ chơi vừa to vừa nặng thì giao cho Thiệu Khinh Yến cầm, còn một số búp bê và mũ nhẹ thì Lê Xán tự xách.

Bà lão bán vòng tay hoa nhài ngồi ở cửa thang máy, trong giỏ còn có hai cái vòng hoa cuối cùng chưa bán được.

Bước chân Lê Xán đột nhiên ngừng lại.

"Thiệu Khinh Yến." Ánh mắt cô nhìn chăm chăm vào chỗ đó, nói, "Kiếp này mua hoa, kiếp sau xinh đẹp."

Theo ánh mắt của cô, Thiệu Khinh Yến nhìn thấy bà lão ngồi ở cánh cửa sắt.

Dù công chúa hay mặt lạnh, kiêu ngạo, còn hay thích đùa quá trớn, xem thường người khác nhưng cũng có chút lòng tốt.

Cậu bước qua, mua hai chiếc vòng tay hoa nhài cuối cùng đang được giảm giá, rồi đưa cho Lê Xán.

Lê Xán chỉ cầm một chiếc.

"Đeo hai tay thì quê lắm."

Cô bỏ mấy thứ cầm trên tay và túi đồ xuống đất, tự đeo một chiếc lên cổ tay trái của mình.

Hoa nhài hái lúc sáng sớm, đến lúc này đã không còn tươi như thế nữa, nhưng Lê Xán lắc lắc cổ tay của mình, vẫn không hề chê bai chút nào.

Mùi hoa nhài thoang thoảng, dần dần quanh quẩn ở chóp mũi hai người.

Còn lại một cái ở tay Thiệu Khinh Yến.

"Cậu có đeo không?" Lê Xán vừa ngửi hương hoa nhài, vừa hỏi cậu rất tự nhiên.

Thiệu Khinh Yến đưa mắt nhìn cổ tay cô, lại nhìn chiếc vòng trên tay mình, đống đồ chơi cậu vừa đặt xuống khi đi mua hoa vẫn đang ở dưới chân.

Cậu cụp mắt, học theo dáng vẻ của Lê Xán, quấn vòng hoa nhài lên cổ tay.

Chỉ là vốn dĩ vòng hoa này là cho con gái đeo, cổ tay cậu thô hơn con gái, cho nên lúc đeo hơi tốn sức.

Lê Xán nhìn cậu hai giây, thấy cậu đang ước chừng độ dài bằng ngón tay, như thể ngay cả việc đeo một chiếc vòng tay cũng phải tính toán xem nên đeo vào chỗ nào cho đẹp nhất, cuối cùng cô thực sự không chịu nổi nữa, bèn bước tới lấy thẳng vòng hoa từ tay cậu, giúp cậu đeo vào vị trí phù hợp nhất.

Cô ngẩng đầu lên, định theo đó chế nhạo Thiệu Khinh Yến mấy câu.

Nhưng, lúc cô hơi nâng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt Thiệu Khinh Yến gần trong gang tấc cũng đang cụp xuống, lời đã đến bên miệng dường như bỗng không nói ra được.

Có lẽ đây là lần đầu tiên Lê Xán nhìn Thiệu Khinh Yến ở khoảng cách gần như vậy.

Cô thấy hàng mi sạch sẽ của cậu, con ngươi luôn chất chứa sự trầm mặc, trắng đen rõ ràng, đôi mày sắc bén, mũi rất cao,... Tất cả những gì cô ghi nhớ về dáng vẻ của Thiệu Khinh Yến, đều hiện lên rõ ràng hơn trước mắt cô.

Đây là một khuôn mặt rất thích hợp để yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Cô trộm nghĩ.

Thảo nào nhiều người lần đầu nhìn thấy cậu lại muốn xin WeChat của cậu.

Cô lặng lẽ nhìn Thiệu Khinh Yến, không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.

Mãi đến khi cô thấy cổ mình cứ ngẩng mãi nên hơi đau, cô mới cúi đầu xuống, lùi về sau hai bước.

Lời cười nhạo cuối cùng cùng không thể nói ra.

Lê Xán hướng ra ngoài nhìn quanh đường lớn, tài xế trong nhà đã lái xe đến trước cửa trung tâm thương mại.

Cô liếc mắt ra hiệu cho Thiệu Khinh Yến một cái, đối phương lập tức hiểu ý cúi người cầm đồ đưa lên xe giúp cô.

Đầu phố Vân Thành hơn 10 giờ đêm, Maybach hoà vào dòng xe cộ.

Thiệu Khinh Yến cũng xoay người lên xe của mình, để gió lùa vào ống tay áo.

...

Lúc về đến nhà, trong nhà vẫn sáng đèn.

Thiệu Thấm Phương ngồi bên cạnh bàn, đang xuất thần thì nghe thấy tiếng Thiệu Khinh Yến về, bà hơi hoảng hốt, vội quay đầu.

"Con về rồi." Bà nói.

"Vâng."

Thiệu Khinh Yến bước vào phòng, bỏ ba lô xuống trước.

Sau đó mới đi ra, nhìn bát chè đậu đỏ đang bày trên bàn.

"Tự dưng tối mẹ muốn ăn nên làm, để phần cho con một bát đó."

"Vâng."

Thiệu Khinh Yến yên lặng ngồi xuống, bắt đầu ăn chè.

Thiệu Thấm Phương đương nhiên là trông thấy chiếc vòng tay hoa nhài trên cổ tay cậu.

Đôi mắt bà dừng lại, nhất thời nghi ngờ mình bị viễn thị.

Sau khi xác nhận không phải, bà hỏi, "Khinh Yến, tối nay con ra ngoài với con gái hả?"

Thiệu Khinh Yến ngẩng đầu lên, cũng thấy chiếc vòng chưa tháo xuống trên tay mình.

"Vâng." Cậu cũng không phủ nhận.

"À."

Cậu đã thừa nhận, Thiệu Thấm Phương cũng không có gì để hỏi lại.

Từ nhỏ đến lớn, Thiệu Khinh Yến là một đứa bé rất có chính kiến. Sau khi sinh nó xong, cơ thể bà suy yếu, không làm được việc nặng, từ nhỏ nó đã bắt đầu biết giúp bà làm việc nhà, làm mấy việc linh tinh để kiếm tiền.

Việc học của nó chưa bao giờ cần bà phải quan tâm, đồng thời cuộc sống riêng của nó, bà biết, bà cũng không cần phải hỏi nhiều.

Đèn sợi đốt trên đỉnh đầu vừa mới thay mấy hôm trước, Thiệu Thấm Phương xoa xoa đôi mắt đau nhức hơi đỏ lên, lại bắt đầu đắn đo rốt cuộc làm sao để nói chuyện tối nay cho Thiệu Khinh Yến.

Bà vừa nhìn Thiệu Khinh Yến ăn chè, vừa thử mở miệng, nói, "Khinh Yến, tối nay ông ta lại đến..."

Bàn tay đang ăn chè của Thiệu Khinh Yến dừng lại, rồi ngẩng đầu lên.

Dường như Thiệu Thấm Phương có hơi bất lực.

"Ông ta nói, ông ta với người phụ nữ đó đến bây giờ cũng không có con, ông ta đến tuổi này cũng không có sức đâu mà có thêm đứa con nữa. Khinh Yến, con là đứa con duy nhất của ông ta, ông ta nói, chỉ cần con đồng ý quay về với ông ta, cùng họ với ông ta thì sau này tất cả tài sản của ông ta đều là của con, con lên đại học, ra nước ngoài học, tất cả đều không cần phải tự cố gắng kiếm tiền sinh hoạt, ông ta sẽ giúp con hết..."

"Con cần ông ta giúp gì chứ?"

Vì lý do gia đình mà sinh ra, Thiệu Khinh Yến đã chín chắn, trưởng thành, điềm tĩnh hơn những đứa trẻ khác.

Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là cậu không biết giận.

Cậu lặng lẽ nhìn mẹ, dù không nói nặng lời vì những điều bà kể nhưng gân xanh trên mu bàn tay đang nắm chặt chiếc thìa của cậu nổi rõ mồn một khắp nơi.

"20 năm qua chúng ta cũng tự vượt qua rồi, bây giờ con cần ông ta giúp gì chứ?" Cậu nói một cách lạnh nhạt.

"Mẹ biết, mẹ biết có lẽ con sẽ không đồng ý." Thiệu Thấm Phương nghe cậu nói, vừa nôn nóng giải thích, vừa như cuối cùng cũng lấy lại được tự tin trong lòng.

"Nên tối mẹ đã từ chối ông ta rồi, Khinh Yến." Bà nói.

"Nhưng đúng là mẹ sợ, sợ con lại trách mẹ, sợ con lại oán mẹ, không cho con hưởng cuộc sống sung sướng có sẵn, mà cứ bắt con phải tự đi làm thuê cho người khác, đi gia sư..."

"Con không trách mẹ đâu, mẹ không có sai."

Thiệu Khinh Yến nghe lời giải thích của bà xong, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Đồng thời, cậu nói với mẹ càng thêm kiên định, "Con kiếm tiền dựa vào chính đôi bàn tay con, không thấp kém hơn bất kỳ ai, đi học bằng tiền của ông ta, con mới thấy mấy thứ con học toàn là bẩn thỉu."

"Sau này ông ta mà đến nữa, thì mẹ đừng mở cửa cho ông ta."

Cậu nói rõ ràng thái độ của mình với mẹ, sau đó liền cúi đầu ăn chè, không nói thêm câu nào nữa.

Thiệu Thấm Phương ngồi cạnh bàn, nhìn bộ dáng của con trai, vốn đang muốn nói thêm, nhưng lời đến bên miệng rồi lại thôi.

Thôi, bà nghĩ.

Con của bà, trước giờ cũng là đứa trẻ có chính kiến, cũng không chịu khuất phục, bà không cần phải căn dặn, quan tâm nhiều.

Chỉ là nhìn chiếc vòng hoa nhài cậu đeo trên cổ tay, bà suy nghĩ một lúc rồi vẫn nói thêm một câu:

"Nếu con yêu đương thật thì nhớ tốt với con gái nhà người ta một chút, con bé muốn ăn gì uống gì thì con cũng đừng tiết kiệm, không thể đối xử với người ta như đối xử với bản thân mình được."

"..."

Bàn tay cầm thìa của Thiệu Khinh Yến hơi ngừng lại, ngẩng đầu muốn bảo mình không yêu đương.

Nhưng, cậu giật mình, cuối cùng không hiểu sao lại chỉ nói một tiếng, "Vâng, con biết rồi."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...