Tổ chức sinh nhật cho Từ Lê Hoà xong, thời gian đã đến trung tuần tháng 4.
Sau khi Lê Xán đăng bài chúc mừng sinh nhật cho cậu bé lên bảng tin thì mới nhớ ra, hình như đến giờ mình vẫn chưa kéo Thiệu Khinh Yến ra khỏi trạng thái chặn.
Cô không nghĩ quá nhiều, tìm thẳng đến WeChat của Thiệu Khinh Yến, hỏi cậu có chơi game không.
Là một trò chơi nhỏ dạng thi đố kiến thức bách khoa mà cô mới phát hiện gần đây, hơi giống đố vui có thưởng.
Cô nghĩ kỹ rồi, nếu tối nay cô có thể thắng được Thiệu Khinh Yến thì sẽ kéo cậu ra khỏi danh sách đen, còn nếu không thắng được, thì để cậu ở đó tiếp vậy.
Cô nhắn tin lúc hơn 8 giờ tối, mãi đến 10 rưỡi mới nhận được câu trả lời.
Bên kia chỉ đơn giản gửi một dấu chấm hỏi.
[?]
Lê Xán gửi link ứng dụng qua, nói qua quy tắc trò chơi cho cậu.
Thiệu Khinh Yến: [Được, chờ tôi tắm xong thì có thể chơi thử mấy ván xem.]
Thế là Lê Xán lại chờ cậu tắm hơn 10 phút.
Lúc chờ cậu tắm, cô buồn chán xuống tầng, tự rửa dâu tây để ăn.
Trong phòng khách, hình như bà Tôn Vi cũng vừa về đến nhà, bây giờ vẫn còn đang ngồi ở sofa gọi điện thoại.
Lê Xán đi qua cạnh bà, loáng thoáng nghe thấy mấy từ như "tay trắng ra đi".
Cô vừa định lên tầng thì bà đã cúp điện thoại, gọi cô lại.
"Xán Xán, con lại đây, mẹ có chuyện muốn nói với con."
Lê Xán chỉ có thể bước qua.
"Dạo này con rất thân với một đứa con trai?"
Cô vừa đặt mông lên ghế sofa, Tôn Vi đã lập tức nói chuyện thẳng với cô.
Lê Xán đáp một tiếng, không phủ nhận.
Chú Khang là tài xế hay lái xe cho nhà cô.
Bình thường cô tiếp xúc với Thiệu Khinh Yến, đều là trước mắt chú Khang, chú ấy nói những chuyện này cho Tôn Vi, cô không thấy lạ chút nào.
"Bây giờ con cũng coi như là đã tốt nghiệp cấp 3 rồi, muốn yêu đương hay chơi đùa cái gì thì mẹ mặc kệ con." Tôn Vi nói, "Nhưng chỉ có một chuyện, con nghe kỹ cho mẹ, không được tìm mấy thằng nhóc nghèo kiết xác ở bên ngoài."
Nét mặt Tôn Vi rất nghiêm túc.
"Vừa rồi dì Trần của con lại gọi cho mẹ, nói là đang kiện cáo ly hôn với chồng. Tình hình nhà bọn họ con cũng biết rồi đấy, mẹ với dì Trần của con quen nhau lúc cùng đi du học ở Mỹ. Mà chồng của bà ấy thì sao? Xuất thân từ nông thôn hai lúa, hoàn toàn dựa hết vào bà ấy mới có tất cả ngày hôm nay, bây giờ thì hay rồi, đến tuổi này, tiền ông ta cũng có, thanh danh địa vị đạt được là nghĩ ngay đến ly hôn, lý do ly hôn là dì Trần của con không sinh con được, đúng là vô lý, nực cười!"
Lê Xán cầm chiếc bát thuỷ tinh trong tay, không lên tiếng.
Tôn Vi nhìn cô, lại nói tiếp, "Tóm lại, dù bây giờ con vẫn còn trẻ, qua lại với ai cũng được, nhưng mẹ có một điều kiện, là nhà của đối phương không thể kém hơn nhà chúng ta."
"Không thể kém hơn nhà chúng ta?"
Trước kia, Lê Xán nghe thấy thì cũng thôi, giờ nghe thấy thì lại cảm thấy mẹ cô đúng là điên rồi.
"Vậy con có được chọn không?"
Đây không phải là cô đánh giá cao bản thân mình, mà là bây giờ tài sản của bố mẹ cô, hoàn toàn là mức đứng hàng đầu trong nước.
Cô nhíu mày, còn muốn nói tiếp gì đó, nhưng giây sau Tôn Vi còn nói, "Nếu hà khắc quá thì nới lỏng điều kiện một chút cũng không phải không được, như nhóm Sầm Lĩnh, Hà Minh Lãng mà bình thường con hay chơi cùng đấy..."
"Đó đều là bạn bè của con." Lê Xán nhấn mạnh.
"Có đôi nào mà không bắt đầu từ làm bạn bè?" Tôn Vi cũng không để tâm, "Tóm lại, tốt nhất là con nghe lời nói của mẹ vào, đừng để đến lúc mẹ phát hiện ra con lén lút yêu đương với đứa nghèo hèn không đóng nổi cả học phí, cho dù năng lực của nó tốt cũng không được."
"..."
Lê Xán cực kỳ nghi ngờ bố mẹ đã lén cô điều tra Thiệu Khinh Yến.
Nhưng nghĩ kỹ thì, ai bảo cô muốn yêu đương với Thiệu Khinh Yến? Trước giờ cô chưa từng có ý nghĩ đó.
Thế là cô nhanh chóng bình tĩnh lại, bưng lấy cái bát đầy dâu tây đứng lên.
"Yên tâm đi, đời con không có chuyện yêu đương với kẻ nghèo nàn đâu, được rồi chứ?"
Cô xoay người đi đến bậc thanh, tiếng dép lê quệt trên nền gạch lát lạnh lẽo trong căn biệt thự tĩnh mịch giữa đêm khuya nghe có vẻ chói tai.
Lê Xán về phòng.
Thiệu Khinh Yến trong điện thoại đã tắm xong, hỏi cô lúc nào thì bắt đầu chơi, cậu phải đi ngủ lúc 11h30, mai còn phải dậy sớm.
Lê Xán nhìn chăm chú vào giao diện trò chuyện với cậu, mãi lâu không nói gì, chỉ bỏ từng quả từng quả dâu tây vào trong miệng.
Đợi đến khi thời gian đã qua 11 giờ, cuối cùng cô mới cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho cậu:
[Không chơi nữa.]
Bên kia nhanh chóng trả lời lại.
Nhưng Lê Xán có thể nhìn thấy, giao diện trò chuyện với Thiệu Khinh Yến của WeChat, dòng trên cùng của trang chủ cứ liên tục nhảy qua lại giữa "Thiệu Khinh Yến" và "Đối phương đang soạn tin nhắn...".
Cô đợi rồi đợi, Thiệu Khinh Yến có gửi tin nhắn cho cô không.
Cô nhàn rỗi, nhàm chán bấm vào trang cá nhân của cậu, thuận tay sửa lại biệt danh của cậu.
"Thợ lái xe đạp đi hóng gió Tiểu Thiệu."
Lê Xán nhấn vào nút xác nhận.
Lúc quay về giao diện trò chuyện, cũng đúng lúc Thiệu Khinh Yến gửi tin nhắn đến.
Chỉ có 4 chữ.
[Tâm trạng không tốt?]
Lê Xán lặng lẽ nghẹn họng, không rõ 4 chữ này bỏng tay cỡ nào mà làm cậu phải gõ lâu như thế.
[Cũng khá đi.] Cô nói.
[Tâm trạng không tốt thì đi ngủ sớm một chút đi.]
Thiệu Khinh Yến lại nhanh chóng nhắn lại cho cô.
[Ngủ một giấc rồi nghĩ xem giải quyết thế nào.]
"..."
Lê Xán không biết mạch não của Thiệu Khinh Yến ra sao.
Cô chỉ biết, nếu sau này cậu tán con gái bằng bộ dạng này, có lẽ là chẳng có cô gái nào bằng lòng đáp lại cậu, cho dù cậu là học sinh giỏi có trí thông minh hơn cả người thường.
Trong đầu lại liên tục nhớ đến lời nói của Tôn Vi lúc nãy nói với cô ở dưới tầng.
"Không được tìm mấy thằng nhóc nghèo nàn ở bên ngoài..."
Cô nhìn chăm chú vào mấy chữ mà Thiệu Khinh Yến gửi cho cô, cuối cùng nhắn lại cho cậu:
[Cậu có thể giúp tôi nghĩ ra vài hoạt động đốt tiền được không?]
Đối phương lại mãi không trả lời cô tiếp.
Lúc này, ngay cả "Đối phương đang soạn tin nhắn" cũng không có.
Có lẽ, hình như, biết đâu... lại chạm đến tự tôn của cậu, Lê Xán nghĩ.
Cô nằm vật xuống giường, không còn ôm hy vọng đêm nay Thiệu Khinh Yến sẽ trả lời lại mình, cô vừa mới dịch chuyển chăn gối xong, điều chỉnh nhiệt độ điều hoà, điện thoại lại vang lên tin nhắn mới.
Cô mở ra nhìn xem.
Là tin nhắn của Thiệu Khinh Yến.
Thợ lái xe đạp đi hóng gió Tiểu Thiệu: [Nói chuyện với ngành tuyển thẳng vào Thanh Hoa, một nghìn một giờ.]
Đây có lẽ là câu đùa nhạt nhẽo nhất mà Lê Xán nghe được trong đời.
Cũng là câu đùa nhạt nhẽo nhất mà Thiệu Khinh Yến đã vắt óc nghĩ ra trong đời
Nhưng Lê Xán cười thật.
Cô nhanh chóng bấm gọi điện cho Thiệu Khinh Yến.
Bên kia cũng nghe rất nhanh.
"Học sinh giỏi, bắt đầu tính giờ chưa?" Cô hỏi.
"Rồi." Giọng nói hơi trầm xuống vì tín hiệu âm thanh từ điện thoại, truyền ra qua ống nghe.
Lê Xán cũng không biết vì sao sau khi nghe thấy giọng nói của cậu, dường như cuối cùng toàn thân cô cũng yên ổn lại.
Cho dù Thiệu Khinh Yến từng nói đây là tính giờ trả tiền gì gì đó, cô cũng chẳng để ý, chỉ cầm điện thoại nằm nghiêng trên gối đầu, nghe hơi thể yên tĩnh, đều đều của bên kia.
"Học sinh giỏi, cậu học ngành gì trên đại học?"
Rất lâu sau, Lê Xán mới hỏi.
"Toán học."
"Ồ." Lê Xán suy nghĩ một lát, hình như cậu đã giành được rất nhiều giải thưởng của các cuộc thi Toán học, cậu dạy thêm cho con nhà người ta cũng đa phần là dạy về phương diện các thứ như Toán học, Khoa học tự nhiên.
"Toán học có kiếm tiền được không?" Cô nhanh chóng hỏi tiếp.
"..."
Câu hỏi vô cùng thẳng thừng.
Hỏi đến nỗi Thiệu Khinh Yến nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
"Để xem tốt nghiệp xong làm gì đã." Cậu nói, "Làm kinh doanh thì cũng kiếm được."
"Cũng phải, trên phố Wall có rất nhiều công nhân cổ vàng* xuất thân từ ngành Toán học, anh tôi cũng thế."
(*) Công nhân cổ vàng: Cuộc cách mạng khoa học và công nghệ, diễn ra từ giữa thế kỷ XX, đặc biệt là từ năm 1970 đến nay đã làm biến đổi sâu sắc và toàn diện nền kinh tế tư bản chủ nghĩa, đến lượt nó, sự thay đổi kinh tế đã tác động đến các giai tầng xã hội, đặc biệt là giai cấp công nhân hiện đại. Ví dụ như ở Mỹ và Canada, giai cấp công nhân hiện đại ở Mỹ và Canada có thể xếp loại thành những giai tầng khác nhau như: "công nhân cổ trắng", "công nhân cổ vàng", "công nhân cổ xanh", "công nhân cổ tím"... Tiêu chí để phân loại chủ yếu dựa trên những công việc cụ thể mà họ đảm nhận, trình độ học vấn, tính chuyên nghiệp và thu nhập hàng năm. "Công nhân cổ vàng" (gold-collar worker) là những người làm công ăn lương có trình độ đại học, cao đẳng hoặc tốt nghiệp các trường dạy nghề, trường kỹ thuật...
Hình như Lê Xán rất ít khi chủ động nhắc tới anh trai mình ở trước mặt người khác.
Là nhân vật tựa như con cưng của ông trời từ lúc sinh ra.
Từ nhỏ đến lớn, Lê Xán rất ít khi kính nể ai, Lê Đàm là người đầu tiên.
Lúc cô còn đang học cấp 2, Lê Đàm đã lấy được offer ngành Toán học của Harvard, đi Mỹ. Hai năm trước khi tốt nghiệp, anh ấy ở lại phố Wall, định làm công nhân tài chính hai năm rồi về nước thừa kế gia sản.
Nghe bố mẹ nói, sau khi anh ấy lên đại học thì không ngửa tay xin tiền trong nhà nữa.
Có lẽ là vì có một người anh như vậy nên dường như Lê Xán rất ít khi ngưỡng mộ những người bên cạnh mình.
Dưới góc nhìn của cô, những người này còn không bằng một đầu ngón tay của anh cô.
Nhưng cô rất bội phục Thiệu Khinh Yến.
Mặc dù mới quen chưa được mấy tháng, nhưng càng ngày cô càng biết, một người bình thường muốn được tuyển thẳng vào Thanh Hoa cũng khó không kém gì việc anh trai cô nộp đơn thẳng vào Harvard.
Mỗi người đều có cuộc đời của mình, điều kiện bẩm sinh của cô và Lê Đàm đã tốt hơn nhiều người bình thường.
"Thiệu Khinh Yến, mấy tháng nữa là tôi sẽ đi nước Anh."
Cô cầm điện thoại, ánh mắt chẳng có mục đích nhìn vào chỗ nào đó trước giường.
"Trường Kinh tế và Khoa học Chính trị London."
"Lâm Gia Giai cũng đến Đại học Mỹ thuật London, ở cùng với tôi."
Cô trầm mặc, chờ Thiệu Khinh Yến đáp lời.
Nhưng Thiệu Khinh Yến lại rất lâu không đáp lại.
Lúc cô cho rằng người bên kia điện thoại đã thiếp đi thì lại nghe thấy giọng cậu, như mang theo dòng điện, đi vào tai cô.
"London rất tốt." Cậu nói, "Đại học của các cậu, cũng đều là đại học rất tốt."
Đúng vậy.
Đều là đại học rất tốt.
Sau này, chắc chắn cô cũng sẽ có cuộc sống rất tốt.
"Học sinh giỏi, tôi hơi mệt rồi."
Lê Xán trở mình, nhìn màn đêm đen kịt vẫn còn vương chút ánh sáng bên ngoài qua khe hở nhỏ cuối cùng của tấm rèm cửa.
"Buồn ngủ thì ngủ đi." Thiệu Khinh Yến nói bên tai cô.
"Ừm."
Lê Xán dẫn híp mắt lại, lúc điện thoại sáng rỡ sắp tự động tắt trước mặt cô, còn nhìn thấy giao diện màn hình biểu thị vẫn đang nói chuyện.
Cô không nghĩ nhiều nữa, cuối cùng lại vực dậy tinh thần, nhìn xuống thời gian nói chuyện lần này.
Rõ ràng cảm thấy cũng không lâu lắm, nhưng thế mà cũng đã 30 phút. Đang lúc Lê Xán thu nhỏ màn hình cuộc gọi thoại, định cứ như vậy chuyển tiền cho cậu thì đột nhiên cô lại nghe thấy giọng nói của Thiệu Khinh Yến ở bên điện thoại ấy truyền đến...
"Lần này nói chuyện mới có 30 phút, chưa đến mức phí tối thiểu, nên không thu tiền, lần sau nhớ ủng hộ công việc kinh doanh của tôi nhé."
Giọng cậu thanh thanh.
Sau đó thì dập điện thoại, đánh cho Lê Xán không kịp phòng ngự.
Cô kinh ngạc nhìn màn hình điện thoại đã không còn gì nữa, thoáng cái não trống không.
Hít thở sâu mấy lần xong, cô mới chấp nhận việc hôm nay mình lại bị cậu cắt đứt đường lui trước.
Cô cầm điện thoại, nhìn giao diện nhắn tin đã trở nên yên ắng, chút bồn chồn cuối cùng còn sót lại trong lòng cũng được xoa dịu.
Sau khi vào đêm, trang viên phía Tây là nơi tĩnh mịch yên bình nhất Vân Thành.
Giấc ngủ đêm nay của Lê Xán, rất ngon.
