Cuối cùng, nhóm nhỏ 5 người quyết định địa điểm đi du lịch tốt nghiệp là Maldives.
Về phần cực quang ở Bắc Âu, vì cuối cùng, Lê Xán và Lâm Gia Giai, còn có Hà Minh Lãng đều đi học ở châu Âu nên mọi người đều nhất trí là đợi đến tháng 8, 9 rồi đi.
Lê Xán bắt đầu ở nhà thu dọn hành lý, dưới đất trong phòng để quần áo toàn là đồ mùa hè mới bóc tem.
Sau khi cô sửa soạn gần xong, Lâm Gia Giai giục cô trong nhóm đến nhà Đào Cảnh Nhiên để bơi lội.
Mấy ngày gần đây, thời tiết Vân Thành chợt nóng lạ thường, mấy khóm hoa bên đường vừa nở được mấy hôm đã lập tức héo hon vì không ai chăm sóc.
Tầng hầm nhà Đào Cảnh Nhiên mới làm bể bơi, mới đưa vào sử dụng mấy hôm nay, ngày nào cũng thúc giục mọi người trong nhóm đến nhà cậu ta bơi lội.
Lê Xán chọn cho mình một bộ áo tắm, rồi đặt kính bơi, nón bơi và một số thứ cần thiết vào trong túi rồi ra cửa.
Tài xế đưa cô đến cổng nhà Đào Cảnh Nhiên.
Đôi chân mang dép của cô vừa giẫm xuống mặt đất thì đã gặp được người không nghĩ đến được.
Thiệu Khinh Yến đứng ở trước mặt Lê Xán, cũng không ngờ hôm nay sẽ gặp phải cô.
Hôm nay Lê Xán mặc chiếc áo cộc tay với kiểu dáng rất lạ, phía dưới là chiếc quần rộng rãi, thoải mái, đôi chân đi sandal, cả người không có trang sức nào dư thừa, trông khá tuỳ tiện, có vẻ là không phải được bố mẹ nhà họ Đào mời đến làm khách mà là đến chơi với Đào Cảnh Nhiên.
"Hôm nay cậu đến dạy thêm cho Tiểu Thành sao?" Lê Xán hỏi cậu.
"Ừm."
Thiệu Khinh Yến dắt xe đạp vào trong.
Lê Xán ăn ý đi bên cạnh cậu.
"Nhưng tôi nhớ bình thường thời gian cậu dạy thêm cho Tiểu Thành không phải là thứ tư, thứ sáu và thứ bảy à?"
Hôm nay là cuối tuần.
"Hôm qua không dạy, Tiểu Thành đi khám nha sĩ."
"À."
Lê Xán nghe xong thì không hỏi thêm gì nữa.
Đợi đến khi hai người cùng đến trước cửa biệt thự nhà họ Đào, Thiệu Khinh Yến dừng xe ở bên cạnh, cô đứng ở ngoài cửa, cố ý chờ cậu một lát.
Hai người cùng đẩy cửa vào trong.
Bố mẹ nhà họ Đào không ở đây, trong nhà đúng là thiên đường của bọn trẻ.
Lê Xán mới vào cửa đã trông thấy Đào Cảnh Nhiên và Hà Minh Lãng đang ngồi dưới đất chơi game ở phòng khách, Sầm Lĩnh và Lâm Gia Giai thì đang nói chuyện về chức năng của chiếc máy ảnh mới ra gần đây của Fujifilm.
Thấy cô và Thiệu Khinh Yến cùng đi vào, tất cả mọi người đều kinh ngac.
"Sao các cậu lại đến cùng nhau thế?"
Ánh mắt Đào Cảnh Nhiên dời khỏi TV, trong tay vẫn còn cầm điều khiển trò chơi, tò mò hỏ.
"Gặp ở cửa đó, chẳng lẽ là mình cố ý đến nhà người ta đón cậu ấy đến sao?"
Lê Xán cạn lời nhìn đám người này, ném túi xách ngồi xuống bên cạnh Lâm Gia Giai.
"A đúng đúng đúng!" Dường như cuối cùng Đào Cảnh Nhiên cũng nhớ ra gì đó, "Học sinh giỏi, Tiểu Thành ở trên tầng đó, cậu tự đi thẳng lên là được."
"Ừm." Thiệu Khinh Yến gật đầu, xoay người định lên tầng.
Nhưng Đào Cảnh Nhiên bỗng gọi cậu lại.
"À chờ đã, học sinh giỏi, lát nữa cậu dạy xong còn có chuyện gì khác nữa không?" Cậu ta hỏi.
"6 rưỡi tối tôi phải đi làm ở cửa hàng tiện lợi." Thiệu Khinh Yến nói chi tiết cho cậu ta.
"Ơ, thế lát nữa cậu dạy xong thì ở nhà tôi ăn cơm luôn đi, chiều nay bọn tôi định nướng đồ, đã mua thức ăn xong hết rồi." Cậu ta nói nhiệt tình.
Thiệu Khinh Yến ngừng lại, ánh mắt đảo qua nhóm bọn họ.
"Không cần đâu." Cậu nói, "Tôi về nhà ăn là được rồi."
"Vậy cậu về nhà ăn, ăn xong rồi lại đến cửa hàng, phiền phức cỡ nào chứ?" Đào Cảnh Nhiên nói, "Cậu cứ ở nhà tôi ăn đi, tất cả mọi người bằng tuổi hết mà, không có gì mà phải câu nệ cả."
"Thật sự không cần..."
"Ôi trời, học sinh giỏi, bọn tôi mua đồ hết rồi, cậu không ăn cũng lãng phí thôi, với cả hôm qua Tiểu Thành vừa nhổ răng, nó không ăn được, nếu cậu cũng không ăn nữa thì bọn tôi lỡ mua nhiều đồ lắm..."
Đào Cảnh Nhiên vừa nói vừa ném điều khiển trò chơi xuống, lại gần đẩy Thiệu Khinh Yến lên tầng.
Tựa như cậu lên tầng rồi thì không thể từ chối cậu ta nữa.
Thiệu Khinh Yến bị cậu ta đẩy đến bậc thang, dường như cuối cùng cũng thấy được sự nhiệt tình của cậu ta, cậu mà từ chối nữa thì cũng không hay, cho nên lên được nửa bậc thang rồi nói với cậu ta, "Thế lát nữa đợi tôi dạy xong rồi xem thời gian vậy."
"Được, vậy chúng ta quyết định như thế nhé!"
Đào Cảnh Nhiên há miệng, trình độ nói chuyện còn giỏi hơn thành tích học tập của cậu ta nhiều.
Lê Xán ngồi trên ghế sofa, nhìn hai người như hóng chuyện.
Đến khi Thiệu Khinh Yến hoàn toàn xoay người bước lên tầng, Đào Cảnh Nhiên vội chạy xuống, Lâm Gia Giai mới khẽ chạm vào cánh tay Lê Xán, nhỏ giọng nói, "Cậu đừng nói chứ học sinh giỏi như vậy, tuy hơi nghèo nhưng sức hấp dẫn của nhân cách đúng là quá cao."
Lê Xán ném cho cô ấy một ánh mắt khó hiểu.
"Mình nghe nói ấy, nghe nói..." Lâm Gia Giai ghé vào tai cô, "Trừ dạy thêm ở nhà Đào Cảnh Nhiên ra, cậu ấy còn dạy thêm cho hai nhà nữa, còn có công việc ở cửa hàng tiện lợi, không phải năm nào trường của các cậu ấy cũng có học bổng khuyến khích học tập sao, nghe nói năm nay kết quả tuyển chọn đã có rồi, lại là cậu ấy. Mà người như vậy á, sau này không thành công cũng khó."
"Đúng không, mình cũng thấy như thế."
Mặc dù là nói vào tai Lê Xán, nhưng âm lượng của Lâm Gia Giai quả thực không nhỏ, Đào Cảnh Nhiên vừa quay lại đã nghe được hết.
"Học sinh giỏi như của chúng ta ấy à, mình dám cược, qua 10 năm, 8 năm nữa, nhất định sẽ là một người thành đạt!" Cậu ta vỗ bàn nói.
Sầm Lĩnh bừng tỉnh, "Bảo sao nói sếp Đào trời sinh số phú quý, thì ra từ bây giờ đã biết phải kết giao với người tài rồi à?"
"Làm gì có, đúng lúc gặp được thôi mà, hơn nữa đúng là người ta vừa thông minh vừa cố gắng đó chứ." Đào Cảnh Nhiên rất xem trọng Thiệu Khinh Yến, "Mình thấy thậm chí còn không cần 10 năm, 8 năm, mình cược, 4 năm, 4 năm đại học, nhất định cậu ấy sẽ để mình lau mắt mà nhìn!"
"4 năm, ngay cả cậu là ai người ta còn không nhớ nữa là." Hà Minh Lãng rất vô tình chế giễu cậu ta, "Nào là "học sinh giỏi nhà cậu", nhìn kiểu gì cũng thấy người ta chẳng thân thiết gì với cậu, cậu đặt cược ít nhất cũng phải làm thân với người ta trước chứ."
"Đánh rắm ít thôi, mình thân với cậu ấy lắm đấy." Đào Cảnh Nhiên lập tức vớt vát mặt mũi, nói, "Là do mấy người các cậu ở đây nên cậu ấy mới ngại thôi."
"Phải không đó?" Hà Minh Lãng không tin.
Đào Cảnh Nhiên chỉ có thể vỗ bàn nói tiếp: "Không tin thì cậu chờ xem, lát nữa chắc chắn cậu ấy sẽ ăn đồ nướng với bọn mình."
"Chờ xem thì chờ xem, ai thua là chó nhé, mời ăn cơm một tháng!"
"Ăn thì ăn, cậu đợi ông nội cậu ăn cho cậu đến táng gia bại sản đi!"
"Đúng là trẻ con..."
Cũng không biết hai người này làm sao mà nói xong còn đánh cược được.
Lâm Gia Giai nhún vai, cảm thấy đúng là nghe không vào nữa, kéo Lê Xán và túi xách bên cạnh rồi nói, "Được rồi, được rồi, không phải bảo đi bơi sao, Xán Xán cũng đến rồi, mau đi đi, mình sắp nóng chết mất."
"Đúng đúng đúng, đi bơi đi."
Sầm Lĩnh cũng nói theo cô ấy.
Thế là mọi người ai xách túi thì xách túi, tắt trò chơi thì tắt trò chơi, lần lượt kéo đến bể bơi ở tầng hầm nhà họ Đào.
Lê Xán đeo túi một bên vai, thay áo tắm trong nhà tắm trước, lúc soi gương sửa sang lại đầu tóc thì chợt nghĩ đến chuyện cá cược lúc nãy của Đào Cảnh Nhiên và Hà Minh Lãng, lại tìm lấy điện thoại trong túi ra, nhắn tin cho Thiệu Khinh Yến.
Lê Xán: [Học sinh giỏi, vừa rồi mọi người cá cược, tối nay cậu không ở lại ăn cơm.]
Thợ lái xe đạp hóng gió Tiểu Thiệu: [?]
Lê Xán: [Tôi cược cậu sẽ ở lại.]
Bên kia không nhắn tiếp nữa.
Chắc là đã bắt đầu giảng bài cho Đào Minh Thành.
Lê Xán cũng không để ý, bỏ điện thoại vào trong túi, không hiểu sao tâm trạng lại vui vẻ, đi xuống hồ bơi.
...
Chơi nước mãi đến 3 giờ chiều.
Sau khi lên bờ, Lê Xán lại chạy đi tắm, gội đầu, sau đó mới cùng Lâm Gia Giai đến vườn hoa phía sau nhà họ Đào.
Mấy nam sinh đã dựng bếp nướng.
Lâm Gia Giai cầm máy ảnh chụp mấy tấm, nghe thấy bọn họ lại đang nói xem Thiệu Khinh Yến có đến hay không.
"Cậu nói xem cậu ấy có đến không?" Lâm Gia Giai hỏi Lê Xán.
"Có." Lê Xán nói.
"Cậu chắc chắn như thế sao?" Lâm Gia Giai tò mò.
"Đoán bừa thôi." Lê Xán lơ đễnh nói.
"Ồ." Lâm Gia Giai nói, "Nhưng mình thấy không đến đâu, không hiểu sao mà mình thấy cậu ấy không muốn ở cùng nhóm chúng ta lắm."
Đó là điều đương nhiên.
Một đám người chơi bời ăn uống tuỳ tiện thôi đã ngốn bốn, năm con số, mức chi của người ta như vậy thì làm sao mà hòa hợp được?
Lê Xán nhéo nhéo mặt cô ấy, "Thì là như thế mà, không phải ảo giác của cậu đâu."
Lâm Gia Giai trợn mắt, "Vậy sao cậu còn đoán cậu ấy sẽ đến?"
"Trực giác thôi."
Cô cũng không giải thích vì sao với Lâm Gia Giai nhiều, sau khi nói xong thì cùng nghiên cứu máy ảnh mới với cô ấy, bảo gần đây mình cũng định bắt đầu mua máy.
Tự nhiên là Lâm Gia Giai bị đề tài của cô thu hút nên bắt đầu phổ cập kiến thức cho cô về những mẫu máy ảnh mới đáng mua nhất gần đây.
Thời gian lén trôi qua từng giây từng phút.
Trong vườn hoa nhà họ Đào, lửa than bốc lên, thịt nướng được bày lên từng xiên.
Lúc Thiệu Khinh Yến và Đào Minh Thành cùng xuống tầng đã có thể ngửi được mùi thơm.
Mặc dù không thể ăn nhưng lúc Đào Minh Thành ngửi được mùi đồ nướng thì vẫn chạy đến vườn hoa.
Sự tồn tại của Thiệu Khinh Yến đương nhiên cũng bị người ta phát hiện.
"Học sinh giỏi!" Đào Cảnh Nhiên ở phía xa vẫy tay với cậu, "Mau tới đây!"
Cậu đứng ở đầu bậc thang, dường như đang chần chờ.
Đúng lúc bóng hình của Lê Xán lọt vào mắt cậu.
Thiệu Khinh Yến hơi dừng lại rồi cuối cùng nhấc chân bước qua.
"Học sinh giỏi, mau tới đây, mau tới đây." Đào Cảnh Nhiên nhiệt tình như lửa, chỉ hận không thể lôi kéo cậu, tuyên bố với mọi người đây là người bạn tốt nhất trên đời.
Cậu ta quấn lấy cánh tay Thiệu Khinh Yến, cố ý kéo đến cho Hà Minh Lãng xem, "Thấy chưa? Học sinh giỏi nhà chúng ta, đàng hoàng, bạn tốt của tôi, Thiệu Khinh Yến!"
"..."
Hà Minh Lãng liếc mắt, "Được, được, được, một tháng, một tháng! Cậu muốn ăn gì cũng được, được chưa?"
"Sếp Hà thật hào phóng!"
Mọi người cười toe toét, tất cả xung quanh đều bật cười.
Hà Minh Lãng cũng bật cười vì tức, giải thích vụ cá cược giữa cậu ta và Đào Cảnh Nhiên.
"Cũng không có ý là bảo cậu không nên đến, chỉ là thấy cậu không thân với cậu ta lắm." Cậu ta giải thích xong lại tự bào chữa cho mình.
Thiệu Khinh Yến cười, cũng không để ý đến thái độ của cậu ta.
"Cá nướng, cá nướng ở đâu vậy, thịt bò bên này đã nướng gần được rồi, chúng ta nướng tiếp mấy xiên cá đi!"
Hai người vừa nói dứt lời thì Sầm Lĩnh bên bếp nướng đã gọi.
Ánh mắt Thiệu Khinh Yến nhìn qua, cậu ta đang lấy ra một con cá đã mổ bụng mổ ngực sạch sẽ trong hộp giữ nhiệt vẫn còn đá lạnh.
Mỗi con cá đều đã được ướp gia vị ngon miệng, xiên vào que tre, bên trên phủ đầy tỏi thơm, hành lá và thì là Ai Cập.
"Cái của mình cho nhiều hành chút nhé!" Hà Minh Lãng gọi ở đằng xa.
"Để tôi qua giúp cậu ấy." Thiệu Khinh Yến nghe xong cũng đi về phía bếp nướng.
Cá mới bị đặt lên vỉ nướng, vẫn còn mềm, có thể dễ dàng bỏ hành lá bám trên đó bằng đũa.
Sầm Lĩnh nhìn Thiệu Khinh Yến đang bỏ mấy thứ này, hỏi, "Cậu không ăn hành với tỏi sao?"
"Ừm."
"Trùng hợp vậy, Xán Xán cũng không thích ăn hành." Sầm Lĩnh nhìn động tác trên tay cậu, nói, "Hay là cậu nướng thêm một xiên nữa đi, nướng một xiên cho Xán Xán, tránh lần nào nướng xong cậu ấy cũng phải bỏ đi, phiền phức lắm."
"Được."
Động tác trên tay Thiệu Khinh Yến nhanh nhẹn, lại không mất đi sự cẩn thận, chẳng mấy đã bỏ sạch hành trên hai xiên cá.
Cậu đặt hai xiên cá đó ở vị trí gần nhất.
Lê Xán và Lâm Gia Giai chụp ở bên kia xong quay về, đúng lúc cá được nướng thơm giòn, hấp dẫn, được Sầm Lĩnh đặt từng con từng con vào đĩa.
Lê Xán nhìn đĩa, đưa tay định lấy một xiên.
"Ấy ấy ấy, Lê Xán, cậu qua bên kia ăn đi, học sinh giỏi cũng không ăn hành giống cậu ấy, mình mới bảo cậu ấy nướng thêm cho cậu một xiên, bỏ hết hành xong mới nướng." Sầm Lĩnh chỉ vào Thiệu Khinh Yến bên cạnh.
Lúc này Lê Xán mới để ý đến trong cái đĩa trước mặt Thiệu Khinh Yến cũng có hai xiên cá nướng.
Đúng là đã bỏ hết hành.
Cô đưa mắt nhìn Thiệu Khinh Yến.
Cậu rất tự nhiên đưa đĩa qua.
"Ăn không?"
Không có bất kỳ giọng điệu cố ý nào, dường như thật sự chỉ là một chuyện thuận tay làm giúp cô.
Gió đêm sắp vào hạ ở Vân Thành, cùng với mùi khói lửa ngút trời, lướt qua gò má Lê Xán.
Cô nhớ ra cảnh lần trước đưa Từ Lê Hoà ra ngoài nướng đồ với Thiệu Khinh Yến.
Không ăn hành sao?
Ánh mắt cô từ khuôn mặt Thiệu Khinh Yến lại chuyển về đến đĩa cá nướng trước mặt.
"Ăn."
Cô cầm lấy xiên tre có thịt cá, nắm gọn vào lòng bàn tay mình.
Lúc cắn vào miếng cá thơm giòn đầu tiên, không hiểu sao khoé miệng lại cong lên như trăng lưỡi liềm.
