Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 26



Ngày xuất phát đi Maldives là cuối tháng 4, chậm thêm mấy ngày nữa là có khi hòn đảo sẽ đón mùa mưa.

Nhóm Lê Xán và Lâm Gia Giai chọn tổng cộng chọn ba trò chơi ở đảo, lặn, câu cá và đi ca-nô,... Trên biển có đủ các loại hoạt động, mặc dù nói là đi nghỉ dưỡng, nhưng ngày nào lịch trình cũng được sắp xếp kín mít.

Mấy ngày đi ngủ, tần suất cô đăng bài lên bảng tin nhiều hơn ngày thường một chút.

Ăn uống, chơi đùa, còn có các loại ảnh phong cảnh, Lâm Gia Giai chụp cho cô tuyệt đẹp, lần nào đăng, dưới bài viết cũng có một đống người bấm like.

Nhưng Lê Xán vẫn không kéo Thiệu Khinh Yến ra.

Dù hai người mỗi ngày vẫn nói chuyện, ngày nào cũng trò chuyện một hai câu, thậm chí Lê Xán còn hay chọn một hai tấm ảnh chụp chân dung của mình gửi cho Thiệu Khinh Yến, nhưng cô vẫn không kéo cậu ra khỏi danh sách chặn trên bảng tin.

Trước buổi tối hôm về nước, Lê Xán lại gửi một tấm ảnh cho Thiệu Khinh Yến.

Là ảnh đồ bơi chiều nay cô chụp ở bờ biển.

Lâm Gia Giai chụp bóng lưng từ phía sau cho cô.

Phần lưng gần như trống không, chỉ có vài sợi dây màu hồng buộc ở cổ và eo.

Bờ vai mỏng manh của thiếu nữ, dưới ánh hoàng hôn trên biển, thật sự đẹp như cánh bướm, chực muốn vỗ cánh bay lên.

[Có đẹp không?]

Cô vẫn hỏi như cũ.

[Ừm.]

Lần nào cô gửi ảnh, cậu cũng chỉ đáp lại duy nhất một chữ này.

Lê Xán nhìn bên kia cách một tiếng mới trả lời thì ném điện thoại đi, không đáp lại cậu.

"Nói này Xán Xán, cậu thấy mấy chàng trai hôm nay chúng ta gặp thế nào?" Lâm Gia Giai rửa mặt xong thì ra khỏi nhà tắm, trò chuyện với cô về nhóm người gặp được chiều hôm nay.

Hôm nay, lúc bọn họ câu cá xong về khách sạn, đúng lúc gặp được nhóm người mới đến. Trùng hợp là, Hà Minh Lãng, Sầm Lĩnh, còn có Đào Cảnh Nhiên cũng quen người ta, là học sinh của một trường quốc tế khác ở Vân Thành.

Chắc là bọn họ cũng đi du lịch tốt nghiệp sau lễ trưởng thành.

"Cũng bình thường thôi."

Đó là một nhóm con trai, ấn tượng của Lê Xán với bọn họ không quá sâu sắc.

"Vậy cậu tóc xoăn thì sao?" Lâm Gia Giai lại hỏi.

"Tóc xoăn?" Lê Xán nghĩ nghĩ một lúc, là chàng trai có mái tóc xoăn màu nâu đó.

"Cũng bình thường." Cô nói.

"Lẽ nào cậu không nhận ra hôm nay lúc ăn tối, người ta cứ lấy lòng cậu mãi sao?"

Khuôn mặt Lâm Gia Giai không khỏi bật cười.

"..."

Lê Xán lặng lẽ nhìn cô ấy một cái.

Cô nhận ra.

Nhưng cô chẳng có ý gì với cậu ta cả.

"Nghe Đào Cảnh Nhiên nói, nhà cậu ta làm dược phẩm sinh học đó." Lâm Gia Giai nằm sấp trên giường, chống đầu nói, "Xán Xán, lẽ nào cậu không muốn thử chút cảm giác yêu đương sao?"

"Muốn yêu thì cũng không thể bụng đói ăn quàng chứ?"

Lê Xán nghĩ kỹ lại dáng vẻ của chàng trai tóc xoăn ấy, đúng là không có chút hứng thú nào với cậu ta.

"Thế mà còn gọi là bụng đói ăn quàng? Vậy Xán Xán, cậu muốn tìm con trai như thế nào? Trông đẹp trai, học giỏi, nhà còn giàu?"

Lê Xán gắng mở mắt, cũng nằm xuống giường với cô ấy.

"Khó nói lắm."

Bây giờ, cô thực sự chưa từng nghĩ kỹ về chuyện tình cảm.

Chỉ riêng yêu cầu mà bà Tôn Vi nhắc đến thì bên cạnh cô đã chẳng có mấy người đạt tiêu chuẩn.

Cô nói qua lời lần trước mà bà Tôn Vi nói với Lâm Gia Giai.

Lâm Gia Giai nghẹn họng, nhìn trân trối.

Nhưng cũng không cảm thấy bất hợp lý.

Đối với những đứa trẻ sinh ra từ gia đình như bọn họ thì có một số chuyện, trong lòng mọi người cũng đã hiểu rõ.

"Nhưng mà Xán Xán, cậu biết không, về tình yêu, có một từ trường tồn mãi mãi, là crush."

Lâm Gia Giai lại liếc mắt ra hiệu với Lê Xán.

"Trước kia Lưu Du đã từng nói trong "Tặng bạn một viên đạn" rằng, khi crush đến, hãy để mặc nó, đừng cố nắm giữ, ép buộc nó trở thành thứ gọi là tình yêu*."

(*) Lưu Du: là một nhà văn và nhà khoa học chính trị người Trung Quốc. Bà là phó giáo sư Khoa học Chính trị tại Đại học Thanh Hoa. Cuốn sách "Tặng bạn một viên đạn" ghi lại cuộc đời tác giả từ năm 2005 đến 2009 (đặc biệt là từ năm 2006 đến 2007). Hiện cuốn sách này chưa được xuất bản ở Việt Nam, và mình cũng không tìm được thông tin tác giả ở Việt Nam, nên tựa sách và câu nói trên mình edit hoàn toàn dựa vào raw.

"Xán Xán, mình nghĩ chúng ta cũng cần có chút rung động của con gái, yêu hay không yêu cũng được, chủ yếu là rung động, nếu cả đời đều phải nhìn người khác trong khuôn khổ tự đặt ra cho bản thân thì sẽ rất khó chịu lắm."

Lê Xán gật đầu, không nói phải, cũng chẳng nói không phải, chỉ đột nhiên mỉm cười như có như không, nhìn chằm chằm Lâm Gia Giai.

"Vây nên cậu cũng có chút rung động của con gái... với Đào Cảnh Nhiên sao?"

"A?!!"

Lâm Gia Giai chợt ngồi thẳng dậy từ trên giường, kinh ngạc nhìn Lê Xán.

"Ôi này, Xán Xán, cậu... Cậu... Sao cậu...?"

"Sao mình nhìn ra được chứ gì?"

"Mình đẻ ra hai con mắt, cũng không phải dùng để nhìn đâu."

"Mình, mình, mình..."

Nhất thời Lâm Gia Giai nói năng lộn xộn, má cô ấy đỏ bừng lên trông thấy, có thể sáng ngang với quả táo chín mọng nhất thế gian.

"Thế, thế Sầm Lĩnh... Còn có bọn Hà Mình Lãng, có biết không?" Cô ấy lo lắng hỏi.

"Vậy thì mình không biết." Lê Xán cũng ngồi dậy theo cô ấy, "Có lẽ bọn họ không tinh mắt bằng mình."

"Xán Xán!"

Lâm Gia Giai sợ hãi bổ nhào vào người cô.

Sau nỗi khiếp sợ bị bạn thân nhìn thấu nỗi lòng, chính là sự thẳng thắn cực kỳ ngượng ngùng của thiếu nữ.

"Thật ra, mình cũng biết xảy ra chuyện gì nữa, thì là, thì là không phải trước đó mình còn thấy kiểu như Thiệu Khinh Yến mới hợp gu mình sao, nhưng hôm sinh nhật mình ấy, tối đó lúc Đào Cảnh Nhiên đưa mình về nhà, ờm, chân mình hơi đau nên cậu ấy cõng mình..."

"Xán Xán, cậu hiểu không? Là cảm giác đó đó, vốn dĩ mình không có cảm giác gì với cậu ấy hết, nhưng bỗng chốc, tim mình chợt đập rất nhanh..."

"Hồi trước mình cũng thấy bản thân là người yêu cái đẹp, tìm người yêu thì đương nhiên sẽ tìm người đẹp trai rồi, nhưng sau tối hôm đó thì mình cảm thấy, cậu ấy cũng rất đẹp trai..."

Tất cả tiêu chuẩn cứng nhắc, sau khi gặp được người đặc biệt và khung cảnh đặc biệt thì tất cả cũng không chống đỡ nổi một đòn, cực kỳ yếu ớt.

Lê Xán buồn cười cong khoé miệng lên, "Nếu Đào Cảnh Nhiên mà nghe thấy cậu nói thì chắc tức gần chết luôn ấy."

"Vậy khách quan thì cậu ấy trông không đẹp trai cho lắm, bản thân cậu ấy phải nhận thức được chứ?"

Tuy Lâm Gia Giai nhất thời có suy nghĩ khác với Đào Cảnh Nhiên, nhưng cũng không vì thế mà mờ mắt.

Lê Xán lại gật đầu lần nữa, cô cảm thấy có thể khiến người ta cảm thấy đẹp trai một cách khách quan, ít nhất cũng phải là mức như Thiệu Khinh Yến.

Thiệu Khinh Yến...

Lê Xán bị Lâm Gia Giai tựa vào vai, bỗng không nói gì nữa.

Ban đêm trên đảo, thực ra cũng không yên tĩnh đến vậy, thỉnh thoảng sẽ có tiếng sóng vỗ rì rào.

Trong đầu dần nhớ lại những lời Lâm Gia Giai vừa nói.

"Khi crush đến, hãy để mặc nó, đừng cố nắm giữ, ép buộc nó trở thành thứ gọi là tình yêu."

"Xán Xán, mình nghĩ chúng ta cũng cần có chút rung động của con gái..."

"Yêu hay không yêu cũng được, chủ yếu là rung động..."

... Rung động sao?

Khi Lâm Gia Giai tiếp tục kể chi tiết cho Lê Xán nghe những khoảnh khắc cô ấy rung động trước Đào Cảnh Nhiên, Lê Xán lặng lẽ mở màn hình điện thoại ra xem.

Màn hình trống trơn, không hề có bất kỳ tin nhắn mới nào.

Dường như lúc nào cũng vậy.

Cô không chủ động nhắn tin cho cậu, cậu cũng mãi mãi không chủ động nhắn tin cho cô.

Trừ chuyện cần thiết ra.

Cô tắt điện thoại đi, lại ném qua một bên, bên tai vừa là giọng Lâm Gia Giai, vừa là từng đợt sóng biển quét qua, gột rửa màn đêm vắng lặng.

Mặt trăng ở Maldives không tròn như ở Vân Thành.

Chỉ có những bọt sóng vô tận và áng mây bồng bềnh được ghi lại, cất giữ trong cuốn album không thấy quá khứ lẫn tương lai.

...

Ngày thứ hai Lê Xán về Vân Thành là ngày cuối tuần.

Từ sáng sớm, Từ Lê Hoà đã nắm vuốt chiếc đồng hồ thông minh, gọi điện cho cô, "Chị ơi, có phải chị đã về nhà rồi không?"

Trong giọng nói của nó có ý lấy lòng.

Lê Xán không cần nghĩ, nói thẳng cho nó biết, "Đừng bảo chị đưa em ra ngoài chơi nữa, hôm nay chị muốn nghỉ ngơi."

"Vậy chị bảo anh Thiệu chơi với em đi."

Thì ra chủ ý của nó là đây.

"Chị, hôm nay mẹ em ra ngoài rồi, mẹ tìm cho em người chơi mới, em không thích chút nào hết, chị bảo anh Thiệu đến nhà em đi, bây giờ em đang ở trong nhà vệ sinh, không muốn ra ngoài đâu, chị, em xin chị đấy..."

"Nhà em có người chơi cùng rồi mà em còn muốn gọi Thiệu Khinh Yến đến nhà em?" Lê Xán nghe thấy thì bật cười, "Từ Lê Hoà, ngoan ngoãn chơi với giáo viên của em đi, Thiệu Khinh Yến cậu ấy không rảnh, chị không không rảnh..."

"Chị, em không muốn! Chị đến đón em đi mà, chị với anh Thiệu đến đón em đi mà!!!"

Ông tướng trong điện thoại khóc rống lên, cũng mặc kệ có phải nhà mình còn có người khác chơi cùng ở nhà hay không.

Lê Xán đỡ trán, vô cùng hối hận lúc trước mình đã bảo Thiệu Khinh Yến đến chơi cùng nó.

Rốt cuộc là chơi với cậu vui vẻ đến cỡ nào mà có thể khiến nó nhớ mãi không quên như vậy?

Cô muốn cúp điện thoại ngay và luôn.

Nhưng lúc đưa điện thoại ra khỏi tai, cô chợt nhìn thấy WeChat nhảy ra một thông báo mới.

Là lời mời kết bạn.

[Lê Xán, xin chào, tôi là Hạ Huân gặp được cậu ở Maldives hai hôm trước.]

Cô mở to đôi mắt mới bị Từ Lê Hoà làm ầm ĩ, sửng sốt một lát rồi mới nhớ ra là cậu tóc xoăn mà Lâm Gia Giai cố ý nhắc đến với cô.

Không biết là tìm được WeChat của cô ở đâu, có lẽ là hỏi bọn Đào Cảnh Nhiên.

Phản ứng đầu tiên của cô là bỏ qua thông báo của người này.

Trong điện thoại, Từ Lê Hoà còn đang khóc lóc ầm ĩ, hình như cuối cùng người chơi cùng nó bên ấy đã phát hiện nó trốn trong nhà tắm để khóc nên đã mở cửa vào trong, nhẹ nhàng dỗ nó.

Nhưng Từ Lê Hoà vẫn tiếp tục khóc, giống hệt lần đầu tiên nó gặp Thiệu Khinh Yến.

Chơi quen là được thôi, Lê Xán nghĩ.

Lúc cô đang định cúp điện thoại thì WeChat lại nhảy ra một lời mời kết bạn mới.

Vẫn là cậu tên Hạ Huân đó gửi.

[Không biết như thế này có làm phiền cậu hay không, tôi muốn kết bạn, chủ yếu là vì tôi cũng xin vào Trường Kinh tế và Khoa học Chính trị London, biết đâu không lâu nữa chúng ta sẽ là bạn học, cho nên muốn liên lạc với cậu sớm để cùng ăn bữa cơm, trao đổi một chút.]

Lúc này, Lê Xán lại không vội từ chối cậu ta nữa.

Sau khi suy nghĩ một lúc, cô nhấn đồng ý.

Bên kia nhanh chóng gửi tin nhắn đến, chính thức chào hỏi với cô.

Lê Xán trả lời qua loa.

Nói chuyện vài câu, đối phương đã bắt đầu nói, cậu ta cũng vừa về đến Vân Thành, nếu như tiện thì trưa nay muốn mời cô một bữa cơm.

Lê Xán cười lạnh.

Con trai như vậy, một năm cô có thể từ chối 10 người.

Từ Lê Hoà bên kia điện thoại còn chưa được người chơi cùng dỗ xong, thậm chí dường như nó còn bắt đẩu nổi tính cậu ấm của mình, rống to hơn với giáo viên chơi cùng mới.

Lê Xán lạnh giọng nói, "Từ Lê Hoà!"

Gọi một lần, có lẽ đầu bên kia điện thoại còn đang ầm ĩ nên không nghe được.

Cô lại gọi một lần nữa.

Cuối cùng Từ Lê Hoà cũng nghe thấy giọng cô, tiếng nức nở trở nên yên tĩnh, chờ cô nói chuyện lần nữa.

"Ngoan ngoãn chơi cùng giáo viên đi, nếu em biểu hiện tốt thì trưa chị đưa em ra ngoài ăn cơm, nghe chưa?"

Cuối cùng Từ Lê Hoà không náo loạn nữa, cổ họng nghẹn ngào vì khóc trông thật đáng thương, hỏi cô, "Huhu, phải trưa mới đến đón em được sao?"

"..."

Lê Xán mang theo chút kiên nhẫn cuối cùng của mình.

"Nếu em biểu hiện tốt thì chị sẽ đến đón em sớm, nếu em biểu hiện không tốt, thì chỉ có thể chờ đến trưa hoặc chiều."

"Vậy em, em không khóc nữa, chị đến đón em sớm chút nhé!"

Nói như thể nó chịu nhiều uất ức trong nhà mình lắm vậy.

Lê Xán biết, giáo viên chơi cùng mới này, e rằng lại sắp không ở lại lâu rồi.

Sau khi dặn dò Từ Lê Hoà phải nghe lời hai lần, cô mới cúp điện thoại, nhìn điện thoại tự động thoát về giao diện nhắn tin với Hạ Huân.

Cô suy nghĩ một lúc, cầm lấy điện thoại gõ chữ.

[Được, vậy trưa nay đi, nhưng tôi muốn đưa em họ đi theo, không sao chứ?]

Bên kia tất nhiên nói không sao, còn nhân tiện hỏi em họ cô bao nhiêu tuổi, nhiệt tình bày tỏ cậu ta có thể chăm sóc giúp.

Lê Xán nói chuyện một lúc với cậu ta, sau khi nói xong thì vào nhà tắm bắt đầu rửa mặt, trang điểm, chuẩn bị xuống tầng ăn sáng.

Lúc cô trang điểm xong, cầm lấy điện thoại, cô bất ngờ phát hiện, Thiệu Khinh Yến ngàn năm không chủ động nhắn tin cho cô, nửa tiếng sau, thế mà lần đầu tiên gửi tin nhắn cho cô.

[Cậu về Vân Thành rồi à?] Cậu hỏi.

Hôm qua Lê Xán đã về Vân Thành, cô cố ý không nói cho cậu biết, chắc là cậu biết qua bảng tin của Đào Cảnh Nhiên.

Lê Xán: [Ừm.]

Bên kia lát sau mới trả lời.

Thiệu Khinh Yến: [Chiều nay đúng lúc tôi rảnh, có thời gian chơi cùng với Từ Lê Hoà.]

Lê Xán nhướn mày.

Thời gian đúng là trùng hợp.

Cô bắt đầu suy nghĩ, hay là đưa Từ Lê Hoà ăn cơm xong xuôi với Hạ Huân, sau đó giao nó cho Thiệu Khinh Yến, để Thiệu Khinh Yến chơi cùng nó.

Nhưng mà đầu kia điện thoại, đúng lúc họ Hạ lại gửi tin nhắn đến: [Tôi vừa mới xem Cung Thiếu nhi và thuỷ cung gần đây, em cậu có thấy thích không? Chiều có thể cùng đưa nó đi chơi?]

Đôi mắt Lê Xán chớp chớp hai cái.

Thế mà lại bắt đầu do dự.

Cô dừng lại ở giao diện nhắn tin với Thiệu Khinh Yến, lướt lên trên xem nhật ký trò chuyện với cậu.

Mặc dù nhiều chi chít, nhưng đúng là phần lớn đều là cô chủ động nói chuyện với cậu.

Mà cậu trả lời, luôn chỉ có mấy chữ rời rạc.

Cô đứng trước gương suy nghĩ rất lâu, trên mặt vừa trang điểm nhẹ nhàng, tự nhiên xong, không có quá nhiều điểm nhấn.

Cuối cùng, cô mở khung nhắn tin với Thiệu Khinh Yến ra, nhập vào dòng chữ mà mình cảm thấy không mang theo bất cứ tâm tình gì:

[Hôm nay không cần, có người chơi với nó giúp tôi rồi.]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...