"Không phải cậu bảo chiều nay phải đi dạy thêm sao?"
Cố Xuyên Phong đến nhà Thiệu Khinh Yến để mượn vở ghi của cậu, sau khi được bà Thiệu Thấm Phương bảo Thiệu Khinh Yến đang ở nhà thì đẩy thẳng cửa đi vào.
Thiệu Khinh Yến ngồi cạnh bàn, chỉ cho cậu ta một xấp vở đã được thu dọn xong.
"Tạm thời có chút việc, nên chuyển sang tối mai." Cậu nói.
"À."
Cố Xuyên Phong cầm lấy quyển vở Tiếng Anh ở trên cùng, tiện tay mở ra.
"Vậy lát nữa cậu có phải ra ngoài không? Chúng ta cùng xuống luôn?"
"Không, chiều tôi ở nhà soạn bài."
"Ồ, tôi còn tưởng là cậu bận, hoá ra là nhà dạy thêm người ta bận à."
Cố Xuyên Phong đặt mông ngồi lên giường của cậu, tự mình hiểu.
Thiệu Khinh Yến không nói gì.
"Phải rồi." Cố Xuyên Phong tiện tay lật mấy trang rồi ném vở sang một bên, chuyển câu chuyện sang chỗ khác.
"Cậu với Văn Gia Văn có chuyện gì thế?"
Thiệu Khinh Yến quay đầu: "Chuyện gì?"
"Cậu không biết hả?" Cố Xuyên Phong nói, "Dạo này bọn Phương Nguyệt cứ quấn lấy tôi, hỏi có phải cậu làm gì Văn Gia Văn không mà gần đây mấy cậu ấy cứ nhắc đến tên cậu là cậu ấy lại sầm mặt, chẳng nói câu nào."
Khuôn mặt cậu ta đầy nét xem trò vui, "Có phải Văn Gia Văn tỏ tình với cậu rồi bị cậu từ chối không?"
"..."
"Không."
Thiệu Khinh Yến suy nghĩ, lần trước cậu và Văn Gia Văn gặp nhau là trong lễ trưởng thành ở trường.
Chiều hôm ấy, cậu đi với Lê Xán, sau đó thì chưa từng gặp lại cậu ta nữa.
"Vậy cậu có còn dạy thêm tiếp cho đứa cháu trai đó của cô Thôi không?"
"Có."
"Thế có khi là Văn Gia Văn tự cáu ấy." Cố Xuyên Phong nghĩ một lát rồi nói.
"Nhưng mà hai hôm nữa là sinh nhật cậu ấy, nghe bọn Phương Nguyệt nói, hình như cậu ấy định đặt một phòng nhỏ, đến lúc đó thì mời mọi người trong lớp đến, cậu có đi không?"
"Không đi."
"Cậu thật sự không có ý gì với người ta à?"
Cố Xuyên Phong cũng không thể nói được là chỉ đơn giản hóng chuyện hay là kinh ngạc.
"Thực ra tôi thấy Văn Gia Văn cũng được lắm mà, thành tích học tập tốt, trông cũng xinh, tính cách cũng tốt, còn là con gái của chủ nhiệm, giống như cậu ấy, bây giờ cũng được tuyển thẳng rồi, hai người các cậu nếu ở bên nhau thì đúng là kim đồng ngọc nữ, xứng đôi vừa lứa của trường chúng ta. Khi đó chắc chắn ở đâu cũng có truyền thuyết của các cậu, sau đó các cậu nắm tay, cùng sống bên nhau, cùng đi Bắc Thành, tốt cỡ nào chứ?"
"..."
Cuối cùng Thiệu Khinh Yến quay đầu lại, tiếp tục soạn bài của mình.
"Tôi không có hứng thú." Cậu nói.
Cố Xuyên Phong "Chậc" một tiếng: "Thế cậu có hứng thú với kiểu con gái thế nào? Như Marilyn Monroe? Hay là như Audrey Hepburn?"
"..."
"Cậu không có chuyện gì thì lấy vở rồi đi đi."
"Haizz, cậu đúng là chán òm, từ nhỏ đến lớn, phàm là cô gái tôi thích, có ai mà không nói cho cậu trước chứ?"
Cố Xuyên Phong chưa từ bỏ ý định, bước đến bàn học của cậu, còn định phải trái với cậu một phen.
Nhưng vô tình, lúc ánh mắt lướt qua bệ cửa sổ bên ngoài bàn học, lại liếc thấy một cái túi lưới hoa nhài nho nhỏ bày trên bệ cửa sổ.
Bàn học của Thiệu Khinh Yến đối diện với hướng cửa sổ.
Xuân hạ giao mùa, ánh sáng ngoài cửa sổ soi nghiêng nghiêng trên bàn cậu, rất sáng.
Cố Xuyên Phong đưa tay qua, sờ lên cái túi lưới trong suốt.
Bên trọng đựng mấy bông hoa nhài, tất cả đã được phơi khô.
Cậu ta như hiếm lạ lắm, "Cậu còn mua thứ đồ chơi này à? Dùng để đuổi muỗi hả?"
Thiệu Khinh Yến liếc mắt nhìn cậu ta, ánh mắt bất giác hơi dừng lại.
Cậu đưa tay, cầm lại cái túi hoa nhài, đặt ở trước mặt mình.
"Không phải." Cậu nói với Cố Xuyên Phong.
"Thế thì dùng để làm gì? Là cậu tự hái sao? Đừng bảo với tôi là tự cậu mua hoa nhài đấy nhé?"
"..."
Có đôi khi cái miệng này của Cố Xuyên Phong rất linh nghiệm, như đã được khai quang vậy.
Ánh mắt Thiệu Khinh Yến nhìn cậu ta đầy phức tạp, không trả lời.
Nhưng Cố Xuyên Phong chớp chớp mắt, dựa vào sự hiểu biết nhiều năm đối với cậu, cậu ta cảm thấy hình như mình đã biết gì đó.
"Không phải là con gái tặng đấy chứ?" Cậu ta hỏi dò.
"Không phải."
Lúc này, Thiệu Khinh Yến lại trả lời rất thẳng thắn.
Là cậu mua tặng cho con gái.
Thoáng cái mắt Cố Xuyên Phong sáng rực lên, nhanh chóng ôm lấy vai Thiệu Khinh Yến, "Lão Thiệu, nói thật đi, có phải cậu thích cô nào rồi không?"
"..."
Mặc dù câu trả lời của Thiệu Khinh Yến thường lúc có lúc không, nhưng đôi khi, sự im lặng của cậu đã là câu trả lời tốt nhất rồi.
Cố Xuyên Phong cảm thấy mình đã hiểu tất cả.
"Bảo sao cậu không chấp nhận Văn Gia Văn, mau nói cho tôi nghe xem, rốt cuộc là Audrey Hepburn hay là Marilyn Monroe."
"Đều không phải."
Thiệu Khinh Yến đau đầu đẩy tay của cậu ta ra.
"Thế là ai vậy?"
"Cậu không biết đâu."
"À, ra là quen ở bên ngoài." Cố Xuyên Phong cười sâu xa, "Học trường nào?"
Thiệu Khinh Yến không đáp lại cậu ta nữa.
"Cậu đi thật được rồi đấy, tôi còn phải soạn bài."
"Soạn bài cái gì, hiếm khi chiều nay cậu rảnh, nên chủ động hẹn người ta ra ngoài mới phải chứ!" Cố Xuyên Phong chủ động bày mưu tính kế vì cậu.
Thiệu Khinh Yến chỉ có thể liếc cậu ta bằng vẻ mặt mù mờ.
"... Không phải là cậu hẹn người ta, kết quả là người ta không muốn gặp cậu đấy chứ?"
Cái miệng từng khai quang, có đôi khi đã ra chiêu thì thật sự khiến người ta không chịu nổi.
Thiệu Khinh Yến im lặng tiếp, đã nói rất rõ vấn đề.
Cố Xuyên Phong mở to mắt, trong mắt là ý cười không giấu được, "Không bị tôi nói trúng thật đấy chứ?"
Cậu ta cười đến nỗi không ra dạng gì, ghé vào vai Thiệu Khinh Yến, "Ơ này, thằng nhóc cậu cũng có hôm nay!!!"
Quả thật không trách cậu ta có thể cười thành như vậy được.
Từ mẫu giáo, Cố Xuyên Phong và Thiệu Khinh Yến đã bắt đầu học cùng trường, suốt 18 năm, cậu ta gặp biết bao cô gái trắc trở vì Thiệu Khinh Yến, thấy Thiệu Khinh Yến ăn quả đắng, đúng là lần đầu tiên.
"Cậu mau đi đi."
Thiệu Khinh Yến mặt không cảm xúc.
"Đi đi đi, tôi đi liền đây, cậu không đi học, chiều tôi còn phải về trường đi học đó!" Cố Xuyên Phong hi hi ha ha, dù ngoài miệng nói như vậy, nhưng thật ra là cười đến nỗi lưng còn không thẳng.
Thiệu Khinh Yến lại lần nữa đẩy cậu ta ra khỏi vai mình.
Cuối cùng cậu ta mới thu nụ cười lại, ôm lấy đống vở trên bàn định rời đi.
Nhưng trước khi đi, cậu ta vẫn không quên vỗ vỗ bả vai Thiệu Khinh Yến, an ủi cậu, "Chuyện có gì đâu, đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, hôm nay không hẹn được người ta thì mai lại hẹn tiếp, anh em tin tưởng cậu, người có chí ắt sẽ thành công!"
Cậu ta nói dứt lời thì định quay người rời đi.
Nhưng Thiệu Khinh Yến vẫn ngồi ở bàn lại đột nhiên mở miệng.
"Nếu bình thường cô ấy nói chuyện không có gì khác thường, cũng không thể hiện ra là ghét tôi lắm, nhưng lại chặn tôi trên bảng tin, cậu thấy là chuyện như thế nào?"
Cố Xuyên hơi ngừng lại, chợt nhận ra, đây là cậu... coi cậu ta thành quân sư?
Cậu ta quay đầu, nghiêm túc phân tích giúp cậu, "Cô ấy thêm WeChat cậu xong thì chặn, hay là sau này mới chặn?"
"Sau này."
"Dù chặn bảng tin, nhưng bình thường vẫn nói chuyện hả?"
"Ừm."
"Vậy thì rõ là lúc trước cậu nói chuyện với cô ấy, chọc cô ấy giận ở đâu đó thôi." Cố Xuyên Phong lão luyện như một cao thủ tình trường chính hiệu, điềm nhiên bảo cậu, "Thực ra là cô ấy đang vừa thầm giận cậu, lại vừa không muốn cắt đứt liên lạc với cậu, cho nên mới để cậu nhận ra cô ấy tức giận, sau đó dỗ dành cô ấy."
"Thủ đoạn này ấy à, bình thường giới chúng tôi gọi là..."
"Lạt – mềm – buộc – chặt."
...
Lê Xán đón Từ Lê Hoà xong thì đưa thẳng nó đến gặp mặt Hạ Huân.
Có lẽ là để tiện cho cô nên nơi Hạ Huân đặt cơm trưa là trên con đường ngô đồng Hoành Sơn ấy, cách nhà cô chỉ có mấy con phố và ngã rẽ.
Đang lúc vào hè, quang cảnh trên con đường ngô đồng đã không còn là quang cảnh mấy tháng trước, dù Lê Xán hay đi ngang qua đây nhưng đã rất lâu rồi cô không tĩnh tâm ngắm nhìn nơi này.
Cô ngồi ở vị trí gần cửa sổ trên tầng 3, nhìn ô cửa sổ đang rộng mở, gió nhẹ lướt qua đôi mắt cô, lay động tán cây xanh tốt.
Cô hơi chớp mắt, lúc đến không để ý, giờ ngồi xuống rồi mới nhận ra, thì ra bên dưới, đối diện nhà hàng này chính là cửa hàng tiện lợi mà Thiệu Khinh Yến làm thêm.
Giữa tán lá đung đưa, cô loáng thoáng có thể trông thấy tấm biển màu xanh dương của cửa hàng.
Sau khi cái chân ngắn tũn của Từ Lê Hoà ngồi lên ghế, nhìn anh trai đối diện khiến nó hơi lạ, không khỏi kéo kéo váy Lê Xán.
"Chị ơi, anh trai này là ai thế ạ?"
Thế mà nó còn biết khách sao gọi người ta một tiếng anh trai.
Lê Xán giới thiệu với nó, "Là bạn của chị, em gọi anh Hạ là được."
"À, anh Hạ."
Từ Lê Hoà cầm lấy bình nước nhỏ mình mang theo bên người, vừa uống nước ừng ực vừa mở to đôi mắt tròn xoe, bắt đầu quan sát đối phương.
Hạ Huân cười híp mắt nhìn nó, "Xin chào nhé, bạn nhỏ."
"Em không tốt." Từ Lê Hoà căng cứng khuôn mặt nhỏ, nhìn Hạ Huân xong thì không quá vui vẻ chuyển sang Lê Xán, "Chị, vì sao không phải là anh Thiệu chơi với chúng ta?"
"Đưa em ra đây chơi mà em còn đòi hỏi lắm vậy? Hay là bây giờ chị đưa em về nhé?"
"Em không mà, em không về đâu!"
Lê Xán vừa nói, Từ Lê Hoà đã lập tức nhanh trí, ngồi dậy đàng hoàng, cũng không cố ý nhắc đến tên Thiệu Khinh Yến trước mặt Lê Xán nữa.
Chỉ là nó thấy, anh trai tóc xoăn trước mặt này, vẫn không tốt bằng anh Thiệu của nó.
Dù trong suốt bữa cơm cũng quan tâm nó, cũng làm nó vui vẻ.
Sau khi ăn xong suất bò bít tết cho trẻ em, cuối cùng Từ Lê Hoà cầm lấy chiếc khăn lau khoé miệng, quyết định cho anh trai trước mặt này một cơ hội.
"Anh ơi, anh có biết chơi klotski không?" Nó ngẩng gương mặt nhỏ lên hỏi.
"Klotski?" Hạ Huân không hiểu sao đang yên đang lành lại chuyển chủ đề thuỷ cung sang klotski.
Từ Lê Hoà đưa đồng hồ trên tay mình cho cậu ta.
Chiếc đồng hồ thông minh mới nhất bản trẻ em, trên đồng hồ đã có một số trò chơi trí tuệ có thể chơi được.
Trò klotski có tổng cộng 500 level, Từ Lê Hoà đang chơi đến level 53.
Đầu óc Hạ Huân mơ hồ nhận lấy đồng hồ của nó, hiển nhiên cũng không chơi nhiều loại trò chơi trí tuệ cho trẻ con này.
Nhưng cậu ta thấy, trò chơi của trẻ con thì chắc cũng không khó lắm.
Cho nên cuối cùng cậu ta vẫn vui vẻ đồng ý yêu cầu giúp Từ Lê Hoà vượt qua level của nó.
Nhưng, gần 10 phút trôi qua...
Từ Lê Hoà nhìn đối diện vẫn cầm đồng hồ của mình như cũ, lông mày nhíu chặt lại, không nhịn được nhoài người vào tai Lê Xán, nói thầm, "Nếu là anh Thiệu thì chắc chắn sẽ giải được nhanh chóng."
Lê Xán nhướn mày, biết đứa em nhỏ nhà mình cũng thích cái đầu thông minh giống cô, nhưng không ngờ nó lại sùng bái những thứ này như vậy.
Thảo nào nó thích Thiệu Khinh Yến như vậy.
Cô cũng hơi buồn cười.
Lại đợi mấy phút sau, sau khi vẫn không thấy Hạ Huân có dấu hiệu thành công, cuối cùng cô dứt khoát dừng trò hề này lại, nói, "Không phải bảo gần đây có một thuỷ cung mới mở sao? Tôi ăn xong rồi, chúng ta đi thôi."
Hạ Huân hơi có lỗi trả đồng hồ lại cho Từ Lê Hoà, "Xin lỗi nhé, anh không ngờ cái này khó như thế."
"Không sao, lần sau em tìm anh Thiệu giúp em là được, anh Thiệu cái gì cũng biết hết."
Từ Lê Hoà tự nhiên nhận lại đồng hồ, dường như sự thất bại của cậu ta đã nằm trong dự đoán.
Hạ Huân có hơi mất mặt.
"Em họ thông minh quá." Cậu ta cười nói với Lê Xán.
"Hơi hơi thôi." Lê Xán nói, "Cũng chỉ là thằng nhóc tì thôi."
"Có thằng nhóc tì như vậy cũng được lắm." Hạ Huân nói phụ hoạ.
Lê Xán cười một cách đầy ẩn ý.
"Được chỗ nào?"
"Hả?"
Hạ Huân cho là mình chỉ đơn giản nói một câu phụ họa, không ngờ Lê Xán lại hỏi tiếp mấy câu ấy.
"Được chỗ nào?"
Cô ngồi đối diện bàn ăn, đôi mày và ánh mắt vốn không được tô vẽ cầu kỳ, vậy mà vẫn hoàn hảo đến không thể tìm ra một chút sai sót nào.
Khi nói ra câu này, cô đang nhìn cậu ta không chút biểu cảm, giống như lời chất vấn của một cô giáo chủ nhiệm, lại giống như câu hỏi đến từ một người ở vị trí cao đã quen mà không cần câu trả lời.
Cậu ta dừng lại.
Lòng bàn tay vừa lau bằng khăn nóng, thế mà bỗng lại toát ra mồ hôi lạnh.
Sau khi cậu ta ngồi vắt óc suy nghĩ, cuối cùng định mở miệng thì đúng lúc Lê Xán quay đầu qua, nói với Từ Lê Hoà.
"Đi thôi, đi thuỷ cung nào."
Cô bỏ qua phần này.
Tựa như ngầm thừa nhận cậu ta không trả lời được câu hỏi của cô.
Khuôn mặt Hạ Huân lúc trắng lúc đỏ, trông rất đặc sắc.
Về tiếng tăm của cô chiêu tập đoàn Hằng Khang, thực ra cậu ta đã nghe khá nhiều.
Lần trước tình cờ gặp ở Maldives, đã cho cậu ta cơ hội, để cậu ta thấy được người.
Có lẽ là vì lúc đó cô đang ở cùng bạn cho nên Hạ Huân thấy, cô cũng không khó hoà hợp như lời đồn.
Không ngờ rằng...
Hôm nay coi như cậu ta đã hiểu, nhưng lời đồn ấy sao mà có được.
Cô chiêu này, cậu ta nghĩ chắc là cậu ta không cưa được, cũng không biết trong tương lai, người như thế nào mới có thể tán được cô.
Cậu ta đứng dậy, đi theo sau Lê Xán và Từ Lê Hoà, cùng ra khỏi phòng ăn.
Đi thang máy xuống dưới đại lộ ngô đồng, trong đôi mắt toàn là màu xanh thẳm, xanh biếc, khiến tâm trạng người ta cũng khoan khoái hơn.
"Thuỷ cung mới mở đó ở trên đường Phúc Châu, ngồi xe của tôi đi đi."
Sau thành niên thì Hạ Huân đi thi bằng lái ngay, bây giờ đã là một tay lái mơi có thể tự cầm lái.
Lê Xán đưa mắt nhìn xe của cậu ta, là một chiếc xe Maserati mui trần bốn chỗ.
Cô và Từ Lê Hoà ngồi ở phía sau, cả đường không nhấc mắt lên, chỉ mất tập trung cúi đầu chơi điện thoại.
"Anh Thiệu!"
Ban ngày trong phố xá sầm uất, xe mui trần không chạy nhanh được, Từ Lê Hoà không có điện thoại để chơi, cả đường cũng chỉ đưa khuôn mặt nhỏ của mình ra ngoài xe, nhìn phong cảnh ven đường.
Nhờ vào đôi mắt hoả nhãn kim tinh của nó mà lúc xe dừng ở ven đường để đợi đèn đỏ, nó nhìn thấy một bóng hình quen thuộc bước ra từ siêu thị.
Cũng nhờ vào tầm nhìn khoáng đạt của xe mui trần mà lúc nó gọi tên Thiệu Khinh Yến, thế mà Thiệu Khinh Yến đứng ở cửa siêu thị cũng nghe thấy giọng nó thật, ngẩng đầu nhìn về phía bọn họ.
Lê Xán nghe thấy tiếng gọi của nó cũng vô thức ngẩng đầu lên.
Động cơ xe thể thao lại nhanh chóng khởi động, tiếng gầm ồn ào xuyên vào tai
Cô và cậu bốn mắt nhìn nhau.
Ở cuối con đường ngô đồng, khi đèn xanh bật sáng.
