Buổi chiều đi dạo thuỷ cung, rõ ràng Lê Xán càng mất tập trung hơn khi ở trên xe.
Coi như Hạ Huân đã nhìn ra được rồi, bản thân nghiêm túc, không đùa, dứt khoát không còn suy nghĩ muốn làm bạn trai của Lê Xán nữa, nghĩ lại thì, có thể làm bạn với cô cũng được rồi.
Dù sao phía sau Lê Xán, là cả Tập đoàn Hằng Khang.
Là một trong những tập đoàn kinh doanh tổng hợp hàng đầu trong nước, phạm vi kinh doanh của Tập đoàn Hằng Khang đương nhiên không chỉ giới hạn ở Vân Thành. Các mảng kinh doanh chính của tập đoàn thường là khách sạn, trung tâm thương mại và bất động sản, các công ty con dưới trướng còn kiêm nhiệm cả điện ảnh, truyền hình và các dự án văn hóa du lịch thương mại khác. Ngay từ những năm 90 của thế kỷ trước, khi tư bản trong nước còn chưa nhiều, Hằng Khang đã là một ông trùm tư bản nổi tiếng trong giới.
Đưa Lê Xán về nhà xong, thời gian đã là 6 giờ chiều.
Hạ Huân không nói chuyện ăn tối với cô, không phải vì cậu ta không muốn, mà rõ ràng là, Lê Xán không muốn.
Cô dắt Từ Lê Hoà, cúi đầu cả đường đi vào nhà.
Nói cho cùng thì Từ Lê Hoà vẫn là trẻ con, buổi chiều nhìn thấy rất nhiều sinh vật biển mới lạ ở thuỷ cung nên đã quên mất chuyện gặp được Thiệu Khinh Yến trên đường từ lâu. Suốt đường đi cứ líu ra líu ríu, toàn nói về con cá heo con mà mình thích nhất.
Lê Xán trả lời nó cho lấy lệ, đoạn đường mười mấy phút, cô cứ liên tục nhìn điện thoại chục lần, biểu cảm trên mặt ngày càng lạnh như băng.
Ròng rã ba tiếng trôi qua.
Đã ròng rã ba tiếng trôi qua kể từ khi cô gặp được Thiệu Khinh Yến ở đầu đường ngô đồng.
Nhưng mà đến giờ, cậu vẫn chưa nhắn cho cô bất kỳ tin nhắn nào.
Cô thừa nhận, sáng nay cô không đồng ý Thiệu Khinh Yến mà ra ngoài hẹn gặp Hạ Huân là muốn cho cậu ra rìa một chút.
Nhưng cậu cũng đã thấy cô với Hạ Huân rồi, chẳng lẽ cậu còn không chủ động đến trước mặt cô sao?
Từ Lê Hoà còn đang nói chuyện cá heo biểu diễn bên tai cô, giọng nói chuyên thuộc về trẻ con, giòn giã, lại có hơi êm dịu.
Nhưng Lê Xán lại càng nghe càng thấy ồn ào, vừa vào nhà đã ném nó cho bảo mẫu, còn mình thì quay đầu lên phòng trên tầng.
Cô đóng chặt cửa phòng lại, ném điện thoại vào phòng để quần áo.
Tẩy trang tắm rửa, thay một bộ đồ rộng rãi xong, cô mới thấy trái tim đã xao động suốt cả buổi chiều cuối cùng cũng lắng lại.
Cô lại xuống tầng ăn cơm với Từ Lê Hoà.
Ăn tối xong, tài xế phải đưa Từ Lê Hoà về nhà nó.
Thằng nhóc tì ghé vào tai cô, nói không nỡ xa cô.
Lê Xán suy nghĩ một lúc, dù sao lên tầng cũng rảnh nên đi cùng tài xế, tự đưa nó về nhà luôn.
Trên đường về, cô lại phải đi qua đường Hoành Sơn lần nữa.
Lê Xán căng cứng mặt, nhìn những quán cà phê và nhà hàng Tây khắp đường, ánh đèn vàng bị che lấp đi dưới tán cây ngô đồng, lại không che lấp thứ phong vị tiểu tư sản nhàn nhã chút nào, đôi mắt cô lạnh lùng, kiêu ngạo, không thèm nhìn một cái.
Tấm biển màu xanh dương của cửa hàng tiện lợi xẹt qua trước mặt, cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Lê Xán tỉnh táo thu hồi ánh mắt, tự nói với mình không để ý đến cửa hàng tiện lợi không có gì đặc biệt này nữa.
Nhưng chiếc xe đạp cà tàng dừng ở cửa, thật sự rất khó để cô dời mắt.
Cô vẫn bảo tài xế dừng xe lại.
Tiếp theo mình xuống xe.
Tiếng nhạc quen thuộc lúc vào cửa của cửa hàng vang lên, Lê Xán mặc chiếc váy sơ mi trắng, đứng trước quầy thu ngân.
Cô nhìn khuôn mặt người đang cúi đầu sau quầy thu ngân, vốn dĩ cho rằng sẽ trông thấy khuôn mặt quen thuộc ấy.
Nhưng bất ngờ là, cô không hề thấy.
Khuôn mặt người sau quầy thu ngân, không phải Thiệu Khinh Yến, mà là một nhân viên khác của cửa hàng mà cô không biết.
Cô run lên, lại chuyển ánh mắt ra chiếc xe đạp quen thuộc ngoài cửa kính.
À, không phải xe đạp của cậu.
Chỉ là hơi giống mà thôi.
Cô nhìn lầm rồi.
Lê Xán bỗng hơi xấu hổ, lại càng cảm thấy có cục tức mà không biết trút vào đâu.
Thái độ phục vụ của anh chàng thu ngân không quen biết rất tốt, mỉm cười hỏi cô, "Xin hỏi có thể giúp gì được cho bạn không?"
Lê Xán nhìn cậu ấy, cảm thấy chuyện mình muốn cậu ta giúp có hơi ép buộc.
Nhưng cô vẫn nói.
"Cho hỏi tối nay Thiệu Khinh Yến có đi làm không?"
"Hả?"
Anh chàng không ngờ cô lại hỏi mình chuyện này, sững sờ xong thì thành thật nói với cô, "Tối nay cậu ấy không đi làm đâu, hình như theo lịch thì mai 8 giờ cậu ấy làm."
"À." Lê Xán gật đầu, "Cảm ơn."
"Không có gì."
Anh chàng cũng gật đầu, cười với cô.
"Vậy xin hỏi bạn có cách liên lạc với cậu ấy không? Có thể giúp tôi gọi điện cho cậu ấy không?"
"Hả?"
Cô liên tiếp yêu cầu, khiến anh chàng thu ngân có hơi khó hiểu.
Lê Xán suy nghĩ một lát rồi giải thích, "Bởi vì tôi không mang tiền, cũng không mang điện thoại, ở gần đây chỉ quen một mình Thiệu Khinh Yến, nên tôi muốn bảo cậu ấy đến đón tôi."
Cô thật sự cũng không nói dối.
Lúc ra cửa đưa Từ Lê Hoà về, quả thực điện thoại của cô bỏ quên trong phòng để quần áo, không lấy ra.
Khi đó nghĩ đưa nó về xong rồi về nhà, cô cũng không nghĩ nhiều như vậy.
"À..."
Anh chàng thu ngân tối nay là một anh chàng nhiệt tình, nghe lời giải thích của cô xong thì lại nhìn hai tay trống không của cô một cái, thế mà lại cứ tin cô như vậy.
Cậu ấy giúp cô bấm số gọi Thiệu Khinh Yến.
"Alo?"
Lê Xán loáng thoáng nghe thấy giọng bên kia điện thoại.
Anh chàng nọ bắt đầu nói chuyện thay cô.
Bên kia nghe xong thì rõ ràng cũng hơi sửng sốt.
"Cô ấy tên gì?" Cô nghe thấy Thiệu Khinh Yến hỏi.
Anh chàng vội vàng hỏi Lê Xán, "Bạn tên là gì?"
"Vương Thuý Hoa."
"..."
Anh chàng nhìn cô một cái kỳ lạ, nhưng vẫn nói với điện thoại.
"Cô ấy nói tên là Vương Thuý Hoa."
"Tôi nghe thấy rồi..."
Thiệu Khinh Yến im lặng nhìn trần nhà, "Cậu bảo cô ấy đừng quậy nữa, mau về nhà đi, tối nay tôi còn đang dạy thêm cho người ta, bận lắm, không có thời gian đi đón cô ấy."
Anh chàng mở hẳn loa ngoài giọng Thiệu Khinh Yến cho cô nghe, đúng là giọng cố tình nín lại.
Lê Xán mím chặt môi, cũng nói thẳng với điện thoại, "Tôi không sao hết, dù sao mai tôi cũng không phải dậy sớm đi làm, cậu bận xong thì qua đón tôi là được, tôi không mang điện thoại, cũng không muốn đi bộ, cậu bảo tôi về thế nào?"
"Lê Xán..."
Lê Xán nói dứt lời thì nhấn vào màn hình điện thoại của anh chàng đó một cái, dập máy với bên kia.
"Cảm ơn nhé."
Cô để lộ nụ cười hiếm có với anh chàng đó.
Rõ ràng là anh chàng đã bị cuộc nói chuyện của bọn họ làm chấn động, bây giờ vẫn còn đang ngờ vực, ngây ngốc.
Lúc anh chàng đó cho rằng, Lê Xán cúp điện thoại xong, sau đó sẽ ngồi ở đây chờ Thiệu Khinh Yến, cô lại phóng khoáng xoay người đẩy cánh cửa của cửa hàng ra, cứ thế mà... đi?
Anh chàng thật sự không hiểu, nhìn bóng hình cô.
Đúng lúc này, có khách mới vào cửa hàng, anh chàng chỉ có thể thu lại ánh mắt trên cửa kính.
Hai phút sau, Lê Xán quay lại.
Chẳng qua là cô đi báo với tài xế một tiếng, bảo chú ấy về nhà trước.
Cô ung dung ngồi trong cửa hàng tiện lợi, cũng không chơi điện thoại, không nhìn gì khác, chỉ ngồi ngây ra, đợi Thiệu Khinh Yến đến.
Dường như cô rất chắc chắn, nhất định cậu sẽ đến đón cô.
Anh chàng bận rộn một lát xong lại nhìn cô, cũng không biết là cô lấy tự tin ở đâu ra.
Có khi là dựa vào mặt, anh chàng nghĩ.
Nếu cậu ta là Thiệu Khinh Yến, một cô gái thế này nửa đêm ngồi chờ mình trong cửa hàng tiện lợi, có lẽ cậu ta cũng không nhịn được mà đến đón cô.
Đồng hồ trong cửa hàng dần chỉ đến 10 giờ, anh chàng xách cây lau nhà từ nhà kho đằng sau về, bắt đầu chuẩn bị dọn vệ sinh.
Lúc lau đến chân Lê Xán, cậu ta nghĩ một lúc rồi nói: "Muộn thế này rồi, chắc cậu ta không đến đây đâu, hay là bạn mau về nhà trước đi? Con gái về nhà muộn một mình không an toàn đâu."
"Cảm ơn nhé."
Ánh mắt Lê Xán lướt qua mặt cậu ta, lại cười cái nữa.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cô lại mím môi, đưa ánh mắt ra ngoài cửa sổ, nói, "Chờ thêm chút nữa đi."
Dường như khớp với lời cô nói.
Tiếng cô vừa dứt thì trên đường phố đã thưa thớt đến nỗi gần như không còn bóng người, một chiếc xe đạp lặng lẽ đứng ngoài cửa hàng.
Lê Xán và anh chàng nọ đồng thời đưa mắt dừng lại trên người đó.
Âm thanh chào mừng quen thuộc của cửa hàng tiện lợi lại vang lên lần nữa.
Anh chàng thẳng người lên gọi, "Cuối cùng cậu cũng đến rồi!"
"Ừm." Thiệu Khinh Yến gật đầu ra hiệu với cậu ta, sau đó chuyển ánh mắt sang Lê Xán.
Cô ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn cậu, trong đôi mắt lại là nụ cười vừa đắc ý vừa lạnh lẽo.
"Đi thôi." Cậu nói như thói quen.
Lê Xán đứng dậy, sau khi vẫy vẫy tay với anh chàng thì đi theo sau cậu ra ngoài.
"Sao không gọi tài xế trong nhà đến đón cậu?"
Nhìn cô quen thuộc ngồi vào yên sau của mình, Thiệu Khinh Yến đứng trong làn gió mát đêm hè, hỏi cô.
"Tôi quên mang điện thoại theo, lại không nhớ số tài xế." Lê Xán lại ngẩng đầu lên lần nữa, nửa gò má tắm trong ánh trăng khuya.
"... Sao lại quên mang điện thoại?"
"Tôi cũng không biết, quên mang thì quên mang thôi." Lê Xán cười ranh mãnh, nhún vai.
"Thực ra Thiệu Khinh Yến, tối nay tôi không muốn về nhà, cậu đưa tôi đi hát đi." Cô lại chỉ tay vào nệm lót, được voi đòi tiên nhìn cậu.
"Ngày mai tôi phải vào ca sớm."
"Tôi biết."
Cô hững hờ, lại khiến Thiệu Khinh Yến hơi ngừng lại.
Đúng thế, cô biết.
Có rất nhiều chuyện, trước giờ cô đều biết.
Nhưng cô vẫn muốn trêu đùa cậu.
Cậu nắm chặt tay lái, "Tối nay chỉ đưa cậu về nhà được thôi, cậu không về thì xuống xe đi."
"Tôi đã ngồi lên rồi, sao còn xuống xe được?" Lê Xán không chịu, lập tức ôm chặt lấy chỗ cậu còn chưa ngồi lên.
Có lẽ là vì cậu mới từ trên xe xuống nên trên ghế vẫn còn chút độ ấm.
"Thiệu Khinh Yến, tối nay tôi muốn hát."
Thiệu Khinh Yến trầm mặc nhìn cô.
Làn gió mát đêm hè, thật ra vô cùng dễ chịu.
Không giống cái khô nóng ban ngày, dù trong không khí vẫn còn vương chút oi ả, nhưng nói chung là gió đêm vẫn khiến người ta dễ liên tưởng đến bầu trời sao vô tận, cánh đồng và tiếng ve kêu khắp mọi nơi.
Trong gió đêm đầu hạ, hai người im lặng giằng co nhau chừng ba bốn phút.
Cuối cùng, rốt cuộc là Thiệu Khinh Yến chịu thua, mở điện thoại lên, bắt đầu tìm kiếm KTV gần đây.
Lê Xán hơi nhổm người lên, liếc nhìn giao diện điện thoại của cậu, rồi nhanh chóng giật lấy chiếc điện thoại khỏi tay cậu.
"Thiệu Khinh Yến."
Cô đứng dậy, hai tay chắp sau lưng, đứng trước mặt cậu.
"Có phải hôm nay cậu nhìn thấy tôi và Từ Lê Hoà?" Cô hỏi.
"Ừm."
"Vậy cậu không có gì muốn hỏi tôi sao?"
"Không."
"Thiệu Khinh Yến..."
"3 giờ chiều mai, có một bộ phim."
Trước khi Lê Xán lên tiếng lần nữa, Thiệu Khinh Yến chợt nói.
"Thể loại phim ly kỳ, phá án, tôi nghĩ chắc cậu sẽ thấy hứng thú nên lúc tối có gửi cho cậu, nhưng cậu không trả lời tôi."
Lúc này, đến lượt Lê Xán sững sờ.
Cô ngơ ngác nhìn Thiệu Khinh Yến.
Cậu khẽ thở dài, lấy lại điện thoại sau lưng Lê Xán, bình tĩnh mở giao diện nhắn tin của mình và cô ra.
Cậu gửi tin nhắn cho cô thật.
7 giờ 30 phút tối.
Lúc cô đang trên đường đưa Từ Lê Hoà về nhà.
Lê Xán lặng lẽ chuyển ánh mắt từ màn hình điện thoại đang sáng lên sang khuôn mặt của Thiệu Khinh Yến.
Khi đó, cô chợt cảm thấy, dường như tất cả ánh sao đêm nay, đang rơi hết xuống vào mắt cô.
