Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 29



Lần đầu tiên nghiêm túc hẹn hò, Lê Xán hiếm khi trang điểm đủ đầy.

Mặc dù chỉ là đi xem phim chiếu rạp, không có gì khác cả, nhưng sau khi cô chỉnh trang xong thì vẫn đứng trước gương sửa sang cái gọi là nhan sắc, cử chỉ hơn mười phút.

Lúc đến nơi đã hẹn với Thiệu Khinh Yến, thời gian mới có hai giờ chiều.

Cô nghĩ chắc cậu đang dạy thêm hoặc làm ở cửa hàng tiện lợi, Lê Xán ngồi một mình ở quán cà phê dưới tầng một của trung tâm thương mại, gửi định vị cho cậu xong thì gọi một cốc cà phê, lướt điện thoại.

Bởi vì chuyện ra nước ngoài học lúc trước nên thỉnh thoảng, các trang mạng xã hội của cô cũng sẽ đưa các loại tin tức học sinh cấp 3 đi du học, đôi lúc cũng sẽ có bài du học ở bậc đại học.

Bình thường cô nhìn qua một cái là lướt.

Nhưng hôm nay, lần đầu tiên cô ấn mở một bài viết du học đại học, rồi xem thêm vài lần.

Bài đăng tổng hợp các thông tin về chương trình du học theo nhà nước của các trường đại học trong nước.

Là hai ngôi sao hàng đầu trong nước, đứng ở vị trí đầu tiên đương nhiên là các chương trình du học nước ngoài của Thanh Hoa và Bắc Đại.

Lê Xán đọc chậm rãi, mãi đến khi xem hết các chương trình trao đổi với nước ngoài công khai của Thanh Hoa thì mới nhận ra mình đang làm gì.

Cô chớp mắt mấy cái rồi nhanh chóng ấn vào màn hình, thoát khỏi giao diện.

Lúc Thiệu Khinh Yến đến, cô đã ngồi trong quán uống cà phê được hơn nửa tiếng.

Thời tiết đầu hạ, cậu cũng chẳng sợ nóng, vẫn đi xe đạp đến xem phim với cô.

Lúc Lê Xán đứng bên cạnh cậu, có thể nhìn thấy rõ ràng mồ hôi trên trán cậu.

Cho dù điều hoà trong trung tâm thương mại mát mẻ cũng không thổi hết ngay được.

Cô đưa cho Thiệu Khinh Yến một tờ giấy, sau đó hỏi cậu muốn uống gì.

"Để tôi tự gọi."

Thiệu Khinh Yến lấy điện thoại ra, mở ứng dụng các quán trà sữa trong trung tâm thương mại, tham khảo giá xong mới chọn một ly trà chanh.

Lê Xán liếc qua, nói, "Tôi cũng muốn một ly."

Nửa tiếng, cô đã uống xong cà phê rồi.

Thiệu Khinh Yến ngẩng đầu hỏi cô, "Trà chanh?"

Lê Xán lắc đầu, "Hồng trà kem muối."

30% đường, thêm trân châu.

Thiệu Khinh Yến vẫn nhớ.

Thế là cậu cũng gọi một cốc cho cô.

Trà sữa của hai người đặt ở hai quán khác nhau nên đi vòng quanh trung tâm thương mại để lấy trà sữa xong, hai người mới lên tầng trên lấy vé xem phim.

Có lẽ là lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác hẹn hò, lúc đi thang cuốn lên tầng với Thiệu Khinh Yến, Lê Xán không khống chế nổi mình, cứ nhìn cậu thêm mấy lần.

Thiệu Khinh Yến thấy cô là lạ, lúc cô quay đầu nhìn mình lần nữa, cậu dùng ánh mắt ngờ vực nhìn lại cô.

"..."

Không có bất kỳ dấu hiệu đối mặt nào.

Lê Xán còn chưa chuẩn bị tinh thần xong, bỗng như có nai con chạy loạn.

Cũng là lần đầu tiên cô hiểu được tính chân thực của bốn chữ nai con chạy loạn.

Nhưng may là bình thường cô thích mặt lạnh, lúc nhìn Thiệu Khinh Yến, khuôn mặt không biểu cảm, dù cho bị cậu phát hiện mình nhìn trộm vẫn không hề có chút cảm xúc nào, chẳng có gì khác thường.

Cô quay đầu lại, tự bảo mình bình tĩnh.

Đi thang cuốn từ tầng một lên tầng sáu.

Lê Xán nhìn Thiệu Khinh Yến đi lấy vé, lại mua một hộp bỏng ngô ở chỗ mua vé rồi mới quay lại bên cạnh mình, cùng soát vé rồi vào phòng chiếu phim với cô.

Bình thường Lê Xán không hay tới rạp chiếu phim.

Rạp chiếu phim nhà cô liên kết với rất nhiều rạp phim, thường thì những bộ phim chiếu rạp mới này cô có thể xem hết ở nhà được.

Nhưng cô không nói cho Thiệu Khinh Yến.

Cô mang theo bỏng ngô và trà sữa cậu mua cho, ngồi ở chỗ cậu chọn, cảm thấy biết đâu rạp phim hôm nay sẽ thú vị hơn trong nhà.

Thể loại phim điện ảnh ly kỳ, giật gân, quả thực là thể loại mà cô thích nhất.

Suốt cả bộ phim cô đều tập trung, không quan tâm đến nhiều chuyện bên người nữa, mãi đến khi sau lưng bỗng có người đạp vào ghế của cô một cái, kéo cô ra khỏi bầu không khí.

Lê Xán quay đầu, ngước cổ trừng mắt nhìn người đàn ông ngồi sau lưng mình.

Thiệu Khinh Yến cũng phát hiện ra động tĩnh bên này, xoay đầu lại nhìn cô.

"Không có gì." Lê Xán nói cho cậu biết.

Cậu liếc mắt nhìn ra sau ghế ngồi của cô, tạm thời cũng không nói nhiều.

Nhưng chẳng bao lâu sau, người đàn ông sau lưng lại đạp một cước vào ghế Lê Xán.

Lê Xán chưa bao giờ là người nuốt giận vào bụng, cô lại hung dữ quay đầu lại, trừng mắt nhìn người đàn ông, coi như là sự cảnh cáo cuối cùng với hắn.

Nhưng mà, có một số người chẳng hề sợ cảnh cáo, dựa vào cái ghế bắt đầu rung chân, ngày càng tệ hại hơn.

Lê Xán lại không nhịn được người như thế này, muốn đứng ngay dậy mắng chửi hắn, nhưng Thiệu Khinh Yến ấn cổ tay cô xuống.

Đợi hơn 1 phút đồng hồ trôi qua, có người đi vào theo lối vào mờ tối của phòng chiếu phim.

"Thưa anh, nếu anh còn làm phiền cô đây một lần nữa, chúng tôi có thể lấy lý do anh phá hoại, ảnh hưởng đến trật tự công cộng để báo anh với cảnh sát, mong anh có thể nhanh chóng chấm dứt hành động của mình, hợp tác xem phim văn minh."

"Ô này, tôi làm phiền bọn họ chỗ nào, các cô đừng có mà mở mắt nói bậy chứ?"

Người đàn ông hoàn toàn không màng đến việc có làm phiền người khác hay không, sau khi nhân viên thấp giọng nhắc nhở mình, hắn lập tức đáp lại bằng âm lượng nói chuyện bình thường.

Thoáng cái, trong phòng chiếu phim có không ít người ném ánh nhìn chăm chú về phía hắn và Lê Xán đang ngồi trước mặt hắn.

Nhân viên kiên nhẫn, vẫn cố gắng nói nhỏ cho hắn biết, "Thưa anh, hậu trường của chúng tôi đều có camera an ninh, có thể thấy được hết hình ảnh, anh có cần chúng tôi lấy camera ra cho anh và cô đây xem không?"

"..."

"Mẹ nó..."

Sau khi người đàn ông chửi bới vài câu th* t*c thì cuối cùng mới yên tĩnh.

Đến khi nhân viên rời đi, Lê Xán tò mò nhìn Thiệu Khinh Yến, hiển nhiên là muốn hỏi cậu làm sao mà tìm nhân viên đến xử lý nhanh như vậy.

Thậm chí cô còn chẳng thấy cậu gọi điện.

"Hồi trước tôi từng làm thêm ở đây."

Thiệu Khinh Yến gõ chữ lên điện thoại, cho cô xem.

"..."

Lê Xán lại lần nữa nhìn cậu với ánh mắt khác lạ.

Nhân tiện, theo bàn tay giơ điện thoại lên của cậu, cô lặng lẽ đưa ánh mắt xuống cái tay lúc nãy cậu mới chạm vào mình.

Lê Xán rất có ấn tượng với hai bàn tay của Thiệu Khinh Yến.

Là hai bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng.

Để lên tay cô là có thể che hết mu bàn tay cô, còn thừa ra khá nhiều.

Có thể là cũng để ý thấy ánh mắt của cô, Thiệu Khinh Yến quay đầu, lại đưa mắt nhìn cô.

Lê Xán suy nghĩ một lát rồi nhỏ giọng nói với cậu, "Tôi không muốn xem nữa."

Vừa nghĩ đến người đàn ông nọ vẫn còn ngồi ngay sau lưng mình, Lê Xán đã không có tâm trạng ngồi ở đây nữa, càng không có hứng thú đâu mà hoà vào không khí trong bộ phim.

Thiệu Khinh Yến cũng không bất ngờ với kết quả này.

"Thế chúng ta ra ngoài nhé?" Cậu khẽ giọng hỏi.

Lê Xán gật đầu.

Chưa xem được bao nhiêu phim đã ra đây, Lê Xán đứng ở sảnh lớn của rạp phim thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy lúc nãy mình phát huy chưa được tốt.

Cô nên tìm ai đó kéo người đàn ông ghê tởm đó ra đánh cho ra bã mới hả giận.

Cô nhìn Thiệu Khinh Yến, một tay Thiệu Khinh Yến cầm trà sữa, một tay cầm bỏng ngô, đúng lúc cũng đang nhìn cô.

"Vậy tiếp theo muốn đi đâu?" Cậu hỏi cô.

"Tối cậu còn có chuyện gì không?" Lê Xán hỏi lại.

"Có, 7 rưỡi tối phải dạy thêm cho một học sinh."

Quả nhiên, cô biết mà.

Nếu không thì lần đầu hẹn hò cũng đâu thể chỉ xem mỗi phim điện ảnh.

Lê Xán lại nghĩ, "Vậy cậu chở tôi đi hóng gió đi."

Phim mới chiếu được chưa đầy nửa tiếng, bây giờ đi hóng gió thì bọn họ còn có rất nhiều thời gian.

Nhưng bản thân Lê Xán cũng không thể ngờ được rằng, quanh đi quẩn lại, kỳ vọng lớn nhất của cô với Thiệu Khinh Yến vẫn là chiếc xe đạp cũ đến nỗi không thể cũ hơn của cậu.

Thiệu Khinh Yến lặng lẽ bật cười.

Lê Xán cũng rướn khoé miệng theo.

Hai người đi một vòng xuống tầng, Thiệu Khinh Yến đi đến chỗ chuyên để xe đạp và xe điện, lấy xe của mình ra.

Lê Xán thành thạo ngồi lên, nhìn Thiệu Khinh Yến.

"Muốn đi đâu?" Cậu hỏi cô.

"Đến đường Hoành Sơn đi, sau đó đi theo đại lộ ngô đồng, đi mãi cho đến cuối ấy."

Con đường ngô đồng mùa hè, nhìn từ đầu này đến đầu kia, thường không thấy điểm cuối.

Cảnh sắc xanh tươi mướt mắt chỉ khiến người ta ngắm mãi không thôi, dễ nhìn đến hoa cả mắt.

Nhà của Thiệu Khinh Yến nằm trong con ngõ nhỏ cũ kỹ gần đường ngô đồng, rất gần; nhà của Lê Xán cách đường Hoàng Sơn mấy ngã rẽ, thật ra cũng không xa.

Thiệu Khinh Yến chở Lê Xán về.

Ánh nắng buổi chiều đầu mùa hè, thật ra cũng không gay gắt như trong tưởng tượng.

Lê Xán cũng không biết hôm nay mình bị vui vẻ đến choáng hết đầu óc, hay là bị người đang lái xe chở cô trước mắt làm choáng váng, trước kia, cho dù chỉ là ánh nắng nhẹ, cô cũng không bao giờ để lộ hết mình ra ngoài nắng, nhưng hôm nay, thật sự là cô sao cũng được.

Thậm chí, cô còn mặc đồ ngắn tay.

Mỗi khoảnh khắc cô vung tay khi ngồi sau xe của Thiệu Khinh Yến, cô đều cảm thấy mình hít thở được mùi vị của sự khoan khoái.

Lúc cần đi qua gờ giảm tốc, Lê Xán vẫn nắm chặt lấy chỗ dưới yên xe của Thiệu Khinh Yến.

Cơn gió nóng lướt qua mặt cô, cô lại ngẩng đầu lên lần nữa, lúc ngửa mặt nhìn bóng lưng người trước mặt, chợt, một suy nghĩ trước giờ chưa từng có hiện lên...

Cô âm thầm vươn tay, bắt lấy vạt áo của Thiệu Khinh Yến.

Đúng vậy.

Là vạt áo màu trắng ngắn tay của cậu.

Đây là một đoạn đường dốc, bốn phía đã được sắp xếp gờ giảm tốc cẩn thận.

Lê Xán nắm chặt vạt áo cậu, cảm nhận được làn gió chui vào áo cậu.

Cô lần lượt vuốt xuống, làm phẳng, cuối cùng, để vạt áo vốn bay phấp phới theo gió ấy trở thành thứ độc quyền của riêng mình.

Lê Xán không làm điều gì quá trớn.

Giống như Lâm Gia Giai đã nói, tình yêu là chiếc lồng giam, nhưng sự mập mờ thì không, cô cảm thấy mình cần một điểm để dừng lại, để mình từ từ bắt đầu tận hưởng điều này.

Đến khi xe đạp cuối cùng cũng chạy đến dưới tán cây ngô đồng trên đường Hoành Sơn, Thiệu Khinh Yến dừng xe lại.

Quán sửa xe mở ở giao lộ đường Hoành Sơn chính là quán của bố Cố Xuyên Phong.

Cậu gửi tạm chiếc xe vào quán của ông ấy, bố Cố nhìn thấy người đứng sau lưng cậu, nở một nụ cười sâu xa với cậu.

"Khinh Yến, đây là bạn cháu hả?" Ông ấy hỏi.

"Vâng."

Thiệu Khinh Yến đáp một tiếng, không nói thêm gì, lấy hai ly trà sữa và bỏng ngô ra khỏi giỏ xe rồi đưa ly hồng trà kem muối cho Lê Xán.

Lê Xán nhận lấy, bắt đầu tản bộ cùng cậu trên con đường ngô đồng.

"Cậu biết không, thực ra lần đầu tiên tôi thấy cậu một cách chân chính là ở đây." Lê Xán nói.

Cô vẫn còn nhớ vị trí của quán cà phê đó, ngày ấy, cô mới bước ra từ quán cà phê thì đã gặp được bóng hình cậu.

Gầy yếu như vậy, nhưng lại kiên cường, rất giống cây ngô đồng khô héo khẳng khiu vào mùa đông, khô héo chỉ là tạm thời, khẳng khiu cũng chỉ là tạm thời, trước sau gì nó cũng có sức sống mới, mùa xuân, mùa hạ, mùa thu đầy sắc vàng.

Nhưng Thiệu Khinh Yến không có ấn tượng gì với cô vào hôm đó.

"Đó là đương nhiên, lúc đó tôi vẫn chưa quen biết cậu, cậu cũng không quen biết tôi, giữa chúng ta cũng không có Đào Cảnh Nhiên." Lê Xán nói nhẹ nhàng.

Thiệu Khinh Yến bật cười không nói gì.

"Nhưng bây giờ cậu nên ngày nào cũng có ấn tượng với tôi."

Lê Xán đầy tự tin đi bên cạnh cậu, đột nhiên lại ngẩng đầu lên nhìn cậu.

Thiệu Khinh Yến dừng bước.

Lê Xán cùng dừng lại theo.

"Ừm." Cậu cụp mắt, nở nụ cười vừa ý, "Mỗi một ngày đều khắc sâu ấn tượng."

"Đúng không?"

Lê Xán nhướn mày, trên khuôn mặt đầy hớn hở và đắc ý.

Thiệu Khinh Yến tiếp tục bước đi bên cạnh cô, mãi đến khi hai người đi ngang qua cửa hàng tiện lợi mà bình thường cậu làm thêm.

"Tôi muốn ăn lẩu Oden." Lê Xán đứng ngoài cửa kính, bỗng nói với Thiệu Khinh Yến.

Lẩu Oden ở cửa hàng tiện lợi, Thiệu Khinh Yến vẫn nhớ.

Nếu hôm ấy, cô không đúng lúc đi qua cửa hàng này, không muốn vào ăn gì, như thế thì, Thiệu Khinh Yến nghĩ, cậu và Lê Xán, sau này chắc là cũng không có nhiều chuyện như vậy.

Trong ấn tượng của cậu, cô chỉ là một cô tiểu thư bị gia đình chiều hư, mười ngón tay không dính nước, ăn trên ngồi trốc.

Tiếp đó thì, cũng xinh.

Cậu liếc nhìn Lê Xán, dường như Lê Xán biết cậu đang nghĩ gì, cầm lấy hộp bỏng ngô trong tay cậu rồi nói, "Thiệu Khinh Yến, hôm nay cậu mời tôi ăn một bát lẩu Oden, tôi sẽ đồng ý một nguyện vọng của cậu."

"Nguyện vọng gì cũng được?" Thiệu Khinh Yến hỏi.

"Nguyện vọng gì cũng được." Lê Xán gật đầu, "Cho dù cậu muốn một căn phòng ở khu bến sông, tôi cũng cho cậu."

Quả đúng là công chúa kiêu ngạo hơn người.

Không thay đổi chút nào.

Thiệu Khinh Yến lại cười khẽ, đưa cô vào cửa hàng tiện lợi mình làm rồi gọi một một phần lẩu Oden mà cô muốn.

"Nói đi, hôm nay có nguyện vọng gì không?"

Lúc ăn, Lê Xán không thích nói chuyện, cho nên trước khi cô ăn, cô chống đầu, lại hỏi Thiệu Khinh Yến lần nữa.

Thiệu Khinh Yến cũng không khách sáo, mở ngay điện thoại ra, ấn mở giao diện bảng tin trống không của cô trước mặt.

"Ừm, giúp tôi bỏ cái này ra là được." Cậu nói.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...