Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 30



Gần đây tâm trạng của Lê Xán rất tốt.

Người thân quen với cô đều nhìn ra được.

Cụ thể là biểu hiện ở: Chăm đăng bài lên bảng tin hơn trước kia, tần suất chụp ảnh tự sướng tăng lên, lúc hẹn cô ra ngoài chơi, cô cứ một tí thì lại nhìn điện thoại, hơn nữa gần như lần nào xem xong, khoé miệng cũng có thể hiện lên ý cười.

Đối với tình hình này của cô, Lâm Gia Giai có một loại cảm giác quen thuộc, nhưng lại không nói ra được.

Một chiều nọ, trong phòng KTV, cô nàng huých cánh tay Lê Xán.

"Xán Xán, chiều nay cậu có việc sao?"

Lê Xán liếc nhìn cô nàng một cái, "Hửm?"

"Mình thấy hình như cậu đi hẹn hò."

Cô nàng thẳng thừng làm rõ trạng thái gần đây của Lê Xán.

Nét mặt Lê Xán hơi cứng lại, lần đầu tiên không phủ nhận.

Đôi mắt Lâm Gia Giai lập tức trợn to: "Đi hẹn hò thật hả? Với ai vậy?"

Dường như sợ tiếng của cô nàng sẽ thu hút mấy đứa con trai đang quỷ khóc sói gào đến, Lê Xán lập tức kéo cánh tay cô ấy, ra dấu tay im lặng với cô ấy.

Lâm Gia Giai nghe lời, im lặng, nhưng vẫn không ngăn được đôi mắt tò mò vẫn sáng rực.

Lê Xán ho nhẹ một cái: "Crush."

"!!!"

Lâm Gia Giai vỗ một cái lên vai cô, lại để ý thấy mấy đứa con trai bên cạnh, dù không mở miệng nói tiếp, nhưng đúng là lúc này, sự im lặng đã nói lên tất cả.

Cô ấy khẽ giọng hỏi Lê Xán, "Là ai thế? Mình có biết không?"

"Biết." Lê Xán thừa nước đục thả câu, "Nhưng mà sau này sẽ nói cho cậu biết."

Lâm Gia Giai gật đầu như gà con mổ thóc, gật đầu rất chi là hiểu, nở một nụ cười ngầm hiểu ý với cô.

3 giờ chiều, Lê Xán đúng giờ nhìn điện thoại, một mình kéo túi xách đứng dậy.

"Mình còn có việc, đi trước nhé."

"Về sớm thế? Không phải bảo tối nay sẽ ăn cơm cùng nhau sao?"

Nhóm Đào Cảnh Nhiên cùng xoay đầu lại.

"Trong nhà có chút việc, cần phải về sớm một chút."

Xưa nay Lê Xán rất am hiểu trò mở mắt nói dối, giải thích với bọn họ mà mặt không đổi sắc, hạ bút thành văn.

Bọn Đào Cảnh Nhiên chỉ có thể để cô rời đi.

Đi ra cửa chính của KTV, bên ngoài vẫn là một ngày nắng chói chang.

Lê Xán đứng ở bậc thềm không bao lâu thì đã tìm được bóng dáng của Thiệu Khinh Yến.

Cậu đứng chờ ở dưới một tán cây cổ thụ, đang cúi đầu xem điện thoại.

Cô bước đến trước mặt cậu, đôi giày cao gót đế da cừu mới tậu, mũi chân thỉnh thoảng lại chạm xuống đất.

"Tôi chưa từng trải qua những ngày phải vội vã chạy show như thế này bao giờ." Cô khoanh tay trước ngực, giọng điệu như đang phàn nàn.

Thiệu Khinh Yến ngừng lại, ngẩng đầu.

"Đợi hai tháng này hết bận, đến tháng 7 thì tôi không làm ở cửa hàng tiện lợi nữa."

Lê Xán không trả lời cậu, chỉ thò đầu qua liếc nhìn màn hình điện thoại của cậu.

Lại đang chơi thay cô level mà hôm qua cô bị kẹt rồi gửi cho cậu.

Cô nhếch môi, từ chối cho ý kiến, "Làm như không cho cậu làm ở cửa hàng thì có nhiều thời gian ra ngoài chơi lắm ấy."

Quen biết nhiều ngày như vậy, cô cảm thấy mình cũng khá hiểu Thiệu Khinh Yến.

Sở dĩ bây giờ cậu giữ lại công việc ở cửa hàng tiện lợi với mức lương rẻ như vậy là bởi vì bây giờ chưa nghỉ hè, nhiều học sinh không thể sắp xếp thời gian học thêm vào các ngày trong tuần, mà cậu lại muốn tận dụng triệt để những khoảng thời gian vụn vặt này, nên cửa hàng tiện lợi là lựa chọn tốt nhất để làm thêm.

Đến khi kỳ nghỉ hè bắt đầu, phần lớn học sinh không còn bị gò bó bởi lịch học cố định ở trường, nhu cầu học thêm cũng tăng lên đáng kể. Cậu lại có tiếng là được tuyển thẳng vào ngành Toán học của Thanh Hoa, đến lúc đó dù có kín lịch thì vẫn có rất nhiều phụ huynh muốn gửi con cái đến học.

Lê Xán nói trúng tim đen, Thiệu Khinh Yến không nói thêm gì nữa.

Cậu cất điện thoại đi, xoay người lấy ra một cốc trà sữa trong giỏ xe phía sau, đưa cho Lê Xán.

Hồng trà kem muối ở nhiệt độ bình thường, 30% đường, thêm trân châu.

Lê Xán nhìn trà sữa trên tay cậu, thoáng chốc ngây ngốc.

Bình thường, cô không quen xem xét lại lỗi lầm của mình.

Nhưng hôm nay, nhìn cốc trà sữa mà Thiệu Khinh Yến đưa đến tay mình, hiếm khi cô bắt đầu kiểm điểm trong cuộc đời mình.

Có phải thái độ vừa rồi của cô với cậu, tệ lắm không?"

"Đi thư viện không?"

Thiệu Khinh Yến nhanh chóng hỏi cô.

"Ừm, đi thư viện đi."

Lê Xán lập tức gật đầu.

Thực ra cô cũng không hiểu, người ta hẹn hò nào là rạp phim, quán cà phê, công viên, đến mình sao lại trở thành đi thư viện với cậu.

Nhưng mà bảo cô không bằng lòng, thì dường như cũng không có.

Cô đã lớn như thế này, chỉ đến thư viện thành phố của Vân Thành có hai lần, hơn nữa toàn là hồi rất nhỏ.

Ban đầu Thiệu Khinh Yến bảo hôm nay muốn đi thư viện, cũng không có ý là không đi với cô, là tự cô cũng muốn đến thư viện xem xem, cho nên mới bảo cậu đến đón mình.

Đi một vòng từ cửa hàng tiện lợi đến đây, lại đến thư viện gần trung tâm thành phố, cũng khá xa.

Cả đường Lê Xán cầm trà sữa, nhìn người lái xe vẫn luôn cản trước mặt mình, lúc xuống xe, hiếm khi ngẩng lên nhìn trán cậu.

Quả nhiên, trông thấy trán đầy mồ hôi.

Cô lại đưa khăn giấy về phía cậu.

Lúc cậu sắp đưa tay nhận, cô chợt nhấc tay lên, đặt thẳng l*n đ*nh đầu cậu.

Từ nhỏ đến lớn, Lê Xán chưa từng lau mồ hôi cho cậu con trai nào, trừ Từ Lê Hoà.

Cô nhấn khăn giấy lên trán cậu, lặng lẽ nhìn cậu.

Lúc thấy sự kinh ngạc và mất tự nhiên trong đôi mắt cậu, Lê Xán thừa nhận, trò đùa ác muốn chơi đùa người ta trong lòng mình lại bắt đầu thoát ra, chiếm thế thượng phong.

Cô giúp Thiệu Khinh Yến lau mồ hôi trên trán một lát rồi sau đó, ném một nửa khăn giấy đã ướt đẫm vào tay cậu.

"Mồ hôi của cậu, cậu tự vứt đi." Cô hơi chê bai nói.

"..."

Thiệu Khinh Yến vẫn trầm mặc suốt, nhận khăn giấy xong thì xoay người tìm thấy thùng rác dưới bậc thềm của thư viện, ném rác vào.

Lê Xán cầm ô che nắng chờ cậu về.

Lúc cậu quay về bên cạnh, cầm lấy ô xong, cô và cậu cùng bước lên bậc thang, nhân tiện nói, "Những mùa hè trước, ngày nào cậu cũng đi xe đạp thế này sao? Cứ đi thế nữa, đợi hết mùa hè, cậu sẽ bị phơi thành cục than cho xem."

Lê Xán còn nhớ, lúc cô gặp Thiệu Khinh Yến vào mùa đông, cậu vẫn còn khá trắng so với cô, nhưng dạo này, cậu đã đen đi không chỉ có một tông.

Thiệu Khinh Yến không nói gì, mấy thứ bề ngoài này, cậu cũng không để ý lắm.

Lê Xán lại gật đầu tiếp, "Đen thành than cũng được, khi đó đứng bên cạnh tôi, có thể làm nền cho tôi trắng hơn một chút."

Cô ung dung, dường như thật sự không để ý đến chuyện cậu có đen hay không.

Cuối cùng, Thiệu Khinh Yến không nhịn được nữa, khẽ bật cười, nói với cô, "Mấy năm trước cũng đều vậy thôi, đến mùa đông rồi sẽ tự trắng lại."

Mấy lời này của cậu, không biết sẽ chọc cho biết bao người dốc sức muốn trắng, muốn đẹp phải ghen tỵ.

Lê Xán lại nhìn kỹ màu da của cậu, bước vào cửa lớn của thư viện thành phố với cậu.

Thư viện thành phố của Vân Thành sẽ đóng cửa vào 5 rưỡi chiều mỗi ngày, dù Thiệu Khinh Yến đã sớm được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, nhưng từ sau khi được tuyển thẳng, cậu vẫn không ngừng học.

Trong thư viện thành phố có rất nhiều sách và tài liệu liên quan đến Toán cao cấp và Vật lý, cứ cách một thời gian là cậu lại đến mượn và trả sách.

Thật sự đã lâu lắm rồi Lê Xán không đến những nơi như thế này, không có chút ấn tượng gì với nơi đây.

Cô đi theo Thiệu Khinh Yến, đi thẳng lên chỗ tài liệu Toán và Vật lý trên tầng 5, đi dạo một vòng xong thì tìm chỗ ngồi xuống với cậu.

Thư viện cấp thành phố, quy mô rất lớn, nhưng không có nhiều người lắm.

Chỗ Lê Xán và Thiệu Khinh Yến ngồi không có mấy người, hai người có thể độc chiếm một chiếc bàn lớn bốn người ngồi.

Bọn họ ngồi mặt đối mặt.

Lúc Thiệu Khinh Yến đi lấy sách, Lê Xán cũng lượn quanh từng giá sách một vòng, tiện tay cầm lấy hai cuốn.

Nhưng cũng chỉ là ra vẻ, cô không thích đọc sách Toán, càng đọc không hiểu Vật lý.

Cô ngồi xuống xong thì bắt đầu chơi điện thoại, chờ Thiệu Khinh Yến học xong thì đi ăn tối với cậu.

Trên điện thoại, trong câu lạc bộ Nhảy, mọi người đang thảo luận chuyện lễ tốt nghiệp tháng sau.

Tối buổi lễ tốt nghiệp, sẽ có một tiết mục dành riêng cho học sinh tốt nghiệp, cần có vài người nhảy mở màn.

Từ nhỏ Lê Xán đã học múa ballet, mọi người đang bàn bạc để cô nhảy một điệu ballet khiến mọi người bất ngờ làm mở màn, những người khác thì phối hợp với cô.

Lê Xán nhìn giao diện nhắn tin không ngừng di chuyển lên, không vội vàng đồng ý với mọi người trong nhóm mà đưa tay, gõ nhẹ vào sách của Thiệu Khinh Yến một cái trước.

Người đối diện ngẩng đầu lên.

Lê Xán ra hiệu cậu đưa bút cho cô, viết câu hỏi xuống giấy nháp của cậu.

[Tối 30 tháng 6, có rảnh không?]

[Từ Lê Hoà muốn đến xem tiết mục tốt nghiệp của tôi, cậu có rảnh thì đi cùng nó đến trường của bọn tôi đi.]

Thiệu Khinh Yến thấy chữ của cô thì mở điện thoại ra, bấm vào thời khoá biểu hai tháng tới mà mình đã lập xong từ sớm.

[Tạm thời không rảnh.] Cậu viết.

[Lúc đó xem có thể bớt chút thời gian được không.]

Lê Xán gật đầu, cũng không ép cậu phải nói mình rảnh, thông báo cho cậu xong thì lại bắt đầu chơi điện thoại tiếp.

Bàn của thư viện, dù là trên hay dưới thì không gian cũng rất rộng.

Chân Lê Xán hất lên, đung đưa dưới gầm bàn, chẳng mấy chốc, đã chạm vào chân Thiệu Khinh Yến như trong dự liệu.

Mắt cô nhìn điện thoại, không nói gì với Thiệu Khinh Yến, như thể chỉ là chuyện vô tình.

Nhưng, hai phút sau, cô lại nhớ chỗ mình mới đá phải Thiệu Khinh Yến, cố ý quơ giày cao gót, lại đá chân ra ngoài.

Song lúc này không thể đá phải Thiệu Khinh Yến nữa.

Lê Xán không khỏi rướn môi, biết chắc anh đã lùi vị trí.

Cô lại được đằng chân lân đằng đầu, cố ý duỗi chân ra phía trước.

Cuối cùng lúc đá trúng ống quần Thiệu Khinh Yến lần nữa, cô nghe thấy đối phương có chút bất đắc dĩ, giọng lại khó kiềm chế được, "Lê Xán..."

"Hửm?" Lê Xán mặt khó hiểu ngẩng đầu, làm như mình không biết gì hết.

"Đừng nghịch."

Cậu ngẩng đầu, yên lặng nhìn cô.

Trò đùa dai của Lê Xán đã được như ý, cô hơi thả lỏng ấn đường, chống đầu, còn muốn nói với cậu gì đó.

Nhưng đột nhiên có một nam sinh xuất hiện, cắt đứt ý định của cô.

"Thiệu Khinh Yến?"

Nam sinh đứng trước bàn bọn họ, bộ dáng trông cũng được, đường chân tóc hơi cao, trên sống mũi đeo một chiếc kính mắt gọng bạc, chào hỏi với Thiệu Khinh Yến.

Thiệu Khinh Yến nghe tiếng thì ngẩng đầu.

"Khéo vậy."

"Khéo."

Nam sinh chào hỏi với cậu xong thì chuyển ánh mắt sang người Lê Xán đang ngồi trước mặt Thiệu Khinh Yến một cách tự nhiên.

Lê Xán không quen cậu ta, chỉ hơi mấp máy môi với cậu ta rồi không tỏ vẻ gì khác.

Nam sinh cũng cười cười với cô.

Sau đó, cậu ta lại nói đôi câu với Thiệu Khinh Yến.

Trước khi đi, ánh mắt cậu ta vẫn không nhịn được dời sang khuôn mặt Lê Xán, nhìn thêm mấy cái.

"Đó là học sinh của trường Sư phạm."

Sau khi cậu ta đi, Thiệu Khinh Yến nói ngay với cô.

"Được tuyển thẳng với tôi."

Năm nay, nhóm học sinh đầu tiên ở Vân Thành lấy được suất tuyển thẳng vào Thanh Bắc* không chỉ có một mình Thiệu Khinh Yến mà còn có Trường THPT trực thuộc Đại học Sư phạm.

(*) Thanh Hoa – Bắc Đại.

Lê Xán gật đầu, nhìn đường chân tóc của người nọ, cũng biết chắc cậu ta là một học sinh xuất sắc.

"Nhưng cậu ta không đẹp trai bằng cậu." Cô nhận xét khách quan.

"..."

Biểu cảm trên khuôn mặt Thiệu Khinh Yến rất bất đắc dĩ, dường như đang nói nhóm học sinh xuất sắc bọn họ, chưa bao giờ dựa vào nhan sắc để tranh giành thiên hạ.

Lê Xán nhún nhún vai, "Tôi nói sự thật thôi, nếu tương lai hai người các cậu cùng tốt nghiệp một trường, cùng đến làm việc ở công ty nhà tôi, nhất định tôi sẽ chọn cậu vào làm, dù sao thì cảnh đẹp ý vui cũng rất quan trọng."

"Cảm ơn quý cô, cậu cũng vui tai vui mắt lắm."

Thiệu Khinh Yến như hết cách, lại như bị cô chọc cười, cậu lắc đầu, tiếp tục cúi đầu đọc sách.

Hai người ở trong thư viện cho đến hơn 5 giờ.

Tối nay, Lê Xán muốn ăn lẩu, đã nói với Thiệu Khinh Yến từ lâu, cũng là lần đầu tiên bọn họ chính thức ăn cơm cùng nhau.

Lúc đi thang máy xuống tầng, Thiệu Khinh Yến lấy điện thoại ra, định xử lý mấy tin nhắn mà mình đã bỏ lỡ lúc đọc sách khi nãy.

Vừa mở WeChat ra là cú tấn công liên hoàn của Cố Xuyên Phong với cậu.

Cố Xuyên Phong: [Đm đm đm!!! Vừa nãy Lữ Nhất Minh bảo trong nhóm là nhìn thấy cậu với một cô gái, ở thư viện thành phố, có thật không vậy? Đm đm, cậu ta cũng đã nhìn thấy người yêu cậu rồi, tôi còn chưa được nhìn thấy, rốt cuộc là ai?! Tôi cũng muốn xem!!!!!]

Mấy dấu chấm than lít nha lít nhít, đến nỗi Thiệu Khinh Yến đọc hơi đau đầu.

Cậu rời khỏi giao diện nhắn tin với Cố Xuyên Phong, mở ra nhóm mà cậu ta nói, lướt tin nhắn ở trên.

Đó là nhóm học sinh khóa 2018 của Vân Thành từng tham gia cuộc thi Olympic Toán quốc gia.

Không có nhiều người trong nhóm, tổng cộng chỉ có 10 người.

Chẳng bao lâu sau khi Lữ Nhất Minh bắt chuyện với cậu thì đã gửi tin nhắn chuyện cậu và Lê Xán ở thư viện thành phố, hiện giờ trong nhóm có kha khá người đang tìm cậu, hỏi có phải người yêu cậu không.

Cậu cầm điện thoại, lại trở về giao diện nhắn tin với Cố Xuyên Phong, định trả lời cậu ta trước.

Nhưng trong cabin thang máy chật hẹp, một khi có ánh mắt nào đó b*n r* thì sẽ hết sức rõ ràng, không có chỗ nào để trốn tránh.

Thiệu Khinh Yến ngẩng đầu, vừa khéo chạm phải ánh mắt Lê Xán.

Không hề có chút chột dạ nào, cô ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại của cậu.

"Cậu trả lời đi." Cô thản nhiên uống trà sữa, "Để tôi xem xem cậu trả lời cậu ấy kiểu gì."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...