[Không phải người yêu.]
Dưới cái nhìn chăm chú của Lê Xán, Thiệu Khinh Yến gõ mấy chữ ấy rồi gửi đi.
Lê Xán thấy cậu đáp qua loa, khuôn mặt vốn chẳng có biểu cảm gì, dần lạnh đi.
Nhưng chốc lát sau, cô lại thấy Thiệu Khinh Yến đang nhắn câu thứ hai.
[Tôi còn đang theo đuổi cô ấy.]
Bàn tay cầm trà sữa của Lê Xán khựng lại.
Sau đó, cô ngẩng đầu, âm thầm đưa mắt nhìn Thiệu Khinh Yến.
Đối phương gõ chữ xong cúng ngẩng đầu lên nhìn cô.
Nhìn nhau một cái ngắn ngủi.
Lê Xán nhanh chóng đưa mắt sang nơi khác.
Thoáng cái, trong cabin thang máy, chỉ có tiếng khuấy trân châu trong hồng trà của cô.
Đến khi thang máy xuống tầng 1, Lê Xán ra ngoài trước, không nói gì với Thiệu Khinh Yến, cũng không có ý muốn dừng lại chờ cậu.
Thiệu Khinh Yến vẫn đến đại sảnh làm thủ tục mượn sách trước.
Khi cậu đeo ba lô, tìm thấy xe đạp của mình, Lê Xán đã ngồi đợi được một lúc trên yên sau.
"Cậu có chút tự giác nào của người theo đuổi không vậy?"
Cô ngửa mặt lên, hồng trà kem muối trên tay chỉ còn lại ngụm cuối cùng.
"Chậm nữa là món lẩu của tôi phải xếp hàng đó."
"Biết rồi mà."
Thiệu Khinh Yến đứng tại chỗ, khoé mắt hơi nhếch lên, dường như bất đắc dĩ, nhưng lại như rất thích thú.
Cậu dắt xe đạp ra, đi về hướng quán lẩu mà hai người đã tính toán.
...
Một tháng sau đó, dù Lê Xán vẫn vô cùng rảnh rỗi, nhưng thỉnh thoảng sẽ phải đi tập văn nghệ cho buổi tốt nghiệp với các thành viên trong câu lạc bộ Nhảy, nên thời gian gặp Thiệu Khinh Yến cũng phải giảm bớt đi.
Hôm nay gặp được Thiệu Khinh Yến, là ở trong cửa hàng tiện lợi của cậu.
Lúc đó, hai người đã 4, 5 ngày không gặp nhau, Lê Xán và các bạn vừa tập xong, hẹn liên hoan ở đường Hoành Sơn, địa điểm ở gần cửa hàng tiện lợi.
Lúc đến dưới tầng chỗ liên hoan, Lê Xán cố ý mở túi mình ra, nói cần phải vào cửa hàng bên cạnh mua một gói khăn ướt, bảo mọi người lên trước, không cần chờ cô.
Mọi người cũng rối rít lên phòng trước.
Chỉ có Emily nghe được câu này của cô, không hề để ý đến chuyện mình và cô từng có xích mích lớn, bảo mình cũng muốn vào cửa hàng mua đồ nên đi với cô.
Lê Xán liếc mắt với cô ta một cách rõ ràng, không quan tâm, tự mình đi cửa hàng trước một bước.
Emily đi theo sát phía sau, âm hồn không siêu thoát.
"Gần đây cậu quen bạn trai à?"
Mắt Lê Xán nhìn phía trước, mặc kệ cô ta.
"Đừng nghĩ là không nói gì thì tôi không nhìn ra được, yêu thì yêu thôi, tôi cũng yêu bao nhiêu người rồi, chẳng lẽ còn không nhìn thấu cậu sao?"
"Phải rồi đấy, cậu yêu bao nhiêu người thế rồi, sao mà đỉnh quá vậy?"
Lê Xán thực sự mặc kệ cô ta, nhân tiện trào phúng, Emily bỗng như thuốc nổ bị ném vào trong nước, không phát ra bất kỳ công dụng nào.
"Ơ này, Lê Xán, không phải đến bây giờ cậu vẫn còn ghim thù tôi chứ?" Cô ta vừa bực mình vừa buồn cười hỏi.
"Đúng thế."
Lê Xán thoải mái thừa nhận.
Nếu không phải vì tiết mục tốt nghiệp, câu lạc bộ Nhảy cần cô và Emily cùng lên sân khấu biểu diễn thì cô còn lười phản ứng lại con người này.
Thậm chí, cô đã xoá WeChat của Emily từ lâu, bây giờ và cả sau này, không hề có dự định kết bạn lại.
Emily bị cô làm nghẹn họng, không nói được lời nào, đi theo cô trước sau vào cửa hàng tiện lợi.
Khoảnh khắc bước vào cửa hàng, Emily lập tức dừng lại.
Cô ta không ngờ, nhân viên thu ngân của cửa hàng này, lại là Thiệu Khinh Yến.
Người từng xuất hiện trên bảng tin của Lâm Gia Giai, học sinh xuất sắc của Thực nghiệm đã được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, đối tượng mà nghe phong thanh là Lâm Gia Giai thích.
Cô ta đứng ngoài cửa, sửng sốt hai giây rồi sau đó, bỗng thấy mọi việc buồn cười.
"Đó là người mà Lâm Gia Giai thích phải không?" Cô ta lại gần Lê Xán, nhỏ giọng nói với cô một câu.
Lê Xán ngẩng đầu, tất nhiên là biết cô ta đang nói đến Thiệu Khinh Yến.
"Cậu bị điên sao?" Cô không nhịn được mắng Emily một câu.
Trừ ngày Lâm Gia Giai mới quen Thiệu Khinh Yến, đăng ảnh chụp chung với cậu lên bảng tin thì sau đó còn chỗ nào nhắc đến cậu trên bảng tin nữa không? Thế mà cô ta lại nhớ chuyện ấy lâu như vậy.
Emily lại tin chắc không nghi ngờ gì, cười đắc ý với cô, vuốt mái tóc xoăn mình mới làm xong, đi đến trước quầy thu ngân.
"Lấy giúp mình một xiên gà viên quay đi." Cô ta nói bằng giọng ỏn ẻn.
Thiệu Khinh Yến làm theo, xoay người lấy xiên thịt bỏ vào lò vi sóng làm nóng, bảo cô ta chờ một lát.
Emily đáp một tiếng, bắt đầu cầm điện thoại lên chơi.
Chơi chưa được hai giây, cô ta lại ngẩng đầu lên, làm như kinh ngạc nhìn Thiệu Khinh Yến.
"Ơ, bạn này, bạn học ở Thực nghiệm sao? Hình như hồi trước mình từng gặp bạn ở Thực nghiệm."
"Ừm." Trên mặt Thiệu Khinh Yến không có biểu cảm gì dư thừa.
"Để mình nghĩ xem, bạn tên là Thiệu Khinh Yến đúng không? Chính là cái bạn mà được dán trên bảng vinh danh của Thực nghiệm, được tuyển thẳng vào Thanh Hoa đó à? Mình nhớ ra rồi, hai hôm trước đến Thực nghiệm chơi, vừa hay mình còn thấy ảnh của bạn."
"Ừm." Thiệu Khinh Yến vẫn không có biểu cảm gì.
"Phải rồi, bạn này, mình nghe nói cậu đang dạy thêm? Đúng lúc nhà mình có một họ hàng, nghỉ hè cũng muốn tìm giáo viên kèm 1-1 tại nhà. Bạn dạy gì thế, có dạy Toán không? Mình có thể thêm WeChat với bạn để nói rõ hơn không?"
"Hừ."
Lê Xán đứng bên cạnh kệ hàng, nhìn Emily biểu diễn ở khoảng cách không xa không gần, lúc nghe thấy câu nói cuối cùng, cô không nhịn được bật cười thành tiếng, sau khi thu hút được ánh mắt của cô ta thì nhướn mày khiêu khích.
Dường như cô đang nói, "Nếu hôm nay cậu có được WeChat của cậu ấy, thì tôi không mang họ Lê."
Ý chí chiến đấu của Emily thoáng cái bốc lên, lại nháy mắt hai cái với Thiệu Khinh Yến, "Bạn ơi?"
Thiệu Khinh Yến lạnh lùng nhìn cô, "Ngại quá, không có WeChat."
Lê Xán nghe thấy thì muốn cười tiếp.
Emily lại không để bụng.
Cô ta biết, kiểu học sinh xuất sắc này, lần đầu bị xin WeChat, đa phần đều sẽ từ chối.
Nhưng lần thứ hai thì sẽ được.
Cô ta đầy tự tin hất tóc, hương thơm nồng nặc nhanh chóng tản ra khắp quầy thu ngân trong cửa hàng tiện lợi có hạn.
"Bạn này, mình không có mục đích khác, nhà mình có một đứa em họ thật, cần học thêm Toán, sắp đến nghỉ hè rồi, tìm khắp cả Vân Thành cũng không tìm được ai dạy thêm vừa ý..."
"Nhưng nghỉ hè tôi không rảnh, cậu tìm người khác đi."
Thiệu Khinh Yến lại từ chối thẳng một lần nữa, cuối cùng, trên gương mặt của Emily xuất hiện khe nứt nhỏ.
Cô ta quay đầu lại nhìn Lê Xán, cô đứng cạnh kệ hàng, đôi mắt vẫn còn đầy ý cười trên nỗi đau của người khác.
Emily chưa từ bỏ ý định, quay đầu lại muốn thử tiếp.
"Gà viên của cậu được rồi, tôi không có WeChat, nghỉ hè cũng không rảnh dạy thêm cho cậu, đi làm cũng rất bận, đừng làm phiền tiếp nữa, cảm ơn."
Nhưng Thiệu Khinh Yến đã đưa gà viên đã được gói xong cho cô ta, không cho cô ta cơ hội nói tiếp nữa.
Rõ ràng là Emily đã ăn quả đắng, không có chút ý tốt nào nhận lấy gà viên, quay đầu đứng qua một bên.
Cô ta cũng còn nghĩa khí, biết phải chờ Lê Xán để cùng ra ngoài.
Lê Xán ngoài cười nhưng trong không cười, lấy hai gói khăn ướt trên kệ hàng, rồi đi đến trước quầy thu ngân.
"Tính tiền." Cô nói.
Thiệu Khinh Yến thanh toán cho cô.
Chỉ là sau khi quét mã trả tiền xong, Lê Xán không vội đi, cô đứng trước quầy thu ngân, bỗng học bộ dáng của Emily, mở ra mã QR WeChat của mình.
"Bạn ơi, thêm WeChat đi, hình như hồi trước mình thấy bạn ở Thực nghiệm, muốn làm quen với bạn một chút."
Cô còn cố ý nhái theo giọng Emily, nháy mắt mấy cái với Thiệu Khinh Yến.
Emily đứng bên cạnh trừng mắt.
Lê Xán mặc kệ cô ta, hôm nay vốn dĩ cô đến vì Thiệu Khinh Yến, không trêu cậu một lát thì sao được.
Thiệu Khinh Yến ngẩng đầu nhìn cô một cái.
Biết là cô lại trêu đùa, cậu cũng không vạch trần cô, mà lấy ngay giấy và bút trong ngăn kéo bên cạnh ra, nói: "Để lại số điện thoại đi, trong giờ làm việc không thể chơi điện thoại, về tôi sẽ kết bạn với cậu."
Lê Xán đọc trôi chảy số điện thoại của mình một lượt.
Thiệu Khinh Yến nghiêm túc ghi lại, gật đầu với cô.
"Vậy tối nay nhớ tìm tôi nói chuyện đó."
Lê Xán cầm hai gói khăn ướt lên, đóng kịch thì đóng cho trót, trước khi đi vẫn không quên nhắc nhở câu cuối cùng với Thiệu Khinh Yến.
Emily bị buồn nôn đến tột độ.
Lúc ăn cơm, rõ ràng vị trí trên bàn có rất nhiều, nhưng cô ta lại cố ý ngồi cạnh Lê Xán.
"Vừa rồi là cậu cố ý đúng không? Đừng tưởng tôi không biết, các cậu đã quen nhau rồi." Cô ta nghiến răng nghiến lợi nói.
"Quen nhau thì sao? Biết là đối tượng mập mờ của người ta mà cậu còn cố ý xen vào, cậu còn không thấy bẽ mặt thì việc gì tôi phải ngại?" Lê Xán cười lạnh.
"Lê Xán, cậu thích chọc tôi tức lên đúng không?"
"Là cậu thích chọc tôi tức lên."
Lê Xán yên lặng nhìn cô ta, đôi mắt không chứa chút cảm xúc nào, như đang cảnh cáo cô ta, đừng quên dáng vẻ lúc mình bị bố mẹ bắt đến tận nhà xin lỗi cô.
Emily có cục tức nghẹn trong cổ họng, không thể trút ra được, nghĩ đi nghĩ lại, chỉ đành bất lực than vãn một câu: "Đây cũng không chơi nổi rồi."
Sau đó liếc mắt, đứng dậy rời đi.
Một bữa cơm rất bình thường.
Tối tắm rửa xong, Lê Xán và Thiệu Khinh Yến lại gọi điện nói chuyện.
Cô ôm búp bê nằm sấp trên giường, không nhịn được phàn nàn với cậu, "Đó là người mà tôi và Lâm Gia Giai ghét nhất, mấy tài khoản clone đẩy tôi lên hot search lần trước cũng là cậu ta mua, may là cậu không thêm WeChat của cậu ta, nếu không thì..."
Cô cố ý kéo dài âm cuối.
Bên Thiệu Khinh Yến vang lên tiếng lật sách.
"Nếu không thì sao?" Cậu hỏi.
"Nếu không, cậu đã mất tư cách được lên chức rồi."
Cô nằm sấp trên giường, trên vách tường của phòng ngủ gắn một màn hình to lớn, trên màn hình đang chiếu phim, là bộ 《Kiêu hãnh và định kiến》 năm 2005.
Phim điện ảnh không có phụ đề, trên màn hình toàn là nét thơ của nông thôn nước Anh.
Mấy tháng nữa Lê Xán sẽ đi London, vài ngày trước bố mẹ đã nói chuyện với cô, bảo đã mua nhà ở gần trường cho cô, lúc đó cô chỉ cần đưa bảo mẫu trong nhà quay để chăm lo cuộc sống hằng ngày, còn lại thì không phải lo lắng.
"Thiệu Khinh Yến."
Trong phim đúng lúc chiếu đến cảnh dáng vẻ Elizabeth đội mưa chật vật, gõ cửa chính nhà Bingley.
Lê Xán lại túm lấy một chiếc gối ôm đè trước người, hỏi, "Cậu có từng nghĩ đến chuyện đi du lịch tốt nghiệp không?"
Theo Lê Xán, trong thời đại này, việc học sinh ở thành phố tốt nghiệp cấp 3 mà không có chuyến du lịch tốt nghiệp là cực kỳ hiếm hoi.
Thiệu Khinh Yến thành thật trả lời cô, "Chưa từng nghĩ đến."
"Vậy cậu có muốn đi du lịch không?" Lê Xán nắm được trọng điểm, hỏi.
"Ừm, đến lúc đó rồi nói sau, có lẽ sẽ đi loanh quanh gần Vân Thành."
"Tháng 7, thế nào?" Lê Xán chống đầu, chân cũng nhấc lên, "Đợi lễ tốt nghiệp của tôi xong, tháng 7 cũng đúng lúc cậu nghỉ ở cửa hàng tiện lợi, chúng ta tìm mấy thị trấn cổ gần đây, đi dạo đi."
Lê Xán còn chưa ý thức được, lúc cô nói ra, đã gán chuyến du lịch tốt nghiệp của Thiệu Khinh Yến với mình.
Sau khi nói hết, bản thân Lê Xán cũng dừng lại mấy giây.
Thiệu Khinh Yến bên kia vẫn không trả lời.
Cô vội nói thêm, "Tôi cũng không bảo là cậu đi du lịch là phải đi với tôi, nếu cậu có nhiều bạn bè, thì cậu đi với bạn cũng được..."
"Ừm."
Trong điện thoại vang lên tiếng Thiệu Khinh Yến đáp lại, không nặng không nhẹ.
Lê Xán dừng lại.
Sau đó, cô nghe thấy cậu trả lời nữa của cậu.
"Tôi sẽ cố gắng bớt chút thời gian để đi dạo cổ trấn gần đây chung với cậu."
Thời gian dần trôi qua, có giọt nước đập vào cửa kính trong màn đêm yên tĩnh.
Lê Xán cầm điện thoại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Là trời mưa.
Cô nhớ ra gần đây đúng là dự báo thời tiết đang nói, Vân Thành sắp bước vào mùa mưa dầm.
"Thiệu Khinh Yến, trời mưa rồi."
Cô nói với điện thoại.
"Ừ, trời mưa rồi."
Trong điện thoại vang lên tiếng cậu đáp lại.
Sau đó là tiếng đứng dậy đóng cửa sổ.
Trong phim, Elizabeth đã đối đầu với hai chị em của Bingley. Khu vườn nhà Bingley sau cơn mưa mang theo hương thơm Anh quốc vô cùng trong lành và nồng nàn.
Lê Xán lặng yên xem phim một lát, bỗng lại nói với đầu bên kia điện thoại, "Thiệu Khinh Yến, hồi trước tôi có đọc được một bài viết..."
"Thanh Hoa có mấy chương trình trao đổi sinh viên sang Anh theo diện học bổng toàn phần."
