Lễ tốt nghiệp của trường Quốc tế Tư Minh được tổ chức vào ngày 30 tháng 6.
Vốn dĩ Thiệu Khinh Yến nên làm nốt mấy ngày cuối ở cửa hàng tiện lợi, nhưng cậu vẫn đổi ca với người khác, đưa Từ Lê Hoà đến xem tiết mục tốt nghiệp của Lê Xán.
Tiện thể, cậu còn mang theo quà cho Từ Lê Hoà.
Lúc Lê Xán mới nhìn thấy đã biết cậu tính toán điều gì.
Quà không để giá, nhưng cô đoán Thiệu Khinh Yến lấy hết số tiền mà cô không muốn nhận lại đó để mua quà cho nó.
"Coi như là bù quà sinh nhật cho nó." Cậu nói.
Từ Lê Hoà ôm quà xoay vòng rất vui vẻ, nhưng Lê Xán lại không thể cười nổi.
Cô cực kỳ không muốn Thiệu Khinh Yến tính toán rõ ràng với mình như vậy.
Dưới cái nhìn của cô, 2000 tệ chẳng đáng là gì, cô mua đồ thường là theo giá trị tâm trạng của mình.
Thiệu Khinh Yến giúp cô trông Từ Lê Hoà hai tiếng, giúp cô đỡ tốn thời gian công sức, cô thấy hoàn toàn xứng đáng với 2500 tệ.
Nhưng trông mặt Thiệu Khinh Yến và Từ Lê Hoà đều vui vẻ nên cô cũng không phá niềm vui của hai người, cô xoa đầu Từ Lê Hoà, sau khi xe đến trường thì đưa bọn họ xuống xe.
Đây là lần đầu tiên Thiệu Khinh Yến đến trường Quốc tế Tư Minh chỉ cách trường mình có hai con phố, cũng là lần đầu tiên Từ Lê Hoà đến trường của chị.
Theo thông lệ của Quốc tế Tư Minh thì buổi lễ tốt nghiệp được chia làm 2 phần, một là nhóm học sinh mặc lễ phục tốt nghiệp để chụp ảnh, nhận bằng tốt nghiệp, phần nữa là dạ hội buổi tối.
Gần đây câu lạc bộ Nhảy tập luyện chính là để mở màn cho dạ hội tốt nghiệp tối nay.
Giờ vẫn đang là buổi trưa, Lê Xán giao Từ Lê Hoà cho Thiệu Khinh Yến xong thì mình đi tìm gặp nhóm Lâm Gia Giai, thay lễ phục tốt nghiệp của mình.
Bởi vì là lễ tốt nghiệp mỗi năm một lần nên hôm nay trong trường Quốc tế Tư Minh, trừ học sinh ra còn đầy các loại khách bên ngoài: có bạn bè, phụ huynh của các học sinh tốt nghiệp, vì hôm nay có lễ phục tốt nghiệp và văn nghệ tiệc tối nên thậm chí còn có những người đặc biệt thuê nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp đến để ghi lại khoảnh khắc cuối cùng của thời cấp ba.
Cả trường học đầy không khí vừa sôi nổi vừa thoải mái.
Đào Cảnh Nhiên cầm máy ảnh của Lâm Gia Giai, dọc đường hi hi ha ha chào hỏi với người ta, lúc nhìn thấy Thiệu Khinh Yến, quả thực là hơi kinh ngạc.
"Học sinh giỏi?"
Ban đầu cậu ta còn không tin lắm, cho đến khi bước đến trước mặt Thiệu Khinh Yến, cậu ta mới chắc chắn, là cậu thật.
"Sao cậu cũng đến đây?" Cậu ta tò mò hỏi.
Thiệu Khinh Yến chỉ chỉ Từ Lê Hoà, "Hồi trước Lê Xán bảo tôi qua chơi cùng với em họ cô ấy, hôm nay người nhà họ bận, em họ cô ấy lại muốn đến xem lễ tốt nghiệp nên lại bảo tôi đến trông."
"À."
Đào Cảnh Nhiên lại hiểu thành cậu là loại người làm việc vì tiền.
Cậu ta cúi đầu nhìn Từ Lê Hoà, "Đây là đứa em họ nhà Xán Xán sao? Lâu rồi không gặp, sao lại cảm thấy cao hơn thế nhỉ?"
Cậu ta vươn tay, muốn xoa đầu Từ Lê Hoà, Từ Lê Hoà lại không cho xoa.
"Để người lạ xoa đầu thì lớn sẽ không cao đâu!" Nó trốn ra sau lưng Thiệu Khinh Yến, trong miệng vẫn còn đang nhai kẹo bông.
"Anh thì tính là người lạ gì chứ?" Đào Cảnh Nhiên buồn cười nói, "Lúc em còn nằm trong trứng anh còn gặp em nữa đấy, chị em đăng ảnh sinh nhật của em lên bảng tin, anh còn like nữa đó."
Cậu ta dứt lời thì thẳng người lên, cảm khái nói, "Học sinh giỏi à, cậu đúng là làm gì cũng giỏi, Xán Xán bảo cậu trông nó mấy lần vậy? Nó đã thân với cậu như thế."
"Không nhiều lắm." Thiệu Khinh Yến trả lời cậu ta qua loa.
Đào Cảnh Nhiên cũng không đặt chuyện này ở trong lòng, sau khi nhìn hai người mấy lần thì bỗng giơ máy ảnh đeo ở trước người lên, mặt mày hớn hở với Thiệu Khinh Yến.
"Học sinh giỏi, hiếm khi chúng ta gặp nhau ở đây, tôi chụp cho cậu bức ảnh nhé." Cậu ta nói, "Hôm nay Lâm Gia Giai bận lắm, cũng không có thời gian chụp đâu, vậy nên máy ảnh của cậu ấy, hôm nay do tôi làm chủ."
Cậu ta nói đắc ý.
Một giây sau thì bị Lâm Gia Giai đúng lúc chạy đến ôm chặt gáy.
"Hôm nay nếu cậu dám làm hỏng máy ảnh của mình thì cậu chết chắc rồi!"
"Mình biết rồi, mình biết rồi." Đào Cảnh Nhiên nâng niu cầm máy ảnh, nhìn cô ấy và Lê Xán cùng đi đến, lại vung bàn tay lớn lên, nói, "Vừa hay, hai người bọn cậu đến rồi, vừa rồi mình còn bảo với học sinh giỏi là chụp ảnh cho cậu ấy, các cậu đã đến rồi thì hay là chụp chung đi, hình như lâu lắm rồi bọn mình không chụp chung."
Nào có lâu lắm rồi.
Là rất lâu rất lâu.
Lê Xán cũng nhớ ra, cho đến giờ, bức ảnh chụp chung duy nhất của cô và Thiệu Khinh Yến chính là ngày mới quen cậu, mấy bức ảnh mà Lâm Gia Giai chụp trong phòng ăn riêng trên đường Hoành Sơn.
"Được thôi."
Lâm Gia Giai không có ý kiến gì với đề nghị của Đào Cảnh Nhiên.
Thế là mọi người lại chuyển ánh mắt đến Lê Xán và Thiệu Khinh Yến.
"Mình cũng không có ý kiến gì."
"Tôi sao cũng được."
Hai người vừa dứt lời thì đã bị Đào Cảnh Nhiên kéo lại gần.
Từ Lê Hoà bé nhỏ bị ba anh chị vây quanh, đứng ở giữa, phía sau nó là chị họ Lê Xán đứng giữa, bên trái là Thiệu Khinh Yến, bên phải là Lâm Gia Giai.
Chụp xong mấy bức ảnh, Đào Cảnh Nhiên cũng muốn mặc lễ phục tốt nghiệp chụp ảnh với bọn Lê Xán, thế là bèn đưa máy ảnh cho Thiệu Khinh Yến, sau khi nói cho cậu biết dùng thế nào thì bảo cậu chụp cho bọn họ mấy bức.
Sầm Lĩnh và Hà Minh Lãng đi sau cùng, khoan thai đến chậm.
Đến khi chụp ảnh xong hết thì cũng gần đến lúc phải tập trung ở hội trường.
Nhóm người đi cùng nhau, cười cười nói nói.
Lê Xán cố ý đi ở đằng sau mấy bước, đi song song với Thiệu Khinh Yến và Từ Lê Hoà.
Cô đi bên cạnh Thiệu Khinh Yến, bỗng giật giật vạt áo cậu.
Người bị kéo quay đầu, đúng lúc chạm phải điện thoại đang được giơ cao lên.
Lê Xán thừa cơ nhấn màn hình, liên tiếp chụp mấy bức ảnh riêng với Thiệu Khinh Yến.
Vừa đi vừa chụp, không phải góc đẹp lắm nhưng vì nhan sắc của hai người đều đẹp nên cũng không đến nỗi khó coi.
Trong ảnh, ánh mắt Thiệu Khinh Yến từ lúc đầu còn mơ hồ đến sau đó trở nên điềm tĩnh, rồi cuối cùng, mang theo nụ cười khẽ, luôn nhìn vào ống kính.
Lê Xán lướt xem xong thì có phần thoả mãn.
Đây là lần đầu tiên cô và Thiệu Khinh Yến chụp ảnh riêng.
Lần đầu tiên.
Chụp ảnh.
Riêng.
Lê Xán không gửi ảnh cho Thiệu Khinh Yến mà tự mình lưu trước.
Sau khi dặn cậu trông nom Từ Lê Hoà xong thì cô bước vào hội trường trước, lát nữa sẽ lên sân khấu chụp ảnh, còn có phần nhận bằng tốt nghiệp.
Đến khi làm xong tất cả, thời gian đã đến 3, 4 giờ chiều.
Tiệc tối mà trường chuẩn bị được tổ chức cùng với buổi dạ hội tốt nghiệp.
Phần mở màn của buổi dạ hội là màn trình diễn của các thành viên câu lạc bộ Nhảy. Lê Xán với vị trí trung tâm của sự chú ý, có một đoạn biểu diễn cá nhân kéo dài mười giây.
"Quả không hổ là cô chiêu nhỉ, lễ phục tối nay của cô ấy chắc phải mười mấy nghìn tệ nhỉ?"
Thiệu Khinh Yến dắt Từ Lê Hoà đứng trong biển người, mở màn không lâu thì đã nghe được có người bàn tán về lễ phục của Lê Xán.
Cô gái bên cạnh nhấn mạnh, "Đâu chỉ có mười mấy vạn, đây là thiết kế cao cấp mới của nhà thiết kế người Lebanon, dạo trước mình mới thấy trên tạp chí, hơn 280.000 lận."
"Má, đúng là có tiền muốn gì cũng có..."
"Còn cả kẹp tóc trên đầu cô ấy nữa, phía trên hình như là kim cương..."
Trong trường học quốc tế cũng không hẳn tất cả đều là con em nhà giàu, cũng có phụ huynh mỗi tháng cầm mười mấy, hai mấy chục nghìn tiền lương để sống; dạ hội buổi tối cũng không thể cả trường toàn là thiết kế hàng hiệu, có khá nhiều người đi thuê, hoặc là mua lễ phục, âu phục ngay trên mạng.
Dù đứng ở đâu cũng là tâm điểm của đám đông, Lê Xán trong đêm cuối cùng của lễ tốt nghiệp, vẫn là sự hiện diện chói sáng nhất giữa mọi người.
Thiệu Khinh Yến nhìn cô từ xa.
Dù bình thường đều là khoảng cách gần trong gang tấc, nhưng đôi khi, cậu cũng ý thức được rõ ràng sự chênh lệch giữa mình và Lê Xán.
Cậu không ghen tỵ.
Đến khi nhảy mở màn xong, Lê Xán mặc lễ phục, đi về phía Thiệu Khinh Yến và Từ Lê Hoà trước.
"Có phải là đói lắm rồi không?" Cô hỏi Từ Lê Hoà.
Từ Lê Hoà gật đầu.
Dạ hội tốt nghiệp của nhiên, đương nhiên còn chuẩn bị cả tiệc tối.
"Muốn ăn thì đi ăn đi."
Giờ đây, cả phòng gần như đã bước vào thời khắc nhảy nhót điên cuồng, Lê Xán không muốn tham gia vào kiểu nhảy disco này, chỉ muốn mau ăn xong rồi rời khỏi sớm cùng bọn họ.
Tiệc tối là mở công khai, cũng có rất nhiều người có thể tham gia dạ tiệc, chỉ cần từng học ở trường hoặc là học sinh mời đến thì đều được.
Lê Xán đưa Từ Lê Hoà và Thiệu Khinh Yến ăn chút gì đó rồi nhân lúc mọi người không chú ý, chào hỏi với bọn Lâm Gia Giai rồi chạy khỏi hội trường.
Cô bảo tài xế đưa Từ Lê Hoà về nhà trước, sau đó lại bảo chú ấy đưa mình và Thiệu Khinh Yến đến công viên gần sông.
Thực ra bên ngoài thời gian vẫn còn sớm, Lê Xán lại hiếm khi trang điểm tinh xảo như vậy, làm tạo hình và lễ phục, đương nhiên sẽ không dễ dàng về nhà.
Cô giẫm lên giày cao gót, đứng ở trước mặt Thiệu Khinh Yến.
Lễ phục hôm nay cô chọn là dáng cúp ngực với hoạ tiết chuyển màu, phía trên đính đầy những hạt sequin lấp lánh màu bạc và màu champagne. Tông nền vàng ánh kim xen bạc ấy, thật khó khiến người ta liên tưởng rằng tối nay cô sẽ múa ba lê để mở màn.
"Đẹp không?"
Hai tay cô chắp sau lưng, hệt như cô công chúa kiêu ngạo tôn quý trước đây, hỏi Thiệu Khinh Yến.
"Đẹp."
Thiệu Khinh Yến trả lời.
"Đẹp cỡ nào?"
Tối nay Lê Xán không có hứng thú gì với dạ hội, nhưng đứng trước mặt Thiệu Khinh Yến, cô lại khá có kiên nhẫn, cũng có sở thích trêu chọc người ta.
Thiệu Khinh Yến cân nhắc một lát, "Đẹp hơn cả ánh trăng đêm nay."
"Thật sao?"
"Ừm."
"Thiệu Khinh Yến, vậy cho cậu một cơ hội."
Hai tay Lê Xán đặt sau lưng, lặng lẽ vươn một canh tay ra, "Đêm nay, công chúa có thể cho phép cậu nhảy một điệu."
Trước dạ hội, có rất nhiều chàng trai đã sớm mời Lê Xán, nói buổi tối muốn nhảy với cô, nhưng đều bị cô từ chối.
Cô không có hứng thú với mấy chàng trai ấy.
Cô chỉ nhảy với người mình thấy hứng thú.
Mặc dù cậu không phải chàng hoàng tử cao quý, cũng không có bộ vest lịch lãm.
"Tôi chưa học bao giờ..."
Thiệu Khinh Yến nghe cô nói, quả nhiên hơi khựng lại.
"Tôi dạy cho cậu."
Lê Xán không chờ nổi nâng tay lên, lắc lư tứ chi cứng ngắc của cậu lên.
Thực ra, ở công viên bờ sông về đêm vẫn còn rất nhiều người, nhưng góc này của bọn họ lại không có dấu người nào.
Từ góc của Lê Xán nhìn lại, cách đó không xa là khu bến sông – biểu tượng của Vân Thành, bên ấy ánh sáng muôn màu, bên ấy đèn hoa rực rỡ.
Mà giờ phút này, sự sầm uất không liên quan đến cô.
Cô chỉ muốn nhảy với người mình thích, giẫm lên chân cậu, phá vỡ nhịp điệu.
Nhận ra cô đang cố ý không muốn dạy mình nhảy đàng hoàng, Thiệu Khinh Yến ôm chặt eo cô thêm, "Lê Xán..."
"Hửm?" Một tay Lê Xán vẫn còn để trên cổ cậu, ngẩng đầu nhìn cậu dưới ánh đèn đường mờ ảo.
Thiệu Khinh Yến khẽ thở dài, đúng là cạn lời với cô.
"Nhảy cho đàng hoàng." Cậu nhìn cô rất lâu rồi mới nói.
"Ồ."
Lê Xán bám lấy cổ cậu, dù trả lời như vậy nhưng hiển nhiên, trong lòng không hề nghĩ thế.
Giày cao gót của cô giẫm lên mũi giày của Thiệu Khinh Yến.
"Thiệu Khinh Yến, cậu nói lại lần nữa đi, tôi có đẹp không?" Cô mê hoặc nhón chân lên, có giày cao gót còn chưa đủ, cô còn muốn đến ngang bằng ánh mắt với cậu.
"Đẹp."
Thiệu Khinh Yến không sợ phiền trả lời cô.
Khóe mắt Lê Xán ánh lên vẻ rực rỡ lấp lánh như những vì sao.
Sau đó.
Cô quyết định thưởng cho chàng kỵ sĩ vô cùng trung thành với cô cho đến nay.
Đêm nay, đối với Lê Xán và Thiệu Khinh Yến, có rất nhiều lần đầu tiên.
Lần đầu tiên nhảy cùng nhau, lần đầu tiên cùng khoác vai lẫn nhau, lần đầu tiên chạm vào eo đối phương, lần đầu tiên đếm nhịp điệu, lần đầu tiên cả hai thử...
Hôn nhau.
Công chúa bám lấy vai của chàng kỵ sĩ, bất ngờ trao cho cậu...
Một phần thưởng đặc biệt có thể khiến cả thế giới bỗng chốc lặng đi, rồi lại bừng sáng rực rỡ.
