Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 33



Lễ tốt nghiệp kết thúc, thời gian chính thức bước vào kỳ nghỉ hè.

Lê Xán và Thiệu Khinh Yến đã quyết định đi dạo ở cổ trấn xung quanh là ngày 19 tháng 7, vừa hay còn có thể tổ chức sinh nhật cho Thiệu Khinh Yến.

Mặc dù chỉ chơi có hai ngày, nhưng đây là lần đầu tiên cô đi xa với Thiệu Khinh Yến, còn muốn ăn sinh nhật cậu, cho nên Lê Xán khá coi trọng, trước mấy hôm đã bắt đầu thu dọn hành lý.

Dưới tầng, đúng lúc bà Tôn Vi đang ngồi trong phòng khách.

Lê Xán nhìn phong cảnh sáng rỡ bên ngoài, cảm thấy rất hiếm lạ.

Đến khi cô chính thức xuống phòng khách mới biết, thì ra là khách đến nhà.

Dì Trần Mẫn dạo trước bị bà Tôn Vi nói mãi là lấy nhầm người, bây giờ đang ngồi trong phòng khách nhà bọn họ.

Cô đứng trước mặt hai người, không thể không căng da đầu qua chào hỏi với người ta.

"Dì Trần." Cô lễ phép nói.

"Xán Xán."

Trông tinh thần Trần Mẫn không tốt lắm, rõ ràng mới hơn 40 tuổi giống như Tôn Vi, nhưng cho dù đã trang điểm, nhưng khí chất cũng không còn như ngày xưa, nhìn qua còn già hơn cả Tôn Vi mười mấy tuổi.

Đặc biệt là đôi mắt đó, nhìn vào là biết mệt mỏi, không chỉ cả đêm qua không ngủ, hơn nữa hình như là mới vừa khóc xong.

"Lâu rồi không gặp."

Nhưng dù là như vậy, bà vẫn cố nở nụ cười, mấp máy môi với Lê Xán.

Lê Xán cũng đáp lại một tiếng, "Lâu rồi không gặp ạ."

"Dạo này tốt nghiệp rồi nhỉ? Nghe mẹ con nói là con sắp đi London rồi." Bà thong thả, lại hỏi việc học của Lê Xán.

Lê Xán gật đầu, "Vâng."

"Tốt quá, nhân lúc còn trẻ mà đi nhiều chút, đừng để chuyện gì dễ dàng níu kéo bước chân mình."

Trần Mẫn mỉm cười nhìn cô, bỗng không biết nghĩ đến điều gì mà hàng mi khẽ run lên mấy lần, lại nhanh chóng cúi đầu xuống, đôi mắt đầy cô đơn.

Tôn Vi vội liếc mắt ra hiệu một cái cho Lê Xán, ra hiệu cho cô đi trước, đừng chướng mắt trước mặt các bà nữa.

Lê Xán tự nhiên làm theo.

Cô đứng dậy, vào bếp cầm hộp sữa chua, lại lấy hoa quả đã được rửa sạch trong tủ lạnh, tự làm một bát trái cây để ăn xế.

Lúc đi ngang qua phòng khách lần nữa, cô không dừng lại, đi thẳng về phòng của mình.

Về chuyện của dì Trần Mẫn, thực ra cô cũng có biết ít nhiều.

Cũng như lần trước Tôn Vi nói với cô, Trần Mẫn từ nhỏ đã sinh ra ở Bắc Thành, gia cảnh giàu có, từ lúc sinh ra chưa từng làm việc gì nặng, là một công chúa chân chính chưa từng chịu oan ức gì.

Chuyện sai lầm duy nhất cả đời này của bà, chính là lấy sai người.

Chồng bà chính là loại đàn ông ăn bám theo đúng nghĩa hiện đại, tất cả bây giờ của ông ta đều dựa vào kết hôn với Trần Mẫn mới có được.

Loại đàn ông này, nếu nhân phẩm không có vấn đề thì những thứ mà ông ta có, cứ để cho ông ta có thôi.

Nhưng mà, nhân phẩm của ông ta lại có vấn đề.

Theo Lê Xán biết thì có hai loại là ngoại tình trong hôn nhân và có con riêng.

Nhìn bộ dạng lúc nãy của bà, Lê Xán cũng có thể đoán được là bà đang kể khổ với bà Tôn Vi.

Cuộc đời Tôn Vi có rất ít bạn bè thân thiết, Trần Mẫn là người mà bà quen lúc du học ở Mỹ, hai người luôn làm bạn tốt từ đại học cho đến giờ, đúng là không dễ gì.

Cô ngồi trên ghế sofa, nhìn màn hình TV trống không trước mặt, ngẩn người.

Bát hoa quả trong tay, chẳng mấy chốc đã ăn sạch bách.

Quả việt quất cuối cùng trong miệng, không biết có phải do cô giúp việc chọn không khéo hay không mà chẳng những không có vị chua ngọt mà còn rất chát.

Cô bỗng hơi bực bội, bỏ cái bát không xuống.

Mở điện thoại ra, nhìn giao diện nhắn tin, nửa tiếng trước cô gửi tin nhắn cho Thiệu Khinh Yến, cậu vẫn chưa trả lời.

Cô lại ngồi liệt trên ghế sofa, liếc nhìn thời tiết bên ngoài.

Mùa hè Vân Thành rất nóng, cho dù bây giờ đã là 4 giờ chiều, nhưng mặt trời vẫn chiếu rọi vào mỗi một xó xỉnh ở đây không chút kiêng nể gì.

Muốn chờ nó xuống núi, ít nhất phải đến 5 giờ.

Lê Xán lẳng lặng nhìn tấm rèm lụa trắng trước cửa sổ sát đất, cũng không biết mình đang nhìn cái gì.

Bên ngoài cửa sổ, loáng thoáng có tiếng ve kêu, còn có tiếng phun nước 365 ngày không nghỉ ở cổng, mang theo dòng nước chảy róc rách, vang lên bên tai cô.

Cách rèm cửa, cô lại nghe tiếng nước chảy mấy phút.

Cuối cùng cô đứng dậy khỏi ghế sofa, quyết định vẫn phải đi ra ngoài.

Ngay bây giờ.

Cô đi dép, chuẩn bị vào phòng để đồ chọn quần áo.

Trùng hợp là, lúc cô mới đi tới cửa phòng để đồ, cánh cửa phòng cô bị người ta gõ.

Là bà Tôn Vi.

Cô mở cửa, nghe thấy bà nói, "Lát nữa mẹ và dì Trần của con có việc phải ra ngoài, không ăn tối ở nhà nên nói trước với con một tiếng."

"Vâng."

Lê Xán đã quen, cũng không để tâm mấy.

Dù sao tối nay, cô cũng không định ăn cơm ở nhà.

Suy cho cùng thì vẫn là con gái ruột, dường như Tôn Vi cũng nhìn thấu tiếng lòng của cô.

"Con cũng muốn ra ngoài?" Bà hỏi.

"Vâng." Lê Xán cũng không phủ nhận.

Tôn Vi nhìn cô một cái sâu xa: "Lê Xán, mẹ nhắc con một lần cuối cùng, đừng để mẹ phát hiện con đang vụng trộm qua lại với đứa nào không có tương lai, nếu không mẹ với bố con chắc chắn sẽ đóng gói con đưa sang Anh ngay hôm sau, không có thương lượng!"

"Con biết rồi."

Giọng điệu Tôn Vi có chút nặng nề, là ý quyết tâm thật.

Mặc dù Lê Xán vô cùng không muốn đồng ý, nhưng cũng không thể không đồng ý.

Cô âm thầm nói với mình trong lòng, còn lâu Thiệu Khinh Yến mới là người không có tương lai, nhất định sau này cậu sẽ có triển vọng, nhất định sẽ như vậy.

Người không có tương lai, còn lâu cô mới coi trọng.

Lúc này Tôn Vi mới rời khỏi phòng cô.

Hai mẹ con chân trước chân sau ra cửa.

Lúc Lê Xán lên xe, cô xem đồng hồ, biết là giờ này chắc Thiệu Khinh Yến sắp dạy xong về nhà, nên bảo chú Khang tài xế đưa mình đến thẳng đầu ngõ nhà Thiệu Khinh Yến.

Đến ngõ thì cô xuống xe.

Trong điện thoại, đúng lúc Thiệu Khinh Yến dạy xong, bảo cô bây giờ cậu sắp về nhà.

Lê Xán vẫn chưa nói cho cậu biết mình đã đến cửa nhà cậu, đi dọc theo con ngõ nhỏ vào trong.

Trước đó, Lê Xán chưa từng đến nhà Thiệu Khinh Yến, cũng không vào con ngõ nhà cậu.

Đây là một con ngõ cũ ẩn náu gần đường ngô đồng, ánh sáng ban ngày trong ngõ cũng khá nhiều, ngồi ở hai bên trái phải đều là ông bà cụ cầm quạt hương bồ trong tay để hóng mát.

Con ngõ vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng chỉ có tiếng tụ tập đánh bài của mọi người vang lên trong nhà.

Lê Xán không quan tâm, một đường đi thẳng đến số nhà của Thiệu Khinh Yến mà cô biết.

Cô tìm được nhà của Thiệu Khinh Yến, là ở tầng ba bên này.

Cô không lên tầng ngay mà đứng trước gốc cây dưới tầng, muốn chờ Thiệu Khinh Yến về.

Dưới gốc cây vẫn còn có hai bà cụ ngồi hóng mát, nhìn thấy cô đứng đây, là một người lạ chưa từng gặp, không khỏi trò chuyện với cô.

"Cô bé là người ở đâu thế?"

"Người gốc Vân Thành ạ."

"À, thế đến tìm ai vậy? Có cần bà gọi giúp cháu một tiếng không?"

"Không cần đâu ạ, cậu ấy sắp về rồi."

"À."

Thấy dáng vẻ cô cũng không muốn nói chuyện lắm, hai bà cụ cũng không nói chuyện lâu với cô.

Chỉ là sau lưng, vẫn không nhịn được đánh giá cô.

Khuôn mặt này của Lê Xán, vóc dáng này nữa, trong mắt nhiều người, chính là định nghĩa của mặt xinh dáng đẹp.

Các bà đoán cô đến đợi ai, từ cháu trai nhà lão Lý bên này đến con trai nhà lão Trương bên kia, nhưng không đoán được, cô đến đợi Thiệu Khinh Yến.

Thực ra không chỉ các bà, cho dù là bản thân Thiệu Khinh Yến cũng chưa từng nghĩ, Lê Xán sẽ đợi mình ở dưới tầng nhà mình.

Lúc cậu lái xe đạp về nhà, chỉ nhìn thấy Lê Xán mặc chiếc váy sơ mi trắng, đứng dưới gốc cây xanh biếc, bên hông là tầng tầng lớp lớp nếp uốn, tất cả đều là chi tiết được thiết kế tỉ mỉ.

"Thiệu Khinh Yến, bất ngờ không?" Hai tay Lê Xán chắp sau lưng, hỏi cậu từ xa.

"Bất ngờ."

Thiệu Khinh Yến xuống xe, không vội dắt xe trước mà đứng trước mặt cô.

"Sao cậu lại đến đây?"

"Muốn cậu tối nay ăn cơm với tôi, có rảnh không?"

"Có."

Đến nghỉ hè, Thiệu Khinh Yến đã bỏ công việc ở cửa hàng tiện lợi, cậu lại nhận dạy thêm một nhà nữa, không những tiền lương cao hơn ở cửa hàng mà cuộc sống cũng thoải mái hơn, thời gian rảnh mỗi tuần cũng nhiều.

Thế là Lê Xán bật cười.

"Vậy cậu mau đi cất đồ đi, tôi đã đặt chỗ xong rồi."

"Được."

Thiệu Khinh Yến đỗ xe ở nhà xe dưới tầng, cúi người khoá kỹ, cầm ba lo muốn lên tầng như thường ngày.

Nhưng lúc xoay người thấy Lê Xán đứng ở bên cạnh hai bà lão, chân còn đi một đôi bốt da đế thấp, cậu đột nhiên dừng lại.

"Đứng mỏi rồi sao? Có muốn lên tầng ngồi một chút không?" Cậu hỏi.

Lê Xán không ngờ hôm nay còn được vào nhà Thiệu Khinh Yến.

Nhưng lúc cô lấy lại tinh thần, đúng là cô đã đứng ở cửa nhà Thiệu Khinh Yến.

Trong nhà khoá cửa, xem ra mẹ cậu không ở nhà.

Cậu mở cửa trước mặt cô, dẫn cô vào trong.

Sau lần đầu đi vào ngõ nhà Thiệu Khinh Yến, Lê Xán lại lần đầu tiên bước vào nhà cậu.

Là hai căn phòng rất đơn giản, bố cục có thể nhìn một cái mà không sót thứ gì. Trong phòng khách không có ghế sofa, chỉ có một chiếc bàn ăn cực kỳ bình thường, đối diện bàn ăn bày TV, bên cạnh TV có một chiếc tủ bát, đó gần như là toàn bộ phòng khách.

Phòng của Thiệu Khinh Yến ở cạnh phòng bếp, bên trong cũng bày biện rất đơn giản, chỉ có một chiếc giường, một tủ sách, một cái ghế và một chiếc tủ quần áo cũ.

Nhưng hướng rất đẹp.

Lê Xán đứng trước bàn học, ngắm nhìn ngoài cửa sổ, phát hiện ngồi đây cũng có thể nhìn thấy toà cao ốc cách đó không xa.

Cô yên tĩnh đứng nhìn, cảm thấy dường như mình đã có thể tưởng tượng được khung cảnh buổi tối Thiệu Khinh Yến ngồi ở đây, vừa bận học vừa gọi điện cho mình.

Thiệu Khinh Yến để ba lô xuống xong thì rót nước cho cô.

Lê Xán cầm cốc nước uống, ngồi vào chỗ của cậu.

"Hướng nhà cậu cũng được lắm." Cô nói.

"Cảm ơn lời khen."

Thiệu Khinh Yến ngồi ở mép giường, nhìn cô uống nước.

"Thiệu Khinh Yến." Lê Xán gọi cậu.

"Hửm?"

"Sau này cậu có thể để ý hơn chút không, lần nào cũng là tôi hẹn cậu ra ngoài ăn cơm, ra ngoài cũng không thấy cậu hẹn tôi mấy lần, có thật là cậu đang tán tôi không vậy?"

Biểu cảm cô nghiêm túc, vẻ mặt cứng rắn, hỏi vô cùng chân thật.

Nét mặt Thiệu Khinh Yến ngớ ra.

"Xin lỗi, là tôi không để ý."

"Ừm." Lê Xán gật đầu, "Sau này thì sao?"

"Sau này... Sau này tôi rảnh thì nhất định sẽ hẹn cậu ra ngoài nhiều hơn."

Thái độ của cậu cũng chân thành, cũng nói rất nghiêm túc.

Lê Xán dần có hơi buồn cười, nghi ngờ vẻ mặt này của cậu, có lẽ ngay cả khi được thầy cô gọi lên sân khấu phát biểu trước toàn trường cũng chưa từng nghiêm túc đến vậy.

Cô lại bưng cốc nước lên, chặn lại khoé miệng hơi rướn lên của mình.

"Vậy cậu phải mau hẹn tôi đi, tháng 8 tôi phải đi London rồi, lúc đó cậu còn chẳng có cơ hội là một tháng đâu."

"Ừm, tôi biết rồi."

Nước trà ấm áp đi vào dạ dày, Lê Xán nhìn cậu, tâm trạng tồi tệ cả chiều, cuối cùng cũng tốt hơn nhiều.

"Thế cậu mau thu dọn rồi chúng ta ra ngoài ăn cơm đi."

Cô thúc giục.

"Được."

Thiệu Khinh Yến lại đứng dậy, vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Lê Xán ngồi nhàn rỗi trước bàn của cậu, vừa tiếp tục uống nước, vừa bắt đầu quan sát cẩn thận cách sắp xếp trên bàn.

Bàn của Thiệu Khinh Yến, đương nhiên đa phần đều là sách và vở ghi chép. Thực tế thì tốt nghiệp rồi, cậu không phải học các môn khác nữa, cho nên trên bàn bằng mắt thường cũng nhìn được, tất cả đều là tài liệu liên quan đến Toán học.

Lê Xán nhìn lướt qua, không có hứng thú gì.

Chỉ khi ánh mắt lướt qua túi hoa nhài bày trên bệ cửa sổ, cô mới hơi tò mò, cầm lên.

Cô còn nhớ, hồi trước lúc cô và Thiệu Khinh Yến cùng đi chọn quà sinh nhật cho Từ Lê Hoà, cô bảo cậu mua hai chiếc vòng hoa nhài, một chiếc cho cô, một chiếc cậu giữ lại.

Chiếc vòng của Lê Xán, cũng không biết đã ném đi đâu từ lâu.

Cô nhìn chiếc túi hoa nhài nho nhỏ trong tay mình, có hơi không chắc chắn đây có phải là hoa nhài lấy xuống từ chiếc vòng mà khi trước bọn họ mua hay không.

Hoa nhài tươi muốn giữ lâu như vậy, nhất định là không thể

Hoặc là chính Thiệu Khinh Yến cố ý hái hoa xuống, có cách xử lý đặc biệt.

Cô cẩn thận đếm hoa nhài trong túi lưới, cảm thấy rất có khả năng.

Trước khi Thiệu Khinh Yến bước ra khỏi nhà vệ sinh, Lê Xán âm thầm đặt lại túi hoa nhài.

"Đi thôi."

Cậu rửa mặt xong, quả nhiên khuôn mặt tuấn tú có thần thái hơn lúc nãy nhiều.

Lê Xán đáp một tiếng, để cốc trà lại trên bàn cậu rồi đứng dậy đi thẳng về phía cậu.

Đến khi sắp bước lại gần cậu, cô đột nhiên đi chậm lại, đứng tại chỗ, đưa tay về phía cậu.

"Thiệu Khinh Yến, cậu có dám nắm tay tôi xuống tầng không?" Cô hỏi.

Từ sau đêm Lê Xán chủ động hôn Thiệu Khinh Yến, cái nắm tay giữa bọn họ, dường như đã trở thành chuyện đương nhiên.

Sau đó lần nào gặp nhau, mặc dù hai người không ai mở miệng, nhưng hai tay lúc nào cũng không tự giác lại nắm chặt lấy nhau.

Nhưng mà hôm nay thì khác.

Hôm nay, dưới tầng đều là ông bà cụ nhìn Thiệu Khinh Yến lớn lên từ nhỏ, dắt cô xuống dưới, đồng nghĩa với việc nói cho mọi người xung quanh cậu biết, cô là người yêu của cậu.

Lê Xán nhìn Thiệu Khinh Yến.

Trong đôi mắt cậu không có chút do dự nào, cô nói dứt lời xong thì cậu hơi nghiêng người, nắm tay cô, hỏi, "Xuống tầng thế này?"

"Ừm." Lê Xán rụt rè gật đầu.

"Vậy cứ thế này xuống tầng đi."

Dường như cậu làm bất cứ chuyện gì cũng rất thẳng thắn, không có chút chột dạ và hèn mọn nào.

Lê Xán nhìn cậu, chợt cảm thấy, sự hiểu biết của mình đối với Thiệu Khinh Yến vẫn quá ít.

Cô âm thầm cong khoé miệng lên, để mặc Thiệu Khinh Yến dắt mình, đi về phía cửa lớn.

Nhưng cô lại không nhúc nhích.

Thiệu Khinh Yến lại quay đầu lần nữa, nhìn đôi mắt cô một cách khó hiểu.

Lê Xán chậm rãi nâng đầu ngón tay lên, nắm ngược lại tay cậu.

Đôi môi thiếu nữ luôn mang theo hương hoa nhài.

Cho dù hôm nay Lê Xán ra ngoài cũng không cố ý xịt nước hoa hương hoa nhài gì.

Khoảnh khắc nhìn thấy gò má gần trong gang tấc, Thiệu Khinh Yến còn hơi kinh ngạc.

Nhưng giây tiếp theo, dường như cậu đã quen, hai tay vòng lấy eo Lê Xán, ôm lấy cô dựa vào vách tường nhà mình.

Đối với cô thiếu nữ và chàng thiếu niên không thành thạo mà nói, thực ra hôn và nắm tay cũng như nhau.

Mãi mãi chỉ có 0 lần và vô số lần.

Lê Xán hài lòng ngẩng đầu lên, từng chút từng chút đón nhận tình yêu đến từ chàng thiếu niên không thể kiềm chế được.

Nụ hôn không khác gì trước kia.

Nhưng bởi vì là ở trong nhà cậu, cho nên lại có thêm một lớp cảm giác cấm kỵ.

Chạng vạng ngày hè nửa là nóng nực, nửa là gió mát.

Qua không biết bao lâu, Lê Xán mới cười dán vào tai Thiệu Khinh Yến, hỏi cậu, "Thiệu Khinh Yến, có ăn tối nữa không?"

"Ăn."

Thiệu Khinh Yến nghiêng nghiêng đầu, kh* c*n v*nh t** cô.

Lê Xán để mặc cậu ôm mình, cảm nhận được nhịp tim nóng bỏng của chàng trai 18, 19 tuổi.

Đợi đến mấy phút sau, hai người mới chỉnh trang lại bộ dạng của mình.

Thiệu Khinh Yến lại nắm tay Lê Xán lần nữa, định cứ như vậy xuống tầng cùng cô.

Mẹ cậu không biết đã đi đâu, đến khi bọn họ đã ra khỏi cửa, bà vẫn chưa quay về.

Cho nên bọn họ còn phải khoá cửa lại lần nữa.

Ở hành lang cầu thang bên cạnh, có tiếng giày cao gót của một người phụ nữ.

Lê Xán không có chuyện gì làm, chỉ còn chờ Thiệu Khinh Yến khoá cửa xong thì sẽ tiếp tục nắm tay cậu, cùng xuống dưới tầng.

Vốn dĩ nên là một ngày vô cùng bình thường.

Không có gì khác với bất kỳ ngày hẹn hò nào trước kia của bọn họ.

Nhưng Lê Xán không ngờ, ngay trên cầu thang của con ngõ cũ kỹ này, cô lại gặp bà Tôn Vi.

Càng không ngờ rằng, bên cạnh bà, còn có dì Trần Mẫn mới gặp hôm nay.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau với bà Tôn Vi, dòng máu trong người Lê Xán chợt như đóng băng lại.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...