Sau này, Lê Xán nhớ lại hôm ấy, trong trí nhớ chỉ còn lại tiếng mưa rơi liên miên không dứt, còn có chiếc điện thoại gọi thế nào cũng không được.
"Lê Xán, sao con lại ở đây?"
So với Lê Xán, giờ khắc này, hiển nhiên là bà Tôn Vi thường thấy sóng to gió lớn bình tĩnh hơn cô nhiều.
Nhưng mà cũng không khó nhìn ra, trong đôi mắt bà, giờ phút này trừ kinh ngạc ra, nhìn hai đứa trước mặt nắm chặt hai tay, còn có sự phẫn nộ ngập trời không cần nói cũng biết.
Lê Xán đứng trên bậc thềm, vì một câu hỏi này của bà mà bàn tay vừa nắm tay Thiệu Khinh Yến chưa được bao lâu bỗng nảy sinh ý muốn buông ra.
Thiệu Khinh Yến đã nhận ra.
Cậu quay đầu, liếc nhìn Lê Xán.
"Đây là ai vậy? Cậu quen à?"
Cậu chủ động buông tay Lê Xán, khó hiểu hỏi cô.
"Là, là mẹ... tôi..."
Cả người Lê Xán cứng ngắc, đứng tại chỗ, lần đầu tiên từ đầu đến chân sinh ra sự nghẹt thở, biết tai hoạ sắp xảy ra với mình, đi đến đường cùng.
Lúc cô trả lời vấn đề của Thiệu Khinh Yến, thậm chí còn không nhìn Thiệu Khinh Yến chút nào.
Đôi mắt của bà Tôn Vi giống như một chiếc cũi to lớn, ghim chặt cô tại chỗ, không thể nhúc nhích, cũng không thể tránh thoát.
Huống chi, bên cạnh bà, còn có Trần Mẫn đang đứng
Thiệu Khinh Yến thoáng ngớ ra rồi hiểu ngay.
"Chào cô..."
Cậu muốn chào hỏi với bà Tôn Vi.
Nhưng Tôn Vi thẳng thừng lạnh giọng chặn cậu lại, "Ai là cô cậu?"
Ánh mắt bà sắc bén như mũi nhọn, đảo qua trước mặt hai người.
"Đồ con riêng không có liêm sỉ! Lê Xán, mấy hôm nay con đang qua lại với nó sao?"
"Mẹ!"
Cơ thể cứng ngắc hồi lâu của Lê Xán, bỗng run lên kịch liệt.
Xảy ra rồi.
Chuyện cô sợ nhất, vẫn xảy ra rồi.
Bà Tôn Vi biết... Bà biết, biết Thiệu Khinh Yến là...
"Mẹ! Mẹ đang nói linh tinh gì vậy?"
Cô không kinh ngạc, chỉ bối rối đưa mắt nhìn Thiệu Khinh Yến, bước nhanh xuống tầng, muốn kéo Tôn Vi và Trần Mẫn đi trước.
Nhưng mà các bà đã tìm được tận đây rồi, sao có thể dễ dàng rời khỏi như vậy.
Ánh mắt Tôn Vi nhìn thẳng vào Thiệu Khinh Yến.
Rất rõ ràng, bà hết sức rõ ràng, con riêng trong miệng mình, là nói ai.
"Lê Xán, ai dạy con đấy hả, ở bên một thằng nghèo nàn thì thôi đi, lại còn ở bên một đứa con riêng chẳng là cái thá gì?"
Nếu có người hỏi Lê Xán, khuôn mặt lạnh từ nhỏ đến lớn của cô là học ai, vậy cô gần như có thể khẳng định nói cho từng người một, là học của bà Tôn Vi.
Dáng vẻ bà lạnh mặt nhục nhã người ta, chỉ có hơn chứ không kém Lê Xán.
"Mẹ! Mẹ đang nói cái gì vậy chứ?!!!"
Lê Xán sốt ruột túm lấy cánh tay bà Tôn Vi, muốn kéo bà nhanh xuống tầng.
Nhưng lúc này Tôn Vi nào còn bận tâm đến mặt mũi của ai.
Bà mặc kệ Lê Xán, không những không định xuống mà còn lập tức mở điện thoại ra, gọi điện cho vệ sĩ dưới tầng.
Lê Xán không thể kéo Tôn Vi đi, lại bị vệ sĩ bà gọi lên thẳng thừng vác lên, đi thẳng xuống dưới.
"Không phải, các anh thả tôi ra! Tôi không đi, các anh thả tôi ra!!!"
"Các anh mau thả tôi xuống, tôi còn chưa nói rõ với bọn họ, các anh thả xuống xuống đi!!!"
Trước giờ Lê Xán chưa từng sụp đổ như thế.
Tất cả mọi thứ chỉ xảy ra trong một cái nháy mắt.
Cô nhìn cầu thang không ngừng xoay tròn đảo chiều trước mặt mình, nhìn đám người liên tục xúm lại bậc thang hóng chuyện, nhìn mặt đất trước mắt, cầu thang dần biến thành đường xi măng... Vệ sĩ vác cô, ném thẳng cô vào trong chiếc xe chờ ở đầu ngõ, cuối cùng cô tránh khỏi trói buộc, giãy giụa, muốn xông ra khỏi xe.
Nhưng vô dụng.
Cô liên tục vuốt kính cửa sổ, gào thét từng cơn, ngay cả chính cô nghe được cũng thấy đáng sợ.
Nhưng vô dụng.
Sự gào thét của cô trước mệnh lệnh của bà Tôn Vi, căn bản không đáng nhắc đến.
Tài xế và vệ sĩ trong nhà, không một ai nghe cô.
Cô chỉ có thể run run, mò mẫm điện thoại trong túi mình.
Cô muốn gọi điện, cô muốn gọi điện cho Thiệu Khinh Yến.
Cô muốn nói với cậu, mẹ của cô, chắc chắn bà sẽ nói rất nhiều rất nhiều lời khó nghe để sỉ nhục cậu, cậu nhất định không được nghe, không được tin...
Nhưng cũng vô dụng.
Lúc ấy Thiệu Khinh Yến, không nhận điện thoại của cô.
Cô phí công ngồi trong xe, gọi từng cuộc từng cuộc cho cuộc điện thoại sẽ không được nhận, trơ mắt nhìn thế giới bên ngoài từ ban ngày trở thành đêm tối, cuối cùng, chỉ có một mình bà Tôn Vi đi từ trong ngõ ra, đưa cô về nhà.
"Mẹ với dì nói gì với cậu ấy?"
Về đến nhà, Lê Xán đứng trước mặt Tôn Vi, giống như con nhím xù lông, tất cả tâm trạng lộ hết ra ngoài.
Tôn Vi liếc cô một cái, "Con nói chuyện với mẹ bằng thái độ này sao?"
"Lê Xán, mẹ còn nói với nó được cái gì? Chỉ bảo nó đừng qua lại với con nữa, con sắp đi Anh rồi, việc học bận rộn, hoàn toàn không rảnh mà yêu đương xuyên quốc gia đâu, mẹ chỉ bảo nó sau này đừng làm phiền con nữa mà thôi."
"Mẹ nói dối."
"Lê Xán!"
Giọng Tôn Vi nghiêm túc.
"Trong nhà ăn ngon uống ngon nuôi con lớn đến từng này, là để bây giờ con chống đối lại bố mẹ sao?"
"Con không muốn chống đối mẹ!" Lê Xán nói, "Con chỉ muốn biết, mẹ và dì nói gì với cậu ấy?!"
"Con có biết nó là ai không?"
Tôn Vi ngồi trên ghế sofa, nhìn con gái từ lúc về nhà đến giờ cũng không ngồi xuống.
"Lê Xán, nó là con riêng, nó là..."
"Con biết!"
Từ lúc gặp lại ở cầu thang trong ngõ đến bây giờ, Tôn Vi tự nhận là mình chiếm thế thượng phong trong chuyện này.
Một thằng nhóc nghèo, hay là một đứa con riêng, Lê Xán lén hẹn hò với loại người này, quả thực không có chút nguyên tắc nà.
Nhưng lúc Lê Xán chính miệng thốt ra hai chữ "Con biết", Tôn Vi sững người.
"Con nói cái gì?" Dường như bà khó mà tin nổi, "Lê Xán, con nói lại lần nữa, con biết cái gì?"
"Con biết nó là con riêng? Chuyện từ lúc nào?"
"Con biết nó là con riêng mà còn muốn ở bên nó, qua lại với nó đến bây giờ?!"
Giọng điệu của bà càng nói càng trở nên không thể tin nổi, như thể đã bắt đầu không dám tin, đứng trước mặt mình đây là đứa con gái trước giờ bà vẫn lấy làm kiêu ngạo.
"Lê Xán, con trả lời mẹ đi! Con biết nó từ lúc nào?!"
Câu hỏi cuối cùng thốt ra, đã là sự phẫn nộ cực hạn, không thể hơn được nữa.
Lê Xán nhếch môi, không chịu nói.
Từ nhỏ đến lớn, thật sự là cô chưa từng khóc.
Bạo lực mạng nửa năm trước đã vượt quá dự liệu của cô, cô không ngờ, nửa năm sau, mình còn có thể vì một chàng trai mà đứng trước mặt mẹ mình, hốt hoảng rơi nước mắt.
Phải.
Chuyện Thiệu Khinh Yến là con riêng, cô đã biết từ lâu.
Ngay từ đầu, ngày Đào Cảnh Nhiên đưa cô và Thiệu Khinh Yến đi ăn cơm, gặp mặt lần đầu tiên, lúc tối về nhà, cô đã biết rồi.
...
Rốt cuộc phải bắt đầu kể chuyện từ đâu, mới tính là thực sự bắt đầu?
Có lẽ một tuần trước Tết Dương lịch.
Khi lần đầu tiên cô thực sự nhìn thấy ảnh của Thiệu Khinh Yến.
Đó là một cơn bão tuyết vô cùng bất ngờ.
Lê Xán 17 tuổi vì chuyến bay muộn mà bị kẹt ở trong nhà Trần Mẫn – bạn thân của mẹ.
Bà Trần Mẫn và chồng là Trần Hoằng có chút việc phải bàn bạc nên bảo Lê Xán chơi ở mấy phòng trong nhà. Một mình Lê Xán cực kỳ nhàm chán nên lúc lỡ chân đã bước vào phòng làm việc của chồng bà Trần Mẫn, cũng chính là ông Trần Hoằng.
Lúc đó trên bàn làm việc của Trần Hoằng, có một tấm hình nằm ở đó...
Đồng phục giặt đến trắng bệch, mu bàn tay gầy đến nỗi mơ hồ nổi lên gân xanh, cằm căng cứng, gò má có sắc có bén, đẹp hơn hơn các sao nam mà Lê Xán từng thấy trên TV nhiều.
Đó là lần đầu tiên Lê Xán chính thức nhìn thấy Thiệu Khinh Yến.
Cũng là lần đầu tiên Lê Xán bất ngờ vì Thiệu Khinh Yến.
Mặc dù sau đó vì Trần Hoằng đột nhiên xuất hiện, cô căng thẳng quá nên nhanh chóng quên mất khuôn mặt cậu.
Nhưng Lê Xán không hề quên dãy số được viết sau bức ảnh đó.
Mặt sau của bức ảnh, không viết tên chàng trai đó, chỉ có một ngày được dùng bút đen viết ngoáy...
"18/7/2000."
Sau này, cái ngày lại nhìn thấy Thiệu Khinh Yến trên bảng vinh danh của Thực nghiệm, Lê Xán không nhớ ra chuyện này;
Cái ngày cách con đường, gặp thoáng qua anh trong quán cà phê trên đường Hoành Sơn, cô cũng không nhớ ra chuyện này;
Nhưng lần thứ ba, cái ngày Đào Cảnh Nhiên đưa cô đi gặp Thiệu Khinh Yến, lúc Lâm Gia Giai gửi ảnh cho mình, cô đã nhớ ra rồi.
Cô đối chiếu tấm ảnh chụp chung mà Lâm Gia Giai gửi với bức ảnh mờ ảo trong ký ức, lại tìm Đào Cảnh Nhiên hỏi thăm sinh nhật của Thiệu Khinh Yến.
Đúng là ngày 18 tháng 7.
Ngày 18 tháng 7 năm 2000.
Cô còn gì mà không hiểu nữa.
Thực ra Đào Cảnh Nhiên còn nói cho cô biết, Thiệu Khinh Yến không có bố, từ nhỏ đã ở cùng mẹ mà lớn lên, là con trong gia đình đơn thân.
Cậu ta nói cậu làm gì cũng rất cố gắng, mấy lời nhận xét ở trường cũng rất tốt.
Cậu ta nói cậu đã nỗ lực để được tuyển thẳng vào Thanh Hoa từ lâu, là vì có thể sớm đỡ gánh nặng của mẹ, sớm đi làm để kiếm chi phí đi học đại học của mình.
Cậu ta nói người như cậu, trước giờ cậu ta rất bội phục, cậu ta biết cậu sớm muộn gì cũng sẽ thành công, sẽ có ngày trở nên nổi bật...
Nhưng trở nên nổi bật, thì sao?
Ngày 18 tháng 7 năm 2000.
Khi đó, Trần Hoằng đã kết hôn được hơn một năm với Trần Mẫn.
Dù thế nào đi nữa, cậu cũng không bỏ xuống được cái mũ con riêng.
...
"Con vẫn luôn biết mấy chuyện này, con không nói với mẹ, cũng không nói với dì Trần Mẫn của con?"
Tôn Vi thật sự không dám tin, đứa con gái mà mình ngậm đắng nuốt cay để giáo dục, đứa con gái mà bà luôn kiêu ngạo trong mọi chuyện, vậy mà lại làm ra loại chuyện như thế này.
"Con, Lê Xán, nếu bọn mẹ mãi mãi không phát hiện, con định giấu chuyện này đến khi nào? Có phải con định giấu mẹ và dì cả đời không? Đến lúc nó tốt nghiệp Thanh Hoa, con thấy nó có tương lai, có năng lực, con lại đưa nó đến trước mặt của chúng ta, để nó ngồi ăn cơm trên cùng một cái bàn với chúng ta!"'
"Con không hề nghĩ xa như thế, con chỉ là..."
"Con không hề nghĩ xa như thế, con không hề nghĩ đến chuyện muốn cứu dì Trần Mẫn của con!"
Tôn Vi không thể kiềm chế gầm thét lên.
Lê Xán nào có thấy mẹ như thế này, lại một lần nữa bị sự tức giận của bà làm cho kinh sợ, nói không nên lời.
Cô muốn nói, không phải như thế, cô chưa từng nghĩ đến chuyện không muốn giúp dì Trần Mẫn.
Cho nên ban đầu cô không tốt với Thiệu Khinh Yến chút nào.
Cô coi thường cậu, trêu đùa cậu, nhục nhã cậu, bỡn cợt cậu... Cô cho rằng mình đối xử với cậu như vậy sẽ có được niềm vui, cũng có thể giúp dì Trần Mẫn.
Nhưng không hề.
Cô làm vậy không hề vui vẻ chút nào.
Chỉ có khi ngồi sau xe của Thiệu Khinh Yến, cô mới thật sự vui vẻ.
Đối mặt với Tôn Vi lửa giận ngút trời, Lê Xán yên lặng nghẹn ngào, một câu giải thích cũng không nói ra được.
"Thế mà con vẫn còn nghĩ đến chuyện ra ngoài hẹn hò với nó, Lê Xán, đúng là mẹ điên rồi mới cho con nhiều tự do như vậy, nhiều tiền như vậy để con ra ngoài tiêu xài, cuối cùng con lại quay về báo ứng cho mẹ!" Tôn Vi cắn răng nghiến lợi nói.
"Nhưng con riêng đâu phải thứ cậu ấy chọn được!"
Nếu không phải vì bị ép đến đỉnh điểm, Lê Xán cũng không dám tin, mình lại nói ra những lời này ngay trước mặt Tôn Vi.
Lời này chính cô nghe cũng thấy hoang đường.
"Mẹ, con biết mẹ đang nghĩ gì, mẹ thấy con riêng là không thể tha thứ, sự tồn tại của cậu ấy là sai lầm, phải, ban đầu con cũng nghĩ như vậy. Nhưng dần dần con đến gần cậu ấy, con càng cảm thấy cậu ấy rất tốt, trừ sự ra đời của cậu ấy ra thì cậu ấy chẳng làm sai điều gì cả..."
"Cậu ấy và mẹ cậu ấy, trước giờ rất nghèo, con dám đảm bảo, bọn họ không hề nhận một đồng giúp đỡ nào của chú Trần, Thiệu Khinh Yến cậu ấy rất mạnh mẽ, cậu ấy sống vô cùng khổ, tất cả mà cậu ấy có được hôm nay hoàn toàn dựa vào chính cậu ấy..."
"Đó là thứ bọn họ nên có! Thứ không ra gì đó, còn muốn sống tốt gì chứ?!"
"Nhưng đây đâu phải là điều cậu ấy có thể lựa chọn!"
Lê Xán hoàn toàn sụp đổ trước mặt Tôn Vi, cô khóc lớn.
"Mẹ! Cậu ấy thật sự, thật sự rất tốt, cậu ấy sinh ra sai trái như vậy, nhưng vẫn có thể dựa vào bản thân mình, được tuyển thẳng vào Thanh Hoa..."
"Tuyển thẳng vào Thanh Hoa thì có ích gì? Đừng nói Thanh Hoa, hôm nay cho dù nó được tuyển thẳng vào Harvard, tuyển thẳng vào Massachusetts, nó vẫn là đứa con riêng không thể bước ra ngoài ánh sáng, nó vẫn là thằng nghèo hèn rớt mồng tơi! Con đừng có mà hy vọng mẹ để mắt đến nó!"
Chén trà bị đập xuống mặt đất, vỡ bên chân Lê Xán.
Khoảnh khắc đó, nước mắt của thiếu nữ trào ra như sóng lớn, cuối cùng cũng không chịu nổi sự khống chế của mình.
"Mẹ..."
"Tối nay con thu dọn hành lý cho mẹ, mẹ bảo người đặt trước vé máy bay cho con, đưa con sang nước Anh, con ở London mà tự kiểm điểm lại mình tốt cho mẹ!"
"Mẹ!!!"
Trước giờ Lê Xán cũng không cãi nổi bà Tôn Vi.
Từ nhỏ đến lớn, cô biết, chỉ cần là chuyện bà Tôn Vi quyết định thay cô, cô không cãi nổi.
Cô muốn chạy đi, nhưng cảnh trước đó vệ sĩ nhốt cô trên xe lại xuất hiện trước mắt cô lần nữa, vây quanh cô.
Cô bị nhốt trong phòng mình.
Mặc cho cô quăng, ném, gõ vào cửa, đều vô dụng,...
Không có ai mở cửa cho cô, không có ai đến đưa cô đi gặp người cô muốn gặp.
Lê Xán từ nhỏ đến lớn không khóc được mấy lần, vào buổi tối hôm nay, dường như đã khóc khô hết nước mắt cả đời cô.
Cô ngơ ngác ngồi trên ghế sofa trong phòng mình, ôm điện thoại, hy vọng Thiệu Khinh Yến có thể nhận điện thoại.
Nhưng gọi không được.
Điện thoại của cậu, chợt trở nên mãi mãi cũng không gọi được.
Trên cửa sổ trong suốt bỗng vang lên tiếng nước mưa đập vào, cô ngẩng đầu lên nhìn, ngoài cửa sổ tối đen, trừ đèn đường ra, đã không còn nhìn thấy gì nữa.
Bữa tối mà Lê Xán và Thiệu Khinh Yến đã đặt cho hôm nay vốn là ở khu bến sông. Theo kế hoạch của cô, sau khi ăn tối xong, bọn họ sẽ đi dạo ở bờ sông cùng nhau, Thiệu Khinh Yến lại nắm tay cô, bọn họ cùng nói chuyện phiếm, cùng tâm sự, cuối cùng, biết đâu còn có thể giống như trong công viên bờ sông lần trước, có một nụ hôn tĩnh lặng không tiếng động...
Nhưng mà không còn gì nữa.
Đột nhiên, cô không còn gì nữa.
Nước mắt lại lần nữa trượt xuống khuôn mặt Lê Xán.
Lớp trang điểm vốn đã nhòe nhoẹt vì khóc, in lên tấm kính mờ ảo dính nước mưa, dần trở nên mờ đi, không còn ra hình dáng gì nữa.
Mùa hè luôn như vậy.
Cơn mưa rào mùa hè, luôn như vậy.
...
Tôn Vi ngồi trong phòng khách biệt thự nhà mình, sau khi nhìn Lê Xán bị vác lên tầng xong thì vẫn không hề nhúc nhích.
Đến tận 10 giờ khuya, cuối cùng Trần Mẫn cũng quay về từ bên ngoài, chật vật, ướt như chuột lột đứng trước mặt bà.
Bà đứng dậy đón bà ấy.
Trần Mẫn nằm sấp trên vai bà, đột nhiên bật khóc mà không hề báo trước.
Xảy ra chuyện như vậy, Tôn Vi cũng không biết an ủi bà như thế nào, chỉ có thể ôm chặt lấy bà ấy, liên tục vuốt lưng bà ấy.
Bà đã nghĩ tới ngàn vạn lời mà Trần Mẫn có thể nói với bà.
Nhưng bà không ngờ, câu nói đầu tiên của bà, lại nói, "Vi Vi, chúng ta sai rồi, nó không phải con riêng... Người phụ nữ đó, cũng không chen vào hôn nhân của tôi..."
Ánh mắt bà ấy trống rỗng, dường như cho đến giờ phút này, mới biết được niềm tin mình luôn giữ vững nhiều năm như vậy, thì ra đã sụp đổ từ lâu.
"Vi Vi, là tôi, là tôi đã sai ngay từ đầu rồi..."
Bà ấy nức nở nói.
"Thằng bé ấy, không phải sinh năm 2000, nó sinh năm 1998..."
