Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 35



Không phải sinh năm 2000.

Là sinh năm 1998.

Không phải sinh sau khi cưới.

Mà là sinh trước khi cưới.

Như một trò khôi hài, sau khi kết thúc, mỗi nhân vật trong đó cũng như thằng hề.

Lê Xán đỏ mắt, nhìn bà Tôn Vi đứng trước mặt mình.

"Chuyện này là mẹ trách lầm nó, mẹ nhận, con cũng có quyền được biết, cho nên mẹ cố ý lên đây nói cho con nghe một tiếng."

Dù biết là mình trách lầm người ta, nhưng kiêu ngạo như bà Tôn Vi, vẫn không có chút dáng vẻ cúi đầu nào.

Đồng thời, bà vẫn nói với Lê Xán:

"Nhưng mà Lê Xán, chuyện con đi Anh, không có thương lượng, con phải cắt đứt liên lạc với nó, sau đó đi ngay, đây là chuyện không có lựa chọn."

"Vì sao?" Lê Xán khàn giọng hỏi.

"Vì con biết rất rõ, mẹ không chỉ nhắc con một lần, đừng qua lại với đứa nghèo, con có biết một khi bọn họ trèo lên người con thì đồng nghĩa với việc có được bao nhiêu tài nguyên không, thực tế thì con và nó..."

Tôn Vi muốn nói lại thôi, nhất thời, bà cũng không biết rốt cuộc xưng hô với Thiệu Khinh Yến thế nào mới tốt.

"Mặc dù nó không phải là con riêng, nhưng thực chất bên trong nó vẫn mang theo gen tên họ Trần, ai có thể đảm bảo sau này nó sẽ không giống họ Trần, lợi dụng con xong rồi quay đầu rời đi, để lại con một mình chờ đợi như kẻ điên chứ?"

"Lê Xán, mẹ không muốn ấm ĩ với con về chuyện này nữa, tối nay thu dọn đồ xong thì mai mẹ sẽ tự đưa con sang Anh, mẹ và bố sẽ sắp xếp tất cả cho con."

"Con không muốn!"

Lê Xán bình tĩnh nghe Tôn Vi nói xong hết, cuối cùng bùng nổ sự phản kháng của mình lúc bà định xoay người.

Cô đứng trước phòng ngủ hỗn độn, cố gắng nén chặt khóe mắt đỏ hoe: "Con không muốn mai đi, con muốn tạm biệt một lần với cậu ấy rồi mới đi được."

Tôn Vi trở nên bất mãn: "Con còn muốn làm gì nữa? Muốn chơi trò yêu đương xuyên quốc gia với nó sao? Lê Xán, có phải mấy năm nay mẹ dung túng cho con quá rồi không?"

"Mẹ có dung túng cho con sao?

Nhiều năm như vậy.

Nhiều năm như vậy, trước giờ Lê Xán đều hờ hững, đã quen chuyện bố mẹ mình bận đến nỗi chân không chạm đất.

Đây là lần đầu tiên, cô nói lời chất vấn này với bà Tôn Vi.

Cô dùng cổ họng đã khóc cả một buổi tối, từng lời từng lời chỉ trích người mẹ đứng trước mặt cô: "Cái mẹ gọi là dung túng, là lần nào con muốn nhìn thấy, bố mẹ cũng đi công tác không ở nhà, ném con cho bảo mẫu vô thời hạn, ném cho tài xế, ném cho nhà ông ngoại, bà ngoại ở Hồng Kông. Cái mẹ gọi là dung túng, là nhiều năm như vậy, ngay cả họp phụ huynh cho con cũng chẳng có thời gian tham gia được mấy lần, ngay cả giáo viên của con cũng không gặp được bao nhiêu. Đến khi con bị bạn bè sắp xếp bạo lực mạng, mẹ còn muốn con suy nghĩ đến tình hình mà tha thứ cho cậu ta, ăn cơm, gặp mặt cậu ta. Cái mẹ gọi là dung túng, là trước giờ không hề quan tâm đến con, đến khi con khó khăn lắm mới trưởng thành, có người mà ngày nào con cũng muốn gặp, tự nhiên mẹ lại để ý, muốn cuộc đời con đi vào con đường mà mẹ đã trải sẵn!"

"Lê Xán!"

Tôn Vị đã không biết được đây là lần thứ mấy mình nổi giận trong hôm nay.

Bà nhìn Lê Xán một cái sâu xa, không ngờ nó sẽ vì một chàng trai mới quen biết chưa được vài tháng mà trách móc bà như thế.

Bà đứng tại chỗ, dường như là lần đầu tiên biết trong lòng của Lê Xán, mình lại tồn tại như vậy.

Đầu bà nhanh chóng tự hỏi, nhiều năm đến vậy, bà thật sự không quan tâm đến Lê Xán sao? Nhiều năm đến vậy, bà thật sự ngày nào cũng ném nó cho bảo mẫu và tài xế sao?

Không phải, bà không phải.

Chỉ là tập đoàn quá nhiều việc bận, bà không làm được cả hai chuyện chăm sóc cho gia đình và sự nghiệp, cho nên đôi khi mới không để ý đến con.

Lê Đàm lớn lên như thế, Lê Xán cũng lớn lên như vậy.

Mặc kệ nó thấy mình như thế nào, Tôn Vi hít sâu một hơi, nghĩ, bà đã ra quyết định cẩn thận thay Lê Xán, giúp nó xử lý hết mọi chuyện.

Trần Mẫn đã là một ví dụ hoàn hảo, bà tuyệt đối sẽ không để con gái mình giẫm lên vết xe đổ.

"Cho dù con nhìn mẹ như thế nào thì mẹ cũng là mẹ con, mẹ có quyền quản lý con, mẹ không cho phép con đi gặp nó nữa, nghe rõ chưa?"

Bà cắn răng gằn từng chữ, dùng giọng điệu chưa bao giờ có nói với Lê Xán.

Nhưng chung quy thì Lê Xán cũng là do bà đẻ ra, tính quật cường phải di truyền 10/10 từ bà.

"Con muốn gặp cậu ấy."'

Cô cũng nói gằn từng chữ.

Tôn Vi hoàn toàn lạnh mặt, biết đây là dùng cách cứng rắn không được, đành phải nói thẳng những lời khó nghe nhất với cô.

"Lê Xán, con cho là qua chuyện này, đứa con trai họ Thiệu đó còn vui vẻ đáp lại con thật sao?" Tôn Vi nói.

"Nếu đúng như lời con nói, nó là thằng đàn ông có trách nhiệm, gánh vác, có lòng tự trọng, thì qua hôm nay, nó sẽ không bằng lòng đáp lại con đâu."

"Vì ngay từ đầu con đã biết nó là con riêng, con cũng nhận định nó là con riêng, ban đầu con lấy tâm trạng gì để đi nhìn nó, chỉ có tự con biết."

"Bất thế thế nào, mẹ cũng là mẹ con, sự hiểu biết của mẹ với con trước giờ không ít hơn người khác, mẹ đoán là nhất định con đã không ít lần sỉ nhục nó..."

"Mẹ!"

Dù từ nhỏ đến lớn, rốt cuộc bà Tôn Vi có xứng hay không xứng với vai trò làm mẹ trong cuộc sống của Lê Xán hay không, không ai có thể nói rõ được, nhưng mấy lời nói hôm nay của bà thì chẳng hề sai một câu nào.

Bà hiểu rõ Lê Xán, cũng như bà hiểu rõ bản thân mình.

Bà không để ý đến sự ngăn chặn của Lê Xán, nói tiếp: "Thậm chí, ban đầu con định đối xử với mẹ nó thế nào, nếu bị nó biết..."

"Mẹ! Con chỉ muốn gặp cậu ấy một lần, mẹ đừng ép con nữa!"

"Mẹ chỉ nói cho con nghe, quyết đoán kết thúc chuyện tình yêu không có kết quả này đi, còn tốt hơn nhiều so với chuyện cứ dây dưa. Nếu nó thật sự muốn gặp con, nó là đàn ông, là nó nên nghĩ cách, chứ không phải con."

Nếu nó thật sự muốn gặp con, thế thì, là nó nên nghĩ cách, chứ không phải con.

Suốt một buổi tối, Lê Xán không nghe lọt một câu nào của bà Tôn Vi, nhưng chỉ có câu này, cô nghe lọt được.

Thế giới lại lần nữa trở nên yên tĩnh.

Lê Xán im lặng nhìn cánh cửa phòng lại bị khoá, trên ghế sofa ở phòng khách nhỏ vẫn còn đang bày cơm bà Tôn Vi tự tay bưng lên.

Bà nói, nước trái cây tối nay là bà tự ép.

Lê Xán cố ép mình không khóc, lướt qua mớ lộn xộn, đi đến chỗ điện thoại trên ghế sofa, mở đồng hồ ra xem.

Đã là 11 giờ tối.

Nhưng Thiệu Khinh Yến vẫn không trả lời điện thoại của cô,

Những cuộc điện thoại cô gọi cho cậu hôm nay, gộp lại đã không dưới hàng chục cuộc rồi.

Mưa bên ngoài vẫn còn kéo dài, trước giờ Lê Xán chưa từng nghi ngờ điện thoại như lúc này.

Nếu Thiệu Khinh Yến không gọi điện cho cô...

Nếu Thiệu Khinh Yến không còn gọi điện cho cô...

Trong đầu cô hiện lên ngàn vạn khả năng, ánh mắt chết lặng nhìn chăm chăm vào điện thoại, mãi cho đến gần 12 giờ.

Qua 12 giờ, tiếng chuông nửa đêm vang lên, công chúa nên sống cuộc sống của chính mình.

Ở trong lâu đài, rời xa dân thường.

Lê Xán nhìn chằm chằm vào điện thoại, nhìn chằm chằm vào thời gian đang trôi qua từng phút từng giây.

Cuối cùng, tựa như ông trời nghe thấy lời khẩn cầu của cô, ngay lúc kém 12 giờ đêm còn 3 phút, cô nhận được cuộc gọi mà cô tha thiết mong chờ.

"Alo, Thiệu Khinh Yến!"

Gần như là cô lập tức cầm điện thoại lên.

"Ừm, Lê Xán."

Người bên kia điện thoại nghe như rất mệt, giọng cũng xa xôi, không kích động như cô.

Không biết có phải cậu đang ngồi trước bàn hay không, Lê Xán nghĩ, bên cậu cũng có thể nghe thấy tiếng mưa rơi tí tách gõ vào cửa sổ.

"Thiệu Khinh Yến, mẹ tôi về nói cho tôi biết, mẹ nói, là các bà ấy đã hiểu lầm các cậu..."

Giọng Lê Xán mang theo tiếng nức nở, một tiếng trước nước mắt còn khống chế được, khoảnh khắc nghe thấy giọng cậu thì hoàn toàn vỡ bờ, từng giọt từng giọt rơi xuống lòng bàn tay cô.

"Ừm."

Nhưng giọng nói đầu bên kia điện thoại vẫn không có cảm xúc gì, dường như mọi thứ đều là chuyện trong dự liệu.

Tâm trạng của Lê Xán bỗng dưng nặng nề một cách khó hiểu.

"Thiệu Khinh Yến, tối cậu đi đâu vậy? Sao muộn thế này mới gọi điện cho tôi?"

"Mới từ bệnh viện về, buổi tối bệnh tim của mẹ tôi lại tái phát, tôi đi khám bác sĩ với mẹ."

Buổi tối bệnh tim của mẹ cậu lại tái phát.

Trái tim Lê Xán bỗng theo đó mà ngừng lại.

Là bởi vì bọn họ sao? Là bởi vì mẹ cô và dì Trần sao?

"Thế bà ấy có sao không? Cậu vẫn đang ở bệnh viện à?" Cô sốt sắng hỏi.

"Đã về nhà rồi, không có chuyện gì lớn hết."

"À."

Trái tim chợt thắt lại cuối cùng cũng có thể thả lỏng.

Lê Xán cầm lấy điện thoại, nghe tiếng hít thở dần yên tĩnh đầu bên kia, thoáng chốc cũng không biết nên nói gì tiếp với cậu.

Rõ ràng hôm qua, bọn họ còn có thể không nói gì, cứ để điện thoại như vậy, tự làm chuyện riêng của mình.

Nhưng bỗng, hình như không quay lại được nữa.

Không quay lại được nữa.

"Lê Xán, chuyện của tôi, cậu biết từ lúc nào?"

Không lâu sau, cuối cùng Lê Xán cũng nghe thấy Thiệu Khinh Yến hỏi cô.

Hàng mi của cô khẽ run lên, biết sớm muộn gì cậu cũng sẽ biết chuyện này.

"Từ lâu lắm rồi, buổi tối hôm đầu tiên ăn cơm với cậu."

"Lâu như thế à?"

Cuối cùng giọng Thiệu Khinh Yến cũng mang theo cảm xúc khác, nhưng là cười khổ.

Phản ứng hôm nay của Lê Xán lúc gặp được Tôn Vi rất không bình thường, lúc đó cậu đã đoán được ngay, có thể cô đã biết chuyện này từ lâu.

Chỉ là cậu không ngờ, lại lâu như thế.

"Cho nên, lúc đó mới muốn làm nhục tôi như thế, phải không?"

"Giẫm lòng tự trọng của tôi xuống bùn."

Lê Xán không khỏi nhớ lại lần đầu tiên gặp riêng Thiệu Khinh Yến.

Dưới tán cây ngô đồng trơ trọi trên đường Hoành Sơn.

Cô gọi cậu lại, bảo cậu chở cô đi hóng mát, cuối cùng còn nói sẽ trả cậu tiền.

Đúng vậy, lúc đó, cũng vì biết cậu là con riêng, cho nên khi gặp nhau đã muốn thắng cậu, lại rất muốn nhục nhã cậu, chèn ép cậu không ngẩng đầu lên được.

Mà cậu thì chẳng hay biết gì, không biết gì hết, còn cho rằng lúc đó chỉ đơn giản là tính cô xấu, chỉ đơn giản là ghét cậu.

"Thiệu Khinh Yến, xin lỗi..."

Lê Xán đã bao giờ xin lỗi ai như vậy.

Thế nhưng, đối diện với sự im lặng vô tận sau câu hỏi ngược lại từ phía đầu dây bên kia, cô biết, nếu cô không xin lỗi, giữa cô và Thiệu Khinh Yến sẽ không còn tương lai nữa.

"Thiệu Khinh Yến..."

"Nhưng mà Lê Xán, tôi cũng nên, có chút tự trọng chứ..."

Cô nghe thấy tiếng run rẩy rất nhỏ trong lời nói của Thiệu Khinh Yến, tựa như mang theo tiếng tỉ tê, nhưng lại như là tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ của cậu.

Thoáng chốc, Lê Xán lại rơi vào yên lặng.

Đầu bên kia điện thoại, Thiệu Khinh Yến như lẩm bẩm, lại khẽ giọng hỏi một lần: "Lê Xán, tôi cũng nên có chút tự trọng chứ...?"

Người trước giờ vẫn luôn có thể đón nhận trò đùa quá trớn không có giới hạn của cô, bây giờ lại hỏi đi hỏi lại trước mặt cô, "Lê Xán, tôi cũng nên có chút tự trọng chứ...?"

Lòng Lê Xán bỗng có nỗi hoảng hốt trước nay chưa từng có, ngay cả lúc bị bà Tôn Vi phát hiện cô và Thiệu Khinh Yến nắm tay nhau, cô cũng không hoảng hốt đến vậy.

"Không phải, Thiệu Khinh Yến, khi đó là tôi, là tôi hiểu lầm cậu, sau này tôi, sau này tôi cũng chưa từng nghĩ muốn sỉ nhục cậu, tôi chưa từng, tôi chưa từng thật mà..."

"Lê Xán, tạm thời chúng ta, đừng gặp nhau nữa."

Bàn tay cầm điện thoại của Lê Xán hoàn toàn khựng lại.

"Thiệu Khinh Yến, cậu nói cái gì?"

"Tạm thời chúng ta đừng gặp nhau nữa."

Thiệu Khinh Yến lặp lại lần nữa.

Giọng nói trầm khàn, nặng nề như miếng bọt biển thấm nước vang lên bên tai Lê Xán.

"Đúng lúc bây giờ mẹ cậu cũng không đồng ý cho chúng ta qua lại, Lê Xán, chúng ta cũng bình tĩnh lại trước, đợi cậu đến nước Anh, đợi tôi đến Bắc Thành, đợi sau này chúng ta..."

"Thiệu Khinh Yến, hôm nay nếu cậu dám nói chia tay với tôi, chúng ta sẽ không có sau này nữa, tôi sẽ không gặp lại cậu, tôi cũng sẽ không để ý đến cậu nữa, cho dù sau này cậu cầu xin tôi như thế nào, tôi cũng sẽ không để ý đến cậu nữa."

Lê Xán không khống chế nổi bản thân, gào lên với bên kia điện thoại.

"Ừm... Tôi biết."

Nhưng so với cảm xúc dữ dội như tàu lượn siêu tốc của cô, người ở đầu bên kia điện thoại vẫn cứ bình tĩnh.

"Tôi biết, nhưng mà Lê Xán, tôi vẫn muốn bước về phía trước..."

"Chúng ta cũng bước về phía trước, có được không?"

Không có tiếng đáp lại.

Lê Xán lập tức cúp điện thoại, ném mạnh điện thoại vào góc tường đối diện, không muốn nghe cậu nói thêm một chữ nào nữa.

Đêm nay, mưa ở Vân Thành rất to.

Mưa khắp trời tựa như hút cạn nước sông lên trời, rồi tầm tã đổ ập xuống.

Lê Xán ngồi tựa vào trước cửa sổ sát đất, cảm thấy bây giờ cho dù mình chân trần xông vào trong mưa, cũng không thảm hại bằng khoảnh khắc cúp điện thoại vừa rồi.

Chung quy con người vẫn phải trả giá cho chuyện mình làm.

Bà Tôn Vi nói đúng.

Người sống nương tựa vào mẹ mình để lớn lên, sẽ không dễ dàng tha thứ chuyện bị người ta nhục nhã như vậy.

Lê Xán 18 tuổi, vào mùa hè năm ấy, đã phải trả giá cho người vô tội mà cô từng làm tổn thương vào mùa đông.

Rốt cuộc đêm đó ngủ như thế nào, cô không nhớ rõ nữa.

Cô chỉ còn nhớ lúc mình tỉnh lại, trước mặt là hành lý đã thu dọn xong, bà Tôn Vi trưng ra khuôn mặt nói một là một, đứng trước người cô.

Mà trên cái bàn trước mặt họ, là hai tấm vé bay đến London của nước Anh chiều nay.

Ánh bình minh sau cơn mưa.

Hoà với mùi bùn đất.

Thơm ngát, trong lành.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...