Ngày 31 tháng 12 năm 2023.
Khi chiếc lá ngô đồng cuối cùng trên đường Hoành Sơn rơi xuống, vừa hay có một chuyến bay từ Hồng Kông hạ cánh xuống Vân Thành, đúng vào khoảnh khắc cuối cùng trước thềm năm mới.
Lê Xán đưa vali cho tài xế đến đón mình, từ lúc cô xuống máy bay, điện thoại nhận không biết bao nhiêu là tin nhắn, cứ rung mãi.
Trên mặt cô không lộ ra cảm xúc gì, bình thản đi theo tài xế, mãi đến khi ngồi vào chiếc Rolls-Royce của mình, cô mới bắt đầu xem lại những gì đã bỏ lỡ trong chuyến bay.
[Nhanh, nhanh, nhanh, Xán Xán về chưa thế? Tụi mình đang sắp xếp bên này rồi, định đặt bàn lúc tám giờ, cậu có đến kịp không?]
[Đào Cảnh Nhiên đến rồi, Lê Xán, sao cậu vẫn chưa đến?]
[Lúc nào máy bay hạ cánh thế Xán Xán? Không phải vẫn đang bay đấy chứ? Cũng đã lâu rồi mà?]
...
Không có gì ngoài một đống tin nhắn trong nhóm của đám bạn giục cô đón năm mới.
Lê Xán lướt qua một loạt tin nhắn, tiện tay chụp một tấm ảnh bên ngoài sân bay rồi gửi vào nhóm chat.
[Yeahhhhh! Vừa hạ cánh đấy à?]
[Nhanh lên, nhanh lên, còn thiếu mỗi cậu thôi, mau, mau, mau!]
[Tám giờ nha, tám giờ! Đến trễ là bị phạt chạy deadline cho mình đấy!]
...
Trong nhóm cứ anh một câu, tôi một câu, chẳng mấy lại trở nên ồn ào.
Lê Xán lơ đãng nhìn lướt qua, nhanh chóng tắt máy rồi dõi mắt ra ngoài cửa sổ xe.
Với Lê Xán ở tuổi 23 mà nói, đoạn đường từ sân bay đi ra đã trở nên quá đỗi quen thuộc.
Từ khi cô bắt đầu có ký ức, mỗi kỳ nghỉ, cô sẽ được bảo mẫu đưa sang Hồng Kông, hoặc là theo Tôn Vi và Lê Triệu Vân bay khắp thế giới. Sau này có thêm Lê Đàm đưa cô đi, lớn hơn tí nữa thì cô tự bay một mình, hoặc là bay cùng bạn bè.
Cô dõi mắt theo khung cảnh bên ngoài ô cửa sổ, nhưng chỉ một lúc sau đã cảm thấy nhàm chán.
Từ sân bay về đến căn nhà mới tậu năm ngoái của cô mất hơn một tiếng, Lê Xán ngả người ra sau, tranh thủ nhắm mắt ngủ tiếp.
Về đến nhà đã hơn 5 giờ.
Cô không kịp sắp xếp đồ đạc, chỉ rửa qua mặt, trang điểm nhẹ, thay bộ quần áo mùa đông vừa được gửi đến tháng trước rồi xuất phát đến điểm hẹn tối nay – nhà của Hà Minh Lãng.
Tối nay mọi người hẹn nhau đến nhà anh ta đón giao thừa, căn hộ ven sông với tầm nhìn 270º, chẳng cần ra ngoài nhìn ngắm được toàn cảnh bến sông.
Nghe nói tối nay ở bến sông của Vân Thành có màn trình diễn máy bay không người lái, đúng 0 giờ còn bắn pháo hoa nữa.
Lúc Lê Xán đến nơi, cả đám đã nhập cuộc vui từ lâu.
"Xán Xán!"
Lâm Gia Giai vừa thổi kèn đồ chơi vừa sán lại gần cô.
"Nhanh nào, nhanh nào! Miếng pizza cuối cùng đó, mình mà không để dành cho cậu thì đã đội kia đã ăn sạch rồi!"
Sầm Lĩnh: "Trời đất chứng giám, mình chỉ ăn một miếng thôi, còn lại là Đào Cảnh Nhiên ăn hết."
Đào Cảnh Nhiên: "Mình chỉ ăn hai miếng thôi, cũng đâu có ăn nhiều đâu."
Sầm Lĩnh: "Cái pizza này có sáu miếng tất cả, năm người mỗi người một miếng, thì đáng lẽ phải dư thêm một miếng nữa chứ?"
Đào Cảnh Nhiên cứng họng, không nói được gì.
"Ờ thì... Hà Minh Lãng đâu? Xán Xán đến rồi này, đồ ăn vẫn chưa đến hả?" Anh ta cố gắng đánh lạc hướng mọi người.
Hà Minh Lãng mới ra khỏi phòng tắm, vừa đi vừa xem điện thoại: "Sắp tới rồi, tối nay tắc đường quá nên giao đến muộn."
"Haiz, dù gì cũng là đêm giao thừa, tắc đường cũng là chuyện dễ hiểu."
Sầm Lĩnh ngồi tựa lưng lên sofa, lắc lắc tay cầm chơi game: "Nào, có ai muốn đấu với mình một ván không?"
"Mình mới ăn xong, nghỉ tí đã. Kêu tiến sĩ Hà đi kìa, năm mới này tiến sĩ Hà có chịu ra trường không đấy? Đừng bảo còn phải học tiếp nữa đấy nhé?"
"Có lẽ là chưa thật."
Hà Minh Lãng mỉm cười ngồi xuống cạnh hai người họ, nhận lấy tay cầm chơi game mà Sầm Lĩnh đưa cho.
"Các thầy hướng dẫn muốn mình học tiếp, bảo là học đến mức này rồi thì thêm mấy năm tiến sĩ nữa cũng chẳng có vấn đề gì."
"Định học lên tiến sĩ thật đó hả?"
Trong nhóm năm người, hiện tại Hà Minh Lãng là người có học vấn cao nhất, đang theo học thạc sĩ Kiến trúc tại Đại học Columbia.
Tuy mới chỉ là thạc sĩ, vẫn chưa tốt nghiệp, nhưng mọi người đã quen miệng trêu anh ta là "tiến sĩ Hà".
"Ừ, chắc học thêm vài năm nữa xem sao, dù gì thì bây giờ bố mẹ mình cũng chưa cần mình về phụ giúp công việc."
"Mẹ kiếp, câu này nghe mà tổn thương ghê á!"
Đào Cảnh Nhiên là con trai trưởng, vừa tốt nghiệp đã được bố sắp xếp vào công ty làm, bắt đầu làm từ vị trí thấp nhất, đến giờ vẫn chỉ là một nhân viên vô danh.
Lâm Gia Giai tựa vào vai Lê Xán, nghe mọi người nhắc tới vấn đề này cũng không kìm được hỏi cô: "Studio của cậu làm đến đâu rồi? Sang năm mới đã bắt đầu hoạt động chưa?"
"Xong xuôi rồi, tháng ba khai trương. Đến lúc đó mà cần quảng cáo thì tìm mình nhé."
Lê Xán ăn nốt miếng pizza, cầm giấy ướt lau tay, sau đó vỗ vỗ lên vai Lâm Gia Giai.
Hiện tại Lâm Gia Giai đang làm nhiếp ảnh gia tự do, công việc mỗi ngày là ngủ đến khi tự tỉnh, sau đó chọn một chiếc máy ảnh trong bộ sưu tập của mình, mang ra ngoài, hẹn mẫu chụp hoặc là tự ghi lại những gì mình thích.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Lê Xán về nước bắt tay vào chuẩn bị cho studio quảng cáo của mình.
Dù sao cô cũng không thiếu tiền, gia đình cũng không cần cô về làm, nên cô cứ thong thả với studio của mình thôi, chuẩn bị ròng rã hơn một năm, đến giờ mọi thứ cũng đã hoàn thành.
Mấy anh chàng bên đó đã bắt đầu đắm chìm vào trò chơi, Lâm Gia Giai và Lê Xán vừa đi vừa tán gẫu ra ban công bên ngoài, ngồi trong ghế sofa mây ở ban công, cơn gió lạnh thổi đến trăm mét trên không trung, quan sát khu CBD của Vân Thành lấp lánh muôn màu muôn vẻ.
Thấm thoát, họ đều đã tốt nghiệp đại học, vòng tới vòng lui rồi lại tụ họp về nơi này.
Lê Xán vẫn còn nhớ rõ khung cảnh lần trước mình đến nhà Hà Minh Lãng.
Khi đó, cô mới 18 tuổi, bố mẹ Hà Minh Lãng vừa mới mua căn nhà này, coi như phần thưởng đỗ đại học. Cả đám kéo tới nhà anh ta mở tiệc, nói chuyện trên trời dưới đất.
"Xán Xán, bố mẹ cậu đã giục cậu đi xem mắt chưa?"
Điện thoại Lâm Gia Giai chợt rung lên, cô ấy nhìn điện thoại, nét mặt hiện rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
Lê Xán lắc đầu, trên cô còn có anh trai. Lê Đàm vẫn chưa kết hôn, đến đối tượng còn chưa thấy đâu, tất nhiên bà Tôn Vi và ông Lê Triệu Vân sẽ không nhắm vào cô trước.
"Bố mẹ mình vừa gửi cho mình một bộ hồ sơ nữa, cậu đoán xem là ai? Hạ Huân đó!"
Hạ Huân?
Lê Xán ngẩn người hai giây mới nhớ ra là ai.
À, chàng trai tóc xoăn họ gặp hồi đi du lịch ở Maldives, sau đó anh ta còn mời cô ăn một bữa, gia đình anh ta làm trong ngành dược.
Lê Xán vẫn còn lưu số WeChat của anh ta trong điện thoại.
Anh ta cũng học ở Trường Kinh tế và Chính trị London, thời đại học cô cũng từng gặp vài lần, nhưng không quá thân.
"Mẹ mình muốn mình xem mắt với anh ta." Lâm Gia Giai nói.
Mấy năm gần đây nghề y dược thật sự rất được ưa chuộng, nhất là khi ai cũng có một ít tiền, mọi người bắt đầu mua nhiều loại thực phẩm chức năng hơn.
Dẫu công việc của Lâm Gia Giai là nhiếp ảnh gia tự do, nhưng nếu không có gia đình hậu thuẫn, cô ấy cũng không thể thoải mái như vậy được.
Đúng là có gia đình hậu thuẫn thích thật.
Nhưng cái giá của sự tự do đó là cô ấy phải liên tục xem mắt với các đối tượng mà bố mẹ chọn cho.
Lê Xán nhìn vào trong phòng.
Sau cánh cửa trong suốt, đám con trai đã cởi áo khoác ra, đang ngồi khoanh chân trên tấm thảm cạnh sô pha chơi game với nhau.
Dù là thạc sĩ Kiến trúc chuẩn bị tốt nghiệp hay là nhân viên vô danh lăn lộn hơn một năm trong công ty của gia đình, hay là mới vào đã được bổ nhiệm làm quản lý thì nhìn chung, trên khuôn mặt mọi người dường như chẳng có dấu vết gì của thời gian cả, vẫn y như mấy năm trước.
Tất nhiên là ngoài chiếc kính gọng vàng ngày càng sang chảnh trên mũi Hà Minh Lãng.
Lê Xán rời mắt đi, hỏi Lâm Gia Giai: "Cậu thật sự không còn cảm giác gì với cậu ấy à?"
Lâm Gia Giai biết cô nhắc đến ai.
Cô ấy cũng quay đầu, liếc nhìn Đào Cảnh Nhiên.
"Ừm."
Tình cảm cô ấy dành cho Đào Cảnh Nhiên chỉ kéo dài được hai tháng sau khi đến London.
Tháng thứ ba, có một anh chàng tóc vàng mắt xanh theo đuổi cô ấy rất mãnh liệt, kể từ đó, mỗi lần gặp lại Đào Cảnh Nhiên, cô ấy không còn cảm giác tim đập thình thịch nữa.
"Có lẽ do mình có mới nới cũ." Cô nàng nói: "May là lúc đấy không tỏ tình với cậu ta, nếu không bây giờ gặp nhau thì ngại lắm."
Chia tay xong rồi làm bạn, nói thì dễ, nhưng thực tế thì khó lắm.
Lê Xán không nói gì.
Tám giờ, màn trình diễn máy bay không người lái ở bến sông bắt đầu.
Du thuyền đi lại trên sông, loé sáng logo riêng của công ty mình, vẫy những tấm bảng đèn rực rỡ, vui tươi, tất cả đều chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Bữa tối cuối cùng cũng được giao đến.
Lê Xán và Lâm Gia Giai đứng ở ban công chụp được mấy tấm hình thì bị gọi vào phòng khách.
Vài người ngồi quây quanh bàn trà trong phòng khách, vừa ăn vừa nói rôm rả đủ thứ chuyện.
Kể từ khi tốt nghiệp cấp 3, mỗi người đi một hướng, dù mọi người vẫn trò chuyện trong nhóm, cập nhật tình hình của nhau, nhưng hiếm khi nào có dịp tụ tập cùng nhau như hôm nay.
Dường như nói mãi không hết chuyện.
Nhất là Đào Cảnh Nhiên, sau khi ăn no uống đủ, anh ấy dựa vào ghế sô pha một lúc rồi lại bắt đầu nói: "À đúng rồi, mấy hôm nữa mình tổ chức một buổi tụ tập, lúc đó ai rảnh thì cùng tới nhé."
"Tổ chức tụ tập làm gì thế?" Lâm Gia Giai hỏi.
"Mấy cậu còn nhớ gia sư Toán mình tìm cho Tiểu Thành hồi chúng ta tốt nghiệp không?" Đào Cảnh Nhiên nói: "Cậu ấy là cậu học sinh xuất sắc của Thực nghiệm đó, được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, họ Thiệu, tên là Thiệu Khinh Yến."
Tay cầm cốc nước của Lê Xán hơi khựng lại.
Lâm Gia Giai "A" lên một tiếng: "Nhớ chứ, mình nhớ còn là một anh chàng đẹp trai nữa."
"Bây giờ người ta vẫn là anh chàng đẹp trai."
Đào Cảnh Nhiên cười khẽ, tìm một tấm hình của Thiệu Khinh Yến trong điện thoại đưa cho Lâm Gia Giai xem.
"Sau khi vào Thanh Hoa, chưa đầy hai năm đã được nhà trường tài trợ sang Mỹ trao đổi. Lúc ấy mình đã nói gì nào, với năng lực của cậu ấy, sớm muộn gì cũng thành đạt. Lúc ở Mỹ, cậu ấy rất nổi tiếng trong cộng đồng người Trung, sau khi tốt nghiệp thì làm ở phố Wall một năm. Cách đây nửa năm, một người bạn cùng lớp ở Thanh Hoa của cậu ấy và một cậu bạn khác ở Đại học Nhân dân khởi nghiệp, làm về lĩnh vực đầu tư mạo hiểm, muốn mời cậu ấy tham gia cùng nên cậu ấy mới về nước."
"Vậy bây giờ cậu ấy là cổ đông của công ty đầu tư mạo hiểm à?"
"Cũng gần như vậy, cậu ấy có thể coi là góp vốn bằng kỹ thuật. Nhưng ở phố Wall cậu ấy cũng kiếm được kha khá đấy, mình nói chứ, học Toán mà, đầu óc siêu lắm. Năm ngoái có một dự án nổi tiếng ở phố Wall, cậu ấy đã giúp công ty thu về một khoản kếch xù đấy."
Lâm Gia Giai nhìn con số mà Đào Cảnh Nhiên giơ lên, hơi bất ngờ một chút.
"Bảo sao cậu lại muốn kéo cậu ấy vào nhóm."
"Tất nhiên rồi."
Đào Cảnh Nhiên không khỏi đắc ý.
"May là năm đó mình có mắt, vẫn giữ lại liên hệ của cậu ấy, mấy năm nay cũng hay liên lạc. Bây giờ công ty họ muốn đặt trụ sở ở Vân Thành, giờ mình làm cở công ty nhà mình, không phải cũng làm về lĩnh vực đầu tư mạo hiểm sao? Mình muốn nhân lúc chưa có ai ra tay, phải tranh thủ kết thân đã, sau này có việc gì còn tiện liên lạc với nhau."
"Vậy à?" Lâm Gia Giai nói: "Thế mình cũng phải thử xem sao, nói thật thì học sinh xuất sắc này, năm đó mình cũng vừa ý cậu ấy đó, chỉ tại tính cậu ấy không hợp với mình nên mới không định tiếp tục."
"Cậu đúng là bỏ lỡ một trăm triệu rồi." Đào Cảnh Nhiên mắng.
"Ôi chao ai mà biết được trời, thế hôm đấy cậu nhớ đưa địa chỉ cho mình đó, mình đến chơi!"
Nói xong, Lâm Gia Giai cầm lấy điện thoại của Đào Cảnh Nhiên, đưa hình cho Lê Xán xem.
"Xán Xán, cậu có ấn tượng với cậu ấy không? Hôm đó đi cùng mình nhé?" Cô ấy rủ rê.
"À..."
Trong suốt quá trình mấy người họ nói chuyện phiếm, Lê Xán chẳng có biểu cảm gì.
Mãi đến lúc Lâm Gia Giai đưa hình cho xem, cô mới bất đắc dĩ liếc một cái.
Hình như tấm ảnh này được lấy ra từ một bản sơ yếu lý lịch nào đó.
Người trong hình, ngũ quan khôi ngô, đầy chí khí, mặc bộ vest màu đen, âm thầm chiếm lấy một khoảng lớn trên trang bìa. Ánh mắt anh toát lên vẻ điềm tĩnh bẩm sinh, tựa như mang theo một khí chất thanh mát, khiến người ta nhìn vào cảm thấy như được tắm trong gió xuân, phả vào mặt là có thể cảm nhận được sự tươi mới và kiên định từ nơi anh.
Đúng như lời Đào Cảnh Nhiên nói, anh thật sự rất đẹp trai.
Vẫn là một anh chàng đẹp trai, sáng sủa điển hình.
Lê Xán nhìn hai giây rồi hờ hững rời mắt đi.
"Không có ấn tượng gì cả." Cô nói.
"Gần đây công việc chỗ studio của mình khá bận, không đi đâu."
