Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 42



Tối ấy về nhà, đó là giấc mà Lê Xán ngủ ngon nhất trong mấy ngày qua.

Hôm sau cô dậy rất sớm, cả người tràn đầy năng lượng.

Cô định xuống dưới chạy bộ một chút rồi đi làm.

Lúc xuống lầu thì gặp được Vivian.

"Hello, Xán Xán." Cô ấy vẫn nhiệt tình như mọi khi, mang theo năng lượng tích cực và vui vẻ.

Lê Xán mỉm cười với cô ấy.

Vivian lại gần cô, nói: "Đúng rồi, Xán Xán, cô quen anh đẹp trai tầng dưới à?"

"Anh đẹp trai tầng dưới?"

Lê Xán phản ứng rất nhanh, biết cô ấy đang nhắc tới Thiệu Khinh Yến.

Vivian nói: "Tối qua tôi về nhà khá muộn, hình như thấy cô bước xuống xe anh ấy, nhưng lúc đó tôi buồn ngủ quá, sợ mình nhận nhầm nên không gọi bọn cô, tối qua hai người đi với nhau à?"

"Ồ, thế cô không nhìn nhầm đâu." Lê Xán bình tĩnh nói: "Tối qua đúng là tôi đi ăn cơm với anh ấy."

"Cô biết anh ấy thật à?" Nét mặt Vivian lập tức trở nên căng thẳng.

"Biết chứ." Lê Xán nói: "Hồi cấp 3, anh ấy sang nhà bạn tôi dạy thêm, lúc trước nghe cô nói có một anh chàng đẹp trai chuyển tới tầng 8, tôi vẫn không biết là anh ấy, gần đây mới biết."

"Vậy hôm qua chỉ có cô đi ăn với anh ấy à? Hai người hẹn hò hả?"

Quả nhiên, đây mới là điều quan trọng cô ấy muốn hỏi.

Mấy ngày nay, Vivian đã nhờ người tìm hiểu tường tận về Thiệu Khinh Yến.

Biết anh không chỉ tốt nghiệp cử nhân ở Thanh Hoa mà năm ba còn sang Mỹ trao đổi, sau khi tốt nghiệp, anh đến phố Wall làm việc, hiện đang là cổ đông của một công ty đầu tư mạo hiểm mới.

Điều này hoàn toàn phù hợp với hình mẫu bạn trai mà Vivian mơ ước, cộng thêm ngoại hình điển trai của anh, cô ấy đã quyết tâm phải tán được anh.

Lê Xán nhìn cô ấy.

Nếu là vài ngày trước, cô tuyệt đối sẽ không chịu thừa nhận mình có quan hệ gì với Thiệu Khinh Yến cả, nhưng bây giờ...

"Phải, anh ấy mời tôi đi hẹn hò." Cô cố ý nói.

Quả nhiên Vivian lập tức trợn tròn mắt.

"Vậy Xán Xán, cô cũng có ý với anh ấy à?"

"Nếu tôi nói có thì cô sẽ không ra tay nữa à?" Lê Xán hỏi ngược lại.

"Không!" Vivian nói thẳng: "Cạnh tranh công bằng!"

Mặc dù trước mắt, nhà Vivian không giàu có như Hằng Khang, nhưng từ nhỏ cô ấy đã lớn lên ở Mỹ, nên ý thức về việc cạnh tranh công bằng rất mạnh.

Lê Xán gật đầu, dù bây giờ cô vẫn rất ghét Thiệu Khinh Yến, nhưng mà trước giờ vẫn không thể không thừa nhận, người đàn ông này đúng là có rất nhiều sức hấp dẫn.

Phản ứng này của Vivian hoàn toàn nằm trong dự đoán của cô.

Cô không nói thêm gì nữa, sau khi chạy bộ xong thì kêu tài xế chở mình đến studio.

Studio của Lê Xán nằm gần đường Hoành Sơn, cũng thuộc khu vực trồng ngô đồng quan trọng hiện đang được Vân Thành bảo vệ.

Cô rất thích cây ngô đồng, so với những tòa nhà cao tầng, cô lại muốn mỗi ngày mở cửa sổ ra là có thể nhìn thấy những hàng cây ngô đồng xanh tươi rợp lá.

Thế nhưng bây giờ đang là mùa đông, chẳng có lá ngô đồng gì để ngắm cá

Lê Xán bận rộn ở studio đến tận chiều thì Lâm Gia Giai gọi điện thoại cho cô, cô ấy nói chiều nay vừa khéo có buổi chụp hình ở đường Hoành Sơn, giờ đang ở gần studio của cô, hỏi cô có muốn đi uống trà chiều không

Lê Xán xem qua công việc trong tay rồi đồng ý

Hai người cùng nhau tìm một quán brunch gần đó.

Chỉ là không biết có phải vì hôm nay là thứ 6, các trường được tan sớm  hay không, hai người chọn một vị trí gần cửa sổ, chẳng mấy lại có thể nhìn thấy rất nhiều học sinh mặc đồng phục.

Lê Xán liếc nhìn thời gian, 3 giờ 32 phút.

"Xán Xán, cậu nhìn đồng phục của mấy đứa kìa." Lâm Gia Giai vừa ăn bánh souffle mây, vừa chỉ về phía mấy học sinh ngoài cửa sổ, ra hiệu cho Lê Xán nhìn theo.

"Trước đây mình vẫn rất tò mò, rốt cuộc là ai đã nghĩ ra cái kiểu thiết kế này, bao nhiêu trường mà hầu như đều cùng một kiểu, màu xanh lam phối với màu trắng. Nếu không phải bây giờ ánh mắt mình tốt thì cho dù mấy học sinh này đứng ngay trước mặt, tớ cũng chẳng phân biệt nổi trường nào với trường nào."

Cô ấy nói, đương nhiên là đồng phục xanh trắng phổ biến nhất ở trường công.

Chỗ khác thì không sao, nhưng xung quanh khu ngô đồng này là nơi có nhiều trường học số một số hai Vân Thành. Chỉ riêng đường Hoành Sơn đã có không ít trường cấp 1, cấp 2 và cấp 3 rồi. Đồng phục của những trường này hầu như đều thống nhất một kiểu phối màu, thật sự khiến người ta khó mà phân biệt nổi.

Lê Xán bất đắc dĩ lắc đầu, biết tuy kiểu đồng phục này đúng là cổ lỗ sĩ, nhưng lại rất được các trường học ưa chuộng.

"May mà chúng ta không phải mặc nữa." Lâm Gia Giai soi mói xong lại đắc ý nói: "Mình không thấy được mấy ai mặc kiểu đồng phục này mà đẹp cả."

Thiệu Khinh Yến mặc thì cũng được.

Không biết tại sao, Lâm Gia Giai vừa dứt lời, trong đầu Lê Xán lập tức nảy ra suy nghĩ này.

Bàn tay đang cầm ly cà phê của cô khựng lại.

Sau đó cô nghiêm túc nghĩ đến dáng vẻ Thiệu Khinh Yến khi mặc đồng phục năm ấy.

Từ nhỏ đến lớn, bạn bè ở trường công của Lê Xán không nhiều.

Cô nghĩ lại, suốt khoảng thời gian dài cô và Thiệu Khinh Yến quen nhau, cô chưa từng thấy anh mặc đồng phục.

Bởi vì lúc hai người quen nhau, anh đã được tuyển thẳng vào Thanh Hoa từ lâu, nên không cần phải mặc đồng phục của trường nữa.

Một lần duy nhất là cô đi cùng bọn Lâm Gia Giai tham dự lễ trưởng thành của Thực nghiệm.

Thiệu Khinh Yến mặc đồng phục đứng trước mặt cô, là hiện thân rõ ràng nhất của thanh xuân và thiếu niên.

Nhưng thật ra, hôm đó Lê Xán lại ấn tượng với bộ âu phục của Thiệu Khinh Yến hơn.

Lúc lên sân khấu phát biểu, cả người anh như phát ra ánh sáng.

Có vẻ đó là lần đầu tiên chàng thiếu niên ngây ngô ấy mặc kiểu trang phục này, tuy bộ đồ không vừa người lắm, cũng chẳng quá đắt đỏ, nhưng sự tự tin và phong thái ung dung toát lên từ đầu tới chân, cùng với khao khát về tương lai là thứ mà sau nhiều năm, mỗi lần nhớ lại vẫn khiến người ta xúc động vỗ tay tán thưởng.

Lê Xán hiếm khi khen người khác, hồi trước cô mà đã coi trọng thì đương nhiên phải xuất sắc.

Chỉ là...

Tại sao cô lại nhớ tới anh vào lúc này chứ?

Lê Xán nhìn cốc cà phê trong tay, yên lặng nhấp một ngụm, lại thầm mắng bản thân không có tiền đồ.

Ở với Lâm Gia Giai mãi cho đến tận tối.

Lê Xán không quay lại studio nữa, cô bị Lâm Gia Giai kéo đi dạo phố, tiện thể làm một bộ móng mới.

Buổi tối, về đến Duyệt Thành Loan là khoảng mười giờ.

Buổi chiều, Lê Đàm đã nói cho Lê Xán biết thời gian hẹn gặp Cố Truyền Minh. Lê Xán đi tới quầy lễ tân, định nhờ nhân viên gọi lên tầng 8 cho Thiệu Khinh Yến, không ngờ cô vừa ngẩng đầu lên lại vừa khéo gặp Thiệu Khinh Yến ngồi trên ghế sofa ở khu vực nghỉ ngơi trong sảnh.

Lê Xán dừng bước.

Hôm qua anh ngồi đây chờ cô, chẳng lẽ hôm nay cũng vậy ư?

Hình như nhận ra ánh mắt cô, Thiệu Khinh Yến đang ngồi trên sofa nhanh chóng ngẩng đầu lên, hai người bốn mắt chạm nhau, giống hệt hôm qua.

Lê Xán: "..."

Cô siết chặt điện thoại và túi xách, bước thẳng về phía anh.

Tiếng giày cao gót lanh lảnh lại một lần nữa tiến lại gần từng bước một.

Cuối cùng, Lê Xán chọn ngồi xuống ghế sofa đối diện Thiệu Khinh Yến, tự nhiên bắt chéo chân, nói chuyện gặp Cố Truyền Minh cho anh trước.

"Tám giờ sáng ngày kia anh có rảnh không? Đi với tôi đến Vân Sơn, anh tôi đã giúp anh hẹn Cố Truyền Minh rồi. Nếu anh còn bạn bè nào khác thì kêu đi cùng luôn."

Thiệu Khinh Yến ngước mắt lên.

Thật ra Lê Xán vừa vào cửa là anh đã biết rồi.

Tiếng giày cao gót của cô dường như lúc nào cũng mang một nhịp điệu khác biệt với mọi người, chỉ cần bước khẽ thôi cũng đủ khiến anh chú ý rồi.

Anh gật đầu, cặp kính mỏng trên sống mũi lại ánh lên tia sáng lạnh lẽo.

"Cảm ơn em, nhưng mà từ chủ nhật đến thứ hai tôi không có người bạn nào cần đưa đi theo cả, khi nào xong việc này, tôi sẽ mời em đi ăn."

Giọng điệu của anh rất nghiêm túc, rất trang trọng, cứ như thể họ không phải bạn bè mà là bên A và bên B sắp ký hợp đồng.

Lê Xán nghe đến đây thì sắc mặt trở nên lạnh lùng, lườm anh một cái.

"Tôi thiếu bữa ăn này của anh chắc?"

Thiệu Khinh Yến khựng lại, nhớ lại chuyện lần trước cô nói muốn anh làm tài xế cho cô.

Vì vậy nhanh chóng sửa lại: "Đợi xong việc, tôi có thể có hai ngày nghỉ, nếu lúc đó em cần tôi sẽ làm tài xế cho em."

Cuối cùng là câu Lê Xán muốn nghe.

Cô gật đầu: "Vậy đến lúc đó rồi tính."

Tối nay đi dạo phố với Lâm Gia Giai nên hơi mệt, Lê Xán ngồi tựa vào sofa, tự nhiên lười không muốn đi.

Thế là cô quyết định ngồi thêm một lúc, nghịch nghịch bộ móng tay vừa mới làm lúc tối.

Những chiếc móng tay gradient hồng hào mềm mại tựa như quả đào, dưới ánh sáng luôn rực rỡ của đại sảnh, lấp lánh tỏa sáng.

Lê Xán ngồi nghỉ khoảng mười phút.

Thấy đỡ mệt rồi, cô đứng dậy định rời đi, lúc này mới chợt phát hiện nãy giờ Thiệu Khinh Yến trước mặt mình thế mà cũng không có động tĩnh gì.

"Anh không lên nhà à?" Cô tò mò hỏi.

"Bây giờ tôi lên đây."

Thiệu Khinh Yến ngẩng đầu nhìn cô rồi bắt đầu thu dọn máy tính của mình.

Chiếc bàn trong phòng nghỉ dưới tầng không đủ lớn, là loại bàn thấp bình thường trong các quán cà phê, không hợp để anh cùng lấy hai chiếc máy tính ra làm việc, cũng không thích hợp làm việc trong thời gian dài.

Sau khi anh bỏ chiếc máy tính vào trong cặp công vụ thì còn lại một vài thứ, tất cả cũng được thu dọn rất nhanh.

Lê Xán cùng anh đứng chờ thang máy.

Sau khi vào thang máy, Lê Xán đột nhiên nghĩ tới chuyện đồng phục lúc chiều.

Cô lén liếc nhìn Thiệu Khinh Yến từ cánh cửa thang máy sáng bóng như gương.

Mấy ngày nay cô gặp Thiệu Khinh Yến, dường như lúc nào cũng là sự kết hợp giữa áo khoác và áo len. Chiếc áo khoác có thiết kế khá ổn, cùng thân hình vốn cũng rất khá đã giúp tôn lên toàn bộ vẻ ngoài của anh. Lê Xán nghĩ, nếu không quen biết anh mà gặp người như vậy trên đường, cô cũng sẵn lòng gật đầu đánh giá một câu không tệ.

Có điều... Bản thân cô cũng rất được.

Lê Xán nhìn cửa thang máy, di chuyển ánh mắt trên người Thiệu Khinh Yến sang bản thân mình.

Cô cao 1m71, sau khi trưởng thành thì hay đi giày cao gót, đứng bên cạnh Thiệu Khinh Yến cũng chẳng thấp bé chút nào.

Hơn nữa tỉ lệ rất đẹp.

Lê Xán thưởng thức bản thân trong gương một lúc, sau đó lại nghĩ đến cảnh tượng sáng nay vô tình gặp được Vivian.

Cuối cùng cô cũng có thể công khai quay sang nhìn Thiệu Khinh Yến một cái, sau đó thản nhiên như không có chuyện gì: "Sáng nay tôi gặp một người muốn theo đuổi anh đấy."

Thiệu Khinh Yến nghiêng đầu nhìn cô.

Đôi mắt phía sau chiếc kính kia lộ rõ vẻ nghi hoặc.

Lê Xán bình chân như vại, ôm ngực: "Không cần cảm ơn tôi đâu, tôi biết bây giờ anh chưa muốn yêu đương nên tôi đã giúp anh nói xấu với cô ấy rồi, bảo anh không thích qua lại với những cô gái quá giàu, bảo anh không thích qua lại với những cô gái quá xinh, bảo anh không thích qua lại với những cô gái quá cao, bảo anh không thích qua lại với những cô gái quá thông minh. Cô ấy rất tự biết thân biết phận, giờ gần như định đã từ bỏ anh rồi."

Cô nghiêng đầu nhìn biểu cảm của Thiệu Khinh Yến, ánh mặt hiện rõ vẻ tinh nghịch.

Nhưng Thiệu Khinh Yến lại chẳng có phản ứng gì.

Nếu ngay cả trò đùa nghịch ngợm của Lê Xán mà anh cũng không nhận ra thì không cần dọn tới Duyệt Thành Loan, ở dưới mắt cô làm gì nữa.

Anh nhẹ nhàng đáp lại Lê Xán, thuận theo tính tình của cô, nói chắc nịch: "Ừm, đúng là bình thường những cô gái như vậy không lọt vào mắt tôi."

"..."

Hình như so về độ dày mặt, Lê Xán hiếm khi thắng được anh.

Nếu để cô chiếm được ưu thế, thì chắc chắn là anh đang nhường cô.

Lê Xán dần mím môi, lặng lẽ nhìn anh, cuối cùng chỉ có thể gật đầu rồi nói:

"Đúng thế, chỉ có những cô gái như vậy mới không để mắt tới anh."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...