Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 43



Hôm đi Vân Sơn vào đúng chủ nhật, đồng thời cũng là lần đầu tiên tuyết rơi ở Vân Thành sau Tết Dương lịch.

Đó là tuyết của năm 2024.

Là trận tuyết đầu tiên của Vân Thành năm 2024

Lê Xán và Thiệu Khinh Yến xuất phát từ Duyệt Thành Loan, từ đây đến khu nghỉ dưỡng ở Vân Sơn mất tầm hai, ba tiếng lái xe.

Lê Xán vẫn ngồi ở phía sau xe của Thiệu Khinh Yến như thường lệ.

Nhưng lúc này lại khác với lúc trước

Hàng ghế sau vốn lạnh lẽo trống trải, không biết từ lúc nào đã được đặt thêm gối ôm và chăn.

Còn là kiểu mà Lê Xán thích nữa.

Lê Xán nhìn lên kính chiếu hậu, lặng lẽ quan sát Thiệu Khinh Yến ngồi ở ghế lái, cũng không nói cảm ơn.

Cô giũ lớp chăn lông mềm như nhung ra, chỉnh lại hai cái gối dựa, cô rất biết hưởng thụ, trước tiên phải để bản thân dễ chịu đã.

Sau khi xuất phát, bluetooth trên xe tự động kết nối với điện thoại của Lê Xán.

Lần này, cô không bật mấy ca khúc đau khổ của Lương Tịnh Như nữa mà mở bừa một danh sách phát cô hay nghe lên.

Là thể loại rap bình thường mà bây giờ giới trẻ hay nghe.

Nhưng Thiệu Khinh Yến thì không quen lắm.

Bình thường Thiệu Khinh Yến không nghe rap, cũng ít khi đi mấy chỗ như hộp đêm, nên đối với văn hoá nhảy disco phổ biến như bây giờ thì ù ù cạc cạc.

Dù là người trẻ từng sống ở Mỹ, hay là người trẻ về nước làm đầu tư mạo hiểm, nhưng ngoài việc bình thường phải nghiên cứu đầu tư ra thì cuộc sống của anh chẳng giống người trẻ chỗ nào.

Những bài hát kỳ lạ của Lê Xán liên tục vang lên, khiến chặng đường của họ không còn im lặng và tĩnh mịch, không khí trong xe khá thoải mái.

"Lưng tựa vào sông Gia Lăng, uống rượu với uống canh; uống nước trên trời, ta đến làm thần tiên..."

Lại là một bài hát mà Thiệu Khinh Yến chưa từng nghe, nhưng anh biết sông Gia Lăng ở Trùng Khánh.

"Anh từng đến Trùng Khánh chưa?"

Thiệu Khinh Yến đang chăm chú lái xe thì chợt nghe thấy Lê Xán ngồi phía sau hỏi mình.

"Chưa." Anh thành thật đáp.

"Ồ."

Thật ra Lê Xán cũng đoán được.

Người cuồng học, cuồng công việc như anh, nếu bình thường không phải đi công tác hay xã giao gì đó thì chắc hẳn sẽ không đi đâu du lịch.

"Vậy lúc ở Mỹ, anh có đi chỗ nào chơi không?" Cô không khỏi tò mò hỏi.

Nếu đã đến Mỹ rồi mà không đi chỗ nào chơi thì có lẽ hơi phí nhỉ?

Thiệu Khinh Yến nhìn cô qua kính chiếu hậu, lắc đầu: "Chủ yếu là ở New York thôi."

Đại học Columbia ở New York, phố Wall cũng nằm ở đó, phạm vi cuộc sống của anh chỉ loanh quanh mấy chỗ đó thôi.

Lê Xán mím môi, nhất thời không biết nói thêm gì.

Ở đại học, cũng không phải cô chưa từng gặp những sinh viên nhịn ăn nhịn mặc mới có thể sang Anh du học, mức độ chi phí ở nước ngoài hoàn toàn không phải mức mà trong nước có thể so sánh được, hết giờ học là đi làm chui, ngày nào cũng phải ngồi trên tàu điện bẩn thỉu bôn ba khắp nơi. Cuộc sống như vậy, gọi là thắt lưng buộc bụng cũng chẳng sai.

Cô không nói chuyện với Thiệu Khinh Yến tiếp nữa, chỉ lại cúi đầu chơi điện thoại của mình, đầu óc ngẩn ngơ.

Trong mắt Thiệu Khinh Yến, kho nhạc sau đó của Lê Xán tiếp tục lại là một mớ hỗn độn.

Nhưng mà miễn là không phải bài hát quá kỳ quặc thì anh vẫn chấp nhận được, chỉ khi gặp bài nào ồn ào quá thì anh mới lén vươn tay, cho nhỏ âm lượng trong xe xuống.

Nhưng hậu quả đổi lại là, Lê Xán lại bật mấy bài vừa kỳ quặc vừa ồn ào hơn.

Chuyến đi này mất hai tiếng bốn mươi phút, Lê Xán cũng mở nhạc suốt hai tiếng bốn mươi phút.

Cuối cùng đợi đến khi xe đi vào phạm vi khu nghỉ dưỡng Vân Sơn, Lê Xán mới tắt nhạc, gọi điện cho Lê Đàm, nói với anh ấy là bọn họ đến rồi.

Lần này Lê Đàm giúp đỡ kết nối, chỗ hẹn chính là sơn trang nghỉ dưỡng trên Vân Sơn do nhà họ Lê khai thác.

Nhìn thấy bảng hiệu "Hằng Khang/Bách Duyệt" ở cổng sơn trang, Lê Xán ra hiệu cho Thiệu Khinh Yến dừng xe lại.

Người gác cổng đứng ở bên cạnh nhận lấy chìa khóa rồi lái xe vào bãi đỗ xe.

Lê Xán dẫn Thiệu Khinh Yến vào trong, đi vòng qua chân núi lọt trong sương mù.

Tuyết ở trên Vân Sơn dày hơn trong thành phố, vì tuyết rơi mà nhiều nơi vốn có thể dạo chơi ngắm cảnh giờ đều chìm trong màn sương tuyết mờ ảo, khiến người ta không thấy rõ phương hướng.

Lê Xán vốn định đi thẳng vào trong tìm người, nhưng không rõ có phải vì hai ngày trước khu nghỉ dưỡng Vân Sơn này vừa mới sửa lại hay không mà lối vào giữa sườn núi trông lại khang trang hơn trước nhiều.

Hơn nữa nhờ có tuyết rơi, xem ra lại càng trở nên đẹp đẽ hơn.

Thế là trước khi hoàn toàn bước vào cửa, cô gọi Thiệu Khinh Yến.

Cô chỉnh lại mũ của mình, cũng sửa sang lại quần áo và khăn quàng, sau đó mở camera của điện thoại lên, đưa cho anh.

Thiệu Khinh Yến hiểu ý.

"Cứ làm giống như lần trước tôi dạy anh là được." Lê Xán chỉ huy anh, "Dùng bố cục chín ô, các thông số tôi đã chỉnh hết rồi."

"Ừm." Thiệu Khinh Yến ngồi xổm xuống, mặc kệ đuôi áo khoác của mình quệt xuống tuyết dưới đất, dựa theo cách Lê Xán chỉ, chụp cho cô mấy tấm toàn thân trước, sau đó lại quay sang chụp chân dung.

Gò má Lê Xán vốn trắng mịn, nay lại đang vào mùa tuyết rơi, chỉ cần chú ý một chút đến ánh sáng là có thể làm nổi bật trọn vẹn nét trong trẻo trên khuôn mặt cô.

Nhưng mà, vì đứng ngoài trời lạnh quá lâu, đến lúc chụp xong, hai má Lê Xán không khỏi đỏ bừng.

Cô xem qua ảnh Thiệu Khinh Yến chụp, cũng khá hài lòng.

"Sau này chắc là bạn gái anh phải cảm ơn tôi lắm đấy."

Cô cất điện thoại đi, nhướng mày với Thiệu Khinh Yến, sự trêu chọc trong ánh mắt lại có thể thấy được loáng thoáng.

Thiệu Khinh Yến không nói gì, chỉ nhìn hai gò má đông cứng đỏ ửng của cô, âm thầm kéo khăn quàng lên cho cô.

Vốn dĩ Lê Xán muốn chụp rõ mặt nên cố tình chỉnh khăn lỏng một chút, không ngăn được gió cũng chẳng cản được tuyết.

Thiệu Khinh Yến kéo như thế, dường như lại có thể cản được rất nhiều thứ.

Nhưng Lê Xán lại ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt.

Ai bảo anh kéo khăn quàng của cô hả?

Cô đã đồng ý chưa?

Ánh mắt cô, đến chính bản thân cô cũng không rõ rốt cuộc mình đang nghĩ gì.

Cô chỉ liếc thoáng qua một cái rồi nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm túc, tiếp tục đi trước Thiệu Khinh Yến.

Lúc đi, Lê Xán không nhịn được, lại quay đầu nói với Thiệu Khinh Yến: "Đợi lát nữa rảnh anh cũng nhớ chụp mấy tấm, đăng lên bảng tin quảng cáo giúp tôi."

Thật ra khu nghỉ dưỡng này của nhà họ Lê không thiếu người tới lui chút nào.

Nhưng Lê Xán lại cứ muốn trêu anh.

"Lần này không thu tiền của anh, lần sau tới thì nhớ nộp phí đấy."

Thiệu Khinh Yến nghiêm túc nhìn cô.

Rõ ràng anh biết cô đùa, nhưng để phối hợp với cô, anh vẫn ra vẻ như nhận nhiệm vụ giáo viên giao.

"Được." Thiệu Khinh Yến gật đầu, nói với vẻ mặt nghiêm túc.

...

Cuối cùng cũng vào sân chính.

Lúc Lê Xán và Thiệu Khinh Yến đến nơi, Cố Truyền Minh và Lê Đàm đang ngồi dưới mái hiên ở vườn sau, đang cùng nhau câu cá trong cảnh tuyết.

Thấy hai người đến, Lê Đàm chỉ chỉ chỗ bên cạnh, ra hiệu cho bọn họ ngồi xuống.

Lê Xán không chút kiêng kỵ, ngồi thẳng xuống bên cạnh Lê Đàm, Thiệu Khinh Yến chào hỏi hai người xong cũng ngồi xuống bên cạnh Lê Xán.

"Lúc nãy không phải bảo đến nơi rồi à? Vào kiểu gì mà chậm thế?" Đợi hai người ngồi xuống rồi, Lê Đàm lại hỏi.

Lê Xán trả lời: "Đương nhiên là em bận chụp hình, định quảng cáo cho sơn trang nghỉ dưỡng của nhà mình nhiều chút.

"Ồ."

Lê Đàm đáp lại.

"Cô cả cũng biết quan tâm đến chuyện kinh doanh trong nhà rồi à?"

"..."

Lê Xán lặng lẽ liếc anh ấy một cái, tất nhiên là không trả lời anh ấy.

Cố Truyền Minh ngồi bên cạnh Lê Đàm, sau khi nghe hai anh em nói chuyện thì cười híp mắt vẫy tay với Lê Xán: "Xán Xán, đã lâu không gặp."

Lê Xán lập tức nhướn mày: "Anh Cố à, chúng ta mới gặp nhau ở buổi họp mặt cựu sinh viên cách đây hai ngày thôi mà?"

"..."

Cố Truyền Minh nhất thời nghẹn lời.

Anh ấy và Lê Đàm đưa mắt nhìn nhau.

Hiểu cô công chúa nhỏ này rồi, vừa bị Lê Đàm chọc tức nên quay sang chọc anh ấy cho hả giận đây mà.

Anh ấy chỉ có thể cười lắc đầu, nhìn sang Thiệu Khinh Yến ngồi bên cạnh cô.

"Tôi vẫn nhớ cậu, hôm họp mặt chúng ta đã gặp nhau rồi." Cố Truyền Minh nói thuận theo Lê Xán.

Sau khi ngồi xuống, Thiệu Khinh Yến lần đầu lên tiếng.

"Vâng, tiền bối, em là Thiệu Khinh Yến." Anh nghiêm túc nói.

"Thiệu Khinh Yến."

Cố Truyền Minh gật đầu, rõ ràng là nhớ anh.

Hàng năm, có rất nhiều người Trung Quốc đi du học ở Đại học Columbia, nhưng có thể sang đại học Columbia trao đổi toàn phần thì không nhiều.

Anh ấy khá ấn tượng với Thiệu Khinh Yến.

"Tôi nghe nói bây giờ câu đang đầu tư mạo hiểm? Công ty Thông Thắng phải không?"

"Vâng."

"Cộng sự của cậu là Lục Kính Văn hả?"

"Vâng."

Cố Truyền Minh quay đầu, nói với Lê Đàm: "Lục Kính Văn lớn lên cùng một khu tập thể với em họ của tôi. Mấy hôm trước em họ tôi còn nhắc đến cậu ấy, nói cậu ấy muốn hẹn gặp tôi, tôi đồng ý rồi nhưng mà vẫn chưa sắp xếp được thời gian. Thằng ranh này được, vòng vo một hồi, cuối cùng vẫn có chút quan hệ với cậu ấy."

Lê Đàm cười: "Cái vòng này cũng đâu có lớn, cậu trốn được ai chứ?"

"Cũng đúng."

Cố Truyền Minh cười, sau đó lại ngẩng đầu nhìn Thiệu Khinh Yến, rồi lại cúi xuống tiếp tục nghịch cần câu trong tay mình.

Có vẻ như câu chuyện cũng dừng lại ở đây.

Lê Xán đảo mắt, bỗng kéo kéo áo khoác của Lê Đàm

"Anh, trước khi đến em có về nhà một chuyến, mẹ kêu em nói với anh cái này, anh qua đây với em đi."

Hôm nay Lê Đàm đổi sang một cặp kính gọng vàng, trông có vẻ còn khoe mẽ hơn cả Hà Minh Lãng.

Nghe Lê Xán nói vậy, anh ấy khẽ nhíu mày.

Bởi vì sáng nay anh ấy mới rời nhà đi.

Biết cô muốn tạo không gian cho Thiệu Khinh Yến nói chuyện, anh chỉ có thể liếc nhìn Lê Xán một cái sâu xa rồi bất đắc dĩ đứng dậy, cùng cô đi vào mở đầy lò sưởi.

"Bạn trai?"

Vừa đóng cánh cửa kính thông với bên ngoài lại, Lê Đàm đã hỏi.

"Không phải ạ." Lê Xán lên tiếng phủ nhận.

"Không phải bạn trai mà em giúp cậu ta làm cầu nối, còn giới thiệu cho cậu ta người mà người khác mong mỏi được làm quen. Lê Xán, ai dạy em hạ mình theo đuổi đàn ông như vậy hả?"

"Em không theo đuổi anh ấy!" Lê Xán lại phủ nhận lần nữa.

"Vậy thì là gì?" Lê Đàm hỏi thẳng cô.

"..."

Lê Xán không trả lời được.

Cô cũng không biết bây giờ mình và Thiệu Khinh Yến được coi là gì nữa.

"Trước đây em không hiểu chuyện, từng sỉ nhục anh ấy, cả mẹ anh ấy nữa, bây giờ xem như bù đắp cho họ."

Qua một lúc lâu sau, cô mới ngồi xuống ghế sofa trong phòng, ủ rũ nói với Lê Đàm.

"Không hiểu chuyện, sỉ nhục người ta? Em sỉ nhục họ thế nào?"

Năm Lê Xán 18 tuổi điên cuồng nhất đó, lúc ấy Lê Đàm vẫn chưa về nước, người cô thích cả thời thanh xuân ấy, những lỗi lầm cô từng phạm phải, Lê Đàm đều không hề hay biết gì.

Cô liếc nhìn Lê Đàm, không nói gì.

Thế là Lê Đàm quay đầu ra ánh sáng ngoài cửa sổ, quan sát hai người đang ngồi bên ngoài.

Không thể không nói, trông khí chất của Thiệu Khinh Yến không tệ chút nào.

Nghe nói cậu ta xuất thân từ khá nghèo.

Xung quanh Lê Đàm không có nhiều trẻ con nhà nghèo, đa phần đều là cấp dưới của anh, nhưng dù có nghèo thì bình thường trong nhà cũng có nền tảng cơ bản, hoặc có thể coi là tầng lớp trung lưu.

Nhưng anh biết, Thiệu Khinh Yến không phải vậy.

Chuyện Lê Xán mở miệng nhờ vả anh không nhiều, bảo anh làm cầu nối để giúp một người đàn ông khác, lại càng là chuyện xưa nay chưa từng có.

Trước khi đến đây, Lê Đàm đã điều tra qua về cậu ta.

Anh biết, cậu ta nghèo thật, trước khi thành công, trong nhà không có nhà, không xe, không có đủ tiền tiết kiệm, cũng chẳng có nổi chút đảm bảo nào.

Nghe nói tất cả tiền sinh hoạt sau khi cậu ta sang Mỹ trao đổi toàn phần toàn là tiền cậu ta kiếm được lúc học đại học

Anh đột nhiên quay lại nhìn Lê Xán.

Dù ngồi cách nhau rất xa, nhưng ánh mắt cô vẫn luôn hướng về phía bên đó, như sợ hai người họ nói chuyện không thuận lợi, sợ lần gặp mặt này sẽ thất bại.

Nhưng may mà Cố Truyền Minh là kiểu người chỉ cần đối phương giỏi giang thì trò chuyện rất ăn ý, nên trong suốt quá trình, hai người nói chuyện không những không thất bại mà thậm chí, thỉnh thoảng còn nghe thấy vài tiếng cười sảng khoái.

Ánh mắt Lê Đàm ẩn sau cặp kính gọng vàng, không rõ đang nghĩ gì, anh đứng một lúc rồi cũng ngồi xuống bên cạnh Lê Xán.

"Ngoài giới thiệu anh và Cố Truyền Minh ra, em còn định giới thiệu thêm ai cho cậu ta không đấy?" Anh làm như vô tình hỏi.

Bàn tay đang nghịch điện thoại của Lê Xán dừng lại.

"Em không." Hiếm khi cô thành thật đáp.

"Không á?" Nhưng có vẻ Lê Đàm không tin lắm.

Anh nâng kính, "Lê Xán, bây giờ em còn trẻ, muốn yêu đương với ai anh cũng không phản đối, nhưng nếu như cứ mù quáng theo đuổi đàn ông..."

"Anh!" Lê Xán nghe vậy thì lập tức trừng mắt với Lê Đàm, ngắt lời anh.

"Em đã nói rồi, lần này em chỉ muốn bù đắp chuyện lúc trước thôi, em đảm bảo với anh, sau này, em tuyệt đối không bao giờ chủ động theo đuổi anh ấy đâu." Cô thề son sắt.

"Hơn nữa, em thật sự không muốn yêu đương với anh ấy một chút nào, anh đừng nghĩ nhiều nữa."

Vẻ mặt cô rất nghiêm túc, ánh mắt vô cùng kiên định nhìn Lê Đàm.

Dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi thề thốt của cô lúc này chẳng khác nào con nhím bị chọc đúng chỗ đau, vội vàng nhảy dựng lên.

Lê Đàm nghịch nghịch điện thoại, ánh mắt sâu thẳm nhìn lại cô.

"Tốt nhất là thế."

Chốc lát sau, anh nói.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...