Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 44



Theo kế hoạch thì sẽ ở lại sơn trang hai ngày một đêm.

Buổi trưa, sau khi cơm nước xong, mọi người bắt đầu sắp xếp phòng.

Bởi vì chỉ có mỗi Lê Xán là con gái, nên tất nhiên căn phòng lớn nhất, thoải mái nhất, có tầng nhìn đẹp nhất ở tầng hai là dành riêng cho cô.

Sát vách cô là Lê Đàm.

Phòng của Thiệu Khinh Yến và Cố Truyền Minh thì nằm ở đầu khác, cách họ một hành lang dài.

Ăn trưa xong, Lê Xán bèn trở về phòng mình nghỉ ngơi.

Hôm nay, vì đón tiếp họ nên sơn trang đóng cửa, không nhận tiếp đón thêm khách.

Nếu không, với khung cảnh đúng lúc tuyết rơi này, lại là sơn trang năm sao hiếm có ở ngoại ô Vân Thành, vị trí được thiên nhiên ưu ái thì chắc hẳn sẽ có vô số người cướp bể đầu muốn đến.

Lê Xán ở trong phòng mình, ngủ một giấc trưa thật ngon.

Sau khi tỉnh lại, nhìn ra ngoài qua chiếc cửa sổ sát đất lớn trong phòng, vừa hay có thể thấy được hơn nửa ngọn núi phía xa xa được phủ một lớp tuyết mỏng.

Xem dự báo thời tiết thì trận tuyết này sẽ rơi khoảng hai ngày.

Đợi đến ngày mai, sau khi tỉnh dậy, cô nghĩ, chắc hẳn cô có thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh băng tuyết tráng lệ nhất của Vân Sơn.

Mà bây giờ thời gian mới là giữa chiều.

Lê Xán chỉnh lại sơ qua quần áo và tạo hình, định ra ngoài tìm bọn Lê Đàm chơi.

Thật ra cô cũng không biết bọn Lê Đàm ở đâu, lúc ra cửa, cô cố ý gửi tin nhắn cho anh, nhưng Lê Đàm vẫn chưa trả lời.

Mãi đến khi đi tới phòng nghỉ lớn giữa hai dãy, cô mới phát hiện, thì ra cả ba người bọn họ đang tụ lại một chỗ chơi bài.

Họ đang chơi đấu địa chủ.

Lê Xán đi tới gần mới nhìn ra.

Chiếc bàn dành cho bốn người, chỉ còn lại một chỗ trống.

Cô ngồi xuống một cách tự nhiên, bên trái là Thiệu Khinh Yến, còn bên phải là Lê Đàm.

Bình thường Lê Xán sẽ không hay chủ động chơi bài, nhưng mấy trò như bài brit hay đấu địa chủ thì cô vẫn biết.

Sau khi ngồi xuống, cô không vội lên tiếng mà quan sát trận đấu của ba người trước, đang đoán xem ván này ai sẽ chiếm ưu thế.

Bây giờ đang ngồi trước mặt Lê Xán, một người là sinh viên xuất sắc học tài chính từ Đại học Columbia về, một người là sinh viên giỏi tốt nghiệp Toán học của Harvard, còn một người thì không phải thi đại học mà được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, nói thật, nhìn ba người họ tụ lại một chỗ, nghiêm túc chơi đấu địa chủ thế này, trong lòng cô vẫn cảm thấy có chút khó tin.

Nhưng thực tế chính là vậy.

Hơn nữa, rõ ràng là trông ba người rất coi trọng ván bài này, cũng chẳng ai có lòng mà nhìn cô lâu thêm một chút.

Tất cả chỉ vội vàng liếc qua cô rồi lại tiếp tục cúi đầu nhìn bài.

Thân làm người ngoài cuộc duy nhất ở đây, dưới tình huống không có ai quan tâm, đương nhiên là Lê Xán phải tìm thú vui cho bản thân rồi...

Cô bắt đầu đứng dậy, đi tới sau lưng mỗi người, xem thử bài còn dư lại của họ như nào.

Người thứ nhất cô xem là Lê Đàm.

Bị Lê Đàm lạnh lùng nhìn lại một cái.

Thứ hai là chuyển qua xem Cố Truyền Minh.

Cố Truyền Minh thì ngược lại, để cô xem thoải mái.

Người thứ ba xem mới là Thiệu Khinh Yến.

Cô đứng sau lưng Thiệu Khinh Yến, thấy bài của anh thì không khỏi cười lạnh một tiếng.

Thiệu Khinh Yến nghe vậy, cuối cùng cũng quay đầu nhìn cô thêm một cái.

Lê Xán nhướn mày với anh, không nói gì, cũng chẳng hề đưa ra ám hiệu dư thừa nào.

Thiệu Khinh Yến nhanh chóng quay đầu lại, tiếp tục nhìn chằm chằm bài của mình.

Cuối cùng Lê Xán cũng về chỗ của mình, sau đó vô cùng hứng thú nhìn chăm chú vào ván bài.

Nắm rõ được át chủ bài của mọi người, cô cảm thấy mình gần như đã đoán được ai sẽ là người chiến thắng rồi.

Cô nhàn nhã nhìn mọi người tiếp tục ván đấu.

Cuối cùng, lúc ván bài bước vào giây phút căng thẳng nhất, cô thấy Thiệu Khinh Yến đánh ra một lá...

Tiểu Vương.

Đại Vương vẫn còn chưa ra, sao anh lại dám đánh Tiểu Vương chứ? Chẳng phải trên tay anh vẫn còn hai lá bài có giá trị không cao ư?

Lê Xán hơi bất ngờ nhìn anh.

Hơn nữa, nếu cô đoán không nhầm thì ván này anh còn là địa chủ nữa.

Nói cách khác, hai người còn lại sẽ chẳng ai nhường anh cả.

Nhưng anh lại dám đánh cược.

Ánh mắt Lê Xán vốn đang tập trung vào mặt bàn, đột nhiên chuyển sang chỉ nhìn chằm chằm vào Thiệu Khinh Yến, thấy mười ngón tay trắng nõn thon dài của anh, một tay cầm bài, tay kia ung dung rút một lá dự bị ra rồi đặt xuống cạnh bàn.

Có vẻ anh rất có lòng tin là mình sẽ đánh được lá bài đó.

Mặc dù Lê Xán không chơi, nhưng nhìn đến bây giờ, thế mà lòng bàn tay cô lại không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Ván bài đánh đến đây rồi, thực ra trong tay mỗi người cũng chỉ còn vài lá bài.

Cái đánh cược chính là nhịp tim và vận may.

Lê Xán nín thở tập trung suy nghĩ, nhìn Cố Truyền Minh đang ở cửa trên Thiệu Khinh Yến, trong tay còn ba lá bài cuối cùng, sau khi cân nhắc thiệt hơn hồi lâu thì chậm rãi đánh ra một lá tám.

Một lá tám.

Lá còn lại trong tay Thiệu Khinh Yến vừa khéo là một lá chín.

Anh thắng rồi.

Anh thắng cược rồi.

Dù phải đối đầu với Lê Đàm và Cố Truyền Minh, anh vẫn giành được toàn bộ số tiền cược trong ván này từ hai người họ.

Hơn nữa, anh là địa chủ, nên số tiền cược sẽ được nhân đôi.

Lê Xán nhìn chằm chằm Thiệu Khinh Yến, nhất thời không biết mình đang nghĩ gì nữa.

"Chà, đúng là Trường Giang sóng sau xô sóng trước." Cố Truyền Minh vứt mấy lá bài còn lại trong tay mình xuống, tiu nghỉu tựa lưng vào ghế.

"Ô, phải rồi, Xán Xán ra rồi, có muốn chơi cùng một ván không?" Anh ấy mời Lê Xán.

"Đấu địa chủ?"

"Đúng vậy, hay là chơi bài brit, đỏ năm*, bốn người chơi được nhiều trò lắm, em chọn một trò đi."

(*) Đỏ năm: tiếng Trung là 红五 (Hồng ngũ), là một trò chơi bài poker được chơi rộng rãi trong cộng đồng người dân vùng núi Đại Biệt, tỉnh An Huy, Trung Quốc (đặc biệt là huyện Thái Hồ, thành phố An Khánh, tỉnh An Huy). Sở dĩ có tên gọi này vì số 5 đỏ là số lớn nhất trong luật chơi. Mình không tìm thấy tên trò này trong tiếng Việt nên mình edit thẳng theo tiếng Trung luôn.

Nghe vậy, Lê Xán khẽ đảo mắt nhìn ba người đàn ông một vòng, lại nhìn chút tiền cược còn lại trên bàn của mỗi người, không vội chọn chơi bài brit hay đấu địa chủ, mà nói thẳng với Cố Truyền Minh, bảo: "Vậy em muốn chung đội với anh ấy."

Hướng tay cô chỉ không phải ai khác mà khéo là Thiệu Khinh Yến vừa mới thắng được một ván.

Lý do chẳng có gì, là vì anh mạnh, hiện tại có nhiều tiền cược nhất.

Cố Truyền Minh cười: "Xán Xán, may mắn chỉ là nhất thời thôi, lần tới đừng có khóc lóc cầu xin tụi anh tha cho đấy nhé."

"Vậy nếu ván sau anh Cố thắng thì em chung đội với anh nhé, được không ạ?"

Lê Xán không mảy may có ý thay đổi suy nghĩ, sau khi dứt lời thì lập tực quơ quơ đôi giày da cừu mới mua hôm qua ở trước mặt Thiệu Khinh Yến.

"Được không?"

Cô đang hỏi anh chuyện chung đội.

Thiệu Khinh Yến nhìn cô.

"Được." Anh đáp.

...

Bên ngoài, tuyết vẫn không ngừng rơi, mấy người ngồi trong phòng nghỉ ấm áp sáng sủa, chơi bài đến tận chiều tối.

Cuối cùng, hai đội chẳng phân rõ thắng bại, mặc dù có ván thắng ván thua, nhưng đến cuối cùng, Lê Xán vẫn không chung đội với Cố Truyền Minh.

Bởi vì dù Thiệu Khinh Yến có thua thế nào thì số tiền cược trên bàn của anh vẫn luôn nhiều hơn Lê Đàm và Cố Truyền Minh một ít.

Đôi khi Lê Xán còn nghi ngờ anh cố ý, cố tình thua để cô sang đội Cố Truyền Minh, nhưng cứ đến lúc tưởng như thua không còn đường lui, anh lại như ván đấu địa chủ lúc nãy, đánh liều một phen, sau đó giành lại toàn bộ tiền cược.

Cách chơi của anh rất thú vị.

Dẫu sao thì đến cuối, Lê Xán cũng không đổi đội với anh.

Sau khi ăn tối, mọi người không còn hứng chơi bài nữa, bên ngoài tuyết bay lả tả, không những không có dấu hiệu dừng lại mà còn ngày càng rơi nhiều hơn.

Một mình Lê Xán rót một ấm trà, ngồi trong đình ở tầng một ngắm tuyết.

Thiệu Khinh Yến ôm laptop, ngồi xuống bên cạnh cô.

Lê Xán nhìn anh một cái, không nói gì.

Thiệu Khinh Yến lại lên tiếng trước: "Cảm ơn em, Lê Xán."

Lê Xán lười biếng chơi điện thoại, vẻ mặt không cảm xúc.

"Cảm ơn tôi chuyện gì?"

"Hôm nay Cố Truyền Minh và anh trai em đã đồng ý trước Tết sẽ đến công ty bọn tôi khảo sát rồi."

Bởi vì là công ty đầu tư mạo hiểm mới thành lập, nên trong lúc đầu tư cho người khác cũng cần liên tục tìm nguồn vốn cho mình, nếu không, cho dù có tìm được dự án có thể đầu tư thì cũng sẽ thường xuyên bị đứt gãy giữa chừng vì thiếu tài chính.

Hôm nay Lê Xán đưa anh đi gặp hai người, tất cả đều là người thừa kế của top 100 doanh nghiệp trong nước, sức nặng và tài chính thì nghĩ cũng biết được.

Lê Xán thấp giọng đáp một tiếng, vẫn không nói gì.

Thế là Thiệu Khinh Yến ôm laptop ngồi cạnh cô, một mình bận bịu hồi lâu.

Sau khi xong việc, anh ngẩng đầu, nhìn cảnh tuyết rơi dày đặc trước mắt, như cuối cùng đã hạ quyết tâm, hỏi: "Ngày kia em có rảnh không?"

Trong màn tuyết, giọng nói của anh dường như có phần kỳ ảo.

Lê Xán nhướng mắt lên.

"Sao thế, anh lại muốn mời tôi ăn cơm à?"

"Tết Dương lịch gần đây có vài bộ phim mới ra mắt." Thiệu Khinh Yến nói.

Ồ, thì ra là muốn mời cô đi xem phim.

Cuối cùng Lê Xán cũng chịu đưa mắt về phía anh.

Trong đêm tuyết, gương mặt Thiệu Khinh Yến dường như rõ nét và tinh tế hơn so với ban ngày.

Ánh đèn lờ mờ như thế, bóng đêm ảm đạm như thế, thật ra chính Lê Xán cũng không hiểu tại sao lại trở nên rõ nét và tinh tế hơn như vậy.

Nhưng đúng là như vậy thật,

Anh ôm laptop, trên sống mũi đeo chiếc kính bạc mà ban ngày không có, hiển nhiên là khuôn mặt của lưu manh tri thức.

"Giữa ánh trăng và ánh tuyết, bạn là tuyệt sắc thứ ba*."

(*) Một câu thơ trong bài "Tuyệt sắc" của nhà thơ Dư Quang Trung (1928 – 2017).

Không hiểu sao, Lê Xán lại nhớ đến câu thơ này của Dư Quang Trung.

Hôm nay, không biết đã lần thứ bao nhiêu cô âm thầm đánh giá khuôn mặt của Thiệu Khinh Yến.

Sau đó, cuối cùng cô mới nhớ ra cuộc nói chuyện lúc sáng của cô và Lê Đàm.

"Yên tâm, em không bao giờ chủ động theo đuổi anh ấy đâu."

Nét mặt cô bỗng sượng lại.

Sau đó, đôi môi không khống chế được mà mấp máy, nói: "Gần đây đều không rảnh."

...

Trận tuyết đầu tiên của năm 2024, rơi đến giữa trưa ngày hôm sau mới chịu dừng lại.

Lê Xán đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn khung cảnh tuyết đọng dày ngoài cửa sổ, cuối cùng không nhịn được muốn ra ngoài đi dạo.

Lê Đàm và Cố Truyền ăn cơm trưa xong thì hình như đi nói chuyện của mình rồi, còn Thiệu Khinh Yến thì cứ ôm laptop ngồi mài trong phòng nghỉ lớn, cô ra khỏi phòng, lúc đi ngang qua thì có thể nhìn thấy.

Nhưng tối qua, Lê Xán vừa từ chối lời mời đi xem phim của anh, hôm nay cũng không muốn đi ngắm tuyết với anh.

Thế là một mình cô cố ý đổi sang một đôi ủng tuyết, nhân lúc tuyết ngừng rơi thì đi lên núi chè sau sơn trang.

Ở gần sơn trang Bách Duyệt có một ngọn núi chè, cũng là sản nghiệp của nhà họ Lê.

Mỗi khi đến mùa xuân, bên núi chè sẽ tuyển rất nhiều lao động nữ nhàn rỗi, yêu cầu họ đến giúp hái chè và sản xuất chè.

Hằng năm, chè nhà họ Lê mang đi biếu tặng đều tính bằng cả mấy trăm cân.

Phong cảnh trên núi chè khoáng đạt hơn sơn trang nhiều, tuyết rơi suốt một ngày một đêm đọng lại trên chiếc lá xanh vẫn chưa đâm chồi chút nào, tất cả đều được che phủ hoàn toàn.

Lê Xán đứng trong rừng núi, không nhịn được hít một hơi thật sâu.

Hoà cùng hương vị băng đá là hơi thở băng tuyết tươi mát trong núi.

Một mình cô đứng ở nơi cao, nhìn quanh bốn phía một vòng, vườn chè trắng xoá, thực ra bây giờ rất thích hợp để chụp ảnh.

Đáng tiếc là bây giờ bên cạnh cô chẳng có ai.

Cô chỉ có thể bỏ đi ý nghĩ này, tự chụp mấy bức ảnh cảnh vườn chè, gửi cho Lâm Gia Giai.

Mùa đông gần đây, Lâm Gia Giai đang tìm khắp nơi chỗ có thể chụp được cảnh tuyết, vị trí của Vân Sơn có thể nói là được trời phú.

Cô vừa đi đường vừa gửi tin nhắn cho Lâm Gia Giai.

Chỉ là không biết có phải tín hiệu trên núi chè không tốt hay không mà ảnh cô gửi mãi không được.

Cô nhíu chặt lông mày, tạm thời đặt hết sự chú ý vào vấn đề tín hiệu của điện thoại.

Khoảnh khắc trượt chân, cả người Lê Xán mông lung.

Mãi đến khi toàn thân cô nằm ngửa trong đống tuyết, trước mặt chợt tối đen, cô mới ý thức được mình xảy ra chuyện gì.

Cô ngã rồi.

Bằng một tư thế cực kỳ thảm hại, cực kỳ đau đớn, ngã xuống tuyết dưới đất trong núi chè nhà mình.

Cơn đau nhức khắp người bắt đầu xuất hiện.

Lê Xán vẫn chống đỡ được, giây phút ngồi dậy, khoé mắt cô không nhịn được chảy ra nước mắt.

Đau...

Rất đau...

Cú ngã của cô dường như đụng đến đuôi xương cụt.

Cô đau đớn ngồi trên bậc thang tuyết, cả người đau từ mông đến eo, muốn đứng dậy đi một bước lại phát hiện dường như chân trái không thể động đậy được, đừng nói là đứng, bây giờ chỉ hơi duỗi thẳng ra cũng có thể cảm nhận được sự đau đớn vô tận.

Hơn nữa hình như đôi mắt cô cũng bị ảnh hưởng vì cú ngã, sau sự tối tăm, trước mặt bắt đầu xuất hiện liên tục các kiểu hoa văn, các loại hình vẽ kỳ quái, chỉ không có duy nhất cảnh tuyết trước đó.

Mắt nổ đom đóm là cảm giác như thế nào, cuối cùng Lê Xán cũng biết rồi.

Cô ý thức được mình có chuyện lớn không hay rồi.

Lục lọi điện thoại của mình, cố gắng để mình mở mắt, gọi điện thoại.

Nhưng cô lại quên mất, trên núi chè không có tín hiệu, cô hoàn toàn không gọi được số của nhóm Lê Đàm.

Cô chỉ có thể dựa theo thị lực có thể nhìn rõ chốc lát, bấm 110 trước.

"Lê Xán?"

Trước giây phút điện thoại sắp được gọi đi, Lê Xán nghe thấy tiếng người.

Có trời mới biết, khoảnh khắc ấy, tay cô run mạnh cỡ nào, gò má co giật nhiều bao nhiêu.

"Thiệu Khinh Yến?!"

Cô nghe thấy giọng người vừa đến.

Mặc dù hoàn toàn không phân biệt được anh ở hướng nào, nhưng cô cố gắng dùng tiếng lớn nhất mình có thể phát ra để gọi anh.

"Thiệu Khinh Yến!"

"Thiệu Khinh Yến!!"

Cô chịu đựng đau đớn, gọi tên anh một lần rồi lại một lần.

"Lê Xán!!!"

Quá trình Thiệu Khinh Yến chạy đến chỉ có mười mấy giây đồng hồ.

Nhưng Lê Xán cảm thấy mình gọi tên anh, cuống họng cũng sắp khàn hết cả rồi.

Có trời mới biết, cô sợ hãi đây là ảo giác của mình bao nhiêu, lại sợ hãi Thiệu Khinh Yến không chạy về phía cô cỡ nào.

"Thiệu Khinh Yến!"

Đến khi Thiệu Khinh Yến thật sự chạy đến trước mặt cô, Lê Xán ngồi trên bậc thang tuyết đọng dày lạnh buốt, thế mà lại không nhịn được khóc thành tiếng.

"Lê Xán!"

Trước mắt cô vẫn còn mông lung, hoàn toàn không thấy rõ dáng vẻ của anh.

Cô chỉ có thể nương theo bản năng của mình, mò mò khuôn mặt của người trước mặt.

Thiệu Khinh Yến thở ra một hơi nóng, nắm lấy bàn tay vụng về của Lê Xán, giữ lấy trong lòng bàn tay.

"Sao em lại thế này? Có phải bị trượt chân không?"

Anh không hỏi chuyện này thì thôi, vừa hỏi xong, Lê Xán chỉ cảm thấy cơn đau đớn toàn thân lại bắt đầu chui ra.

Khoé mắt cô không khỏi chảy ra nhiều nước mắt hơn nữa, nói lại chuyện mình bị ngã với Thiệu Khinh Yến.

Dù vô cùng bẽ mặt, vô cùng xấu hổ nhưng bây giờ cô rất đau, đôi mắt cũng không nhìn thấy gì, chỉ có thể gửi gắm hy vọng đưa cô về ở Thiệu Khinh Yến.

Đương nhiên Thiệu Khinh Yến phải đưa cô về,

Bây giờ ở ngoài lạnh thế này, cô ngồi dưới tuyết một lúc thì không sao, nhưng nếu ngồi lâu thì có lẽ toàn thân cô cũng bị đông cứng.

Nhất là mông.

Anh không chờ Lê Xán nói thêm nữa, lập tức ngồi xổm trước mặt cô, biết mắt cô không nhìn thấy nên anh tự kéo tay cô khoá trước người mình, điều khiển toàn thân cô lên lưng mình...

Khoảnh khắc toàn thân nằm úp sấp trên lưng Thiệu Khinh Yến, cuối cùng Lê Xán mới thấy có chút an tâm.

Cô ôm chặt lấy cổ anh, cẩn thận nhắc nhở anh: "Anh nhớ phải nhìn đường đấy, ở đây trơn lắm..."

Nếu không nhỡ anh ngã xuống là một thi thể hai mạng đó.

"Được."

Thiệu Khinh Yến vừa đáp lại cô, vừa hết sức tập trung nhìn lớp tuyết dưới chân mình.

Trước giờ chưa từng đi cẩn thận như thế.

Mãi cho đến nhiều năm sau này, Thiệu Khinh Yến nhớ lại mình lúc trước, vẫn phải thừa nhận, trong cơn tuyết hôm đó, đoạn đường từ núi chè về sơn trang là đoạn đường anh đi cẩn thận nhất trong cuộc đời.

Trên lưng anh cõng Lê Xán, mỗi bước đi đều cực kỳ thận trọng, vô cùng chú ý.

Mãi cho đến khi quay trở lại cửa sau thông từ khu nghỉ dưỡng đến núi trà, anh mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Dây cung căng cứng khắp người buông lỏng, anh cõng Lê Xán một đường về phòng của mình, đặt lên ghế sofa.

Sau đó, anh gọi điện cho Lê Đàm, còn nhờ nhân viên trong sơn trang đi mời bác sĩ, tất cả những chuyện này đều là anh đi làm.

Lê Xán chỉ lo đau đớn ngồi trên ghế sofa, không những đau khắp người mà đầu cũng bắt đầu hơi đau.

"Chắc là chấn động não." Sau khi Thiệu Khinh Yến làm xong thì quay lại sờ mái tóc đã rối tung của cô, nói.

"Chấn động não?"

Giây phút Lê Xán nghe được, đại não lại rơi vào trống rỗng.

Thiệu Khinh Yến an ủi cô: "Không sao, chấn động não nhẹ thôi, đôi khi lái xe đạp bị ngã cũng bị, đừng lo lắng quá."

Lê Xán nghe lời giải thích của anh xong, lúc này mới an lòng.

Cô uất ức nằm trên ghế sofa, cực kỳ hối hận mình đang yên lành, sao lại phải đi lên núi chè.

...

Lúc nhóm Lê Đàm vội vàng chạy đến, bác sĩ vẫn chưa đến.

Lê Đàm nhíu chặt lông mày, không dám tin hỏi: "Chỉ là đi đường rồi ngã?"

"Vâng."

Cuối cùng mắt Lê Xán có thể thấy rõ một số thứ, từ từ ngồi dậy trên ghế sofa, dù không khóc nhưng đuôi mắt đỏ hoe, trông vẫn khá đáng thương.

Lê Đàm không thể làm gì khác hơn là lại mở miệng, hỏi Thiệu Khinh Yến: "Gọi bác sĩ rồi à?"

Thiệu Khinh Yến gật đầu: "Em đã bảo người đi mời, cũng sắp đến rồi."

"Vất vả cho cậu rồi." Lê Đàm nói.

"Không sao, nên làm mà."

Thiệu Khinh Yến đứng bên cạnh Lê Xán.

Lê Xán chịu cơn đau ngồi dậy, lúc anh nói chuyện với Lê Đàm, rốt cuộc thì không nhịn được ngẩng đầu nhìn anh.

Bây giờ cuối cùng cô cũng nhìn thấy được.

Cũng có thể chậm rãi nhớ lại, quá trình Thiệu Khinh Yến cõng mình cả đường về vừa rồi.

Có cảm nhận được, thực ra ban đầu lúc Thiệu Khinh Yến cõng cô rất gấp gáp, cô nằm sấp trên lưng anh, cô có thể nghe được rõ ràng mỗi một nhịp tim của anh.

Anh đang lo lắng cho cô.

Cực kỳ cực kỳ lo lắng cho cô.

Hơn nữa, sau đó Lê Xán mới dần nhận ra, nhận ra đến giờ mình cũng quên hỏi, sao anh lại đúng lúc xuất hiện trên núi chè như vậy?

Lẽ nào cũng vì muốn ra ngoài hít thở không khí sao?

Hay là vì chuyện khác? Ví dụ như, mãi mà cô không về nên đi tìm cô?

Cô không rõ nữa.

Thiệu Khinh Yến cũng không giải thích thêm với cô.

Mấy người đàn ông ở hết trong phòng cô, chờ mãi đến khi bác sĩ đến.

Vì lúc Lê Xán ngã xuống là mông tiếp đất nên trạm y tế gần đó rất tinh tế mà phái một bác sĩ nữ đến.

Nữ bác sĩ mang theo đồ dùng đơn giản, kiểm tra một số bộ phận quan trọng cho cô, lại khám mắt cho cô, hỏi triệu chứng, cuối cùng mới chẩn đoán, trừ ngã bị thương bên ngoài ra thì đúng là bị chấn động não nhẹ.

Nhưng may là dù ngã hay chấn động não cũng không nghiêm trọng.

Bà thoa thuốc cho cô, sau đó vẫn đề nghị cô vào bệnh viện trong nội thành làm kiểm tra tổng quát.

Lê Đàm nghe xong thì nói thẳng với Lê Xán: "Lát nữa em về cùng xe anh đi, chúng ta về nhà cùng nhau, bên Duyệt Thành Loan chỉ có một mình cô Dung, vừa nấu cơm vừa làm nội trợ, không tiện chăm sóc em, về nhà ở một thời gian, nhà đông người, em cũng tiện."

"Em không muốn!" Ai ngờ Lê Xán lại la lên ngay.

"Vì sao?" Lê Đàm nhíu mày lần nữa.

"Em chỉ muốn ở Duyệt Thành Loan." Lê Xán nói, "Em không muốn ở nhà lâu như thế."

Từ sau khi cô tốt nghiệp, đã lâu lắm rồi cô không ở nhà hơn ba ngày.

Lúc trước ngày nào Lê Xán cũng ở nhà chờ Tôn Vi và Lê Triệu Vân quay về, bây giờ lại dần dần đổi thành hai vợ chồng bọn họ ngày ngày ngóng trông hai đứa con trai gái về nhà.

Thế nhưng Lê Xán càng lớn lên lại càng không muốn ở nhà.

Tính Lê Đàm nhẫn nhịn, đã lâu lắm rồi không dùng giọng điệu cứng rắn như thế để nói chuyện với Lê Xán.

"Lê Xán, bây giờ không phải lúc em bốc đồng được, em ngã bị thương, lẽ nào bố mẹ không lo lắng cho em, không muốn em có sự chăm sóc tốt nhất sao? Hơn nữa anh nói này, Duyệt Thành Loan chỉ có một mình cô Dung ở đó, nhà đông người..."

"Ai bảo chứ, Duyệt Thành Loan còn có anh ấy mà!"

Lê Xán chỉ vào Thiệu Khinh Yến, bỗng cắt ngang Lê Đàm.

Nhất thời, Lê Đàm sững người.

Phản ứng đầu tiên của anh ấy là Lê Xán và Thiệu Khinh Yến ở cùng nhau.

Nhưng chẳng mấy mà ý nghĩ hoang đường đó bị anh ấy gạt đi, ánh mắt sắc bén của anh ấy chuyển sang Thiệu Khinh Yến.

"Khéo thế, cậu cũng ở Duyệt Thành Loan?"

"Vâng." Thiệu Khinh Yến nói, "Khéo thật."

"..."

"Vậy cậu có thể chăm sóc nó giúp không?"

Anh ấy hỏi đâu ra đấy, đương nhiên là không mong Thiệu Khinh Yến nói có.

Nhưng Thiệu Khinh Yến liếc mắt nhìn Lê Xán.

"Có ạ." Anh nói.

Lần này Lê Đàm hoàn toàn không phản đối.

Anh ấy nhìn Lê Xán một cái sâu xa, "Vậy em cứ tự nhiên, đến lúc bình phục không tốt, để lại mầm bệnh, về nhà khóc cũng không ai để ý đến em."

"Đúng là em bị chấn động não nhẹ, chân có hơi trẹo, nhưng cũng không phải toàn thân tàn phế đâu..." Lê Xán lầu bầu.

Lê Đàm nghe vậy thì lập tức trừng cô.

"Thế lát nữa anh đến bệnh viện với em trước đã." Anh ấy nói lạnh như băng.

"Ồ."

Lê Đàm cũng đồng ý không để cô về nhà, Lê Xán cũng chẳng có gì mà không đồng ý với anh ấy nữa.

...

Vì phải nhanh chóng đưa Lê Xán về nội thành kiểm tra nên cả Lê Đàm và Cố Truyền Minh chỉ có thể bỏ dở dự án ban đầu của mình, quay về thu dọn đồ rồi đưa cô về nội thành.

Thiệu Khinh Yến ở lại chăm sóc cô trước, đợi Lê Đàm thu dọn đồ xong thì quay lại thay anh.

Bàn chân bị thương của Lê Xán gác lên gối dựa trên ghế sofa, may là chân còn lại không sao.

Giờ phút này, khung cảnh ngoài cửa sổ sáng ngời, dòng nước từ suối trên núi vẫn còn đọng tuyết, đang tí tách rơi xuống hồ nước bên ngoài căn phòng.

Âm thanh truyền vào tai Lê Xán.

Cô nghỉ ngơi đủ rồi, cuối cùng quơ quơ chiếc chân lành, nói với Thiệu Khinh Yến: "Cảm ơn."

"Không có gì."

Thiệu Khinh Yến rót cho cô một cốc nước.

Lê Xán nhận lấy, uống hai ngụm rồi nói: "Vừa rồi tôi nói bừa thôi, chỉ không muốn về trang viên ngoại ô phía Tây thôi, anh không cần phải chăm sóc tôi, nhà tôi có bảo mẫu cũng đủ rồi."

"Không sao, tôi đã đồng ý chăm sóc em rồi, mấy ngày nữa sẽ cố gắng ở nhà, em có việc gì thì lúc nào cũng có thể gọi tôi."

Em có việc gì thì lúc nào cũng có thể gọi tôi.

Lê Xán là người điển hình của việc có sẹo là quên đau, cứ như vậy, một lát sau, dường như cô đã hoàn toàn quên mất sự đau đớn vừa rồi, vì câu nói ấy, ánh mắt lại chợt trở nên hung dữ doạ người, nhìn Thiệu Khinh Yến.

"Nhưng nhà anh ở tầng 8, nhà tôi lại ở tầng 33, làm sao mà anh lúc nào cũng đến nhà tôi được? Bò lên hả?" Cô thản nhiên hỏi.

Thiệu Khinh Yến nhìn Lê Xán.

Dường như đã quen cô như thế, nghe vậy cũng không kinh ngạc chút nào, chỉ nghiêm túc trả lời: "Ừm, em muốn tôi bò lên thì tôi bò, em muốn tôi đi thang máy thì tôi lại đi thang máy lên.'"

Anh thẳng thừng giao quyền chủ động cho Lê Xán.

Đồng tử sâu thẳm, hình như vừa nãy lúc cõng cô xuống núi chè đã nhuốm chút sắc tuyết trong trẻo, nên trông sáng rõ, lại cơ trí.

Lê Xán nhìn nhau với anh một lát, cũng biết trước giờ lúc nào anh cũng thông minh như vậy.

Hô hấp vô thức nhẹ đi.

Chẳng mấy, cô đã không chịu được việc đối mắt với anh như thế, dời mắt đi trước, xem cảnh tuyết ngoài phòng.

Chỉ xem một chút đã tâm phiền ý loạn.

Nếu không có gì bất ngờ thì khoảng thời gian sắp tới, Lê Xán cũng sẽ không nhìn thấy tuyết nữa.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...