Vì bị thương nên Lê Xán không thể nào đi tham dự buổi tụ tập sinh nhật của Lâm Gia Giai, công việc đã được lên kế hoạch từ mấy ngày trước, bây giờ cũng không thể đến studio để làm được.
Bác sĩ bảo cô nhất định phải ở nhà nằm đủ một tuần.
Thế là ngày hôm sau, Lâm Gia Giai xách túi lớn túi nhỏ thuốc bổ đến cửa thăm cô.
"Trời ạ Xán Xán, sao chân cậu lại bị thương thành tình trạng thế này?"
Cô nàng vừa vào cửa đã hoảng sợ nói.
Hai cô tiểu thư, cả đời đều là mệnh phú quý chưa từng nếm trải khổ cực, gặp phải vết trầy xước bằng hạt móng tay thôi đã thấy như trời sập, huống hồ lần này Lê Xán còn bị trật chân, trên chân bôi rất nhiều thuốc mỡ, mùi thuốc trong nhà cực kỳ nồng.
"Mau lên, đừng nói nữa." Lê Xán co quắp trên ghế sofa, màn hình TV trên tường trước mặt đang chiếu một bộ phim cũ cảnh sát bắt cướp của Hồng Kông.
Đây không biết là bộ phim thứ bao nhiêu mà cô xem mấy hôm nay.
Cô muốn ra ngoài, nhưng chân cô vẫn chưa khỏi, di chuyển một chút cũng thấy đau.
Hôm đó sau khi về nội thành, cô bị Lê Đàm và Thiệu Khinh Yến đưa đi khám tổng quát trước, bác sĩ đề nghị cô ít nhất phải nằm ở nhà một tuần lễ.
Lâm Gia Giai ngồi bên cạnh cô, tặc lưỡi đau lòng.
"Thế cậu đừng quan tâm đến party sinh nhật gì gì của mình nữa, cậu đã thế này rồi, còn đến chúc mừng sinh nhật mình sao được?"
"Vậy nên không phải mình mới bảo cậu đến sao, vừa hay để cậu cầm quà sinh nhật đi mà."
Lê Xán gọi cô Dung, bảo cô lấy cái túi màu cam trên ngăn đầu tiên trong phòng để quần áo của mình.
"Là quà gì thế?" Lâm Gia Giai đầy hứng thú hỏi.
"Cậu xem thì biết."
Lê Xán tự tay nhận món quà cô Dung lấy ra, đưa cho cô ấy.
Lâm Gia Giai xem túi đồ, cũng đại khái đoán được là gì.
Mở ra xem, quả nhiên là vậy.
Cô nàng sợ hãi kêu lên, nhào vào Lê Xán.
"Aaaaa Xán Xán cậu cướp được rồi! Cậu cướp được ở buổi đấu giá rồi!!"
Là một chiếc túi xách Hermès mà Lâm Gia Giai vẫn luôn muốn có, bức tranh vẽ tay trên đó là tác phẩm của một bậc thầy để lại.
Dạo trước, chiếc túi xách này trước được đem ra làm món đấu giá cuối cùng, Lê Xán đúng lúc có mặt ở đó. Biết Lâm Gia Giai xưa nay luôn thích vị bậc thầy này, nên cô lén mua nó về.
Lâm Gia Giai có được chiếc túi trong mơ, ngồi trong phòng khách nhà Lê Xán, lôi kéo cô mừng rỡ như điên, lại không nhịn được nói rất nhiều rất nhiều.
Gần đến trưa, cô Dung đến hỏi Lê Xán: "Trưa nay Gia Giai ăn ở đây chứ? Còn cả Tiểu Thiệu nữa, hôm nay cũng đến ăn cơm sao? Có cần làm phần của nó không?"
"Sáng nay anh ấy đến công ty, bảo là buổi chiều sẽ về sớm, tạm thời không cần làm cho anh ấy đâu ạ." Lê Xán nói.
"Tiểu Thiệu là ai?"
Lâm Gia Giai nhạy bén phát hiện ra một số thông tin mình nghe không hiểu, sau đó tò mò hỏi Lê Xán.
Đến khi cô Dung đi, Lê Xán mới nói cho cô ấy: "Thiệu Khinh Yến."
"Thiệu Khinh Yến? Sao Thiệu Khinh Yến lại muốn đến nhà cậu ăn cơm?"
Lâm Gia Giai không biết sao Lê Xán lại có liên hệ như thế với Thiệu Khinh Yến.
"Không phải cậu bảo không quen cậu ấy sao? Không có ấn tượng gì cả?"
"Đúng là không quen." Lê Xán mặt không đổi sắc, đôi khi cũng được xem là một kiểu bản lĩnh rất mạnh.
"Chỉ là trùng hợp gần đây cậu ấy chuyển đến tầng dưới nhà mình, ngày nào cũng gặp một lần, không quen thì cũng quen rồi." Cô nói.
"Ồ!"
Lâm Gia Giai bỗng hiểu ra, thì ra bây giờ hai người là hàng xóm.
"Vậy chiều nay cậu ấy về cũng đến nhà cậu ăn cơm sao? Sao cậu ấy lại muốn đến nhà cậu ăn cơm?" Cô nàng tiếp tục tò mò hỏi.
"Bởi vì bây giờ cậu ấy cũng giúp đỡ chăm sóc mình."
Lê Xán quơ quơ bàn chân trắng nõn của mình, ngắt đầu bỏ đuôi, nói chuyện mình bị thương cho Lâm Gia Giai.
Cô không nói chuyện mình giới thiệu Cố Truyền Minh cho Thiệu Khinh Yến, chỉ bảo lúc mình bị thương thì đúng lúc anh cũng ở Vân Sơn, cho nên tiện tay giúp đỡ.
"Trùng hợp thế sao?" Lâm Gia Giai cảm thán.
"A phải rồi!" Cô ấy đột nhiên nhớ ra, "Xán Xán, lúc trước không phải cậu bảo cậu còn có cả kẻ thù cũng ở đây nữa hay sao? Lại thêm Thiệu Khinh Yến, bây giờ mỗi ngày cậu ra ra vào vào không phải sôi nổi lắm sao?"
"..."
Suýt nữa thì Lê Xán quên mất chuyện này.
"Phải, nhưng mà người đó chỉ gặp đúng một lần trong thang máy lần trước thôi, sau này thì không gặp nữa." Cô không nói kỹ.
Lâm Gia Giai còn muốn hỏi cô rốt cuộc kẻ thù là ai.
Nhưng Lê Xán đã kịp dời đi câu chuyện, hỏi cô ấy: "Không phải lần trước cậu bảo mẹ cậu giới thiệu Hạ Huân cho cậu à? Sao rồi, hai người các cậu gặp nhau chưa? Nói chuyện thế nào?"
"Đừng có nói nữa!"
Vừa nhắc đến chuyện này, sự chú ý của Lâm Gia Giai hoàn toàn dời khỏi Thiệu Khinh Yến và kẻ thù.
Cô ấy nói với Lê Xán những lần xem mắt nực cười của mình, phàn nàn rốt cuộc đàn ông bây giờ không đáng tin cậy đến cỡ nào.
Mãi cho đến lúc ăn trưa.
Lâm Gia Giai ở lại ăn cơm với Lê Xán, còn buổi chiều đã hẹn chụp ảnh với người khác nên chỉ có thể đeo chiếc túi xách yêu thích rời đi trước.
"Phải rồi, Xán Xán, lần đầu tiên chúng ta đến Thực nghiệm chơi hồi cấp 3 ấy, cậu có còn nhớ không?" Cuối cùng trước khi đi, đột nhiên cô ấy lại nhớ ra một số chuyện rồi hỏi Lê Xán.
"Hửm?" Lê Xá ngẩng đầu,
Cô vẫn còn nhớ, lần đầu tiên bọn họ đến Thực nghiệm chơi, hẳn là kỳ nghỉ Tết Dương lịch năm 2018.
Khi đó, cả trường Thực nghiệm cũng chẳng có mấy ai, trời lại còn mưa, cô và Lâm Gia Giai ở đó nhàm chán liền xuống tầng đi dạo khắp bốn phía.
Cũng là ở đó, lần thứ hai cô nhìn thấy ảnh của Thiệu Khinh Yến.
Ký ức mơ hồ bao phủ lấy cô, khiến cô bỗng như đặt mình quay về ngày mưa ướt át ấy.
"Không phải mình chụp cho cậu một tấm hình sao, đằng sau còn có một anh chàng đẹp trai đi qua nữa." Lâm Gia Giai nói, "Mấy hôm Tết Dương lịch, hình như khoá 18 của Thực nghiệm họp mặt, trong bảng tin của mình có người đăng ảnh lên, cậu biết mình phát hiện ra cái gì không? Trong mấy bức ảnh cũ của bọn họ có Thiệu Khinh Yến, trang phục cậu ấy mặc lúc đó giống hệt bức ảnh mà mình chụp cho cậu luôn!"
Vốn dĩ Lâm Gia Giai không quen biết bạn bè nào bên Thực nghiệm, trừ Đào Cảnh Nhiên.
Nhưng làm sao đây, cô ấy làm nghề chụp ảnh, tìm cô ấy chụp ảnh cũng khó tránh khỏi có người lúc trước học ở Thực nghiệm.
Lâm Gia Giai tìm bức ảnh mà mình chụp cho Lê Xán trong điện thoại.
Cơn mưa rơi dày đặc, ánh sáng dưới toà nhà dạy học thực sự không đẹp bao nhiêu.
Lê Xán đối diện với ống kính, gò má trắng nõn, sạch sẽ, vì không trang điểm nên ánh mắt và khuôn mặt cũng mang theo sự non nớt mà bây giờ không có.
Người đi qua đằng sau cô mặc đồ màu đen, thực ra ngày cả gò má cũng không nhìn rõ, chỉ có thể đánh giá thoáng qua chiều cao và dáng người, có vẻ là đẹp trai.
Sau đó, Lâm Gia Giai tìm ra bài viết mà cô ấy nói.
"Xem đi, quần áo giống nhau như đúc, balo y hệt, là cậu ấy phải không?"
"Trông thế này thì Xán Xán, hai người các cậu có duyên lắm đấy, mình đã chụp ảnh cho hai cậu từ lâu thế rồi!"
Cái miệng nhỏ của Lâm Gia Giai líu ríu, cũng không biết rõ khúc mắc ân oán giữa cô và Thiệu Khinh Yến.
Lê Xán nhìn ảnh cô nàng đưa tới trước mắt mình, chợt có một thoáng không biết mình nên nghĩ gì.
Thì ra, bọn họ đã sớm gặp nhau.
Trong những ngày tháng Tết Dương lịch ẩm ướt lạnh lẽo đó.
Cô nhìn vào khung cảnh mờ ảo trên điện thoại, bóng hình lướt qua nhau, thực ra rất khó để nhận ra đó là ai.
Nhưng sau khi biết đó là Thiệu Khinh Yến.
Hình như mọi thứ, quả thật đều trùng khớp cả.
Cô chậm rãi trả lại điện thoại cho Lâm Gia Giai, hỏi cô ấy: "Có thể gửi mấy bức ảnh này cho mình được không?"
"Được chứ." Lâm Gia Giai vẫn mừng rỡ như nai con, "Vừa khéo hai người các cậu cũng là hàng xóm, cậu còn có thể tâm sự với cậu ấy xem lúc đó cậu ấy có ấn tượng gì với chúng ta không."
Chắc là không.
Lê Xán nghe vậy thì nghĩ.
Người như anh, trừ khi có người bằng lòng chủ động bước từng bước đến trước mặt anh, nếu không, anh làm gì có thời gian mà nhìn người ta thêm một chút.
Cho dù là mấy năm trước, hay là mấy năm sau, anh đều như thế.
Cô nhận bức ảnh, tạm thời không định cho Thiệu Khinh Yến xem.
...
2 giờ chiều, cuối cùng Thiệu Khinh Yến cũng từ công ty về đến Duyệt Thành Loan.
Lê Xán cho anh mật mã thang máy trong nhà mình, nhà mình cũng không thèm về, anh lập tức ôm hai chiếc laptop lên tầng 33.
Sau khi vào cửa, đúng lúc Lê Xán mới ngủ trưa dậy.
Chân bị thương không tiện đi đường, dù bây giờ Lê Xán làm gì cũng thích ở trên ghế sofa.
Ngủ trưa cũng vậy.
Dẫu sao thì trong nhà cũng mở lò sưởi, chân trần giẫm lên cũng không có cảm giác lạnh, cô cũng chỉ bảo cô Dung lấy cho mình một cái chăn lông là có thể ngả đầu rồi ngủ.
Đợi cô ngồi tỉnh táo hẳn trên ghế sofa, Thiệu Khinh Yến đã bày xong laptop trên bàn cơm, lại bắt đầu chuẩn bị làm việc.
"Nếu anh thật sự bận quá thì không cần phải đến đâu."
Tuy đã tỉnh táo nhưng Lê Xán vẫn lười biếng dựa vào ghế sofa, vẫn cảm thấy toàn thân như không xương vậy.
Thiệu Khinh Yến tập trung nhìn máy tính, "Không sao, tôi đã đồng ý với anh của em rồi, nói được thì làm được."
"Ồ..."
Thì là chỉ vì đồng ý với anh cô nên ngày nào cũng đến.
Lê Xán dựa vào ghế sofa, không nhìn anh nữa, tìm được điều khiển từ xa rồi nhấn mở, lại xem tiếp bộ phim trước đó mình chưa xem xong.
Sau khi xem nhiều phim cảnh sát, trinh thám Hồng Kông thì hình như đều đi theo một lối mòn.
Bây giờ Lê Xán nhắm mắt lại cũng có thể tưởng tượng ra cảnh nam nữ chính và các nhân vật phụ dùng tiếng phổ thông mang giọng Hồng Kông để trò chuyện và chém gió.
Vì nhà ông ngoại ở Hồng Kông nên từ nhỏ Lê Xán cũng nói mấy câu tiếng Quảng Đông, tuy nói không thao nhưng chí ít cũng có thể giao tiếp không trở ngại.
Xem phim xong cũng gần đến lúc cô Dung đến thoa thuốc mỡ cho cô.
Thiệu Khinh Yến đến giúp đỡ.
Cô Dung bôi thuốc cho chân cô xong thì hỏi: "Cô mới làm xong món tráng miệng rồi, có muốn ăn quà chiều không?"
Có lẽ vẫn còn đắm chìm trong không khí của phim Hồng Kông, Lê Xán vô thức nói một câu: "Ể ~"
Ngữ điệu mang chút giọng Hồng Kông nũng nịu, hoàn toàn khác hẳn với phong cách thường ngày của cô.
Cô Dung khựng lại một giây.
Thiệu Khinh Yến cũng khựng lại một giây.
Lê Xán bỗng nhận ra rồi nói: "Không ạ, bây giờ cháu không đói, rót cho cháu một ly nước chanh là được."
"Được." Hiển nhiên là cô Dung bị câu nói trước đó của cô làm cho buồn cười, lúc nói chuyện không nhịn được nhếch khoé môi, nhanh chóng đứng dậy đi làm.
Thiệu Khinh Yến giúp thu dọn thuốc mỡ và mấy thứ còn lại.
Lê Xán trông thấy anh ngồi xổm trước mặt mình, hình như khoé miệng cũng có đường cong.
Anh đang cười câu nói của cô.
Cô lạnh lùng nhìn gò má của anh, không khỏi nhớ đến chuyện bức ảnh mà Lâm Gia Giai nói với mình trước đó.
Cuối cùng thì đầu óc cũng thoát khỏi những bộ phim cảnh sát Hồng Kông, cô làm như không có việc gì, hỏi: "Nghe nói bọn anh họp mặt bạn cấp 3?"
"Ừ."
Hình như Thiệu Khinh Yến cũng không bất ngờ chuyện cô sẽ biết, chỉ đáp khẽ một tiếng, không có thêm lời nào dư thừa.
"Anh không đi hả?" Lê Xán suy đoán rồi nói.
"Phải." Anh nói, "Trùng ngày với buổi họp mặt của Đại học Columbia, không thể đi được."
Dẫu sao cũng là người trưởng thành rồi, họp mặt Đại học Columbia và họp mặt lớp cấp 3, cái nào nặng cái nào nhẹ, tất cả mọi người đều rất rõ.
Lê Xán gật đầu, lại "À" một tiếng.
"Nhưng mà tôi thấy ảnh cấp 3 của anh."
Im lặng một lúc rồi Lê Xán nói.
"Bạn anh đăng đó, hoodie màu đen, cũng được lắm."
Cuối cùng Thiệu Khinh Yến cũng ngẩng đầu, lại nhìn cô một cái.
Ánh mắt không chút gợn sóng, đang hỏi cô là ảnh gì.
Lê Xán không đưa ảnh mà Lâm Gia Giai chụp cho anh xem, chỉ đưa bức ảnh mà người bạn nọ đăng lên bảng tin.
Thiệu Khinh Yến 18 tuổi trong đám người đối diện với ống kính... A không phải, là 20 tuổi.
Lúc đó, anh đã 20 tuổi rồi.
Thiệu Khinh Yến 20 tuổi, cho dù là chiều cao hay nhan sắc thì cũng rất nổi bật giữa các bạn cùng lớp, dẫu chỉ đứng ở một góc vẫn khiến người ta không kìm được mà đổ dồn ánh mắt vào anh.
Bức ảnh nhìn qua là biết được chụp vào mùa đông, trên người ai cũng mặc rất dày, áo lông, áo hoodie, áo len, khăn quàng cổ... Mọi yếu tố của mùa đông đều có đủ, không thiếu một thứ gì.
Thiệu Khinh Yến xem ảnh rồi nhớ ra, đó là kỳ nghỉ Tết Dương lịch, anh mới quay về từ Bắc Thành đã bị Cố Xuyên Phong gọi đến liên hoan, sau đó mọi người cùng nhau chụp ảnh.
Trong trí nhớ, hôm đó trời mưa, trước khi liên hoan, anh quay về trường một chuyến.
Dưới toà nhà dạy học của lớp 12, anh gặp phải hai nữ sinh bình thường chưa từng thấy.
Trong đó có một cô gái rất hoạt bát, ríu ra ríu rít, tay cầm một chiếc máy ảnh, dường như có hứng thú với tất cả mọi thứ.
Dù có phàn nàn trời mưa nên ánh sáng không đẹp thì cô ấy cũng không có vẻ mặt buồn chán.
Mà cô gái khác...
Ánh mắt Thiệu Khinh Yến chợt rất rõ ràng rơi vào Lê Xán.
Một cô gái khác vô cùng trầm mặc, không phải kiểu dịu dàng, nhã nhặn mà các nữ sinh ở trường hay có, mà là một sự tĩnh lặng rất hờ hững, dường như không có hứng thú với mọi thứ.
Toàn thân cô mặc đồ trắng tinh, đứng quay lưng về phía anh, ở dưới cuối mái hiên.
Trong ánh sáng bị che lấp, thật ra rất khó để nhìn rõ mặt mũi người khác.
Nhưng anh lại nhớ kỹ dáng vẻ của cô.
Mái tóc dài buông xõa cũng được, hay khuôn mặt trắng đến phát sáng cũng được.
Anh lướt qua cô.
Rồi sau đó, nhận ra có máy ảnh đang nhắm vào mình.
