Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 56



Thiệu Khinh Yến cúp máy, quay đầu, đúng lúc trông thấy ánh mắt Lục Kính Văn đang nhìn mình chằm chằm.

Anh cũng nhìn anh ấy bằng một ánh mắt, kéo ghế ngồi xuống, lại tiếp tục làm việc như không có chuyện gì.

Lục Kính Văn lại lập tức vứt tài liệu trong tay đi, trên gương mặt bận rộn cả ngày hiếm hoi lộ ra vẻ thích thú, nhìn anh.

"Người yêu?'

"..."

Thiệu Khinh Yến ngẩng đầu, liếc nhìn anh ấy một cái.

"Muốn làm xong rồi nhanh về nhà?"

Bàn phím trong tay Thiệu Khinh Yến lại bắt đầu vang lên lách cách, nhưng anh vẫn không nói gì.

"Haizzz, cậu đúng là chẳng có nghĩa khí gì hết." Lục Kính Văn trách mắng anh, "Bình thường tôi yêu đương, có ai mà không kể với các cậu chứ? Mau nói đi, sao giọng của người trong điện thoại lúc nãy tôi nghe thấy quen vậy nhỉ? Rốt cuộc là ai thế? Có phải là cô gái nào tôi quen không?"

Có đôi lúc, đàn ông mà buôn chuyện thì thật sự chẳng có chuyện gì ngoài phụ nữ cả, đặc biệt là những người đàn ông đã xem tài liệu và nhìn mặt khách hàng cả ngày.

Thiệu Khinh Yến mở một chai nước suối bên cạnh, uống một ngụm rồi nói: "Đã muốn biết như thế thì mau làm xong mấy cái tài liệu này trước đi, giúp em một tay, để em có thể cố gắng về gặp cô ấy sớm một chút."

Dựa theo tiến độ hiện nay của bọn họ thì thời gian ký hợp đồng với bên đối phương, nhanh nhất cũng phải là sáng ngày kia.

"Chậc chậc." Cuối cùng Lục Kính Văn nghe thấy anh thừa nhận, không khỏi ê hết cả răng, "Về gặp cô ấy sớm một chút. Tuổi trẻ tốt thật, còn có người muốn gặp để về sớm."

Nói cứ như tuổi của anh ấy lớn lắm vậy.

Thiệu Khinh Yến liếc anh ấy một cái, không nói thêm gì, nhưng ánh mắt vốn đã tập trung lại trở nên càng nghiêm túc hơn, tốc độ gõ bàn phím và xem tài liệu cũng nhanh hơn trước không chỉ một lần.

...

Lê Xán cúp điện thoại, lại ngồi ngẩn người trong phòng khách một lúc lâu.

Sáng ngày hôm sau rời giường, cô lười đi làm nên bèn gọi điện thoại cho thư ký, bảo cô ấy cho tất cả nhân viên trong studio cũng nghỉ, còn mình thì thu dọn đồ đạc, về nhà một chuyến.

Không phải Duyệt Thành Loan, mà là trang viên phía Tây.

Hiếm khi, hôm nay bà Tôn Vi cũng ở nhà.

Thấy cô quay về, bà còn hơi kinh ngạc.

Mẹ con hai người bắt chuyện xong thì Lê Xán lên phòng mình ở trên tầng, tìm mấy đồ gì đó.

Lúc Tôn Vi lên tầng gõ cửa phòng của cô, chỉ thấy dưới đất bày một chiếc vali.

"Hôm nay có bận lắm không?" Bà hỏi.

"Cũng tạm." Lê Xán chỉ về nhà lấy ít đồ, cũng không có chuyện gì khác.

"Vậy lát nữa đi tham dự một buổi tụ họp với mẹ đi." Tôn Vi nói, "Ngay nhà họ Đào."

Chắc chắn lại là buổi tụ tập của một đám phu nhân nhà giàu.

Lê Xán hiểu rõ trong lòng, gật đầu, "Con biết rồi."

Dù không tình nguyện lắm nhưng cô biết, bà Tôn Vi đã mở miệng nói với cô, nếu cô từ chối thì nhất định sẽ chẳng có được sắc mặt tốt đẹp lắm.

Bà Tôn Vi nghe thấy cô nói thì quả nhiên hài lòng, gật đầu, "Thế thì nửa tiếng nữa, mẹ chờ con ở dưới tầng."

Người phụ nữ bản lĩnh, khôn khéo, tài giỏi, từng phút từng giây trôi qua đều phải tính toán thật chuẩn.

Lê Xán chỉ có thể tăng tốc độ thu dọn đồ đạc của mình, trong vòng nửa tiếng đã đổi sang trang phục thích hợp để gặp mặt, lại xách vali của mình, có mặt ở tầng dưới.

Cô bảo tài xế bỏ vali vào xe của mình trước, sau đó mới ra ngoài theo bà Tôn Vi.

Khoảng cách đến nhà họ Đào không xa, vốn dĩ hai nhà ở cùng một khu, lên xe chưa được mấy phút thì đã xuống xe được rồi.

Chỉ là dọc đường trên xe, cũng là sự trầm mặc như trong dự đoán.

Thực ra bình thường Lê Xán và bà Tôn Vi cũng không có nhiều lời để nói lắm.

Từ nhỏ đã bắt đầu không có, đến giờ cô đã hoàn toàn trưởng thành, còn chuyển ra ngoài ở, đương nhiên lại càng không có.

Đi một đường vào cửa chính nhà họ Đào, cũng vì đã lâu Lê Xán không gặp mẹ của Đào Cảnh Nhiên nên lúc vừa vào cửa, cô đã bị bà ấy kéo đến bên cạnh, hỏi han ân cần một lúc lâu.

Cùng lúc đó, trong phòng khách cũng có khá nhiều phu nhân đang ngồi, thấy Tôn Vi và Lê Xán đến thì tất cả lục tục đứng dậy, nhao nhao chen đến chung quanh hai người, anh một câu tôi một câu, bắt chuyện lấy lòng.

Chỉ có một phu nhân mới trước giờ chưa từng tham gia buổi tụ tập nào, không hiểu lắm nên đi sau cùng hỏi bạn mình, "Chuyện gì thế? Đây là nhân vật lớn nào vậy? Sao lại đi lên hết cả thế nào?"

Vẻ mặt của phu nhân dẫn bà ấy tham gia giật mình: "Vợ Chủ tịch Hội đồng quản trị của Hằng Khang, còn có cô cả, bà không biết sao?"

Ở Vân Thành, giữa giới thượng lưu vẫn tồn tại một "chuỗi khinh miệt" công khai, trắng trợn.

Nhà họ Lê của Tập đoàn Hằng Khang thì vĩnh viễn ngự trên đỉnh chuỗi ấy, ung dung nhìn thiên hạ.

Khuôn mặt của phu nhân mới kinh ngạc, sau khi nghe nói thân phận của hai người thì cũng lập tức đứng dậy, đi theo bước chân mọi người, chỉ hận không thể chen lên phía trước nhất.

Đối với khung cảnh này, Lê Xán thực sự không còn thích nổi nữa.

Nhưng bên cạnh cô còn có bà Tôn Vi đang nhìn, cô cũng hết cách, không thể không tập trung nghe những người này anh một câu tôi một câu, thỉnh thoảng cười đáp lại.

Mãi đến khi ngồi hẳn xuống ghế sofa, Lê Xán mới biết được hôm nay bọn họ tụ tập là vì sao.

Kết thân.

Dường như dưới gối mỗi phu nhân ở đây đều có con cái vừa đến tuổi chưa lập gia đình.

May là hôm nay bà Tôn Vi đến vì Lê Đàm, chứ không phải vì Lê Xán.

Lê Xán chỉ là tham mưu bà gọi đến.

Dưới ánh nắng ban trưa, tại bàn ăn dài trong vườn, các phu nhân mỗi người một câu, cùng bàn luận xem con cái nhà mình tốt nghiệp trường đại học nào, hiện tại đang làm công việc gì, hoặc đang giữ chức vụ gì trong công ty gia đình.

Lê Xán nghe đến nỗi nhàm chán chỉ muốn ngủ, mắt sắp muốn nhắm lại thì một phu nhân ngồi bên cạnh cô bỗng kéo cánh tay cô, nói: "Xán Xán đang làm gì thế? Vừa nãy cô nghe nói cháu tốt nghiệp ở nước Anh, vừa hay, con nhà cô cũng học ở London về, trường Đại học Nhà vua London."

"Thế ạ?"

Lê Xán không thể không chống đỡ tinh thần, khẽ cười đáp lại một câu.

"Đúng thế, nó tên là Hàn Lâm, không biết cháu có nghe đến chưa? Cũng lớn hơn cháu hai tuổi."

"Hàn Lâm ạ..."

Lê Xán nghe nói rồi.

Không những nghe nói, mà còn cùng hẹn hò ở London; không những hẹn hò ở London, mà bây giờ còn có WeChat của nhau.

Nhưng ban đầu vì sao lại không coi trọng anh ta, Lê Xán đã quen rồi.

Cô giữ nụ cười lịch sự, trả lời lấy lệ bà Hàn bên cạnh mình.

Nhưng bà Hàn này nói chuyện, miệng cứ như súng liên thanh bắn pháo, một khi tìm được chuyện thì hoàn toàn không dừng lại được.

Lê Xán nghe bà ấy nói từ chuyện tè dầm hồi bé của Hàn Lâm đến chuyện tiễn anh ta đi nước Anh, từng câu từng chữ đều chứa đựng tình cảm của người mẹ lo lắng khi con đi xa.

Cuối cùng Lê Xán cũng nhớ ra, lúc trước vì sao mình lại không coi trọng tên họ Hàn đó.

Bởi vì dù trông anh ta cũng được nhưng lại là con trai cưng của mẹ, trung bình mười câu thì sẽ có ba câu liên quan đến mẹ anh ta.

Vừa nghĩ đến đó, rốt cuộc Lê Xán cũng không thể nghe bà Hàn nói tiếp nữa, lập tức lấy cớ mình muốn đi vệ sinh, tạm rời khỏi cuộc gặp gỡ ồn ào này.

Một đường đi đến nhà vệ sinh, cuối cùng khuôn mặt Lê Xán cũng lấy được sự lạnh lùng thường ngày.

Cô lạnh mặt, nhìn mình trong gương.

Trước khi được thông báo phải đến tham dự buổi tụ tập, thực ra cô còn chẳng trang điểm kỹ, chỉ đánh một lớp nền và thoa một lớp phấn qua loa rồi trở về trang viên phía Tây.

Lớp trang điểm tinh xảo trên mặt cô bây giờ hoàn toàn là do lúc nãy, cô cố ý trang điểm ở nhà cho buổi gặp này.

Nhưng vừa nghĩ đến những người trong buổi tiệc anh một câu tôi một câu ồn ào, Lê Xán có phần không muốn quay lại.

Cô đứng trong nhà vệ sinh không làm gì, bắt đầu chơi điện thoại.

Hôm nay Thiệu Khinh Yến vẫn không gửi tin nhắn cho cô.

Trong nhóm WeChat năm người, đúng lúc Lâm Gia Giai lại gửi một bức ảnh ở sân bay vào nhóm.

"Cả nhà ơi, đi Diên Cát lấy cảnh!"

Gần đây cô ấy lại nhận một dự án chụp hình mới, đòi hỏi có cảnh tuyết lớn, cho nên lập tức xách túi lớn túi nhỏ, lên đường đi Đông Bắc.

Lê Xán đứng trước gương lướt di động, nhìn ảnh sân bay, chuyến bay cô ấy gửi, cũng không biết mình nghĩ gì, ma xui quỷ khiến lại mở ứng dụng đặt vé máy bay ra, nhìn chuyến bay gần nhất đi Quảng Châu vào hôm nay.

Lúc nhận ra mình đang làm gì, Lê Xán cảm thấy mình đúng là hoang đường.

Rõ ràng hôm qua trong điện thoại anh đã nói là, nếu thuận lợi thì ngày mai có thể về được, hôm nay cô bay đến chẳng phải là vẽ thêm chuyện sao?

Nhưng có muốn đi không?

Muốn.

Muốn gặp anh ngay bây giờ không?

Muốn.

Cô đứng trước gương, đứng lặng thật lâu, cuối cùng như hạ quyết tâm, mua một vé bay đến Quảng Châu vào ba giờ chiều.

Đây là lần điên cuồng nhất của Lê Xán.

Cô đi ra khỏi nhà vệ sinh, không quay lại buổi tụ tập nữa mà lập tức đi đến chỗ mọi người đặt túi xách và quần áo chung, xách đồ của mình lên, sau đó không nói tiếng nào, rời khỏi cánh cửa nhà họ Đào.

Cô ngồi lên xe, bảo tài xế ngoài cửa đưa một mình mình về cổng nhà trước.

Về đến cổng, cô đổi sang chiếc Rolls-Royce thường ngày rồi mới dặn tài xế đưa mình đến sân bay, cuối cùng nhân tiện mở WeChat điện thoại ra, tiền trảm hậu tấu với bà Tôn Vi, gửi một tin nhắn, bảo tạm thời studio của mình có việc nên không thể không đi.

Bà Tôn Vi nhắn gì lại thì Lê Xán không còn lòng dạ để ý nữa.

Bây giờ là 11 giờ trưa, sắp đến giờ ăn trưa, từ trang viên phía Tây đến sân bay phải hết một tiếng.

Thực ra thời gian vẫn còn sớm.

Nhưng giờ Lê Xán không muốn làm chuyện gì khác, chỉ muốn đến sân bay nhanh một chút, gặp người mình muốn gặp cho nên dù bây giờ thời gian vẫn còn sớm, cô cũng chỉ muốn ngồi ở sân bay.

Cô ngồi trong phòng nghỉ hạng thương gia của sân bay, đợi tận hơn hai tiếng, cuối cùng có thể lên máy bay, cô liếc nhìn thời gian bay đến Quảng Châu, sau đó tắt điện thoại.

Cô không nói với Thiệu Khinh Yến, mình muốn đến Quảng Châu.

Lúc xuống máy bay, cô đứng trong không khí không biết ấm hơn Vân Thành gấp bao nhiêu lần của Quảng Châu, cuối cùng mới gọi cho Thiệu Khinh Yến.

Nhưng không ai nhận.

Lê Xán không biết anh đang bàn chuyện hợp đồng hay là đang bận chuyện gì khác, sau khi đợi mười mấy phút mới gọi lại cho anh một cuộc điện thoại.

Song vẫn không có ai nhận.

Dường như trái tim đập mạnh suốt cả buổi trưa đến lúc này mới chịu bình tĩnh lại.

Gương mặt Lê Xán không có cảm xúc gì, ngồi trong phòng ăn của sân bay, nhìn chiếc vali bị mình kéo đi cả đường.

Vốn dĩ cô định mang những thứ này đến Duyệt Thành Loan, nhưng lúc đó cô không có thời gian nên mang thẳng đến Quảng Châu.

Cô ngồi trong phòng ăn, nhìn đồ ăn đã nguội lạnh trước mặt, lại một lần nữa, như không tin vào vận rủi, cô bấm số gọi cho Thiệu Khinh Yến.

Lần này, sau khi tiếng chuông vang lên mười mấy giây, cuối cùng biến thành giọng nói chân thật của con người.

"Alo, Lê Xán?"

Thiệu Khinh Yến vừa xuống máy bay, sau khi tắt chế độ máy bay thì nhận được điện thoại của Lê Xán.

Giọng của Lê Xán ở đầu dây bên kia dường như rất uất ức, nhưng lại rất lạnh lùng, toát ra một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy.

"Alo, Thiệu Khinh Yến, anh bận xong chưa? Bây giờ anh đang ở đâu thế?" Anh nghe thấy cô hỏi.

Thiệu Khinh Yến liếc nhìn tấm bảng lối ra trước mặt mình, thời tiết ở Vân Thành đúng là lạnh hơn Quảng Châu rất nhiều.

Tối qua, sau khi nhận điện thoại của Lê Xán, cả đêm anh không ngủ, nhịn suốt một đêm, đã làm toàn bộ nội dung lẽ ra phải làm trong ngày hôm nay.

Sáng nay, anh và Lục Kính Văn cùng nhau ký hợp đồng với người cuối cùng phụ trách dự án.

Bên đối tác mời họ ăn cơm trưa, sau khi ăn xong, anh lập tức kéo vali, chạy đến sân bay. Lục Kính Văn phải đến chiều mai mới về.

Anh đứng trên con đường người đến người đi ở sân bay Vân Thành, thở một hơi đầy sương trắng, nói:

"Lê Xán, tôi đến Vân Thành rồi."

Lê Xán nắm chặt điện thoại, lập tức sững sờ tại chỗ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...