Vì bà Tôn Vi, Lê Xán không thể không thay đổi kế hoạch của mình, bay sang Hồng Kông trước hai ngày.
Thiệu Khinh Yến đưa cô đến sân bay, lúc đưa cô vào phòng chờ hạng thương gia, anh còn không quên căn dặn cô: "Qua sống cho tốt với mẹ em, bà ấy không làm sai điều gì hết, nếu là anh, anh cũng không quá vui khi thấy con mình qua lại với người chẳng có tài sản gì hết."
Lê Xán bĩu môi, biết anh đang an ủi mình, nhưng hiển nhiên, cô cũng không vui khi nghe mấy lời này.
Cô vào phòng chờ máy bay một mình, chiều hôm đó, đáp xuống đất Hồng Kông.
Bên Hồng Kông, đương nhiên là bà Tôn Vi đã sắp xếp xong xuôi tất cả, từ lúc xuống máy bay, cô đã có người đến đón, ngồi xe đi một đường đến thẳng biệt thự ở lưng chừng núi của nhà họ Tôn.
Sau khi vào cửa, Lê Xán không thấy bà Tôn Vi mà lại gặp một đống anh chị em họ sống ở Hồng Kông từ nhỏ của mình trên ghế sofa ở phòng khách.
Vì từ nhỏ đến lớn, Lê Xán cũng ở Hồng Kông khá nhiều nên quan hệ với mọi người cũng khá tốt, bọn họ ngồi trong phòng khách, hiển nhiên là cũng chuẩn bị đón cô.
"Xán Xán!"
Lúc cô mới vào, chị cả đã không nhịn được ôm cô một cái thật lớn.
Lê Xán cũng ôm lại cô ấy, chào hỏi với mọi người.
"Đúng rồi, Xán Xán này, tối hôm trước em đăng tấm hình đó là sao vậy? Có phải người yêu không đó?" Chị hai thích nhiều chuyện nhất, còn chưa đợi mông Lê Xán ngồi vững trên ghế sofa đã hỏi ngay vấn đề mà mình tò mò mãi.
Tối hôm trước, Lê Xán đăng ảnh chụp chung với Thiệu Khinh Yến, cả ngày hôm qua, cô nhận được không dưới mười câu hỏi của mọi người, nhất là Đào Cảnh Nhiên và Sầm Lĩnh, sau khi bọn họ biết bạn trai cô là Thiệu Khinh Yến, túm lấy cô hỏi mấy tiếng liền trong nhóm chat.
Bây giờ đối mặt với câu hỏi này, Lê Xán đã có thể không chút chần chờ, thoải mái gật đầu.
"Đúng vậy, là người yêu." Cô nói.
"Oa!" Chị hai reo hò, "Chị đã nói rồi mà, chắc chắn là người yêu! Dáng chụp ảnh chung này, rõ ràng cơ thể hai người cũng nghiêng về phía nhau! Nếu không phải người yêu, thì chắc là cũng có ý với nhau!"
Những người khác nghe đến đây, cuối cùng cũng có chút hứng thú, nhao nhao vặn hỏi Lê Xán, "Ông bạn trai này là nhà nào vậy? Người bên Vân Thành của bọn em sao?"
"Phải đấy phải đấy, là nhà nào vậy, không biết bọn chị có từng nghe nói chưa?"
Dường như tất cả mọi người đều ngầm thừa nhận, bạn trai của Lê Xán cô chắc chắn cũng là con cháu nhà giàu hai, ba đời có khối tài sản khổng lồ không kém cạnh gì nhà họ Tôn và nhà họ Lê, người không có bối cảnh gia đình, căn bản không tồn tại trong phạm vi suy nghĩ của bọn họ.
Chỉ có em gái họ nghe xong vẫn cứ nhìn chăm chú vào bức ảnh chung của cô và Thiệu Khinh Yến, nói: "Đẹp trai thế này, là nhà nào còn quan trọng sao? Hơn nữa, trông đầu óc anh này cũng rất thông minh, chị may mắn quá đi!"
Chị hai nghe xong, lập tức quở trách cô bé, "Con bé nhóc con nhà em, tuổi của em yêu đương thì nhà ai cũng không quan trọng, đợi đến tuổi này của bọn chị ấy à, em sẽ biết, cho dù em không tìm được ai có của cải tương đương với nhà mình, ít nhất thì cũng phải tìm anh nào giỏi giang làm ở Trung Hoàn* chứ? Nếu không thì đưa ra ngoài chẳng có chút mặt mũi nào. Đẹp trai thì làm được gì chứ, đẹp trai cũng không thể làm cơm ăn."
(*) Trung Hoàn: là khu thương mại trung tâm của Hồng Kông.
"Cứu mạng, ai nói làm ở Trung Hoàn thì chắc chắn sẽ là đàn ông giỏi giang chứ? Rõ ràng là toàn là mấy anh SA* hận không thể gào lên bắt chị mua túi mà!"
(*) SA: là viết tắt của Sales Assistant (trợ lý bán hàng).
Em út nghe xong thì la to phản đối, cũng tỏ ra cực kỳ không tán đồng với ý kiến của mọi người trong phòng khách.
Chị hai không phản bác được, muốn chuyển chủ đề sang bạn trai Lê Xán, lúc quay đầu thì bỗng nhìn thấy bà Tôn Vi giẫm lên giày cao gót, đi từ cửa chính đến đây.
Thế là chị ấy vội vàng gọi trước một tiếng, "Chào cô ạ."
Một hàng cậu ấm cô chiêu trong phòng khách nghe thấy câu này cũng rối rít xoay người, hô: "Chào cô ạ."
Chỉ có Lê Xán ngồi tại chỗ nhìn bà Tôn Vi càng đi càng gần, bỗng... lòng bàn tay lại hơi căng thẳng.
Bà Tôn Vi tự nhiên cũng liếc nhìn con gái mình trong mấy đứa, bà gật đầu với những người khác, sau đó nhìn Lê Xán, nói: "Đến rồi? Theo mẹ lên thư phòng trên tầng."
Chuyện đã trong dự liệu.
Lê Xán chỉ có thể căng da đầu, không thể không đi lên tầng với bà trong ánh mắt chằm chằm của một đám người phía dưới.
Cô cho rằng, chuyện đầu tiên mà bà Tôn Vi muốn nói với mình chính là Thiệu Khinh Yến.
Không ngờ, sau khi cô vào thư phòng theo bà, bà Tôn Vi lại lấy một tập tài liệu từ trong ngăn kéo ra trước.
"Đây là một quỹ mà mẹ và ông ngoại mới làm cho con, con xem qua một chút rồi ký tên đi." Bà nói.
Quỹ?
Lê Xán hơi khựng lại, nhận lấy tài liệu mà bà Tôn Vi đưa cho mình.
Mấy năm nay, từ lúc cô dần trưởng thành, quả thực là cô không ngừng nhận được đủ loại tài sản từ trong nhà, dù là làm quỹ từ thiện cho cô cũng được, hay là toà nhà được đặt tên cô cũng tốt, lại thêm thỉnh thoảng Lê Đàm lại chia cho cô một ít cổ phần, đừng nói là đời này, có cho cô ba đời thì có lẽ Lê Xán cũng không tiêu hết tiền được.
"Sao lại cho con quỹ?"
Tôn Vi liếc cô một cái, "Cho con đồ con còn không vui? Chẳng lẽ muốn mẹ mở to mắt nhìn con ở bên cái thằng cùng đinh, tiền cũng bị người ta trộm đi mất sao?"
"..."
Quả nhiên, nói đến cuối cùng vẫn là chuyện của Thiệu Khinh Yến.
Lê Xán không vội ký tên lên mấy giấy tờ này, mà ngồi thẳng người lên, nói năng đàng hoàng với bà Tôn Vi, "Mẹ, bây giờ con đã nghĩ cặn kẽ rồi, nghĩ rất rõ ràng, con không quên anh ấy được, đúng là con muốn ở bên anh ấy, cho dù mẹ ép con thế nào cũng được..."
"Ép con cũng vô dụng, bây giờ mẹ nên tịch thu hết giấy tờ của con, để con ở Hồng Kông cả đời, không được đi đâu!"
Tôn Vi híp mắt lại, không nhịn được lại trừng cô một cái.
Phải, sáng hôm qua bà đã nhìn thấy bảng tin của Lê Xán mới biết được chuyện Lê Xán và Thiệu Khinh Yến lại ở bên nhau lần nữa.
Thiệu Khinh Yến.
Đã nhiều năm như thế, Tôn Vi vẫn mãi không quên được cái tên này, cả gương mặt đó.
Vì Lê Xán, cũng vì Trần Mẫn.
Bà nhớ lại bộ dạng mình năm ấy gọi điện sỉ nhục người ta, cho đến tận bây giờ, bà Tôn Vi vẫn không nhận ra được chỗ sai của mình.
Cho dù cậu ta không phải con riêng, nhưng cậu ta vẫn là con trai của Trần Hoằng, cậu ta vẫn nghèo đến nỗi không có chút vốn liếng nào, đó là tội lỗi.
Con trai của Trần Hoằng, ai mà biết được tương lai cậu ta có giống Trần Hoằng hay không, là một con sói mắt trắng vong ơn phụ nghĩa, không có chút của cải nào, vậy chẳng phải là người ăn bám sao?
Hai điều này, bất kể điều nào cũng không thể khiến bà Tôn Vi chủ động chấp nhận chuyện tình cảm này.
Huống chi lúc đó Lê Xán mới có 18 tuổi. 18 tuổi, tuổi như hoa, rất dễ bị đàn ông lừa gạt, sau đó đi lạc lối.
Nhưng may mắn là, xem ra chàng trai đó vẫn tự mình biết mình, đồng thời cũng có chút tự trọng, bà chưa nói được mấy câu đã nghe thấy cậu ta đồng ý với bà, hơn nữa còn từ chối chuyện bà nói sẽ chi trả hết tiền sinh hoạt lên đại học của cậu ta.
Hôm qua sau khi Tôn Vi nhìn thấy tấm ảnh đó, bà đã suy nghĩ rất lâu.
Sau đó bảo người đi điều tra cuộc sống mấy năm nay của Thiệu Khinh Yến.
Mấy năm trước, Trần Mẫn và Trần Hoằng đã ly hôn, bà cho rằng, bất kể thế nào, Thiệu Khinh Yến cũng là con trai của Trần Hoằng, ông ta ly hôn với Trần Mẫn, được chia nhiều tài sản như vậy, thế nào thì ít nhất cậu ta cũng sống cuộc sống như công tử.
Nhưng không.
Tài liệu điều tra được cho thấy, cậu ta và mẹ cậu ta vẫn ở trong con ngõ gần đường Hoành Sơn, nhiều năm đến vậy, cho dù là lên đại học hay đi trao đổi ở nước ngoài đều dựa vào tiền tự mình kiếm được.
Cậu ta không hề tiêu một đồng nào của Trần Hoằng.
Như vậy lại khiến Tôn Vi có chút xem trọng cậu ta.
Nhưng cũng chỉ xem trọng một chút, còn lâu mới đến nỗi thừa nhận cậu ta là con rể mình.
Trước khi Lê Xán xuống Hồng Kông, thực ra cô đã nghĩ đến ngàn vạn cục diện giằng co giữa mình và bà Tôn Vi vì Thiệu Khinh Yến, cái nào cũng là cảnh tượng cuồng loạn, không chết thì không thôi, không có cảnh nào là cô đứng trước mặt bà Tôn Vi, thế mà lại á khẩu không trả lời được, trầm mặc đến nỗi không biết tiếp theo mình phải nói gì...
Cô đang nghĩ rốt cuộc lời này của bà Tôn Vi có ý gì.
"Mẹ, thế là mẹ đồng ý..."
Cô thử thăm dò hỏi.
"Con nghĩ hay lắm!"
Tôn Vi lập tức cắt lời cô.
"Mẹ hỏi con, bây giờ nó có tài sản gì?"
"..."
"Chắc là ít nhất khoảng mấy triệu?"
Lê Xán vừa mới bắt đầu lại với Thiệu Khinh Yến, sao có thể biết được của cải nhà anh, chỉ có thể đoán từ cảm nhận mấy ngày gần đây mình nhìn thấy.
Tôn Vi nghe được, quả nhiên là một tiếng giễu cợt.
Là sự khinh miệt tr*n tr**, cùng nụ cười đầy coi thường.
"Con có biết cái quỹ mẹ và ông ngoại cho con giá trị bao nhiêu không?" Bà lại hỏi.
Lê Xán cúi đầu: "Con không muốn biết."
"Lê Xán!" Tôn Vi hơi nâng giọng lên.
"Bây giờ con đã lớn rồi, mẹ không thể can thiệp vào chuyện yêu đương của con như trước nữa, nhưng con phải nhớ rõ, yêu đương là yêu đương, kết hôn là kết hôn, đây là hai chuyện khác nhau. Con muốn yêu đương tự do, mẹ không xen vào, nhưng nếu con muốn kết hôn, thì cửa ải của mẹ và bố con, mức thấp nhất là một trăm triệu."
"Mẹ, mẹ nói gì cơ?" Lê Xán có hơi không thể tin nổi.
Tôn Vi lại cảm thấy chẳng có chút vấn đề nào, "Tài sản của nhà chúng ta có bao nhiêu, trong lòng con tự hiểu rõ, người đàn ông kết hôn cùng với con, sau này có thể nhận được bao nhiêu tài nguyên, trong lòng con cũng tự hiểu rõ. Con còn giới thiệu cả anh con với Cố Truyền Minh cho nó rồi, sao, 3 năm, 5 năm, nó hùn vốn mở công ty cùng người ta, chẳng lẽ ngay cả một trăm triệu cũng không lấy ra nổi làm sính lễ à?"
"Huống chi..." Đuôi mắt bà Tôn Vi nhếch lên, nói trào phúng, "Không phải nó còn có bố sao? Trần Hoằng và dì Trần Mẫn của con ly hôn chia bao nhiêu tài sản, đâu phải con không biết, nếu nó kết hôn với con, ở bên con cả đời thật, không đủ tiền thì bảo nó đi tìm Trần Hoằng đi, con trai duy nhất kết hôn, chẳng lẽ Trần Hoằng lại không giúp nó chút tiền sính lễ sao?"
"Mẹ!"
Lê Xán giận dữ đến nỗi đứng ngay khỏi ghế.
Ai nói cô và bà Tôn Vi cãi nhau không phải là cục diện cuồng loạn chứ?
Đây không phải sao?
"Lúc trước chính là họ Trần chê nghèo yêu giàu, bỏ rơi mẹ con anh ấy, sao mẹ có thể nói ra mấy lời như thế, bảo anh ấy đi tìm họ Trần chứ?"
"Không muốn tìm họ Trần thì tự cố gắng đi, các con cũng không phải yêu đến muốn sống muốn chết, ngày mai phải kết hôn, mẹ cũng không ép nó ngày mai lập tức phải lấy ra một trăm triệu. Điều kiện bày ra đó, khi nào nó làm được thì hãy đến nói chuyện bước tiếp theo với chúng ta, chẳng phải chuyện này rất hợp tình hợp lý hay sao?"
Bà Tôn Vi đã ngồi trên bàn đàm phàm từ rất lâu, lúc nói đến điều kiện, thật sự là khá thoải mái và bình tĩnh.
Lê Xán đột nhiên cảm thấy mình không còn lời gì để nói.
Phải, thực ra đến giờ cô và Thiệu Khinh Yến cũng chưa đến mức muốn nói chuyện cưới gả.
Chỉ là bà Tôn Vi thẳng thừng bày điều kiện ra như vậy, khiến vô hình cô nhiều thêm một chiếc gông xiềng, sau này nhìn Thiệu Khinh Yến, cô sẽ không tự giác được mà nghĩ đến tài sản của anh, nghĩ rốt cuộc anh có thể kiếm được một trăm triệu hay không, hoặc lả, rốt cuộc anh có bằng lòng kiếm một trăm triệu, sau đó cho cô hết tất cả, xem như sính lễ hay không.
Nói chuyện với bà Tôn Vi, chuyện đương nhiên là tan rã trong không vui.
...
Buổi trưa, sau khi Thiệu Khinh Yến đưa Lê Xán lên máy bay thì lại lần nữa về công ty đi làm.
Mấy hôm nay, chuyện của công ty cũng chuẩn bị xong xuôi, sắp đến Tết, bốn phía trên đường toàn là không khí vui mừng, hân hoan.
Anh mua một cốc cà phê nóng ở dưới công ty, tạm thời không có ý định nghỉ ngơi buổi trưa.
Cầm cốc cà phê đi về hướng cổng swing, bên cạnh cổng swing là một bóng hình khá quen đang đứng sừng sững.
Anh không để ý.
Mãi đến khi bóng hình đó chậm rãi đến gần anh, cuối cùng đứng trước mặt anh.
"Khinh Yến."
Trần Hoằng mặc chiếc áo khoác màu đen, chiều cao và vóc dáng cũng na ná Thiệu Khinh Yến.
Ông ta đứng trước mặt Thiệu Khinh Yến, trên gương mặt mang theo nụ cười.
"Lâu rồi không gặp, bố đến chúc mừng năm mới cho con."
Ông ta nhìn Thiệu Khinh Yến, toàn thân khí chất nho nhã, nói.
