Bố.
Từ khi còn nhỏ, Thiệu Khinh Yến đã từng hỏi bà Thiệu Thấm Phương, vì sao con nhà khác có bố, mà mình lại không có?
Bà Thiệu Thấm Phương nói cho anh biết: "Vì bố của con đã mất rồi."
Mất rồi.
Đúng vậy.
Bà Thiệu Thấm Phương bước ra hoàn toàn khỏi bóng tối, trước giờ đều cho rằng chồng mình đã chết.
Mà khi đó Thiệu Khinh Yến bé nhỏ, đương nhiên bất kể có thông minh sớm cỡ nào cũng không hiểu từ "mất rồi" trong lời mẹ nói nghĩa là sao.
Anh chỉ coi bố mình đã mất thật rồi.
Mất ở Đông Bắc, mất từ lúc anh còn chưa ra đời.
Thế là Thiệu Khinh Yến cũng bắt đầu ý thức được, trong nhà mình là người đàn ông duy nhất, mình phải lớn lên nhanh một chút mới có thể bảo vệ mẹ, bảo vệ bà ngoại cho tốt.
Trong ký ức của Thiệu Khinh Yến, trước khi anh và mẹ đến ở con ngõ nhỏ gần đường Hoành Sơn, thực ra còn ở nơi khác một thời gian.
Bây giờ Thiệu Khinh Yến cũng không nói được là chỗ nào.
Chỉ nhớ là rất cũ, rất âm u, rất ẩm ướt.
Anh và mẹ, còn có bà ngoại, ba người cùng nhau chen chúc trong cái phòng ngủ nhỏ như gác xép. Ban ngày thì nấu ăn và dùng bữa ngay bên dưới gác xép, tối đến thì cùng nhau leo lên gác xép để ngủ.
Gác xép vô cùng hẹp, lúc đó Thiệu Khinh Yến chưa đến 6 tuổi, ngay cả eo cũng duỗi không thẳng, vừa bò lên cũng chỉ có thể ngồi hoặc nằm xuống.
Hằng ngày, anh đều phải làm bài tập trong trường mẫu giáo trên chiếc ghế đẩu.
Lúc đó trong nhà không có được một cái bàn đàng hoàng, cho nên mỗi cuối tuần, anh đều đeo ba lô trên lưng, đến thư viện gần đó làm bài tập.
Vì trong thư viện có bàn rất lớn, còn có các loại sách bên ngoài mà trong nhà không có.
Mãi cho đến 6 tuổi đổ về trước, Thiệu Khinh Yến đều sống như thế.
Sau 6 tuổi, bà ngoại qua đời.
Mẹ mới đưa anh chuyển vào trong con ngõ gần đường Hoành Sơn bây giờ.
Căn nhà đó, thật ra bà ngoại và mẹ đã nhìn được từ lâu, định cuối năm cùng chuyển qua đó, vì anh sắp lên tiểu học rồi, chỗ đó cách trường học rất gần, còn có rất nhiều bạn bè bằng tuổi anh.
Nhưng bọn họ không ai ngờ, bà ngoại lại đi ngay trước Tết.
Có lẽ là vì hồi bé vất vả không dám nghĩ lại, có lẽ là vì bà ngoại qua đời, tóm lại trong ký ức trước 6 tuổi của Thiệu Khinh Yến, bầu trời luôn tối tăm mờ mịt, dường như đi đến đâu cũng bị bao phủ một tầng mây đen.
Sau khi đến đường Hoành Sơn, cuộc sống cũng coi như khá hơn một chút.
Nhưng cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Nhà thì thuê, đã tiêu gần hết nửa tiền mà trong nhà tích cóp được.
Ngày nào mẹ cũng đi sớm về tối, đi làm quần áo cho người ta, tiền đều là do bà khổ cực đạp máy may từng chút một mà kiếm được.
Thiệu Khinh Yến tuổi còn nhỏ, từ nhỏ không những đã học được cách tiết kiệm mà còn học nhặt phế liệu.
Lon nước, chai nhựa, giấy vụn, sắt vụn,... Quãng đường từ cửa nhà đến cổng trường, chỉ là là chỗ Thiệu Khinh Yến đi qua, anh đều sẽ cúi đầu cả đường nhìn xem dưới đất có gì có thể nhặt được không.
Khi đó sắt vụn có giá hơn bây giờ, cho nên thỉnh thoảng cuối tuần, anh làm xong bài tập sớm rồi còn có thể ra ngoài đường đi chơi, chính là vì nhặt sắt vụn.
Nếu vô tình gặp được người cần phát tờ rơi trên cầu vượt, thế thì đối với Thiệu Khinh Yến hồi tiểu học mà nói thì quả thực là một nét từ trên trời rơi xuống.
Vì tiền phát tờ rơi một ngày là 20 tệ. 20 tệ đã đủ cho tiền cơm cả ngày của hai mẹ con bọn họ.
Nhưng khi đó, Trần Hoằng ông ta đang làm gì?
Thiệu Khinh Yến không dám nghĩ thêm.
Chắc là nói chuyện thi ca, hội họa với cô vợ mới cưới ở Bắc Thành của ông ta.
Lần đầu tiên Trần Hoằng đến tìm anh, anh còn đang học lớp 11.
Cho dù từ nhỏ trong nhà đã rất nghèo, nhưng Thiệu Khinh Yến cũng không chịu thua kém, từ tiểu học cho đến cấp 2, lại đến cấp 3, lần nào thi anh cũng đứng đầu lớn, thậm chí là đứng đầu toàn trường.
Từ cấp 2, học kỳ nào ở trường cũng có danh sách học bổng, trước giờ, Thiệu Khinh Yến cũng không để mất suất học bổng của học kỳ nào.
Cũng từ mấy năm đó, cuộc sống trong nhà mới bắt đầu khấm khá hơn một chút.
Năm lớp 11, Trần Hoằng đến trường học tìm anh.
Ông ta đứng trước mặt anh, nói ông ta là bố của anh, còn nói chính xác tên và gần đúng ngày sinh của anh.
Trước hôm đó, thật sự Thiệu Khinh Yến cũng không dám nghĩ, thế mà bố mình còn sống, thế mà còn mặc áo vest giày da, sống trong tứ hợp viện giá trị liên thành ở Bắc Thành, ngày nào cũng nói chuyện làm ăn mấy triệu với người khác.
Ông ta có vợ của mình, có sự nghiệp ngày càng đi lên, có biệt thự và tứ hợp viện, thậm chí còn vẻ vang, lịch lãm bước lên các tờ báo lớn, các trang đầu của tin tức truyền thông bằng đủ các loại lý do.
Nghe nói ông ta cùng làm ở Bảo tàng Mỹ thuật với nhà vợ.
Đó là Bảo tàng Mỹ thuật tư nhân nổi tiếng nhất ở Bắc Thành.
Ngày nào ra vào cũng là đủ loại nhân vật nổi tiếng thường thấy trên báo chí và mạng xã hội.
Hôm ấy, ông ta đứng trước mặt Thiệu Khinh Yến, nói xin lỗi mẹ con bọn họ, nói từ nay về sau, ông ta có thể gánh vác tất cả tiền sinh hoạt, học phí của bọn họ.
Ông ta còn nói thi đại học trong nước quá vất vả, ông ta có thể bỏ tiền ra đưa Thiệu Khinh Yến ra nước ngoài.
Ông ta trải nghiệm đủ phong hoa tuyết nguyệt, cuối cùng lúc biết mình còn có một đứa con trai, cũng muốn bảo nó sống cuộc sống mà bình thường ông ta vẫn sống.
Nhưng Thiệu Khinh Yến từ chối.
Anh có thể sống cuộc sống mình muốn bằng bất cứ cách nào, nhưng tuyệt đối không thể dựa vào Trần Hoằng.
Trong mắt Thiệu Khinh Yến, bất kể ai có lương tâm cũng sẽ không bỏ rơi người yêu mình đã ở bên nhau nhiều năm, bỏ rơi đứa con có thể đã có vào lúc đó.
Nghĩ đến đây, cuối cùng khuôn mặt hiếm khi lạnh lùng của anh cũng khẽ động đậy, lạnh như băng nhìn người trước mặt.
"Cảm ơn, tôi nhận lời chúc năm mới rồi."
Sau đó quay đầu, xoay người định rời đi.
"Khinh Yến!"
Trần Hoằng lại nhanh chóng đưa tay ra ngăn cản ông ta.
Hôm nay ông ta mặc chiếc áo khoác nho nhã, đậm chất Trung Quốc, người đã hơn 50 tuổi nhưng trông tinh thần vẫn rất phấn chấn.
Ông ta đưa cái túi cầm trong tay cho Thiệu Khinh Yến, "Hai hôm nữa bố đi nghỉ ở nước ngoài, trước khi đi muốn đến thăm con một chút, tặng quà năm mới cho con. Vừa nãy bố còn qua chỗ mẹ con, nhưng không khéo là bà ấy không ở nhà..."
"À." Thiệu Khinh Yến bình tĩnh đáp lại, không có biểu cảm nào dư thừa.
Trần Hoằng hơi dừng lại.
"Khinh Yến, đây là quà năm mới tặng con." Ông ta thử thăm dò đưa quà trước, mong anh có thể nhận lấy.
Nhưng Thiệu Khinh Yến không thèm nhìn một cái.
"Cảm ơn, nhận tấm lòng là được, tôi không muốn nhận quà."
"Khinh Yến!" Trần Hoằng nhìn dáng vẻ Thiệu Khinh Yến bướng bỉnh, không chịu cúi đầu giống hệt Thiệu Thấm Phương.
"Con đừng có giống như mẹ con!"
"Mẹ tôi thế nào?"
Thiệu Khinh Yến nhấc mắt lên, khuôn mặt xưa nay hoà nhã hiếm khi có lúc tức giận.
Nhưng Trần Hoằng lại nhắc đến mẹ anh.
Trên đời này, bất kể là ai cũng có thể nhắc đến mẹ của Thiệu Khinh Yến trước mặt anh, chỉ có Trần Hoằng là không thể.
Ông ta không xứng.
Anh nhìn chằm chằm vào Trần Hoằng, y hệt năm đó lúc anh mới biết được mình thật sự có bố, ông ta mặt mũi hớn hở đứng trước mặt mình.
"Khi đó ông đã chọn rời đi thì đi cho khuất mắt, bây giờ quay lại sẽ chỉ khiến tôi càng thêm xem thường ông." Anh phỉ nhổ Trần Hoằng.
"Khinh Yến..."
"Mấy năm nay, tôi và mẹ vẫn sống rất tốt, không cần ông đến chỉ tay năm ngón, mấy đồng tiền đó của ông, chỉ cần ông cầm thấy yên lòng là được, còn tôi và mẹ tôi không cần một đồng nào, lúc trước không cần, sau này cũng không cần, sau này ông cũng đừng đến tìm chúng tôi nữa, nếu không thì tôi sẽ lập tức báo công an ngay đấy."
"Khinh Yến, con đừng cố chấp như vậy, con là con trai duy nhất của bố..."
"Tôi là con trai duy nhất của ông thì phải chấp nhận ông tham phú phụ bần, bỏ rơi vợ con bám víu đại gia để có tiền sao?"
Vẫn còn ở nơi công cộng ngay dưới tòa nhà văn phòng.
Còn là giờ nghỉ trưa người đến người đi tấp nập.
Nếu không phải đã cực kỳ chán ghét, chắc chắn Thiệu Khinh Yến sẽ không bao giờ không chừa lại cho Trần Hoằng một chút sĩ diện nào ở nơi công cộng như thế này.
Thấy ai đi ngang qua cũng tò mò nhìn mình, dường như đời này, Trần Hoằng chưa từng có khoảnh khắc nào mất mặt đến thế.
"Khinh Yến, con không hiểu, con không hiểu tình hình lúc đó, con cũng không hiểu vì sao bố lại đi, chuyện khi ấy, đổi lại là con, con cũng không chấp nhận được như thế thôi!" Ông ta sốt ruột đến nỗi nói năng lộn xộn.
"Thế tại sao bây giờ ông lại chấp nhận được?" Thiệu Khinh Yến nhìn ông ta vô cùng châm chọc.
"Vì ông đã nhận được tiền của người phụ nữ khác sao?"
"Vì cuộc sống của ông đã giàu có đến nỗi không cần lo lắng điều gì sao?"
"Xin lỗi, tôi và mẹ tôi, thật sự không cần mấy thứ này."
Không định nói nhiều với ông ta nữa, Thiệu Khinh Yến cầm cà phê của mình, xoay người lại lần nữa đi về phía cổng swing dẫn đến thang máy văn phòng.
Trần Hoằng hít sâu một hơi, đỏ mặt tía tai xong vẫn còn chọn đuổi theo kéo ống tay áo của anh.
"Khinh Yến, con thật sự không xem quà bố tặng con rồi lại đi sao?" Ông ta hỏi.
Đó là căn biệt thự ông ta mới mua năm ngoái ở Vân Thành sau khi ly hôn với Trần Mẫn. Sau khi biết được chuyện Thiệu Khinh Yến về nước, muốn phát triển sự nghiệp của mình ở Vân Thành, ông ta nghĩ, tặng căn biệt thự này cho nó thì không còn gì phù hợp hơn.
Nhiều năm như vậy, nhưng ông ta và Trần Mẫn không có con.
Thiệu Khinh Yến là đứa con duy nhất của ông ta.
Thiệu Khinh Yến dừng bước lại.
Sau đó, không khỏi lại nhớ đến hình ảnh mình khi còn bé.
Là cảnh anh được bà ngoại ôm ngồi lên chân, học viết đi viết lại tên của mình.
"Bà ngoại, tại sao con lại tên là Thiệu Khinh Yến?"
"Yến ấy, là bữa tiệc, yến tiệc, là từ chỉ sự phú quý an nhàn, hưởng thụ vinh hoa."
"Sao lại tên là Thiệu Khinh Yến à, là vì bà và mẹ con mong con có thể ngay thẳng, mỗi bước đi là một dấu chân, bất kể làm người hay làm việc gì cũng không phụ lương tâm của mình. Đừng vì vinh hoa phú quý nhất thời mà mê đắm, cũng đừng dễ dàng xem trọng những người ham hưởng thụ, vì vinh hoa phú quý mà vứt bỏ lương tri của mình."
"Khinh Yến, thực ra bà ngoại không có yêu cầu gì với con, chúng ta cứ làm người cho đàng hoàng, làm người xứng đáng với mình, thế là đủ rồi."
"Làm người xứng đáng với mình, thế là đủ rồi."
Thiệu Khinh Yến đứng tại chỗ, không hiểu sao khoé mắt lại chua xót. Anh khó chịu giật giật ấn đường, sau đó dứt khoát hất tay Trần Hoằng đang túm vạt áo mình ra.
Anh đi qua cổng swing, đi thẳng đến cửa thang máy, không hề quay đầu nhìn Trần Hoằng một chút nào.
Tựa như cho dù trong túi ông ta là căn biệt thự giá trị đắt đỏ, hay là lập tức có tờ chi phiếu một trăm triệu, anh cũng sẽ không chớp mắt, cũng sẽ không quay đầu nói thêm với ông ta một câu nào.
"Ting" một tiếng, là thang máy từ trên lầu đi xuống, ngừng trước mặt anh.
Thiệu Khinh Yến nhấc chân vào trong, cuối cùng biến mất hoàn toàn trong ánh mắt của Trần Hoằng.
Đúng lúc Lê Xán gửi cho anh một tin nhắn mới trong điện thoại.
Anh mở WeChat, trông thấy một bức ảnh chụp cô đã ngồi lên máy bay.
[Sắp bay rồi.]
Tin nhắn chỉ có ba chữ.
Vô cùng phù hợp với thiết lập nhân vật lạnh lùng bình thường của cô chiêu.
Nhưng Thiệu Khinh Yến nhìn chăm chú vào ba chữ ấy, còn có bức ảnh cô tiện tay chụp, bất giác cười khẽ mà chính mình cũng không phát hiện ra.
Sợ cô sắp phải tắt mạng, anh mở bàn phím, cũng trả lời cô ngay.
[Được, lên đường bình an.]
Đối phương nhanh chóng trả lời lại.
[Gặp ở Hồng Kông?]
Dường như đang xem xem anh có đi Hồng Kông hay không.
Thiệu Khinh Yến cúi đầu, nhìn mấy chữ tin nhắn ngắn ngủi.
Lại nở nụ cười nữa xong, cuối cùng anh đồng ý trả lời lại Lê Xán:
[Được, gặp ở Hồng Kông.]
