Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 64



Những ngày tháng ở Hồng Kông của Lê Xán cũng không được vui vẻ lắm.

Chuyện một trăm triệu, đương nhiên là cô sẽ không nói với Thiệu Khinh Yến.

Ngày thì cô bị nhóm các anh chị họ kéo ra ngoài chơi, tối thì như không có chuyện gì, gọi video trò chuyện với Thiệu Khinh Yến trong phòng ngủ.

Đôi khi, hai người sẽ nói cho đối phương biết hôm nay mình đã làm những gì, đôi khi cũng chỉ treo máy, bên này Lê Xán chơi game của mình, bên kia Thiệu Khinh Yến bận bịu tăng ca công việc.

Mãi cho đến tối 30 Tết.

30 Tết, cuối cùng Thiệu Khinh Yến cũng không cần phải đi làm, sáng sớm đã về con ngõ gần đường Hoành Sơn, giúp bà Thiệu Thấm Phương cùng chuẩn bị mấy việc năm mới.

Lê Xán thì phải tập hợp với cả nhà, gặp gỡ, nói lời chúc với các trưởng bối, cho nên cả ngày cũng không có lúc nào nhàn rỗi.

Chờ mãi đến lúc tối, cơm nước xong xuôi, nhận hết lì xì, cuối cùng cô mới rảnh rỗi về phòng mình nghỉ ngơi một lúc, chuyện đầu tiên khi về phòng là gọi video với Thiệu Khinh Yến, đồng thời nói với anh: "Chúc mừng năm mới!"

Cô nằm sấp trên giường mình, hai tay chống cằm làm cho đầu tròn tròn, trông như một đóa hoa hướng dương rạng rỡ.

Thiệu Khinh Yến ngồi bên chiếc bàn học ngày xưa của mình, nhìn Lê Xán trong video, đôi mắt không nhịn được cười đến nỗi cong thành vầng trăng lưỡi liềm.

"Chúc mừng năm mới, Lê Xán." Anh cũng nói.

"Cho anh xem lì xì tối nay em nhận được này."

Mặc dù bình thường, Lê Xán rất ghét hành vi khoe tiền, nhưng hôm nay là năm mới, năm mới mà, khoe nhiều lì xì trong mắt cô cũng không tính là quá đáng.

Cô lắc lắc lì xì với đủ loại hình dáng, màu sắc mà tối nay mình nhận được trước mặt Thiệu Khinh Yến, sau đó nói cho anh biết: "Hôm nay em nhận được không dưới hai mươi cái lì xì, cái nào cũng dày cỡ này này."

Như để tỏ ra rất dày, cô còn đặt ngón cái và ngón trỏ lên phía ngoài lì xì, ra dấu cho anh xem.

Thiệu Khinh Yến xem nghiêm túc, không ngừng bình luận: "Phải, thật sự rất dày."

"Thế Thiệu Khinh Yến, lì xì của em đâu?"

Lê Xán khoe khoang hết mấy cái lì xì kia xong, cuối cùng đôi mắt lại sáng lên nhìn Thiệu Khinh Yến chăm chú.

Thiệu Khinh Yến thấy bộ dáng lộ liễu của cô, lại không nhịn được cong khoé miệng lên.

Anh lấy ra một bao lì xì mà mình đã chuẩn bị từ lâu trong ngăn kéo, nâng lên cho cô nhìn.

"Anh đã mua vé máy bay mùng 2 Tết rồi." Cuối cùng, anh nói, "Chờ anh đến thì tự tay đưa cho em."

"Mùng 2 Tết?" Lê Xán nhướn mày, hiển nhiên là giờ bị bất ngờ, "Mùng 2 Tết anh sẽ đến sao?"

"Ừm."'

Sinh nhật Lê Xán là vào mùng 5, Thiệu Khinh Yến và Lê Xán đã quen biết lâu như vậy nhưng còn chưa có dịp đón sinh nhật với cô.

Sinh nhật của anh cũng vậy, không có lần nào là đón với Lê Xán.

Chỉ có duy nhất một lần sắp ăn sinh nhật với nhau, cuối cùng lại bị huỷ ở đêm mưa đó.

Mùng 2 đến Hồng Kông, xem pháo hoa ở cảng Victoria với Lê Xán, mùng 5 ăn sinh nhật cô, mùng 6 lại về Vân Thành, đại khái đây là kế hoạch trong Tết Âm lịch của Thiệu Khinh Yến.

Đối với kế hoạch này, đương nhiên là Lê Xán khá hài lòng.

Vốn dĩ cô chỉ đoán Thiệu Khinh Yến sẽ đến hôm sinh nhật mình, không ngờ anh lại đến sớm vào mùng 2.

Mùng 2 Tết, như kế hoạch của Thiệu Khinh Yến thì bọn họ còn kịp xem pháo hoa ở cảng Victoria cùng nhau.

Về pháo hoa ở cảng Victoria, so sánh với truyện cổ tích lãng mạn gì đó thì đối với Lê Xán mà nói, lại giống như một loại nghi thức từ khi cô còn bé.

Chỉ cần là người trong danh sách bạn bè của Lê Xán hiểu rõ thì mỗi mùng 2 Tết hằng năm, đều có thể nhìn thấy cô đăng một bức ảnh xem pháo hoa ở cảng Victoria của Hồng Kông.

Góc chụp năm nào cũng khác nhau, nhưng năm nào cũng có.

Lần đầu tiên Thiệu Khinh Yến nhìn thấy ảnh pháo hoa của Lê Xán là ở bảng tin của Lâm Gia Giai.

Lúc ấy, anh vẫn chưa kết bạn với Lê Xán, cô gái trong bức ảnh trắng đến chói mắt, mặc một chiếc áo khoác len cashmere màu hồng nhạt, đứng giữa ống kính.

Sau cô là toàn cảnh đêm của cảng Victoria, Hồng Kông, pháo hoa nở rực rỡ trên bầu trời, đằng sau nữa còn có nhà cao tầng san sát nối tiếp nhau và núi non trùng điệp phía xa xa.

Khi đó anh cho rằng đây chỉ là pháo hoa tình cờ được bắn lên, mãi đến sau này anh thêm WeChat của Lê Xán mới biết được, thì ra không phải cô có mỗi lần đó, Tết năm nào cô cũng ở Hồng Kông.

Đó là quê hương thứ hai của cô, ở đâu cũng có doanh nghiệp của gia tộc nhà bọn họ.

Từ lúc chưa chính thức quen biết Lê Xán, Thiệu Khinh Yến đã sớm hiểu rõ khoảng cách giữa mình và nàng công chúa ấy qua những lần tiếp xúc và những bức ảnh.

Chỉ là lúc đó dù sao cũng còn trẻ, nên chưa bao giờ nghĩ đến những thứ ngoài tình cảm.

...

Hai người cùng gọi video, nói chuyện khoảng hơn nửa tiếng.

Nửa tiếng sau, cửa phòng Lê Xán bị gõ.

Là bà Tôn Vi ở ngoài giục cô xuống trực đêm, quy củ của nhà họ Tôn là đêm giao thừa tất cả phải ngồi quây quần bên nhau.

Lê Xán hết cách, chỉ có thể cúp điện thoại trước rồi xuống phòng khách dưới tầng.

Chỉ là không biết có phải vừa nói chuyện điện thoại với Thiệu Khinh Yến xong hay không mà bây giờ cô xuống tầng, bước chân đã nhẹ nhàng hơn trước đó rất nhiều.

...

Thiệu Khinh Yến cúp điện thoại với Lê Xán xong cũng đi thẳng ra khỏi phòng, định xem "Đêm hội mùa xuân" một lúc với bà Thiệu Thấm Phương.

Chỉ là không ngờ, anh ra ngoài còn chưa ngồi được bao lâu thì Đào Cảnh Nhiên đã nổ súng vào điện thoại của anh.

"Alo? Học sinh giỏi, tối có đến quán bar không?"

Nhiều năm như vậy, anh ấy vẫn quen gọi Thiệu Khinh Yến là "Học sinh giỏi".

Nhưng tối nay là giao thừa, Thiệu Khinh Yến không nghĩ ra được là sao anh ấy lại gọi cho mình vào lúc này, hỏi mình có đến quán bar hay không.

Anh đang muốn từ chối Đào Cảnh Nhiên, vừa nghĩ thế thì Đào Cảnh Nhiên lập tức giải thích lý do: "Tôi vừa mới ra ngoài thì gặp sếp Vương của Khoa học Kỹ thuật Phổ Sơn, tôi muốn nói chuyện với anh ta nên đi theo đến quán bar. Cậu có đến không? Có phải gần đây công ty cậu cũng để ý đến bọn họ không? Nhưng bây giờ vẫn còn chưa ra tay, chắc là vì một mình không nuốt trôi phải không? Hay là hai công ty chúng ta hợp tác, thử nuốt chửng họ xem sao?"

Thiệu Khinh Yến nghe xong lý do, ngồi tại chỗ suy nghĩ chừng hai giây.

Sau đó lời từ chối bị nuốt vào trong bụng, anh lập tức đứng dậy, nói với bà Thiệu Thấm Phương: "Con có chút việc, cần phải ra ngoài một chuyến, có lẽ sẽ về muộn, đến lúc đó mẹ không cần chờ con, thức đến 12 giờ thì mẹ ngủ trước là được."

"Haizzz..."

Thiệu Thấm Phương không biết anh muốn đi làm gì, nhưng nhìn bóng lưng vội vã của anh, trực giác bà đoán là chuyện gì đó rất quan trọng, chỉ có thể để mặc anh đi.

Đêm giao thừa, xe cộ trên đường không quá nhiều.

Suốt dọc đường không hề vượt tốc độ, Thiệu Khinh Yến vẫn dốc hết sức, chạy nhanh nhất có thể đến quán bar mà Đào Cảnh Nhiên đã nói.

"Học sinh giỏi!" Đào Cảnh Nhiên đã chờ anh ở cửa, thấy anh đến thì vội vàng vẫy tay với anh.

Kể từ khi biết Thiệu Khinh Yến là bạn trai của Lê Xán, có thể nói cảm giác của Đào Cảnh Nhiên với Thiệu Khinh Yến là thân càng thêm thân.

Anh ấy ôm lấy bả vai Thiệu Khinh Yến, tiếp tục bổ sung tình huống mà trên đường đi không kịp nói kỹ với anh.

Trao đổi gần hết tin tức mình có được trong tay, hai người kết bạn, cùng vào quán bar.

Sếp Vương của Khoa học Kỹ thuật Phổ Sơn cũng không ngờ đã đến đúng thời khắc giao thừa rồi mà còn có người lại chạy đến quán bar tìm mình nói chuyện làm ăn, cho nên lúc nhìn thấy hai người này cùng xuất hiện, quả thực rất bất ngờ.

Nhưng cũng đã gặp rồi, ngày tháng tốt đẹp của năm mới, giơ tay không đánh người đang cười, anh ta chỉ có thể vừa bị bọn họ lôi kéo uống rượu, vừa trò chuyện đầu tư sang năm cùng hai người.

Đến khi cùng tiễn người ta ở cửa quán bar với Đào Cảnh Nhiên, Thiệu Khinh Yến cúi đầu nhìn đồng hồ, đã hơn 11 giờ khuya rồi.

"Làm gì vậy, Xán Xán sẽ không gọi điện thoại kiểm tra cậu bất chợt chứ?" Hiển nhiên là Đào Cảnh Nhiên đã uống hơi nhiều, nhìn hành động cúi đầu xem đồng hồ của anh, không khỏi chê cười anh.

Thiệu Khinh Yến lắc đầu, nhớ ra hình như Lê Xán chưa bao giờ kiểm tra anh.

"Xán Xán yên tâm thế sao?" Đào Cảnh Nhiên rất tò mò, đứng trong gió lạnh cũng tỉnh rượu, lại không nhịn được nói vài câu trong lòng mình với Thiệu Khinh Yến.

"Nói thật nhé, lúc mới nhìn thấy Xán Xán đăng ảnh của hai người, người tôi cứ như mơ ấy, kiểu cảm thấy, haizz, sao ngoài mặt hai người bọn cậu trông thì không có gì cả, sao lại cua được nhau nhỉ? Ý là... cậu hiểu mà, tôi còn bắt đầu nghi ngờ đầu óc mình nữa cơ..."

"Nhưng mà, Xán Xán cũng khá tốt với cậu." Anh ấy nhận xét kỹ càng xong thì nói vậy.

"Con người Xán Xán ấy à, thích mạnh, nếu hôm nay cậu chỉ được cái mặt, thành tích lại quá kém, hoặc là, nhà cậu giàu, mà bản thân lại là đồ ăn hại, cậu ấy còn không nhìn cậu thêm một cái. Nhưng học sinh giỏi cậu không những đẹp trai, thành tích còn nổi bật như thế, hơn nữa tính cách, nói thế nào nhỉ... Lại kiên cường như vậy... Nói thật, cuối cùng Xán Xán có thể vừa ý cậu, dù tôi kinh ngạc nhưng cũng không thấy kỳ lạ chút nào."

Gò má anh ấy đỏ bừng, trông có vẻ uống nhiều thật.

Lời nói ra lại có thể khiến người ta nghe được, đúng là giống như xuất phát từ tấm lòng.

Thiệu Khinh Yến không khỏi vỗ vỗ vai anh ấy, nói với anh ấy câu "Cảm ơn."

Tối nay anh không uống nhiều rượu, giờ tình hình cũng khá hơn Đào Cảnh Nhiên, nhìn dáng vẻ anh ấy đứng đó như sắp ngủ, lại cố gắng hỏi anh ấy: "Có phải áo khoác của cậu vẫn còn ở trong quán bar không? Tôi giúp cậu đi lấy áo khoác, cậu đứng đây tự gọi tài xế lái xe hộ, tối về nhà sớm đi."

Đầu óc Đào Cảnh Nhiên nóng bừng, gật đầu, không biết có nghe vào lời anh nói hay không.

Lúc Thiệu Khinh Yến xoay người định vào quán bar lấy áo khoác giúp anh ấy thì anh ấy lại cười hì hì khoác lấy vai Thiệu Khinh Yến, "Không sao, tôi đi chung với cậu, tôi không uống nhiều đâu, chỉ là dễ đỏ mặt thôi."

"..."

Thiệu Khinh Yến chỉ có thể để tuỳ anh ấy.

Hai người lại cùng quay về quán bar.

Trước đó bọn họ ngồi ở ghế sofa tận cùng bên trong, cho nên cả đường không cần tìm vị trí xung quanh, đi thẳng vào trong cùng là được.

Nhưng Đào Cảnh Nhiên cứ thích nhìn ngang ngó dọc.

"Haizzz, bên đó, học sinh giỏi, bên đó là thằng nhóc Hà Minh Lãng nhỉ."

Không biết anh ấy đã nhìn thấy bàn nào, đột nhiên, giữa tiếng ồn ào như ma khóc sói gào, bước chân anh ấy như dính chặt xuống đất, không nhúc nhích nổi.

Anh ấy không đi, cũng không để Thiệu Khinh Yến đi, cứ nhất quyết chỉ về hướng của Hà Minh Lãng, bảo Thiệu Khinh Yến nhìn theo.

Thiệu Khinh Yến đưa mắt nhìn, hỏi: "Cậu có muốn ra chào hỏi mọi người không?"

"Cũng được." Đào Cảnh Nhiên vịn lấy vai Thiệu Khinh Yến, "Nhưng cậu cũng đi cùng đi, mấy người đó tôi trông cũng quen, hình như toàn là bạn học trước kia của tôi và Xán Xán, chúng ta qua đó cùng nói chuyện..."

Thiệu Khinh Yến không muốn đi lắm.

Chẳng còn cách nào khác, Đào Cảnh Nhiên cứ nằng nặc kéo anh đi, còn nói rằng giờ anh là bạn trai của Lê Xán, gặp mấy người bạn của Lê Xán thì có sao đâu. Thế là anh ỡm ờ bị anh ấy kéo đến gần khu ghế sofa của họ.

Sau đó, đương nhiên là anh cũng nghe thấy chủ đề mà bọn họ đang nói...

"Không phải chứ tôi nói này, ông người yêu đó của Lê Xán, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy? Là thật đấy à?"

Vì quán bar rất ồn ào nên giọng nói chuyện của mọi người phải nói lớn lên.

Thiệu Khinh Yến đứng tại chỗ, nghe thấy lập tức có người tiếp lời, "Còn là chuyện gì nữa, chắc là bị thằng đó mê hoặc đến lú lẫn rồi thôi."

"Ôi, Thiệu Khinh Yến, là cái cậu được tuyển thẳng vào Thanh Hoa ấy hả? Là cái cậu lúc trước học cùng khối bên Thực nghiệm với bọn mình?"

"Đúng rồi đấy, nhà nghèo rớt mồng tơi ấy mà, cứ tưởng cậu ta thi đỗ Thanh Hoa là để đổi đời bằng chính sức mình, ai ngờ quay ngoắt đã bám được vào đùi của Lê Xán rồi. Giờ thì đúng là, ba đời sau không phải lo nghĩ gì nữa rồi."

"Chậc, ăn bám còn thích ăn cứng, tốt nghiệp Thanh Hoa thì cũng phải mấy đời mới có thể theo kịp Hằng Khang, Hà Minh Lãng, không phải cậu thân với Lê Xán lắm sao? Khuyên cậu ấy đi, tìm ai mà chẳng được, lại tìm cái thằng vừa nghèo vừa khôn ngoan như vậy, đến lúc bị người ta cuỗm sạch của cải cũng chẳng biết."

Vừa hay Hà Minh Lãng ngồi ngay giữa sofa, cả buổi không nói lời nào, mãi đến khi nghe được có người gọi tên mình, anh ta mới bắt chéo hai chân, khoé miệng nhếch lên nụ cười coi thường.

"Tôi muốn khuyên thì cô ấy cũng phải nghe mới được."

Thiệu Khinh Yến nghe được câu này một cách rõ ràng.

Mà Đào Cảnh Nhiên đứng bên cạnh anh, cũng vì câu nói đó mà chợt tỉnh cả rượu.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...