Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 65



Đào Cảnh Nhiên đứng tại chỗ, nhìn Hà Minh Lãng khó mà tin được.

Anh ấy thấy, những người khác ngồi đây nói chuyện của Lê Xán và Thiệu Khinh Yến thì còn có thể hiểu được, dù sao anh cũng biết, tuy mọi người đều là bạn học, nhưng quan hệ cũng rất bình thường, thế nhưng Hà Minh Lãng... Hà Minh Lãng không nên, tuyệt đối không thể hùa theo trò vui này.

Nếu bị Lê Xán biết, thì e là tình bạn giữa họ cũng khó mà giữ được nữa.

Anh ấy âm thầm siết chặt nắm đấm trong tay, đầu óc vì uống quá nhiều rượu nên vấn hơi choáng váng.

Nhưng điều này hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến sức lực của anh ấy, anh ấy âm thầm nắm chặt lực trong lòng bàn tay, cắn chặt răng, một giây sau thì như muốn lao ra, túm lấy đám người ở giữa Hà Minh Lãng để đánh một trận.

Nhưng Thiệu Khinh Yến kéo anh ấy lại.

Một tay anh nắm chặt cổ tay anh ấy, lắc đầu với anh ấy.

So với mặt mũi đầy phẫn nộ của Đào Cảnh Nhiên thì trông Thiệu Khinh Yến một tay đút túi bình tĩnh hơn nhiều.

Rõ ràng anh mới là người trong cuộc.

Khuôn mặt Đào Cảnh Nhiên hoang mang nhìn anh, cho là anh cứ định nén giận như vậy, nhưng giây sau, Thiệu Khinh Yến kéo cổ tay anh ấy, túm anh ấy đi lên trước.

Cả đường anh ấy bị anh lôi kéo, đến thẳng trước hàng ghế dài của bàn nhóm Hà Minh Lãng.

Mấy người ngồi trên ghế đều sững sờ.

Vừa rồi trong miệng đám người này còn đang trào phúng Thiệu Khinh Yến, lúc nhìn thấy Thiệu Khinh Yến thật, lại chẳng có mấy người có thể nhận ra anh.

"Đào Cảnh Nhiên?" Tất cả sự chú ý của mọi người đều đặt lên người bạn cũ Đào Cảnh Nhiên.

Đào Cảnh Nhiên đứng thẳng người, nở nụ cười lạnh lùng với bọn họ.

Thiệu Khinh Yến buông cổ tay Đào Cảnh Nhiên ra, lấy một tấm danh thiếp ra khỏi áo khoác của mình, đặt xuống mặt bàn.

"Chào mọi người, tôi là cổ đông của công ty Thông Thắng, Thiệu Khinh Yến."

Một câu giới thiệu rất đơn giản, người trong bàn lại ngây ra như phỗng, không dám tin mình vừa nghe thấy điều gì.

Người trong cuộc mà mình vừa nói xấu, nghe thấy toàn bộ cuộc nói xấu của mình, lại còn chủ động đứng trước mặt bọn họ, trên đời còn có chuyện nào xấu hổ hơn chuyện này sao?

Một lũ con nhà giàu hai mặt nhìn nhau, có mấy người hoàn toàn cúi đầu xuống, không có mặt mũi nhìn ánh mắt của người khác.

Chỉ có Hà Minh Lãng ngồi giữa sofa, nghe thấy anh tự giới thiệu xong thì sau đôi kính mắt vẫn ánh lên vẻ thờ ơ, không chút phản ứng.

Thiệu Khinh Yến cũng phần nào đoán được.

Anh và Đào Cảnh Nhiên đứng song song trước mặt đám người này, tiếp tục nói: "Có lẽ với thân phận của tôi, các cậu biết tôi là bạn trai Lê Xán nhiều hơn."

"Ban đầu thấy mọi người đang uống rượu cũng không muốn đến làm phiền, nhưng trùng hợp lại nghe được mọi người đang nói chuyện về tôi và bạn gái tôi nên tôi cảm thấy hình như tôi đến cũng không tính là làm phiền."

"Lần đầu gặp mặt, tôi với các cậu không thù không oán, không có gì để mà nói, chỉ là có một đề nghị, lần sau lúc nói xấu người khác thì tốt nhất nên đặt phòng, như vậy có thể bảo đảm không ai nghe thấy. Dù chúng ta đều là người có ăn có học, không dễ đánh nhau với người khác, nhưng ai biết lần sau có khi lại đúng lúc tôi uống rượu nhiều, đang điên khùng túm lấy người khác."

Anh nói nói, trên khuôn mặt nở nụ cười vô cùng hiền lành.

"Tôi đặt danh thiếp ở đây, nếu cần hợp tác thì hoan nghênh đến tìm tôi, lúc nào cũng được, đương nhiên, tìm Lê Xán cũng được, chắc là tôi sẽ không nói chuyện tôi gặp các cậu với cô ấy đâu."

Một đám con ông cháu cha vẫn luôn cúi đầu giả vờ như không tồn tại, nghe Thiệu Khinh Yến nói mà không có phản ứng gì, thậm chí còn cảm thấy sốt ruột.

Cho đến khi nghe thấy câu nói cuối cùng mới không nhịn được, liên tục ngẩng đầu lên.

Câu nói cuối cùng của cậu ta nghĩa là sao?

Thằng ăn bám này là đang lấy Lê Xán ra đe doạ bọn họ sao?

Cuối cùng là cậu ta đang lấy Lê Xán ra đe doạ bọn họ sao?

Thiệu Khinh Yến đứng dưới ánh đèn rực rỡ của quán bar, vô cùng hài lòng với phản ứng của đám người trước mặt khi nghe những lời đó, ánh mắt lướt qua từng gương mặt của bọn họ, như đang nhớ kỹ gương mặt của bọn họ.

Đang lúc có người định mở lời nói chuyện với anh, anh lại dứt khoát quay lưng, kéo Đào Cảnh Nhiên rời đi.

"Đm, cậu ta là sao vậy? Không phải sẽ tố cáo với Lê Xán thật đấy chứ?" Có người nghĩ kỹ lại mới nhận ra, toàn thân cũng bắt đầu sợ hãi nói.

"Không thể nào!" Một người khác lập tức nói tiếp, "Cậu ta cho rằng mình là ai chứ? Cậu ta cũng chẳng biết bọn mình!"

"Nhưng bên cạnh cậu ta còn có Đào Cảnh Nhiên đó..."

"..."

Cuối cùng trên ghế dài lại rơi vào yên lặng.

Tất cả mọi người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, bỗng toàn bộ đều là dáng vẻ sắp có tai vạ đến nơi.

...

Bị Thiệu Khinh Yến kéo một đường ra khỏi quán bar, cuối cùng Đào Cảnh Nhiên mới có sức thở một cái.

Anh ấy và anh cùng ngồi lên quả cầu đá bên cạnh quán bar, bỗng bất ngờ phá lên cười.

Quán bar đêm giao thừa vắng vẻ hơn so với bình thường, nhưng cũng không vắng bao nhiêu, người muốn uống rượu kiểu gì cũng sẽ tìm cách đến để vui vẻ.

Ánh đèn mờ tối ở cửa, toát lên sự ấm áp không thích hợp với mùa đông.

"Tôi cứ nghĩ là cậu lại nhân nhượng cho yên thân." Đào Cảnh Nhiên cười đã rồi mới quay sang nói với Thiệu Khinh Yến, "Học sinh giỏi cậu đúng là, cậu có phần vượt quá sức tưởng tượng của tôi rồi đấy."

"Thật không?"

Thiệu Khinh Yến cũng bất ngờ với biểu hiện của mình.

Hồi trước Lê Xán hay bảo anh tính tình tốt, là người không có tính khí gì, nhưng chỉ có bản thân anh tự biết, chỉ là anh không thèm để ý đến một số chuyện thôi.

Gặp được chuyện khiến anh vô cùng để ý, anh có tổn thất tám trăm cũng phải đánh địch tổn thất một nghìn.

"Cho nên cậu để ý đến danh dự đàn ông thật à?" Đào Cảnh Nhiên hỏi anh.

"Cũng hơi." Thiệu Khinh Yến cũng nở nụ cười khó hiểu.

Ngày quay lại với Lê Xán, anh đã nghĩ đến sẽ có ngày như vậy.

Một ít lời khó nghe, một ít chuyện đến tai sẽ trở nên rất khó chịu, tất cả đều nằm trong dự đoán của anh.

Những lời chê cười đó, không gặp thì thôi, như hôm nay vừa hay gặp phải, nếu anh khoanh tay đứng nhìn thì rất không phải phong cách của anh.

Đào Cảnh Nhiên hiểu rõ, gật đầu: "Vậy ra người thật thà cũng gai góc đấy."

Người thật thà.

Đây là người thứ hai sau Lê Xán đánh giá Thiệu Khinh Yến như vậy.

Thiệu Khinh Yến không nói gì nữa, thấy bộ dạng anh ấy đã tỉnh rượu hoàn toàn, hỏi hắn hay là bây giờ về nhà.

"Về nhà đi."

Đào Cảnh Nhiên mặc áo khoác vẫn luôn để trên tay vào, lấy điện thoại ra đặt tài xế xong thì nói tạm biệt với Thiệu Khinh Yến.

Trước giây phút cuối cùng chia tay, Thiệu Khinh Yến lại giữ chặt cánh tay của anh ấy, nói: "Đừng nói cho Lê Xán chuyện tối nay."

Đào Cảnh Nhiên nhướn mày, "Không bảo Xán Xán dạy cho bọn nó một bài học thật sao?"

Thiệu Khinh Yến thật sự dở khóc dở cười với suy nghĩ của anh ấy.

Anh kiên quyết lắc đầu, "Doạ bọn họ một chút mà thôi, tôi muốn dựa vào thực lực của mình để khiến người khác tin phục hơn."

Có thể đến ngày đó, phải cần ba năm, cần năm năm, thậm chí cần mười năm, hoặc lâu hơn nữa.

Nhưng anh tuyệt đối không phải kẻ núp sau lưng người yêu mình, để cô ra mặt giúp mình.

Đào Cảnh Nhiên gật đầu, coi như là đồng ý.

...

Thiệu Khinh Yến bay vào trưa mùng 2 Tết.

Hôm đó Lê Xán vừa ăn trưa xong thì vội vã giục tài xế đưa mình ra sân bay.

Cô và Thiệu Khinh Yến sẽ gặp nhau ở sân bay, sau đó đến khách sạn cất đồ với anh, tối hai người lại cùng đi ăn cơm, sau đó l*n đ*nh núi Thái Bình xem pháo hoa.

Kế hoạch rất hoàn hảo.

Nhưng trên đường cô đi đến sân bay, Lâm Gia Giai bỗng gọi điện cho cô.

"Alo, Xán Xán? Mình mới ra ngoài làm chút chuyện với Đào Cảnh Nhiên, cậu biết cậu ấy nói gì với mình không?"

"Nói gì?" Lê Xán không để ý lắm.

"Chuyện ở quán bar của cậu ấy với học sinh giỏi nhà cậu đêm giao thừa, cậu biết không?"

"Quán bar gì?"

Đêm giao thừa, Lê Xán chỉ nhớ mình và Thiệu Khinh Yến gọi video, sau đó lại nói chuyện phiếm, là lúc mọi người bắn pháo hoa tầm 12 giờ.

Lâm Gia Giai xác nhận cô không biết xong thì nói hết một lần chuyện xảy ra ở quán bar đêm giao thừa sinh động như thật cho cô ở đầu bên kia điện thoại.

Về phần nửa tiếng trước, Đào Cảnh Nhiên dặn cô không được nói chuyện này cho Lê Xán, cô hoàn toàn không để trong lòng.

...

Sau khi Thiệu Khinh Yến đáp đất đến Hồng Kông thì thấy Lê Xán ở cổng sân bay.

Hôm nay cô mặc chiếc áo khoác lông màu xanh lá kiểu phục cổ, phía dưới là chiếc váy màu đen. Mùa đông ở Hồng Kông không quá lạnh như Vân Thành, cho nên chiếc khăn quàng caro đen trắng của trên cổ chỉ quấn lỏng hai vòng, xem như là trang sức.

Anh kéo vali, khuôn mặt mang ý cười đi về phía Lê Xán.

Vì hôm nay có thể gặp cô nên hôm qua Thiệu Khinh Yến đã cố ý nghiên cứu trang phục cả một ngày.

Áo gió màu đen rộng rãi phối với chiếc áo trắng, thêm chiếc quần ống đứng hơi rộng, còn có giày thể thao màu trắng, là thành quả nghiên cứu cả một ngày của anh.

"Lê Xán."

Anh kéo vali đến trước mặt Lê Xán, ngay khoảnh khắc buông tay, thực ra anh đã muốn ôm lấy cô.

Nhưng đôi mắt Lê Xán trốn sau chiếc khăn quàng cổ không có chút rung động nào, chỉ lướt qua anh một cái, sau đó nói như chẳng có chút vui mừng nào: "Anh đến rồi."

Anh đến rồi.

Chỉ là ba chữ rất đơn giản.

Không có chút vui mừng nào.

Bàn tay đang giơ ra của Thiệu Khinh Yến khựng lại giữa không trung, rồi lặng lẽ rụt về.

"Ừm." Anh nói, "Anh đến rồi."

"Đưa vali cho tài xế đi, chúng ta đến khách sạn trước."

Lê Xán như lười nhìn thêm anh một cái, vừa nói dứt lời đã quay người chui vào ghế sau của chiếc xe bảo mẫu. Ánh mắt cô tràn ngập vẻ lạnh nhạt và mệt mỏi, thật sự không giống dáng vẻ của một cặp tình nhân sau thời gian xa cách gặp lại chút nào.

Hôm nay tâm trạng Lê Xán không tốt.

Phản ứng đầu tiên của Thiệu Khinh Yến đương nhiên là cái này.

Anh đi theo Lê Xán lên xe xong thì âm thầm mở WeChat trong điện thoại lên, tìm nhật ký nhắn tin mấy hôm nay với Lê Xán, cố gắng tìm xem mấy ngày gần đây mình làm cô không vui ở chỗ nào.

Nhưng hình như cũng không có.

Trước lúc anh lên máy bay, trông nhật ký nhắn tin của anh và Lê Xán vẫn là nội dung rất bình thường.

Anh chỉ có thể nghĩ đến chuyện mấy hôm trước ở quán bar với Đào Cảnh Nhiên.

Anh lập tức nhắn tin WeChat cho Đào Cảnh Nhiên, hỏi anh ấy có phải đã nói chuyện cho Lê Xán rồi hay không.

Nhưng Đào Cảnh Nhiên trong WeChat lập tức giơ hai tay hai chân đáp lại, nói mình tuyệt đối chưa nói với Lê Xán.

Chẳng qua anh ấy chỉ nói với Lâm Gia Giai thôi.

Thiệu Khinh Yến tức thì không nghĩ ra, rốt cuộc vì sao Lê Xán lại giận.

Đến khi xe bảo mẫu dừng lại trước cửa khách sạn mà Thiệu Khinh Yến đã đặt trước, anh xuống xe làm thủ tục vào ở trước.

Lê Xán ở bên cạnh anh, đứng cùng với anh.

Sau khi lấy được thẻ phòng, Thiệu Khinh Yến đưa mắt nhìn Lê Xán, lại nhìn vali của mình.

Anh cầm thẻ phòng và vali ở một bên tay, sau đó lại đưa tay ra ngoài, thử thăm dò phủ lên mu bàn tay Lê Xán.

Lê Xán không từ chối.

Thế là Thiệu Khinh Yến yên tâm nắm lấy tay cô, dắt cô lên tầng với mình trước.

Khoảnh khắc cánh cửa phòng khách sạn đóng lại, Thiệu Khinh Yến ném ngay vali đi, ôm cả người Lê Xán lên, hai chân rời khỏi mặt đất.

Lê Xán bỗng bị nhấc lên, toàn thân bị doạ đến sợ, chỉ có thể vô thức đưa hai tay lên bả vai Thiệu Khinh Yến.

Đến khi cô cụp mắt thấy rõ cảnh tượng bây giờ, cô lập tức bất mãn đạp chân, muốn Thiệu Khinh Yến thả mình xuống.

Đương nhiên Thiệu Khinh Yến không thả.

Anh ôm người đi một đường vào ngồi xuống chiếc giường lớn của khách sạn.

"Thế rốt cuộc là sao vậy?"

Anh cởi áo gió của mình ra, đồng thời cũng giúp Lê Xán cởi khăn quàng và áo khoác, hai người cùng ngồi trên chiếc giường của khách sạn, nhìn nhau.

Một cặp tình nhân sau bao ngày xa cách, khó khăn lắm mới gặp lại, đáng lẽ ra vừa thấy mặt đã phải quấn quýt không rời.

Nhưng bọn họ bây giờ, thật sự không giống một chút nào.

Thiệu Khinh Yến nhìn chằm chằm vào gương mặt như sương tuyết của Lê Xán, cũng không hiểu sao, rõ ràng mình mới là người thảm hơn, nhưng lại không nhịn được thương tiếc cô.

Anh duỗi tay ra, từ từ đặt lên gò má Lê Xán.

"Sao hôm nay lại không vui? Là anh làm sai ở đâu, hay là có ai chọc giận làm em không vui?" Anh khẽ giọng thủ thỉ hỏi thăm.

Lê Xán nhìn Thiệu Khinh Yến chăm chú.

Có đôi khi, con người thật sự không nên tự khen mình là người giỏi ăn nói, miệng lưỡi sắc bén.

Đối mặt với người khác, trước giờ Lê Xán luôn tỏ ra sắc sảo, đanh đá, rõ ràng trên đường ra sân bay đã nghĩ rất nhiều rất nhiều câu để chất vấn Thiệu Khinh Yến nhưng, đến khoảnh khắc gặp anh, cô đột nhiên lại chẳng muốn hỏi gì nữa.

Đúng, cô là con nhà giàu, nhiều lúc có thể muốn làm gì thì làm, tay không dính nước, nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ không trưởng thành, không hiểu được nỗi khổ của thế gian, không dần dần học cách thấu hiểu Thiệu Khinh Yến.

Khi Lâm Gia Giai kể cho cô nghe xong những chuyện đó, cô ngồi trong xe, cả người thật sự tức đến run rẩy.

Cô giận Hà Minh Lãng, giận những kẻ hùa theo Hà Minh Lãng mà chế giễu Thiệu Khinh Yến, nhưng cũng giận cả Thiệu Khinh Yến.

Chuyện xảy ra đã nhiều ngày như vậy, tại sao anh không nói với cô?

Lê Xán cô là người sẽ nuốt giận vào bụng sao? Chỉ cần anh nói cho cô biết những chuyện này, sau khi cô trở về Vân Thành, từng kẻ một trong đám người đó, không ai có thể chạy được!

Nhưng giây phút cô nhìn thấy Thiệu Khinh Yến, dường như cô đã suy nghĩ rõ ràng.

Vì tự tôn, cũng vì không muốn cô lo lắng.

Chuyện như thế này, để bọn họ bắt gặp một lần thì đã nói rõ, chắc chắn sau lưng đã xảy ra không ít lần.

Gò má co giật mấy cái, dưới cái nhìn chăm chú của Thiệu Khinh Yến, cuối cùng cô lặng lẽ lau khoé mắt, sau đó lắc đầu.

"Lúc mới ra cửa cãi nhau một trận với quý bà Tôn Vi nên tâm trạng không vui."

Nghe thấy lý do này, thoáng cái Thiệu Khinh Yến không biết mình nên đau lòng cô trước hay là nên nhẹ nhõm trước,

Cô không biết chuyện đêm giao thừa, cô chỉ đang giận bà Tôn Vi

Anh đứng dậy, lấy ra bao lì xì được gói kỹ trong túi áo khoác gió mình vừa cởi ra, cầm hai tay đưa trước mặt Lê Xán.

"Vậy nể tình được nhận một bao lì xì, không giận nữa, nhé?" Anh an ủi Lê Xán.

Lê Xán nhận lấy lì xì của anh, bóp bóp, hình như cũng khá dày.

Sau đó lại nhìn hình con rồng ở bên trên, vẽ hơi xấu, không giống in ấn bình thường của doanh nghiệp, trông như có người mua vỏ lì xì rồi tự vẽ lên.

Cô liếc mắt nhìn Thiệu Khinh Yến, nắm vuốt hoa văn con rồng vừa xấu vừa đáng yêu này, cuối cùng tâm trạng cũng khá hơn một chút.

Năm 2024 là năm rồng, là năm tuổi của cô.

Cô suy nghĩ một lúc, lại ngẩng mặt lên hỏi Thiệu Khinh Yến, "Chỉ có lì xì thôi sao? Em không có quà năm mới hả?"'

"Có, trong vali." Thiệu Khinh Yến nói xong thì định đi lấy.

Nhưng Lê Xán lại nắm lấy tay anh.

Anh quay đầu, chỉ thấy cô ngồi ở mép giường, ngửa mặt lên vươn tay về phía mình.

Ý là muốn anh ôm cô đi cùng.

Đương nhiên là Thiệu Khinh Yến ôm cô lên.

Hai chân Lê Xán quấn quanh hông anh, hai tay quen thuộc ôm lấy cổ anh, nhân lúc anh xoay người không để ý, lập tức cắn một cái lên khuôn mặt anh.

Để lại một vết son môi chói lọi.

Nhìn dáng vẻ Thiệu Khinh Yến bất ngờ, tâm trạng Lê Xán lại càng thêm thoải mái.

Cô nháy mắt, trong đôi mắt ngập tràn ánh sáng li ti, tinh ranh nói: "Tặng quà năm mới cho anh, thích không?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...