Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 66



Sao có thể có người không thích quà năm mới của Lê Xán chứ?

Lúc Thiệu Khinh Yến ôm người về trên giường thì nghĩ vậy.

Ánh sáng nhập nhèm ngoài cửa sổ nghiêng nghiêng chiếu vào, mùi trà thiền trong căn phòng tĩnh mịch của khách sạn len lỏi vào không khí, thấm vào hơi thở người ta từng chút một.

Lê Xán bị đè xuống giường, lập tức cảm giác được mình bị một sức mạnh to lớn bao phủ.

Tiểu biệt thắng tân hôn.

Những lời này không dối người ta chút nào.

Hai người đã quen giả làm người điềm tĩnh trước mặt người ngoài, cuối cùng cũng giống như đa số những cặp tình nhân cửu biệt trùng phùng trên thế giới này, ở trong khách sạn tận mấy tiếng.

Mãi đến khi trời chạng vạng tối mới dần chỉnh lại quần áo của mình, chuẩn bị xuống dưới tầng ăn tối.

Bởi vì được nghỉ nên đương nhiên khách sạn mà Thiệu Khinh Yến chọn sẽ không giống bình thường đi công tác, phải đặt gần công ty cần hợp tác. Vì để thưởng thức phong cảnh Hồng Kông tốt hơn với Lê Xán mà anh đã đặt một khách sạn năm sao nằm ở ngay sườn núi.

Dưới tầng của khách sạn là trung tâm thương mại, nhìn ra ngoài cửa sổ, một nửa là cảnh núi, một nửa là cảnh biển của Victoria mà Lê Xán luôn tâm tâm niệm niệm, tầm nhìn rất tuyệt.

Lúc xuống tầng, Thiệu Khinh Yến lại nắm tay Lê Xán giống như lúc đến.

Chỉ khác lúc đến là bây giờ giữa hai người không có xa cách gì nữa.

Bữa tối ăn món bò bít tết mà Lê Xán thích.

Từ sau khi yêu nhau, hai người chưa từng có thời gian rảnh rỗi, cùng nhau ngồi ăn cơm Tây như thế này.

Cả bữa ăn Thiệu Khinh Yến giúp Lê Xán cắt bò bít tết, thu dọn đồ, chu đáo như là một người bạn trai nhị thập tứ hiếu*.

(*) "Nhị thập tứ hiếu" là một tác phẩm trong văn học Trung Hoa kể lại sự tích của 24 tấm gương hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp vào thời nhà Nguyên biên soạn.

Trước đây, Lê Xán luôn khinh thường cái danh xưng đó, cho rằng kiểu bạn trai nhị thập tứ hiếu ấy chắc chắn sẽ có khuyết điểm ở phương diện khác, ví dụ như thiếu chính kiến, hoặc ví dụ như thiếu cả những năng lực cơ bản nhất trong công việc.

Nhưng xưa nay Thiệu Khinh Yến đều có thể thách thức với quan điểm của cô.

Đào Cảnh Nhiên phân tích không sai một chút nào.

Trời sinh cô thích mạnh mẽ, khi có một người đàn ông có năng lực, có chính kiến, lại vẻ ngoài đường hoàng xuất hiện, trước giờ Lê Xán không thể từ chối được.

Đương nhiên, nếu bên trong người đàn ông này còn có phong thái lịch lãm, biết giữ khoảng cách nên có với phái nữ, biết làm thế nào để chăm sóc bạn gái mình, hơn nữa còn mang họ Thiệu thì quả thực có thể gọi là hoàn mỹ.

Sau khi ăn cơm với Thiệu Khinh Yến xong, hai người mới nhân lúc cảnh đêm, cùng xuất phát đi về hướng đỉnh núi Thái Bình.

Chỗ thích hợp để ngắm pháo hoa năm mới ở Hồng Kông có rất nhiều, nhưng Lê Xán không bao giờ thích lách vào những chỗ chen chúc nhau, dù người trên đỉnh núi Thái Bình cũng khá nhiều nhưng tuyệt đối không nhiều như dưới núi, ngồi cáp treo lên núi hóng gió với Thiệu Khinh Yến, ngắm pháo hoa ở phía xa xa, dưới góc nhìn của cô thì là một cuộc hẹn hò tuyệt vời.

Hai người đi dạo trên núi, đợi đến gần 8 giờ thì Lê Xán mới mở camera của điện thoại lên, nhẹ nhàng chụp một tấm ảnh chung giữa mình và Thiệu Khinh Yến, phía sau là cảnh đêm Hồng Kông rực rỡ ánh đèn.

Vào khoảnh khắc pháo hoa thắp sáng bầu trời xa xăm, cô và Thiệu Khinh Yến cùng tựa vào lan can, không tự chủ được cùng nắm chặt tay của đối phương.

Người bỏ lỡ năm 2018.

Cuối cùng cũng gặp lại vào mùa đông 5 năm sau.

Niềm hạnh phúc dâng trào và viên mãn từ lúc pháo hoa bắn lên, có lẽ chỉ có người trong cuộc mới hiểu được.

"Xán Xán."

Lê Xán chụp mấy bức ảnh pháo hoa xong thì vừa hay nghe thấy Thiệu Khinh Yến đang gọi mình.

"Hửm?" Cô giơ điện thoại, quay đầu, chợt nổi lên ý nghĩ, tình cờ chụp được một bức ảnh Thiệu Khinh Yến dưới phông nền pháo hoa.

Thiệu Khinh Yến khựng lại, cười lướt qua ống kính điện thoại của cô, lập tức cúi người xuống, hôn một cái lên trán Lê Xán.

"Chúc mừng năm mới."

Anh nói.

Lê Xán ngửa đầu nhìn anh, ngây ngốc qua đi, cuối cùng đôi mắt cũng ngập tràn ý cười không che nổi.

"Chúc mừng năm mới, Thiệu Khinh Yến!"

Cô vòng lấy cổ Thiệu Khinh Yến, nhón chân cũng hôn một cái lên khuôn mặt anh.

Tựa như buổi chiều, vết son môi không khác chút nào, lại xuất hiện ngang nhiên trên mặt Thiệu Khinh Yến.

Hai người đối mặt xong thì trên gương mặt cùng hiện lên nụ cười rạng rỡ và vui sướng.

Cảm nhận mà năm mới mang đến cho người ta mãi mãi khác biệt.

Pháo hoa ở cảng Victoria dù chỉ có gần 10 phút, nhưng Lê Xán và Thiệu Khinh Yến tựa vào lan can, cùng hóng gió trên núi, nhìn cảnh đêm dưới núi của thành phố cảng, đứng hơn nửa tiếng.

Mãi cho đến khi hai người định rời đi, một nhiếp ảnh gia đứng phía sau đã quan sát hai người rất lâu mới bất ngờ bước tới.

Trên vai anh ấy là một ống kính dài, nhìn là biết đủ đồ nghề để chuyên lên núi chụp pháo hoa và cảnh đêm.

"Tôi đã ngắm hai bạn từ nãy giờ rồi, có lẽ bóng lưng của hai bạn là đẹp đôi nhất mà tôi thấy tối nay. Thế nên tôi không kìm được mà chụp vài tấm. Nếu hai bạn đồng ý, có thể cho tôi xin thông tin liên lạc để vài hôm nữa tôi trích xuất ảnh rồi gửi cho hai bạn được không?"

Lê Xán nhìn bức ảnh mà người đó chủ động đưa tới trước mặt mình.

Máy ảnh chuyên nghiệp chụp, tất nhiên là sẽ không giống cảm nhận như điện thoại.

Dưới ống kính của thợ chụp ảnh, cô và Thiệu Khinh Yến đang đứng gần kề vào nhau, hai tay bám vào lan can, nắm chặt lấy nhau, toàn bộ cảnh đêm của thành phố cảng làm nền cho bọn họ, pháo hoa đang nở rộ trên cảng Victoria vì bọn họ mà điểm xuyết cho bầu trời sao.

Nhìn ánh mắt cô toát lên sự hài lòng, thợ chụp ảnh lại lướt sang bức ảnh tiếp theo.

Lúc nãy anh ấy không chỉ chụp một tấm ảnh, nhưng mỗi một tấm ảnh của hai người có thể nói là hoàn mỹ.

Khiến Lê Xán nhớ đến ngay lúc trước mình đã từng xoá rất nhiều ảnh chụp với Thiệu Khinh Yến.

Cuối cùng, Thiệu Khinh Yến và nhiếp ảnh gia đó trao đổi cách liên lạc xong, hai người mới cùng nắm tay xuống núi.

Sau khi về đến khách sạn, Lê Xán ngồi trên ghế sofa, kể chuyện mình đã xoá mấy tấm ảnh đó cho Thiệu Khinh Yến.

Cô cắn vào cằm Thiệu Khinh Yến, hơi tức giận, "Tại anh hết đấy, nếu không phải tại anh, còn lâu em mới xoá nhiều ảnh như thế."

"Ừm, tại anh hết." Đương nhiên Thiệu Khinh Yến sẽ không phủ nhận chuyện mình đã làm lúc đó.

Nhưng nếu cho anh một cơ hội, quay lại khi ấy, anh nghĩ, thực ra anh vẫn chia tay với Lê Xán.

Không chỉ là vì sự đả kích của bà Tôn Vi, anh tự ti và không tự tin, còn là vì giữa anh và Lê Xán, thật sự cần phải trở thành người trưởng thành tốt hơn mới có đủ sức để bảo vệ lẫn nhau.

Mấy năm học đại học là quãng thời gian mà bản thân Thiệu Khinh Yến còn không dám nghĩ lại.

Hai năm đã hoàn thành hết tất cả các môn học, năm ba ra nước ngoài trao đổi, đi theo đàn anh làm dự án, năm tư về nước nghiêm túc thực tập, sau khi tốt nghiệp lại đến phố Wall, xem số liệu chẳng biết ngày đêm...

Lục Kính Văn thường trêu anh, lấy cái làm việc và nghỉ ngơi này của anh, không có người yêu mới là bình thường, cho dù có người yêu đương nhiên cũng sẽ chọn chia tay vì lịch trình dày đặc như muốn chết của anh.

Đại học của Lê Xán, nên muôn màu muôn vẻ, chứ không phải lúc nào cũng chỉ liên lạc một mình với anh, cuối tuần nào cũng bay từ London về Bắc Thành, lại từ Bắc Thành bay đến London, bôn ba mệt nhọc.

Chỉ là nếu quay lại ngày đó, Thiệu Khinh Yến nghĩ, nếu lại quay về ngày hè ấy, chắc chắn anh sẽ gặp mặt Lê Xán đàng hoàng, rồi nói chia tay với cô.

Chia tay qua điện thoại đúng là quá hấp tấp, không chứa nổi một lời khóc lóc chân tình nào.

Nghĩ đến đây, anh lặng lẽ dùng vân tay mở điện thoại ra, tìm album ảnh ẩn được cất giấu ở góc sâu nhất trong điện thoại.

Lê Xán không có thói quen lục lọi điện thoại của bạn trai, trừ lúc trước đăng bài công khai lên bảng tin, cô lướt qua album ảnh của Thiệu Khinh Yến, chỉ nhìn thấy một đống ảnh chụp màn hình bảng báo cáo, không có gì khác.

Cho nên lúc trông thấy những tấm hình mình đã từng xoá đi, bây giờ lại xuất hiện hết trước mắt mình, đôi mắt cô lập tức dính vào điện thoại của Thiệu Khinh Yến, có thể nói là không rời ra chút nào.

"Anh..."

Cô muốn hỏi, vì sao anh còn giữ những hình ảnh này.

Nhưng dường như cảm thấy mình không cần phải hỏi thì cũng biết đáp án.

Bởi vì từ ngày chia tay đó, anh đã tính quay về.

Trước giờ anh chưa từng nghĩ sẽ chia tay với cô thật, anh chỉ nghĩ, tự bước đi trở thành người xứng đáng với cô trước, sau đó mới quay lại.

Lê Xán lướt qua từng tấm hình, cảm thấy trong lòng là thứ cảm giác không nói ra được.

Đó là cô năm 18 tuổi.

Là cô năm 18 tuổi đứng sánh đôi với Thiệu Khinh Yến.

Thực ra Lê Xán có rất nhiều ảnh dừng lại ở năm 18 tuổi, nhưng không bức ảnh nào có thể khiến vành mắt cô ướt át, chóp mũi ửng đỏ như bây giờ.

"Anh còn lén em lưu bao nhiêu ảnh nữa?" Cô chợt nhận ra, rồi mở các album khác trong điện thoại của Thiệu Khinh Yến.

Ngoài những bức ảnh của họ lúc còn bên nhau, trong album ẩn của Thiệu Khinh Yến còn có một thư mục riêng về Lê Xán.

Là ảnh anh nhìn thấy Lê Xán trên bảng tin của Đào Cảnh Nhiên và Lâm Gia Giai bao nhiêu năm qua.

Lê Xán không có tài khoản xã hội công khai, anh chỉ có thể xem được tất cả động thái của cô trên bảng tin của bọn họ.

Lê Xán lại lướt qua từng tấm hình một.

Mỗi một bức ảnh là mỗi tấm hình cô từng xuất hiện trên bảng tin của Đào Cảnh Nhiên và Lâm Gia Giai, Thiệu Khinh Yến lưu hết xuống.

Mùa đông năm 2018, ảnh cô đi dạo với Lâm Gia Giai ở sông Thames.

Mùa hè năm 2019, ảnh cô cùng đi xem concert của Taylor Swift ở Paris với Đào Cảnh Nhiên.

Mùa xuân năm 2020, ảnh cô và Lâm Gia Giai bay đi khắp nơi tham gia các Tuần lễ Thời trang lớn.

Còn có lễ Giáng sinh năm 2020, ảnh nhóm nhỏ năm người của bọn họ đi Phần Lan ngắm cực quang...

Quá nhiều.

Trong bảng tin của Lâm Gia Giai và Đào Cảnh Nhiên, số lần Lê Xán xuất hiện thực sự quá nhiều.

Cho nên trong album ảnh bị ẩn này, ảnh của Lê Xán không lướt hết nổi.

Cuối cùng, đến khi Lê Xán cố chấp lướt ảnh mình đến cuối, cô giơ điện thoại lên hỏi Thiệu Khinh Yến: "Còn nữa không?"

Thiệu Khinh Yến há mồm, đang định trả lời thì Lê Xán lại lập tức nghiêng đầu sang chỗ khác, không tính nghe câu trả lời của anh.

Cô chỉ muốn tự mình xem.

Xem trong điện thoại của Thiệu Khinh Yến, rốt cuộc còn có bao nhiêu thứ về mình.

Tìm trong album ẩn xong, Lê Xán lại quay về, tìm những album ảnh công khai.

Trong album công khai của Thiệu Khinh Yến, các thư mục được phân loại rất chi tiết, gần như mắt thường cũng có thể thấy được tất cả đều là ảnh chụp màn hình báo cáo công việc hàng ngày của anh, hoặc là đoạn nhắn tin với người khác để ghi lại những thông tin bàn bạc quan trọng và nội dung công việc.

Lê Xán lướt xuống, lần này dù hoa cả mắt cũng không thấy có gì khiến lòng cô dao động thêm nữa.

Cho đến khi cô lướt mãi, cuối cùng cũng tìm thấy một bức ảnh từ năm 2020.

Đó là ảnh Cầu tháp London.

Lê Xán đã sống ở London nhiều năm như thế, đương nhiên không thể không nhận ra.

Lại nhìn thời gian, địa điểm chụp bức ảnh.

St Katharine's Way, London, E1W 1LD, United Kingdom.

Là ở London.

Bàn tay Lê Xán luôn lướt xuống, cuối cùng lại dừng lại.

Cô không chắc chắn, lại lần nữa liếc nhìn thời gian và định vị tự động của bức ảnh.

Không sai.

Ngày 26 tháng 12 năm 2020.

St Katharine's Way, London, E1W 1LD, United Kingdom.

Là ở London.

"Anh, anh từng đến London rồi?"

Cô bất chợt kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn Thiệu Khinh Yến.

Lễ Giáng sinh năm 2020, định vị của anh là ở London.

Vậy thì có nghĩa là...

Anh đến London.

Anh đến nước Anh.

Mùa đông năm 2020, lúc đó anh đang trao đổi ở Mỹ, nhưng anh đến London, anh đến nước Anh.

Dường như Thiệu Khinh Yến cũng bất ngờ, Lê Xán còn có thể tìm được bức ảnh này, anh đưa tay qua như muốn lấy lại điện thoại của mình, Lê Xán lập tức giấu điện thoại ra sau lưng.

"Anh từng đến London!" Đôi mắt cô chứa nước mắt sắp rơi xuống, lại lần nữa mang theo giọng nói nghẹn ngào không kìm được lên án Thiệu Khinh Yến.

"Anh từng đến London!" Cô không biết mình còn nên nói gì nữa, "Anh từng đến London rồi, anh chẳng nói cho em..."

Anh để em cho rằng, nhiều năm như thế, anh thật sự không nghĩ đến xem em một chút nào, anh để em cho rằng, nhiều năm như thế, anh thật sự không hy vọng gặp em...

Nhưng anh lại lén đến London...

Cuối cùng từng giọt nước mắt to rơi xuống, đập vào mu bàn tay Thiệu Khinh Yến.

Toàn thân Lê Xán run rẩy, hoàn toàn không biết mình có thể nói được gì.

Thiệu Khinh Yến thực sự chưa từng nghĩ đến chuyện làm cô khóc, đối mặt với nước mắt của cô, chỉ có thể luống cuống tay chân ôm cô vào lòng, vỗ về cô từng chút một.

"Không phải anh không muốn nói cho em biết." Anh nói, "Chỉ là chưa có dịp thích hợp, lúc anh đến London, đúng lúc em cũng không ở đó..."

"Vậy anh không biết tìm Đào Cảnh Nhiên hỏi cách liên lạc của em sao? Anh không biết tìm Lâm Gia Giai sao? Lẽ nào mọi người cũng xoá WeChat của anh sao?"

"..."

Thiệu Khinh Yến cười khổ, cũng không biết mình nên trả lời như thế nào.

"Nhưng lúc đó, đúng là anh cũng không còn mặt mũi nào mà đến gặp em."

Chuyến đi đó của anh, thực ra cũng chỉ muốn đến xem Lê Xán một chút.

Chỉ cần nhìn từ xa là được.

Nhìn thấy cô nhiều lần trong bảng tin của Đào Cảnh Nhiên như vậy, thật sự, cũng rất muốn được đàng hoàng, chân thực nhìn thấy cô một lần.

Nhưng lần ấy, lại đúng lúc cô không ở London.

Cô và bọn Đào Cảnh Nhiên đi Phần Lan, đi ngắm cực quang và ông già Noel.

Chỉ cần anh đi trễ một ngày, anh sẽ biết, kỳ nghỉ Giáng sinh năm đó, anh chắc chắn sẽ đến vô ích.

Anh ôm chặt Lê Xán, an ủi cô, nói: "Đã qua rồi, sau này dẫu anh đi đâu cũng sẽ báo cáo với em, sau này em muốn đi London thì chúng ta lại cùng quay về đó là được rồi."

"Nhưng em chưa từng đến Đại học Columbia." Lê Xán hít mũi một cái, tiếc nuối nói.

Thực ra, tuần đầu tiên Thiệu Khinh Yến đến trao đổi ở Đại học Columbia, cô đã biết rồi.

Dù sao thì giới người Hoa trong trường đại học cũng chỉ lớn chừng ấy, vòng tới vòng lui, thật ra Lê Xán cũng từng thấy anh xuất hiện vài lần trong bảng tin.

Nhưng lúc đó lòng cô vẫn còn bực bội, bị chia tay thì thôi đi, anh còn có cơ hội ra nước ngoài trao đổi mà lại đi Mỹ, đương nhiên cô không thể cố ý bay từ London qua xem anh được.

Thiệu Khinh Yến lau nước mắt của cô, bàn tay đã sắp ướt hơn cả gương mặt cô.

Nghe Lê Xán nói xong, anh lại khẽ cười, "Vậy lần sau, em lại đi cùng anh về xem Đại học Columbia nhé?"

"Em cũng chưa đến Thanh Hoa..."

Lê Xán tiếp tục nói nhỏ.

Cuối cùng Thiệu Khinh Yến bị cô làm cho đến nỗi không biết nên khóc hay nên cười.

"Được, Thanh Hoa càng gần, lần sau chúng ta đến Thanh Hoa xem trước vậy." Anh dỗ dành Lê Xán.

"Ừm." Lê Xán gật đầu, dường như bây giờ mới thoả mãn.

Thấy cô cũng không khóc nữa, Thiệu Khinh Yến rút mấy tờ giấy trên bàn, lau sạch hết nước mắt trên má thay cô.

Lê Xán ngồi trên đùi Thiệu Khinh Yến một lúc lâu, sau đó mới cảm thấy mình dần bình tĩnh lại.

Nhưng dù sao đôi mắt từng khóc trông vẫn ươn ướt, lộ ra sự đáng thương.

Sau khi cô đổi tư thế ngồi thì đưa mắt nhìn Thiệu Khinh Yến.

Thiệu Khinh Yến cũng vừa khéo đang nhìn cô.

Bốn mắt nhìn nhau xong, bàn tay vẫn luôn ôm lấy eo cô của Thiệu Khinh Yến bất giác ôm chặt hơn.

"Tối nay định khi nào về nhà?"

Yết hầu anh lên xuống rõ ràng, hỏi Lê Xán.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...