Tối nay Lê Xán không muốn về nhà.
Ánh mắt cô nhìn Thiệu Khinh Yến rõ ràng, nhưng lại không muốn mình nói ra khỏi miệng.
Đương nhiên là Thiệu Khinh Yến hiểu, anh chậm rãi làm hai tay Lê Xán ôm mình càng thêm chặt, sau đó dựa theo tư thế giống như buổi chiều của hai người, vòng hai chân cô quanh hông mình, ôm lên giường.
Eo của Thiệu Khinh Yến, rất khoẻ.
Lê Xán đã biết từ lâu.
Áo khoác của cô vẫn là anh cởi, giày cũng thế, chỉ là còn muốn nhiều thứ hơn so với hồi chiều, dường như anh muốn chậm rãi cởi từng thứ một.
Lê Xán không từ chối.
Nụ hôn của anh rơi xuống rất chậm, tựa như đang cho cô thời gian để chuẩn bị tâm lý.
Chỉ là anh ôm cô rất chặt, như thể một giây sau toàn thân cô sẽ bị vùi vào cơ thể của anh.
Đối với chuyện như thế này, trước giờ Lê Xán không có kinh nghiệm gì, chỉ là hồi trước đã từng nghe Lâm Gia Giai nói mấy lần, bảo là rất đau...
Sau khi qua lại lần nữa với Thiệu Khinh Yến, có đôi lần hôn nhau, Lê Xán cũng cảm nhận được khác thường.
Nhưng lúc ấy hai người mới yêu nhau không lâu, nếu có chuyện này thì đều là Thiệu Khinh Yến tự bình tĩnh lại hoặc chủ động vào nhà tắm giải quyết.
Lúc này, cô tóm lấy bắp thịt đã căng cứng hai bên cánh tay của Thiệu Khinh Yến, cơ thể cũng không nhịn được giống như anh, căng thẳng đến nỗi không thể căng thẳng hơn.
Nụ hôn của Thiệu Khinh Yến dần trở nên dồn dập, như điềm báo cuối cùng trước cơn mưa bão sắp ập đến.
Ban đầu chỉ là những nụ hôn nhẹ nhàng, ngoan ngoãn nơi khóe môi cô, giờ đã bắt đầu mon men chiếm lấy cả bờ môi, cả gò má, cổ cô...
Lê Xán cảm thấy hơi nhột, nhưng cô thật sự không muốn từ chối.
Cô chỉ có thể bám chặt lấy cổ Thiệu Khinh Yến, chờ đợi khoảnh khắc ánh đèn trong phòng vụt tắt, nghe thấy tiếng ngăn kéo mở ra, tiếng xé vỏ.
Tim cô bất giác cũng đập mạnh theo.
Trong bóng tối, dường như cũng đang bị kéo ra ngoài.
Đêm hôm đó rất tối, Lê Xán chỉ nhớ vậy.
Nếu một người đang trôi nổi bỗng tìm được nơi nương tựa, thì có lẽ đó chính là hình ảnh của cô lúc bấy giờ.
...
Eo của Thiệu Khinh Yến rất khoẻ.
Cô không nhìn lầm
...
Hơn nữa cơ bụng cũng rất căng.
Không phải công tử bột bình thường.
...
Năm từ "ăn tuỷ mới biết vị" chưa bao giờ chỉ khúc xương.
Khoảnh khắc xương quai xanh của mình liên tục bị g*m c*n vô số lần, Lê Xán cảm thấy, mình thật sự rất giống một khúc xương.
Mà Thiệu Khinh Yến là chó.
Thiệu Khinh Yến ở Hồng Kông với Lê Xán liên tục bốn ngày, trừ ngày đầu tiên hai người có sức đi l*n đ*nh núi Thái Bình, xem màn bắn pháo hoa ở cảng Victoria ra thì mấy ngày sau, phần lớn thời gian đều ở trong khách sạn.
Thiệu Khinh Yến sắp 26 tuổi mới ăn mặn có phần không thể kìm lại được.
Trùng hợp là Lê Xán cũng không muốn kiềm chế d*c v*ng của mình chút nào.
Đầu tháng Giêng là sinh nhật của Lê Xán, cũng là lễ tình nhân, còn là ngày cuối cùng Thiệu Khinh Yến ở Hồng Kông.
Ngày mai là mùng 6, cuối cùng công nhân cũng phải hoàn toàn quay lại tháng ngày đi làm.
Ngày cuối cùng, hai người cũng không làm bừa nữa, sau khi ngủ một giấc thì chỉ yên lặng ngồi ăn sáng với nhau, trò chuyện lúc có lúc không.
Phong cảnh ngoài cửa sổ của khách sạn rất đẹp, bên ngoài căn phòng mà Thiệu Khinh Yến đặt, tầm mắt toàn là cảnh núi non xanh biếc.
Khác với lần trước, lần này hai người vừa pha trà, vừa là Lê Xán đang kể, kể chuyện hồi bé cô lớn lên ở Hồng Kông, kể bà Tôn Vi và Lê Triệu Vân từ lúc cô còn rất rất nhỏ đã bắt đầu hở ra là ném cô sang Hồng Kông, kể về những cửa hàng mà cô từng ăn chè năm đó ở Hồng Kông, kể con đường cô từng đi, kể concert cô từng xem, còn có từng đỉnh núi mà cô từng trèo lên.
"Hồi bé em mà thích ai thì sẽ mời người đó đến Hồng Kông ăn Tết với em." Lê Xán nói.
Nhóm Lâm Gia Giai, Đào Cảnh Nhiên, Sầm Lĩnh, còn có Hà Minh Lãng, thực ra đều đã ngắm pháo hoa ở cảng Victoria cùng cô.
Thiệu Khinh Yến là người thứ sáu không có quan hệ huyết thống.
Nghe cô nói vậy, Thiệu Khinh Yến không khỏi buồn cười.
"Thích ai thì đưa người đó đến cảng Victoria xem pháo hoa, ý là vậy sao?"
"Ừm hứm."
Lê Xán nhún vai, từng câu chữ đều toát lên vẻ tinh nghịch.
"Có thể nhận được phần vinh hạnh đặc biệt này, anh nên trộm vui đi." Cô đưa mắt nhìn Thiệu Khinh Yến.
Thiệu Khinh Yến gật đầu, "Cực kỳ vinh hạnh."
...
Buổi chiều, Thiệu Khinh Yến mở một cuộc họp nhỏ từ xa với Lục Kính Văn, vì ngày mai là mùng 6, công ty sẽ bắt đầu làm việc, có một số chuyện phải bàn bạc sớm.
Lê Xán ngồi bên cạnh chơi cờ đam, không lên tiếng, cũng không quấy rầy anh.
Sau khi Thiệu Khinh Yến họp video xong, cô mới tò mò hỏi anh: "Anh bận như thế, một năm có thể kiếm được mấy đồng?"
Đương nhiên là cô nói với giọng điệu trêu đùa.
Quả thực là cô thấy Thiệu Khinh Yến quá bận rộn.
Trừ ngày nghỉ Tết Âm lịch, dường như không có giờ nào phút nào là không mang theo hai thứ là máy tính và cặp công văn, không phải làm việc thì cũng là đang tăng ca.
À, hôm nay vẫn còn là ngày nghỉ Tết, là ngày nghỉ lễ quy định của nhà nước.
Anh lại bận như thế, Lê Xán sợ cơ thể của anh không chịu nổi.
Song Thiệu Khinh Yến nghe cô nói xong, thế mà lại nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi nói cho cô: "Lê Xán, bây giờ anh có khoảng mười triệu."
Lê Xán nhướn mày kinh ngạc.
Ai hỏi anh cái này?
Nhưng mà... Mười triệu?
Trước đó Lê Xán đoán, Thiệu Khinh Yến nhiều nhất cũng chỉ có mấy triệu.
"Anh mới tốt nghiệp được bao lâu chứ? Sao lại tích được nhiều tiền thế?" Cuối cùng cô cũng có một vấn đề làm tò mò hơn.
"Học bổng đại học, học bổng của nhà nước, tiền kiếm được thêm lúc đi gia sư, tiền kiếm được từ dự án làm với đàn anh hồi năm ba, tiền thực tập năm tư, còn kiếm được ở phố Wall sau khi tốt nghiệp, có một thời gian còn nghiên cứu cổ phiếu với bọn Lục Kính Văn, nên kiếm được chút..." Thiệu Khinh Yến thành thật, giải thích rõ ràng từng khoản tiền của mình cho Lê Xán.
Lê Xán hoài nghi nhìn anh.
Biết rõ phần lớn nhất trong đó, e rằng chính là đám cổ phiếu mà anh nói chỉ lãi được chút kia thôi.
Rốt cuộc người học Toán giỏi giang ở đâu?
Dường như Lê Xán lại hiểu được một lần nữa.
Cô nhìn Thiệu Khinh Yến, đột nhiên lại nhớ đến lời bà Tôn Vi nói với mình lúc trước...
"Mẹ mặc kệ con yêu đương, nhưng nếu nói đến kết hôn, sính lễ ít nhất là một trăm triệu."
Dù cô và Thiệu Khinh Yến còn lâu mới phải nói đến chuyện cưới xin, nhưng Lê Xán nhìn bạn trai đang ngồi trước mặt mình, thực sự rất khó kìm được để không hỏi anh.
"Thiệu Khinh Yến, nếu như em bị người ta bắt cóc, yêu cầu anh phải cầm một trăm triệu đến cứu em, anh có cứu không?"
"Chỉ có một trăm triệu?" Trên khuôn mặt Thiệu Khinh Yến như có hơi kinh ngạc.
"Anh thế này là sao?"
Lê Xán vui vẻ nói.
Đương nhiên là trong mắt anh, giá trị của Lê Xán không chỉ dừng lại ở con số một trăm triệu.
Thiệu Khinh Yến bật cười, không nói gì.
Nhưng đương nhiên là Lê Xán hiểu.
"Anh đừng để ý đến bọn họ muốn bao nhiêu, dù sao thì anh chỉ cần nói, muốn một trăm triệu, anh có cho hay không thôi!" Cô như ăn vạ Thiệu Khinh Yến.
"Cho." Thiệu Khinh Yến nói, "Muốn bao nhiêu anh cũng cho, chỉ là một trăm triệu..."
Anh dần thu lại nụ cười, bắt đầu nghiêm túc tính toán, sau đó nói: "Xán Xán, có thể em phải cho anh mấy năm mới có thể kiếm được."
Thông minh như Thiệu Khinh Yến, thậm chí anh còn không cần Lê Xán mở miệng nói hết mọi chuyện, anh đã có thể đoán được ý của Lê Xán khi nói những lời này.
"Vậy em chờ anh đó."
Lê Xán cũng biết là anh hiểu, cô thản nhiên nói: "Dù sao bọn cướp đã trói em lại, không lấy được tiền sẽ không giết con tin vội đâu, anh cứ yên tâm kiếm tiền đi, nếu thật sự không kiếm được..."
Cùng lắm thì, chúng ta sẽ yêu đương cả đời.
Lê Xán không nói câu cuối cùng cho anh biết.
Mà chuyển chủ đề, nói: "Nếu thật sự không kiếm được thì anh cũng kém quá đấy, uổng công em coi trọng anh, chi bằng em quay đầu sống với bọn cướp còn hơn."
Vốn dĩ là một câu chuyện vô cùng nặng nề, nhưng vì suy nghĩ đột nhiên xuất hiện của Lê Xán lại trở nên không nặng nề chút nào.
Thiệu Khinh Yến lại bị cô chọc cho bật cười.
"Xán Xán." Cuối cùng, anh đóng máy tính lại, ôm Lê Xán lên đùi mình.
"Cảm ơn em." Anh nói.
"Cảm ơn em cái gì?" Lê Xán hơi không hiểu.
Cảm ơn cô như kẻ ác, trước giờ không nói mấy lời hay với anh sao?
Cảm ơn em, đã bằng lòng ở bên anh.
Cũng cảm ơn em, đã bằng lòng chờ anh nhiều năm đến vậy.
"5 năm."
Thiệu Khinh Yến không trả lời Lê Xán, chỉ ôm cô chặt vào lòng mình, sau đó nói với cô: "Muộn nhất là 5 năm, nhất định anh có thể đạt được yêu cầu của bọn cướp."
Sau đó...
Chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi.
