Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 68



Kết thúc Tết Âm lịch, một mình Thiệu Khinh Yến về Vân Thành làm việc trước, một năm hiếm khi Lê Xán đến Hồng Kông nên bị ông bà ngoại giữa lại đến hết Tết Nguyên tiêu mới về.

Nhưng hôm cô về, cô cũng không nói trước cho Thiệu Khinh Yến, cũng chẳng vội về nhà.

Lâm Gia Giai mang tài xế nhà mình đến sân bay đón cô, trên đường đi hai người vô cùng yên lặng.

Khung cảnh này có hơi quen thuộc.

Lâm Gia Giai nhớ ra, lần trước Lê Xán bảo cô ấy đến đón, ngay cả nhà cũng về là năm 18 tuổi, cô vừa thành niên thì đã bị bạo lực mạng, sau đó đi tìm Emily tính sổ.

Cô ấy còn nhớ, hôm đó Lê Xán mua hai chai nước trên đường, sau đó không thèm nói gì, lập tức tạt Emily ướt sũng ngay trên con phố.

Cô ấy nhìn biểu cảm lạnh lùng lúc này của Lê Xán, chẳng khác gì so với tình huống lúc đó.

"Xán Xán..." Cô ấy dè dặt nói.

"Hửm?"

Lê Xán đang nhắm mắt nghỉ ngơi, thấy cô ấy gọi mình thì nhanh chóng mở mắt ra.

Cô lặng lẽ nhìn Lâm Gia Giai, nét mặt không khác gì lúc bình thường.

Chỉ là có lẽ Lâm Gia Giai biết hôm nay cô muốn đi làm gì, cho nên dưới cái nhìn của cô ấy, nét mặt bây giờ của Lê Xán đã lạnh đến đáng sợ.

"Mình nghĩ chắc là Hà Minh Lãng nhất thời hứng lên nên mới hùa theo mấy người đó mấy câu, cậu đừng cho là thật..."

Cô ấy hơi căng thẳng, thậm chí chợt hối hận vì đã nói chuyện hôm đó cho Lê Xán.

Lê Xán nhìn cô ấy, cũng chẳng dao động bao nhiêu, chỉ hỏi một câu lạnh lùng như thường ngày, "Nếu hôm ấy người bị nói ăn bám là bạn trai cậu, cậu còn nói vậy với mình không?"

"..."

Thoáng chốc Lâm Gia Giai cũng không nói nên lời.

Chắc là không đâu.

Cho dù là ai nghe thấy người ta sỉ nhục người mình vừa mới yêu, còn đang trong thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt, cũng sẽ không ngồi yên được.

"Vậy tốt xấu gì cũng là bạn bè nhiều năm như thế..."

"Là cậu ta không coi mình là bạn bè trước."

Lê Xán nói rất rõ ràng.

Trước chuyện này, đương nhiên cô cũng thừa nhận, trừ Thiệu Khinh Yến ra thì nhóm Đào Cảnh Nhiên và Lâm Gia Giai là nhóm bạn bè tốt nhất của cô.

Nhưng hiển nhiên, Hà Minh Lãng không xem cô là bạn.

Nhìn dáng vẻ đắn đo của Lâm Gia Giai, Lê Xán nói với cô ấy: "Lúc đó nếu cậu sợ ngại thì cứ ngồi trên xe chờ mình đi, mình tự vào là được."

Trước khi cô về Vân Thành đã cố ý nhắn tin trong nhóm là tối muốn mọi người tụ tập một chút, thậm chí cũng đặt chỗ cả rồi, ở quán bar khu bến sông.

Vừa khéo là quán bar mà bọn Đào Cảnh Nhiên và Thiệu Khinh Yến đã đến tối hôm giao thừa.

Đến khi xe dần dừng lại trên đường ở khu bến sông, Lâm Gia Giai nhìn người đến người đi quanh năm bên ngoài, vẫn quyết tâm xuống xe đi cùng Lê Xán.

8 giờ tối, lúc này quán bar vẫn còn chưa sôi động lắm, chỉ có vài khách nhàn rỗi đang uống rượu, trên chiếc ghế dài ngồi tốp năm tốp ba những người hiếm hoi được nghỉ cuối tuần.

Lúc Lê Xán đến chỗ đã đặt, mấy người Đào Cảnh Nhiên, Hà Minh Lãng, còn có Sầm Lĩnh đang nói chuyện ồn ào, thấy Lê Xán và Lâm Gia Giai đến thì Sầm Lĩnh là người duy nhất chẳng hay biết gì ở đây chỉ vào hai người la hét: "Đến muộn rồi, đến muộn rồi, phạt rượu!"

Lê Xán liếc nhìn Sầm Lĩnh một cái, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Hà Minh Lãng.

Vốn dĩ Đào Cảnh Nhiên cũng muốn giả làm người không biết gì, nhưng thấy ánh mắt Lê Xán lúc mới vào, anh ấy đã thấy sai sai.

"Xán Xán..."

Anh ấy đang định nói chuyện.

Nhưng Lê Xán hoàn toàn không cho anh ấy cơ hội, cầm bừa một ly Whisky không biết của ai uống còn thừa, lập tức hắt vào chiếc áo len màu trắng tinh tối nay của Hà Minh Lãng.

Chiến tranh gần như hết sức căng thẳng.

"Không phải chứ, làm cái gì vậy?" Sầm Lĩnh bị kinh hãi đứng lên, đầu óc mơ hồ.

Những người khác ở đây không nói gì.

Đôi mắt Lê Xán từ đầu đến cuối chỉ nhìn vào Hà Minh Lãng, mãi đến khi hắt rượu xong mới nói: "Xin lỗi đi."

"Xin lỗi cái gì?" Sầm Lĩnh thật sự rất tò mò.

Nhưng mà ở đây vẫn không ai để ý đến anh ấy.

Hà Minh Lãng ngồi tại chỗ, có vẻ đã sớm đoán được sẽ có một ngày như vậy, anh ta bình tĩnh cúi đầu, nhìn quần áo mình bị hắt ẩm ướt, biểu cảm trên mặt thay đổi thất thường.

Sau khi hít sâu một hơi, cuối cùng anh ta mới đứng dậy, mặt đối mặt nhìn Lê Xán.

"Xán Xán." Anh ta nói, "Xin lỗi."

"Xin lỗi với Thiệu Khinh Yến."

Lê Xán lại nói.

"..."

Hà Minh Lãng nghiêm túc nhìn Lê Xán qua lớp kính mắt gọng vàng mỏng manh.

"Mình với cậu ta có gì mà phải xin lỗi?" Lát sau, anh ta hỏi.

"Xán Xán, mình biết bây giờ cậu đang yêu cậu ta, cho nên không biết rõ được rốt cuộc cậu ta có ăn bám hay không, rốt cuộc có đang lợi dụng cậu hay không, nhưng nếu Thiệu Khinh Yến muốn bản thân mình không bị người ta nói thì bảo cậu ta lấy bản lĩnh thật sự ra đây đi, chứ không phải suốt ngày mang cái danh hào nhoáng là tốt nghiệp Thanh Hoa, trở về từ phố Wall, đến khi gặp chuyện lại chỉ biết rụt rè núp sau lưng phụ nữ..."

Hà Minh Lãng nói xong, Lê Xán lại nhanh chóng tạt một ly rượu nữa lên người anh ta.

Từ nhỏ đến lớn, Lê Xán vẫn nhớ, đến bây giờ, có thể nói là mình và bọn Đào Cảnh Nhiên, Hà Minh Lãng chưa từng cãi nhau.

Dù sao trên đời này đa số mọi người cãi nhau, ngọn nguồn đều là tiền, nhưng trước giờ bọn họ cũng không phải lo tiền nong, cũng không có tranh chấp gì lớn.

Đây là lần đầu tiên.

Cô liên tiếp tạt hai ly rượu có đá lạnh vào người Hà Minh Lãng, đồng thời còn nói cho anh ta biết: "Dẹp cái thái độ đáng thương nhưng lại cao ngạo của cậu đi, cậu nghĩ tôi biết chuyện này bằng cách nào hả? Sau khi anh ấy về, không hề nhắc đến một chữ nào với tôi, là tôi tự phát hiện ra."

"Ăn bám, Lọ Lem phiên bản nam, học được từ nào là chụp lên đầu người khác, vậy tôi nên mắng cậu là gì đây? Sâu mọt chỉ biết ngửa tay xin tiền gia đình? Đồ ăn bám xã hội mãi mãi không trưởng thành?"

"Xán Xán!"

Lời này đúng là mắng hơi nặng rồi.

Nếu nói như thế thì có thể nói năm người bọn họ đều là sâu mọt, ăn bám.

Đào Cảnh Nhiên thực sự không nghe nổi nữa, bước lên kéo Lê Xán sang một bên trước.

"Bớt giận đi, bớt giận đi, đều đều là con nhà giàu cả thôi, ai mà chẳng có chút tính khí..."

"Phải đấy, là con nhà giàu cả thôi, ai mà chẳng có chút tính khí, thế nào, cậu ta thì được chế giễu sau lưng người khác, còn không cho mình chửi cậu ta ngay trước mặt sao?"

"..."

"Xán Xán..."

"Cứ vậy đi, nếu cậu nói xin lỗi, chúng ta còn có thể làm bạn bè, nếu không xin lỗi thì bỏ đi."

Vốn dĩ tối nay Lê Xán cũng không định ngồi uống rượu với bọn họ thật, cuối cùng cô liếc Hà Minh Lãng một cái, cầm lấy túi, một mình xoay người rời khỏi chỗ này.

Lâm Gia Giai thấy thế nên đương nhiên là đuổi theo.

Ánh đèn sáng chói ở đầu đường, bến sông vàng son lộng lẫy, khắp nơi đều là sự ồn ào của người đến người đi.

Lâm Gia Giai đang định khuyên nhủ Lê Xán, nhưng thấy hình ảnh đôi chân cô giẫm lên đôi giày cao gót vẫn bước đi như bay thì cô ấy đã biết, tối nay cô thật sự sẽ không quay đầu lại.

Cô ấy chỉ có thể bảo tài xế đưa Lê Xán về Duyệt Thành Loan trước.

...

Thiệu Khinh Yến về nhà, mới phát hiện tối nay nhà mình sáng đèn.

Lê Xán ngồi trong phòng khách, đã uống khá nhiều rượu, ánh sáng trong nhà bị chỉnh đến rất tối, trên TV đang chiếu một bộ phim kinh dị.

Nhưng Lê Xán xem mà không hề có chút cảm xúc nào.

Thấy anh về, cô cũng chỉ hơi ngước mắt lên, nói: "Anh về rồi."

"Ừm."

Thiệu Khinh Yến đặt đồ xuống, cởi áo khoác đầy hơi lạnh, bước đến bên cạnh cô trước.

Mấy hôm nay Vân Thành mưa nhiều, vừa rồi trên đường về, bên ngoài cũng bắt đầu mưa nhỏ.

Anh đi đến, ngồi xuống với Lê Xán.

"Không phải bảo phải hai ngày nữa mới về được sao? Sao hôm nay lại về rồi?"

"Ông bà ngoại không cần em nữa nên em về."

Lê Xán nói linh tinh, cầm ly rượu trên tay đưa đến miệng anh.

Thiệu Khinh Yến uống một ngụm theo tay cô rồi quen thuộc ôm Lê Xán ngồi lên đùi mình.

Cô luôn như vậy, chỉ giỏi ăn nói linh tinh, nhưng Thiệu Khinh Yến lại rất dính chiêu này.

Anh thích nét hoạt bát, tinh nghịch ẩn giấu dưới vẻ ngoài lạnh lùng của Lê Xán, thích cả cái miệng lưỡi sắc sảo và trái tim mềm yếu của cô, còn thích cả cái khí chất coi thường mọi thứ và khí thế thường có thể sánh ngang với núi cao, sông dài của cô

Mặc dù ánh nhìn đầu tiên, thật ra chỉ là thấy sắc thì có ý.

Hai người gần mười ngày không gặp nhau yên lặng ôm nhau, kề sát vào nhau trong chốc lát.

Sau đó Thiệu Khinh Yến mới sờ lên đầu Lê Xán, hỏi cô: "Sao lại không vui?"

"Tối nay em cãi nhau với người ta."

Lê Xán cực kỳ ghét mình một khi đã uống rượu thì rất dễ để lộ biểu cảm của mình, giống như cô chẳng tỉnh táo chút nào.

Nhưng bây giờ cô vô cùng tỉnh táo.

Cô nghe thấy Thiệu Khinh Yến hỏi mình: "Sao lại cãi nhau với người ta?"

"Bởi vì bọn họ nghèo đó, nhìn thấy xe em sang nên muốn lừa tiền của em."

"Em bị tai nạn xe?"

Thiệu Khinh Yến nghe vậy thì vội đưa tay kiểm tra tứ chi và cơ thể của cô, mãi đến khi nghe thấy Lê Xán cười "Phụt" một tiếng bên tai mình thì mới nhận ra, cô lại nói linh tinh.

"Lê Xán..."

Nét mặt anh toát lên vẻ không thể làm gì, còn lộ ra mấy phần tức giận vì không phản bác được.

"Sau này không được đùa kiểu này nữa." Anh dặn cô.

"Ồ." Lê Xán đáp thản nhiên, nhưng trên mặt lại viết đầy chữ, lần sau cô vẫn dám.

Cô kéo Thiệu Khinh Yến xem phim với mình một lát, nói là phim kinh dị nhưng hai người to gan cùng nhau xem, thực ra cũng chẳng khác gì phim bình thường.

Thiệu Khinh Yến xem phim với cô một lúc rồi một mình đứng dậy, định đi tắm trước.

Nhưng Lê Xán kéo anh lại.

Cô tắm xong trên tầng xong rồi đi xuống, chỉ mặc một chiếc váy ngủ dày dặn, giờ khắp người cô vương mùi thơm của sữa dưỡng thể và tinh dầu dưỡng tóc hương trà trắng.

Hôm nay Thiệu Khinh Yến phải ra ngoài bàn chuyện hợp tác với người ta nên trong áo khoác chiếc áo sơ mi khá đứng đắn và quần tây.

Lê Xán ôm lấy tay anh, nhớ ra mình còn chưa được thấy Thiệu Khinh Yến mặc áo sơ mi đen.

Truyền thuyết đô thị kể rằng, nếu áo sơ mi trắng, quần tây, thêm cặp kính, mở hai cúc áo là kiểu lịch lãm bại hoại, còn áo sơ mi đen kết hợp với quần tây chính là côn đồ mặc áo vest đích thực.

Cô mượn ánh đèn yếu ớt lại ái muội của phòng khách, cứ nhìn thẳng vào Thiệu Khinh Yến như vậy.

Anh mặc quần áo cũng giống như cách anh làm người, lúc nào cũng đàng hoàng, cúc áo cũng được cài rất kín đáo.

Cô không nhịn được nhìn thêm, sau đó hỏi anh, "Tối nay anh không cần tăng ca, đúng không?"

Thiệu Khinh Yến gật đầu.

Anh về nhà đã là 10 giờ tối rồi, đêm nay cũng không định tăng ca.

Thế là Lê Xán dần mượn sức năm ngón tay đang ôm lấy anh, kéo lại chút khoảng cách mà lúc nãy anh đã xê dịch.

"Thiệu Khinh Yến."

Giọng Lê Xán có ý ra lệnh.

Nhưng lọt vào tai Thiệu Khinh Yến, chỉ là chỉ là những trò đùa tình tứ giữa các cặp đôi.

Cô vừa cởi mấy cúc áo cao nhất trên áo sơ mi của anh, vừa cố ý ngẩng đầu lên, nói:

"Vậy tối nay em muốn thấy anh mặc bộ quần áo này..."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...