Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 69



Đêm 16 tháng Giêng trôi qua trong sự hài hòa và vui vẻ.

Hết Nguyên tiêu, bắt đầu bước vào tháng ba.

Cuối cùng Lê Xán cũng bắt đầu bận rộn với công việc của mình, không thể nhàn rỗi như trước kia nữa.

Vốn dĩ tốt nghiệp xong, trong nhà định xem mong muốn của cô, nếu cô không muốn làm việc thì không làm, nếu muốn làm thì tìm đại một công ty trong nhà, tùy thuộc hết vào sở thích của cô.

Nhưng Lê Xán không chọn, cô cũng không muốn cả ngày mình bị bó chặt ở trong cái được gọi là tiểu thư danh giá của Vân Thành, Bắc Thành, cũng không muốn ngày nào cũng làm việc dưới mắt của bà Tôn Vi và Lê Triệu Vân, cho nên cuối cùng lựa chọn tự mở một phòng làm việc.

Tiền mở studio là tiền tiêu vặt mà cô lấy từ một tấm thẻ chưa dùng đến, không hỏi xin bà Tôn Vi, cũng không hề động đến cổ phần Lê Đàm cho mình.

Sau khi khai trương, đơn đầu tiên mà phòng làm việc nhận được là lập kế hoạch quảng cáo cho sản phẩm mới của một thương hiệu trà sữa sắp niêm yết trên thị trường chứng khoán.

Là Lê Đàm giới thiệu cho cô.

Mặc dù chỉ là quảng bá sản phẩm mới, nhưng thương hiệu trà sữa này lại là một chuỗi cửa hàng nổi tiếng toàn quốc, chỉ cần làm tốt thì đây có thể tạo dựng tên tuổi rất hiệu quả.

Vừa hay, bản kế hoạch quảng cáo đầu tiên mà cô thực hiện cũng sắp được lên sàn, thế nên dạo gần đây Lê Xán thực sự bận đến mức chân không chạm đất.

Thiệu Khinh Yến cũng vậy, ngày công ty cũng nhận được hàng trăm email, hàng trăm dự án cần xem xét. Thế nhưng sau khi sàng lọc kỹ lưỡng, số dự án có thể triển khai thực tế lại không nhiều. Đây chính là khó khăn lớn nhất mà các công ty đầu tư mạo hiểm vừa và nhỏ đang phải đối mặt.

Sau khi qua hết ngày Tết, anh hay phải đi công tác, đi khảo sát khắp nơi.

Cho nên thời gian hai người có thể chính thức ra ngoài hẹn hò không nhiều. Phần lớn thời gian, ban ngày mỗi người đều bận công việc riêng, tối về đến nhà chỉ có thể ôm nhau một lúc rồi hoặc là cùng nhau yên lặng đi ngủ, hoặc là vui vẻ làm những chuyện mà người lớn nên làm.

Không dễ gì mới đến thứ sáu, hôm nay Lê Xán xong việc sớm, xem thời gian mới có 3 giờ chiều.

Thế là cô không nghĩ nhiều nữa, lập tức xách túi, bảo tài xế đưa mình đến công ty của Thiệu Khinh Yến.

Đã lâu lắm rồi cô không nhìn thấy hình ảnh Thiệu Khinh Yến vào ban ngày, hơn nữa, Lê Xán nhớ ra, mình và anh yêu nhau lâu như vậy nhưng vẫn chưa đàng hoàng đến công ty anh lần nào.

Bây giờ đang là tháng tư, thời tiết mùa xuân đang độ đẹp nhất, trên đường cô tiện tay mua hai ly trà sữa đang hợp tác gần đây, định mang đến cho anh.

Nhưng khi đến công ty của Thiệu Khinh Yến, cô gái lễ tân mới nói cho cô, sếp Thiệu mới có việc ra ngoài, không ở văn phòng.

Lê Xán chỉ có thể ngồi chờ anh trong phòng tiếp khách.

Có lẽ là kinh ngạc với vẻ đẹp của cô, cô gái lễ tân bưng trà rót nước cho cô, bận đến nỗi rất ân cần.

Đợi được gần nửa tiếng, cuối cùng Thiệu Khinh Yến mới quay về.

Lê Xán ngồi ở phòng tiếp khách, đang xem báo của bọn họ.

Thiệu Khinh Yến bước qua dắt cô, "Sao không vào ngồi trong phòng làm việc của anh?"

"Lễ tân người ta cũng đâu có biết em là người yêu của anh, nhỡ nhầm người thì phải làm sao?"

Thiệu Khinh Yến cười mỉm, không nói gì.

Lê Xán đưa trà sữa trong tay cho anh, lại hỏi anh, "Anh mới đi làm gì vậy? Sao về nhanh thế?"

"Đi gặp Hà Minh Lãng."

Thiệu Khinh Yến thành thật nói với cô.

Lê Xán khựng lại một chút.

"Cậu ấy nói xin lỗi anh."

Đưa cô vào văn phòng, sau khi đóng cửa lại, Thiệu Khinh Yến mới nói với cô.

Thời gian cách lần Lê Xán tạt rượu lên người Hà Minh Lãng đã qua hơn một tháng, trong hơn một tháng này, Lê Xán thật sự không nói một câu nào với anh ta, cho dù hai người cùng xuất hiện trong nhóm nhắn tin, Lê Xán cũng gần như quen không xem tin nhắn của anh ta, anh ta xuất hiện thì lập tức tàng hình.

Về phần bữa tiệc và cuộc gặp gỡ có anh ta, cô càng không đi tham gia.

Thực ra Lê Xán biết, không chỉ Thiệu Khinh Yến, cho dù là mình, nhiều khi cũng nhận được đủ loại chỉ trích.

Từ nhỏ đến lớn, vì gia đình quá đặc biệt nên cho dù cô đạt được điều gì cũng luôn có người bàn tán sau lưng cô, nói cô nếu không có gia đình thì chẳng phải thứ gì cả.

Đối với những tin đồn bịa đặt đó, trước giờ không để tâm, dù sao với những người từng chỉ trích cô, cũng không trở thành bạn bè thật với cô được, nếu không phải không thể nghe nổi nữa thì cứ lờ họ đi là được.

Nhưng chuyện của Hà Minh Lãng và Thiệu Khinh Yến thì khác, Thiệu Khinh Yến là bạn trai của cô, Hà Minh Lãng là bạn bè tốt cô chơi từ nhỏ đến lớn, bị chính bạn của mình đâm sau lưng, đây là chuyện Lê Xán mãi mãi không thể chấp nhận được.

Cô đối mặt với Thiệu Khinh Yến, hờ hững đáp một tiếng, sau đó hỏi, "Cậu ta nói gì thế?"

"Cậu ta nói một tháng nay bận chuyện tốt nghiệp Thạc sĩ của mình bên Mỹ, còn nói em đã lơ cậu ta hơn một tháng rồi, cậu ta sắp không chịu nổi nữa nên mới xin lỗi anh."

"Hừ."

Lê Xán mang theo vẻ khinh miệt "quả nhiên là vậy".

Thiệu Khinh Yến đưa cô ngồi xuống sofa, hỏi cô, "Có phải em đã biết chuyện này từ lâu rồi không?"

Đương nhiên là anh hỏi chuyện Hà Minh Lãng hùa theo một đám người giễu cợt, cười nhạo sau lưng đêm hôm giao thừa đó.

So với Thiệu Khinh Yến, bây giờ Lê Xán mới là người không muốn nhắc đến chuyện này.

"Ừm." Cô nói bằng giọng mũi không năng, không nhẹ.

Thiệu Khinh Yến vuốt gương mặt cô, ôm cô vào trong ngực mình.

"Thực ra không sao đâu." Anh nói với Lê Xán, "Ba năm, năm năm, rồi anh sẽ có cách chứng minh bản thân mình, khiến những người đó phải ngậm miệng, em không cần ra mặt thay anh."

"Nhưng em thực sự không nhìn nổi." Lê Xán bướng bỉnh nói, "Sau này nếu còn gặp chuyện như vậy, em vẫn sẽ dạy dỗ từng người một."

Đúng là tác phong của một cô tiểu thư chính hiệu.

Thiệu Khinh Yến hết cách, cười cười, ôm đầu cô, khẽ đặt một nụ hôn lên trán cô.

Đúng lúc này, Lục Kính Văn đẩy cửa đi vào...

"Anh nghe lễ tân nói có người đẹp đến tìm cậu hả? Là Lê Xán sao? Lâu lắm rồi anh không gặp em ấy, anh xem xem, người ở đâu nào?"

"..."

"..."

"..."

Khoảnh khắc sáu mắt chạm nhau, sự kinh ngạc và ngại ngùng lập tức bao trùm lấy gương mặt anh ấy.

"Không phải... Cái này..."

Mặc dù là lần đầu tiên đến công ty của Thiệu Khinh Yến, nhưng dĩ nhiên đây không phải lần đầu Lục Kính Văn và Lê Xán gặp nhau.

Dù sao nhà họ Lục cũng là nhà có máu mặt ở Bắc Thành, Lê Xán cũng tham gia tiệc tùng ở Bắc Thành khá nhiều, cũng từng gặp Lục Kính Văn; đồng thời, Lục Kính Văn cũng tham gia nhiều tiệc tùng ở Vân Thành nên cũng hay gặp Lê Xán.

Cách khoảng cách xa xôi trong phòng làm việc, bọn họ cứ nhìn nhau vài giây như vậy.

Lục Kính Văn nhanh chóng tự giác đóng cửa lại.

Nhưng sau đó, anh ấy lại đẩy cửa đi vào, nhắc nhở, "Chúng ta là công ty đàng hoàng, không khuyến khích play văn phòng đâu nhé!"

"..."

Nếu lúc này trên tay có thứ gì, Lê Xán nghĩ xấu xa, chắc chắn cô sẽ ném ngay vào mặt Lục Kính Văn.

...

Buổi chiều, ở trong phòng làm việc của Thiệu Khinh Yến đến hơn 5 giờ.

Hôm nay cũng hiếm khi anh không phải tăng ca, sau khi tan làm, hai người cùng ăn tối ở bên ngoài, sau đó lại đi xem phim rồi mới cùng về nhà.

Sau khi về nhà, Thiệu Khinh Yến nhận được một cuộc gọi, là chủ nhiệm lớp hồi cấp 3 của anh gọi.

Anh vừa nhận điện thoại, Lê Xán cũng đang ngồi trên ghế sofa, đang xem tin nhắn trong nhóm.

Là nhóm nhỏ 5 người của bọn họ.

Vì sắp đến sinh nhật của Sầm Lĩnh nên bọn họ đang tính cùng nhau ăn cơm, tiện thể tổ chức sinh nhật cho anh ấy.

Trong nhóm, Sầm Lĩnh đều @ mỗi người một lần.

Hà Minh Lãng, Đào Cảnh Nhiên, còn có Lâm Gia Giai đã đồng ý tham gia hết.

Chỉ còn Lê Xán vẫn chưa có tin tức gì.

Lâm Gia Giai không biết cô đang nghĩ gì, sau khi đồng ý thì lập tức nhắn tin riêng hỏi cô: "Xán Xán, cậu có đi không?"

Lê Xán nhìn chăm chú vào điện thoại rất lâu.

Cuối cùng vẫn quay giao diện nhắn tin về trong nhóm, gõ hai ký tự cứng nhắc.

Lê Xán: [Ok.]

Cô cất điện thoại, vừa khéo Thiệu Khinh Yến cũng đã nói chuyện điện thoại xong.

"Có chuyện gì hả anh?" Lê Xán quay đầu hỏi anh.

"Là giáo viên cấp 3, sau khi biết anh về thì muốn anh tranh thủ đến diễn thuyết cho khoá tốt nghiệp năm nay." Thiệu Khinh Yến nói.

Dù sao cũng là người cấp ba đã được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, năm ba đại học lại đi trao đổi sang Mỹ, trong mắt những học sinh phải vất vả thi đại học thì người như Thiệu Khinh Yến chính là sự tồn tại của một vị thần.

Lê Xán bỗng nhớ đến xưng hô mà Đào Cảnh Nhiên gọi Thiệu Khinh Yến mãi không đổi...

"Học sinh giỏi."

Anh đúng là học sinh giỏi, xứng đáng với bốn chữ "danh xứng với thực".

"Học sinh giỏi." Lê Xán tựa vào ghế sofa, đột nhiên cũng học theo Đào Cảnh Nhiên, hứng thú gọi anh như vậy.

Dường như lại quay lại mấy năm trước, cô đứng trước cửa hàng tiện lợi, cười nhẹ nhàng nhìn anh, nhưng thực ra lần nào cũng mang theo mục đích xấu và khúc mắc của mình.

Thiệu Khinh Yến bị cô chọc cười.

"Sao tự dưng lại gọi anh như thế?"

"Học Đào Cảnh Nhiên chút đó." Lê Xán cũng cười nói, "Vậy anh có về diễn thuyết không?"

"Có, cô chủ nhiệm giúp anh rất nhiều, năm đó nếu không phải là cô giới thiệu anh đi tham gia thi thì chắc anh cũng không thể được tuyển thẳng."

Không được tuyển thẳng, vậy thì chắc chắn sẽ không gặp Lê Xán.

Nói cho cùng nếu không được tuyển thẳng sẽ phải mất thời gian ôn thi đại học, gần như không có thời gian làm gia sư, không có thời gian làm gia sư thì cũng sẽ không đến nhà của Đào Cảnh Nhiên, không được gặp cô liên tục nhiều lần như thế.

Một lần gặp nhau tình cờ dưới toà nhà dạy học, mãi mãi sẽ chỉ là một lần gặp tình cờ.

"Nói vậy thì em còn phải mời cô chủ nhiệm của bọn anh ăn một bữa cơm đó." Lê Xán tiếp tục trêu anh.

Thiệu Khinh Yến nhận xét khách quan: "Em mời Đào Cảnh Nhiên ăn cơm còn thực tế hơn đấy."

Từ sau khi hai người yêu nhau, Đào Cảnh Nhiên lúc nào cũng la hét, ăn cơm thì anh ấy phải ngồi chỗ chủ, dù sao năm đó nếu không có anh ấy thì làm gì có nhiều chuyện sau này của bọn họ như thế?

"Đúng là nên cảm ơn cậu ấy cho đàng hoàng." Lê Xán cũng khách quan công nhận.

Thiệu Khinh Yến ôm lấy cô, "Thế trước khi mời cậu ấy ăn cơm, hay là tối mai, em về nhà với anh một chuyến nhé?"

Thoáng cái, nụ cười trên khuôn mặt Lê Xán cứng lại.

Thiệu Khinh Yến giải thích: "Tối mai là sinh nhật của mẹ anh, anh muốn đưa em về gặp mẹ."

Dù không muốn thừa nhận lắm nhưng nghe thấy câu này, thế mà phản ứng đầu tiên của Lê Xán không phải vui mừng mà là căng thẳng.

"Giờ đã đi gặp mẹ anh rồi ư?"

Bà Thiệu Thấm Phương luôn luôn sống trong những câu chuyện, Lê Xán vẫn không biết, rốt cuộc mình nên lấy thái độ nào để đến gặp bà.

Dù sao năm đó cô nghĩ về bà như vậy, dù sao thì mẹ cô và dì còn từng hùng hổ xông vào nhà của bọn họ, ép bà ấy đến nỗi phải vào viện.

Thiệu Khinh Yến nắm chặt tay cô, nói: "Hồi trước anh đã nói với mẹ chuyện của chúng mình rồi, em yên tâm, mẹ không có ý kiến gì với em đâu, hơn nữa lúc nào cũng muốn gặp em."

Mặc dù biết đây là lời Thiệu Khinh Yến an ủi mình nhưng Lê Xán nghe thấy vẫn quen tỏ ra phong thái của mình, nói lầu bầu: "Đương nhiên rồi, em xinh thế này, còn hoàn hảo như vậy, sao lại có người mẹ nào không thích em chứ?"

Thiệu Khinh Yến nhận ra, trước kia đúng là mình đã hiểu nhầm Lê Xán rất nhiều, rốt cuộc sao lại cho rằng cô chỉ là một cô gái lạnh lùng, nhạy cảm chứ?

Rõ ràng là một cô chiêu kiêu kỳ, lại có sở thích kể mấy chuyện cười nhạt như nước ốc.

Anh thuận theo lời Lê Xán, trên gương mặt cũng là nụ cười không kìm được, "Vậy có muốn cùng đến gặp bà ấy không?"

"Đi chứ." Lê Xán nói tự nhiên, "Nhưng mà đi tay không không hay lắm nhỉ? Ngày mai chúng ta ra ngoài sớm rồi mua ít đồ về đi."

"Đồ thì anh đã mua xong, để hết vào cốp sau xe rồi."

"Vậy... cứ vậy đi gặp mẹ anh sao?"

"Ừm."

"Vậy... được thôi."

Lê Xán đồng ý, cảm thấy trong lòng vẫn còn một chút bất an.

Thiệu Khinh Yến đã nhận ra, lại hôn lên trán cô.

Đây là chuyện anh thích làm nhất, ôm Lê Xán vào trong ngực mình, hôn lên trán cô, làm vậy tựa như cả thế giới đều yên tĩnh, chỉ còn có bọn họ bên nhau.

"Đi tắm không?" Lát sau, Thiệu Khinh Yến hỏi cô.

Lê Xán ngẩng đầu, "Tắm cùng nhau?"

Anh cười khẽ một tiếng, bế ngang người lên.

"Ừm, tắm cùng nhau."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...