Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai

Chương 8



Tối nay Lê Xán về nhà, rõ ràng tâm trạng tốt hơn lúc ra ngoài nhiều.

Cho dù vừa về đến nhà, bảo mẫu nói bố mẹ cô lại đến Bắc Thành công tác, cô cũng không có tâm trạng gì, chỉ gật đầu, ra hiệu mình biết rồi.

Cô mãi thành quen cầm túi xách, về phòng ngủ một mình.

Phòng cô cũng giống phòng của Đào Cảnh Nhiên, có phòng bên trong, bên trong có đầy đủ cả phòng khách và phòng để quần áo.

Cô ngồi trên ghế sofa, mở điện thoại ra, nhìn khoản thanh toán WeChat 20 tệ mà mình đã trả vài tiếng trước.

Cô cũng không ngờ, ác ý muốn nhục nhã người ta lộ rõ như vậy lại bị Thiệu Khinh Yến dễ dàng tiếp nhận.

"Tiền xe đi hóng gió, 20 tệ."

Sau khi nghe cô nói xong, dù anh cũng thoáng sững sờ nhưng mà chẳng mấy, anh nhanh chóng lấy điện thoại ra, để lộ mã quét nhận tiền WeChat của mình cho Lê Xán.

Động tác lưu loát, thái độ thản nhiên đã nói cho Lê Xán biết, mình lại thua rồi.

Cô thanh toán 20 tệ.

Sau đó vẫy tay với Thiệu Khinh Yến, nói với anh lần sau gặp anh.

Có lẽ là việc hóng gió mang tới cho cô ngập tràn vui vẻ, cho dù cô thua Thiệu Khinh Yến nhưng cũng không quá tức giận.

Thậm chí cô còn có tâm trạng một mình bắt xe đi đến bên sông, chọn một nhà hàng cạnh sông, ăn hết một phần bò bít tết.

Cô dần dần trượt xuống, không giữ được tư thế ngồi.

Sau khi thoát khỏi giao diện thanh toán, cô lại mở khung nhắn tin với Lâm Gia Giai.

Lê Xán: [Chọt chọt.jpg]

Lê Xán: [Gửi cho mình WeChat của Thiệu Khinh Yến.]

Bên Lâm Gia Giai lập tức nhắn lại: [Ai cơ?]

Lê Xán lại xác nhận ba chữ kia lần nữa: [Thiệu Khinh Yến.]

Lâm Gia Giai liền gửi danh thiếp của bạn bè dễ như trở bàn tay.

Nhưng đúng lúc này, cô nàng lập tức tóm lấy Lê Xán bắt đầu hỏi lung tung.

"Cậu thêm WeChat của Thiệu Khinh Yến làm gì?"

"Thấy lần trước các cậu ăn cơm cũng đâu có nói chuyện với nhau."

"Cậu tìm cậu ta có chuyện gì thế?"

"Không phải cậu cũng có họ hàng cần dạy thêm đấy chứ?"

Lê Xán nghe một tràng liên tiếp như vậy, cũng khá kiên nhẫn trả lời lại Lâm Gia Giai:

[Không phải, mình tìm cậu ta để hỏi chuyện chơi cờ.]

Đề ngăn Lâm Gia Giai lại hỏi cụ thể là gì, Lê Xán nói đơn giản chuyện họ tình cờ gặp nhau ở nhà họ Đào đêm đó trước.

Thua chính là thua, cô cũng không có gì mà phải không thừa nhận.

Sau khi Lâm Gia Giai nghe xong lại im lặng một lúc.

[Xán Xán, quả nhiên cậu là một cô gái cái gì cũng phải tranh giành háo thắng!]

Cô nàng cho lời bình như vậy.

Lê Xán từ chối cho ý kiến.

Trong nhà, bố mẹ đã giáo dục cô từ nhỏ là phải ưu tú, giờ nào phút nào cũng phải đứng trên đỉnh kim tự tháp.

Cho dù là cô hay là người anh trai đang du học ở nước Mỹ, từ nhỏ đã được dạy dỗ như vậy, trước giờ nhà họ Lê hay là nhà họ Tôn đều không thích đứa trẻ không có tiền đồ.

Vậy nên cô mới được nuôi thành tính cách như bây giờ, cô cũng không cảm thấy bất ngờ chút nào.

Nhưng muốn thêm WeChat với Thiệu Khinh Yến, thật sự chỉ vì muốn học hỏi anh chơi ván cờ đam đó sao?

Chuyện này chỉ có mình Lê Xán biết.

Cô nhấn vào danh thiếp Lâm Gia Giai gửi đến, ảnh đại diện là một bức ảnh cảnh biển xanh, trời xanh.

Cô không kìm được cười xuỳ, rồi lại nhìn thấy tên WeChat của cậu: Shao.

Cô ngơ ngẩn một lúc ở trang cá nhân của Thiệu Khinh Yến, sau đó viết ở ô nhắn xin kết bạn:

"Khách hàng đi hóng gió ngày 16 tháng 1 của cậu."

Cuối cùng ấn kết bạn, bên kia không trả lời ngay.

Lê Xán nghĩ biết đâu cậu lại đang bận làm việc, nên tạm thời ném chuyện này sang một bên.

Cô không ngờ rằng, suốt ba ngày sau, Thiệu Khinh Yến vẫn không nhận lời mời kết bạn của cô.

...

Thời gian đến nhà họ Đào dạy thêm là 3 giờ chiều.

Thiệu Khinh Yến bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi rồi đạp xe một đường đến ngoài cổng trang viên phía Tây.

Đào Cảnh Nhiên đưa cậu lên tầng, trong căn phòng không chỉ có mình học sinh Đào Minh Thành cần dạy thêm mà còn có em gái cậu ta là Đào Minh Huyên, và cô tiểu thư trùng hợp gặp được mấy hôm trước, tâm tư cũng giống như vẻ ngoài của cô, không trong sáng, thiện lương như vậy.

Lê Xán.

Sắc mặt Thiệu Khinh Yến vẫn như thường, không có tâm trạng gì khác bước vào phòng Đào Cảnh Nhiên.

"Thầy Tiểu Thiệu!" Đào Minh Thành rất khách sáo với cậu.

"Ừm." Cậu thản nhiên đáp lời.

"Thầy Tiểu Thiệu có thể đợi em chơi xong ván cờ đam này rồi hãy học thêm có được không? Em chơi được hơn nửa, sắp thắng rồi!"

Đào Minh Thành chỉ chỉ vào bàn cờ đam trước mặt, trong giọng nói chưa đầy sự tất thắng.

Thiệu Khinh Yến nhìn xuống bàn cờ, "Xong được trong 10 phút không?"

"Được ạ!" Đào Minh Thành nói chân thành.

"Ừm."

Thế là Thiệu Khinh Yến gật đầu, để mặc cậu bé chơi xong ván cờ đam này trước.

Từ đầu đến giờ, từ lúc cậu vào cửa, theo giọng của Đào Minh Thành, còn có một ánh mắt lộ liễu khác rơi xuống người cậu, nhưng cậu chưa từng để ý đến, cũng không hề đáp lại.

Cậu đi vào phòng làm việc trước, chuẩn bị bài vở cho ca học sau đó.

Lúc ván cờ đam bên ngoài kết thúc, thời gian vừa đúng gần 10 phút.

Đào Minh Thành thua.

Dù cậu bé cũng không ủ rũ bao nhiêu nhưng vẫn không hiểu, không cam tâm.

"Chị Xán Xán, có phải hôm nay chị cũng bị thần cờ nhập vào không?" Đào Minh Thành hiếu kỳ hỏi.

"Cái gì mà thần cờ nhập vào? Không thể là tự chị học hỏi được hả?"

Lê Xán buồn cười đẩy quân cờ cuối cùng vào đúng vị trí của nó, nhẹ nhàng thắng ván đấu này.

"Chơi cờ đam còn học hỏi nữa sao?"

Dù tuổi Đào Minh Thành còn nhỏ, nhiều chuyện vẫn chưa hiểu nhưng trực giác với cái học hỏi này, nghe không đáng tin mấy.

Khuôn mặt Lê Xán mang nụ cười nhạt, không nói tiếp với cậu bé nữa.

Cũng không thể trách Đào Minh Thành thấy trình độ chơi cờ đam của cô không giống lần trước.

Lần trước cô và Đào Minh Thành chơi cờ đam, còn có cả Thiệu Khinh Yến, cậu ép bọn họ cả ván cờ, dù thỉnh thoảng cũng nhường nhưng cuối cùng vẫn lấy chiến thắng áp đảo thắng bọn họ.

Cuối cùng, Lê Xán đứng thứ hai, chỉ nhanh hơn Đào Minh Thành hai nước cờ.

Điều này khiến Đào Minh Thành hiển nhiên nghĩ rằng trình độ của mình chắc cũng ngang ngửa với cô.

Cô chậm rãi dọn bàn cờ, sau đó ung dung dựa vào ghế sofa gần cửa sổ sát đất, nhìn chăm chăm vào cánh cửa phòng làm việc đóng lại một nửa.

Hôm nay, từ lúc vào cửa đến giờ, kẻ đầu sỏ Thiệu Khinh Yến còn chưa nhìn cô lấy một cái.

Muốn bảo Lê Xán không biết lý do, vậy thì chắc chắn không thể nào, chỉ là sau khi biết lý do, thú vui muốn giày vò người ta trong lòng cô lại càng dâng lên nhiều hơn.

Cô trơ mắt nhìn Đào Minh Thành vào phòng làm việc, sau đó cánh cửa hoàn toàn đóng lại.

Cô cũng không vội, kéo đại tấm chăn bên cạnh đến, vừa ngồi nói chuyện với Đào Cảnh Nhiên vừa lướt điện thoại.

Trong ánh mắt hờ hững mang theo một loại quyết tâm.

Cùng lúc đó, trong phòng làm việc mà cô không nhìn thấy...

Sau khi Đào Minh Thành thua ván cờ, vừa ngồi vào bàn học đã không nhịn được chuyện đánh cờ tối đó với thầy giáo dạy thêm của cậu bé.

"Thầy Tiểu Thiệu, hôm nay thầy dạy em xong thì có thể chơi với em một ván cờ đam nữa không? Hôm nay chị Xán Xán giỏi lắm, em muốn chơi một ván nữa với hai người."

Nhưng Thiệu Khinh Yến từ chối cậu nhóc một cách vô tình:

"Hôm nay không được."

"Ôi, vì sao ạ?" Trong lời nói của Đào Minh Thành đầy sự mất mát.

Thiệu Khinh Yến mặt không đổi sắc, nói, "Hôm nay dạy em xong, tối thầy còn làm việc khác, thầy muốn tiết kiệm thời gian nên không giúp em được."

"Một ván cờ cũng không có thời gian sao ạ?" Đào Minh Thành nói tội nghiệp.

"Không."

Thiệu Khinh Yến bảo cậu bé mở vở và sách ra, chỉ vào nội dung trên sách, nói cậu bé lấy ra mấy đề kiểm tra lần trước cậu để lại.

Bé Đào Minh Thành bị tổn thương một lúc, nhưng cũng nhanh chóng theo tiết tấu của cậu, bước vào trạng thái học tập.

Ca học hai tiếng, bảo dài cũng không dài, bảo ngắn cũng không ngắn.

Thời gian như cái chớp mắt, Thiệu Khinh Yến lại để lại cho Đào Minh Thành mấy bài tập về nhà, dặn cậu bé làm xong trong mấy ngày tới, lần sau cậu sẽ đến kiểm tra.

Cậu thu dọn xong ba lô thì mở thẳng cánh cửa lớn của phòng làm việc.

Nằm ngoài dự liệu của cậu, ngoài phòng làm việc, trong căn phòng khách nhỏ của Đào Cảnh Nhiên, vậy mà tạm thời chỉ có một mình Lê Xán.

Không biết cô đã ngủ trên ghế sofa từ khi nào, đầu gối tựa vào một cái gối dựa to, trên người vẫn còn đắp kín chiếc chăn mà Đào Cảnh Nhiên cố ý đắp cho.

Ngoài cửa sổ sát đất là cảnh chạng vạng tối ảm đạm, cô gái nằm thoải mái trên sofa, hàng mi dài nhỏ cụp xuống, mái tóc mềm mại đến sáng bóng, cho dù ngủ cũng phải khép môi thật chặt, da thịt trắng nõn, khiến người ta khó mà không liếc mắt một cái đã liên tưởng đến mỹ nhân say ngủ trong truyền thuyết.

Bước chân Thiệu Khinh Yến hơi ngừng lại.

Nhưng cũng chỉ một lát.

Sau đó vẫn không có nét mặt gì đi lướt qua cô, bước ra ngoài cửa.

"Thầy Tiểu Thiệu!"

Chỉ là cậu không ngờ, trước khi cậu hoàn toàn bước ra khỏi căn phòng này, Đào Minh Thành lại vân vê một con búp bê trên tay, chạy về phía cậu.

Cậu chỉ có thể bị ép dừng bước lần nữa.

Cục cưng Đào Minh Thành đưa con búp bê mới bày ở một góc trên bàn sách cho cậu, nói:

"Thầy Tiểu Thiệu, đây là con búp bê mà bọn em lấy được hai hôm trước lúc anh đưa bọn em ra ngoài chơi, bọn em cũng thấy con búp bê này rất giống thầy Tiểu Thiệu, cho nên em muốn tặng cho thầy!"

Cậu nhóc cẩn thận nâng búp bê lên, để Thiệu Khinh Yến nhìn rõ nó hơn một chút.

Đó là một con búp bê bằng bông không lớn không nhỏ, dễ dàng ôm vào ngực, vô cùng đáng yêu.

Mặc bộ âu phục màu xanh, tóc chải gọn gàng, trên mặt còn đeo kính đen, đôi mắt đang cười, khoé miệng hơi nhếch lên, như một học giả thông minh, cũng giống một người trí thức lịch sự.

Đào Minh Thành nhét búp bê vào tay Thiệu Khinh Yến, "Thầy Tiểu Thiệu cầm đi, chờ lần sau thầy đến nhớ chơi cờ đam với em đó nhé."

Quả nhiên cậu nhóc vẫn tâm tâm niệm niệm ván cờ đam mà mình không đòi hỏi được.

Thiệu Khinh Yến có hơi dở khóc dở cười, khẽ giật khoé miệng rồi xoa đầu cậu bé.

"Lần sau thầy sẽ đến sớm mấy phút rồi chơi một ván với em, xong sẽ học nhé, được không?"

"Được ạ!"

Đào Minh Thành lập tức nhảy cẫng lên.

Thiệu Khinh Yến bỏ búp bê vào ba lô dưới cái nhìn chăm chú của cậu bé.

Chiếc ba lô vốn dĩ hơi xẹp, sau khi nhét con búp bê vào thì lại phồng lên.

Cậu lại đeo ba lô ra sau lưng, đang muốn xoay người đi tiếp, lại vô ý liếc thấy bóng hình cách đó không xa trên sofa, vốn dĩ đang nằm lại chẳng biết đã bật dậy từ khi nào.

Lê Xán buồn ngủ ngáp một cái, đôi mắt chứa đựng sự lạnh lùng còn hơn cả bình thường, đang yên lặng nhìn bọn họ.

Thấy cuối cùng bọn họ cũng để ý tới mình, cô mới xốc chăn lên, xuống ghế sofa, bước đến trước mặt bọn họ.

"Sao đi mà cũng không kêu một tiếng?" Cô hờ hững khoanh tay, mang thái độ như nữ chủ nhân trong nhà, "Đào Cảnh Nhiên đưa Huyên Huyên ra ngoài rồi, bảo tôi tiễn cậu, cậu không biết gọi tôi dậy hả?"

Cô nhìn Thiệu Khinh Yến.

"..."

"Tôi biết đường."

May là còn có Đào Minh Thành ở đây, Thiệu Khinh Yến không quá coi thường sự tồn tại của cô.

"À..."

Lê Xán kéo dài âm cuối như trước đây, lạnh nhạt đáp lại một tiếng.

"Biết đường, nhưng không biết nhận lời mời kết bạn trong WeChat."

Cô tự lẩm bẩm, tựa như nói câu này cho mình nghe nhưng lại vô tình lọt vào tai Thiệu Khinh Yến.

Thiệu Khinh Yến: "..."

"Lê Xán."

Lê Xán còn nhớ, đó là lần đầu tiên Thiệu Khinh Yến chủ động gọi tên mình.

Bình thường trừ lúc giảng bài, giọng điệu trước giờ cũng rất lạnh nhạt, như làn sương mù dày đặc trong mùa đông, cuốn theo hơi lạnh, nhưng cũng rất thanh tân.

Lê Xán đứng trong hơi ấm phả ra, nhìn anh qua màn hơi nước mờ mịt quanh mình, nghe anh nói:

"Tôi không có sức đâu mà chơi trò dìm trước nâng sau với cậu, nếu cậu muốn tìm người tiêu khiển, thì cậu tìm nhầm người rồi."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...