Đang Công Lược Thì Nam Chính Bỏ Theo Hệ Thống

Chương 51: Hắn Điên Rồi



Đối tượng đột nhiên đứng im không nhúc nhích, Thành Quyền cảm thấy kỳ lạ, cúi đầu hỏi: "Sao vậy?"

Ngay khoảnh khắc đối phương nhìn qua, Tô Hòa lập tức đổi sắc mặt, giấu toàn bộ sự lạnh lẽo vào bụng, thù hận cuồn cuộn cũng bị hắn đè xuống. Bề ngoài chỉ lộ chút khó chịu.

Tô Hòa cúi đầu: "Đột nhiên em cảm thấy hơi khó chịu... chúng ta ngồi nghỉ một chút đi."

Hắn khẽ kéo tay Thành Quyền, chỉ vào chiếc ghế ở bên cạnh.

Thành Quyền cũng nhìn thấy Cố Trầm Chu và 1551. Ban đầu hắn còn định chào, nhưng vừa thấy sắc mặt Tô Hòa khó coi như vậy liền quên sạch mọi chuyện, vẻ mặt lộ rõ sự căng thẳng.

Dáng vẻ của Thành Quyền khiến Tô Hòa cảm thấy hưởng thụ, đây mới là thái độ mà đám đàn ông trước đây nên có sau khi bị hắn câu được.

Một khi đã thành công, hắn quen dùng những thủ đoạn giả vờ vô tội đó, từng chút một ly gián tất cả mọi người bên cạnh những người đàn ông này.

Họ đến ngồi xuống chiếc ghế trong vườn ở bên cạnh, Tô Hòa nhìn như đang nghỉ ngơi, thực tế khóe mắt hắn vẫn khóa chặt về phía 1551.

Trong lòng hắn kinh hãi tột độ, nghiến nát răng cũng không ngờ rằng, hệ thống mà mình trước nay vẫn luôn coi thường, lại có một ngày có thể quang minh chính đại xuất hiện ở Ngoại giới, còn thay thế vị trí của hắn.

Đúng, chính là thay thế.

Trong mắt Tô Hòa, tất cả những gì 1551 đang có, lẽ ra đều phải thuộc về hắn.

Nhưng bây giờ người đứng bên cạnh nhân vật chính lại là cậu.

Rõ ràng chỉ là một hệ thống... chỉ là một hệ thống vốn không được phép có cảm xúc riêng, hắn mới là người công lược cao cấp.

Là người được Chủ Thần chuyên môn phái đến thế giới này.

Chủ Thần... đúng rồi. Nhất định 1551 cũng là người mà Chủ Thần đưa đến.

Chủ Thần cho rằng đổi một hệ thống khác qua đây là có thể hoàn thành việc công lược thế giới này sao?

Chẳng trách Ngài lại từ bỏ hắn, thậm chí còn chủ động cắt đứt mọi liên lạc giữa hắn và Trung giới.

Đúng rồi, chỉ cần giải quyết 1551, Chủ Thần hết cách, và hắn lại có thể trở lại bàn cờ của Ngài.

Tô Hòa nhếch khóe môi, cúi đầu không nhìn rõ vẻ mặt.

...

1551 lấy luôn túi bánh hươu trong tay Cố Trầm Chu để cho bọn hươu ăn.

Cậu ngạc nhiên hỏi, khi thấy con hươu gặm miếng bánh mà hắn đưa: "Bánh này có vấn đề gì đâu, sao lúc nãy chúng lại không ăn bánh anh đưa vậy?"

Trong mắt Cố Trầm Chu đều là hệ thống nhỏ, đâu có chỗ cho mấy con hươu này.

Nghe vậy hắn cũng chỉ hơi lạnh lùng liếc nhìn con hươu ở gần nhất một cái, khóe môi nhếch nhẹ: "Không biết."

Con hươu bị nhìn một cái liền giật nảy, sợ đến mức suýt chút nữa đã dùng cặp gạc nhỏ của mình húc vào đồng loại.

Đàn hươu nhỏ xôn xao, càng nhiều hươu con chen lên phía trước muốn dán sát vào 1551.

1551 suýt chút nữa đã bị một trong những con hươu con l**m vào mặt. Nhưng Cố Trầm Chu kịp thời nhấc bổng cậu lên như nhấc một chú mèo con, đưa ra khỏi vòng vây.

Những con hươu kia mở to đôi mắt đen như hạt nho, không con nào dám lại gần, chỉ có thể hau háu nhìn người đàn ông toàn thân lạnh lẽo cứng rắn này mang đi con người mà chúng thích.

1551 còn vui vẻ quay lại vẫy tay chào tạm biệt chúng.

"Giờ chúng ta đi đâu nữa? Đi tìm sóc con nha?"

1551 cảm thấy chưa thỏa mãn lắm.

Cố Trầm Chu: "Ở đây có một khu cắm trại riêng, chưa mở cho khách. Anh đưa em qua chơi."

Cắm trại!

Hai mắt 1551 sáng lên: "Có thể qua đêm không ạ?"

"Có thể." Cố Trầm Chu chỉ suy nghĩ thoáng chốc rồi gật đầu.

1551 chưa bao giờ qua đêm trong một khung cảnh tự nhiên như vậy, lập tức vui đến mức mày mắt cong cong.

Đúng như lời Cố Trầm Chu nói, trong khu cắm trại chỉ có hai người họ.

Nhưng đã có nhân viên trên đảo chuẩn bị sẵn đồ đạc, những thiết bị cắm trại đó đều là đồ mới toanh.

1551 ngẩng đầu nhìn trời, một bầu trời xanh thẳm không gợn mây.

Mặt trời rải nắng trên mặt đất, khiến cho đám cỏ dưới chân trông đặc biệt xanh, càng đừng nói đến những cành non vừa nhú xung quanh, non nớt như một bức tranh sơn dầu màu sắc rực rỡ.

Cậu ngồi trên bãi cỏ, ngắt một cọng cỏ nhỏ đi trêu con kiến đang đi ngang qua trên mặt đất, lại đi sờ những bông hoa nhỏ màu vàng trắng, nhìn những cánh hoa run rẩy trong gió.

Một lúc sau nghe thấy tiếng động, cậu lập tức tò mò chạy về bên cạnh Cố Trầm Chu, xem hắn đang cắt trái cây.

Cố Trầm Chu còn lấy một miếng thịt bò từ trong tủ lạnh mini di động ra, để nướng cho cậu ăn.

"Hình như em nhìn thấy sóc con!"

Ánh mắt liếc qua một gốc cây lớn, 1551 lập tức đặt cả bát trái cây xuống.

Cố Trầm Chu chọn mấy cây nấm mỡ đặt lên vỉ nướng. Dầu từ nấm chảy ra tí tách, nhanh chóng lấp đầy mặt nấm. Hắn nhìn theo ánh mắt của 1551, không thấy gì cả.

Nhưng hắn vẫn dùng tay còn lại đang rảnh rỗi xoa đầu 1551: "Muốn đi xem thử không?"

Hắn quá hiểu 1551 rồi, dù hệ thống nhỏ chỉ dùng đôi mắt xinh đẹp ươn ướt kia nhìn qua, hắn cũng biết đối phương đang nghĩ gì.

1551 gật đầu: "Vâng."

Sau khi nghe Cố Trầm Chu dặn dò đừng chạy quá xa, cậu đã vọt đi mất, có chút qua loa vẫy vẫy tay: "Biết rồi anh~"

Ý cười trong mắt Cố Trầm Chu chuyển thành bất đắc dĩ.

Khu rừng ở đây trông có vẻ cây cối um tùm, nhưng thực ra khu vực gần đây đều đã có người chuyên trách khảo sát qua, sẽ không tồn tại nguy hiểm gì.

Dù vậy, ánh mắt của hắn vẫn bám theo bóng lưng 1551 cho đến khi không còn nhìn thấy mới chịu thu lại.

1551 nhanh chóng tìm lại gốc cây vừa thấy sóc, nhưng dù cậu ngẩng lên thế nào cũng không thấy bóng dáng lông xù đáng yêu kia nữa.

Thế là cậu tiếp tục đi vào sâu hơn. Trên đường còn nhặt được những loại quả nhỏ lạ mắt không biết tên.

1551 cảm thấy rất vui, hái một ít đặt trong lòng bàn tay mình.

Càng đi vào sâu, những loại quả đó càng nhiều.

Đợi đến khi cậu kịp phản ứng lại, bản thân đã cách khu cắm trại một khoảng rồi.

Cậu quay đầu lại nhìn con đường đã đi qua, đột nhiên cảm thấy có chút bất an, bèn xoay người định quay về.

"Này."

Nghe đúng chất giọng chua ngoa quen thuộc, 1551 lập tức cứng đờ, không dám cử động.

Đôi mắt cậu mở to, giống hệt con thú nhỏ bị rắn độc nhìn trúng. Những quả mọng trên tay không cẩn thận cũng rơi hết xuống đất.

Tô Hòa tiến lên, nở nụ cười lạnh, cố ý giẫm lên những quả đó, nghiền nát khiến mùi ngọt nồng lan ra.

"Sao mày lại ở đây?"

1551 không dám nói, chỉ khẽ lắc đầu.

Bản năng mách bảo cậu rằng Tô Hòa bây giờ rất không ổn. Cậu muốn lùi lại.

Nhưng vừa nhấc chân, một bàn tay đã túm chặt lấy tay cậu.

Lực mạnh đến mức móng tay đối phương như muốn c*m v** da thịt.

1551 mím môi, cố không kêu đau.

Nhưng trong đôi mắt vốn đen trắng rõ ràng nhanh chóng phủ lên một lớp hơi nước.

Cậu không để mặc hắn bắt nạt mình, mà đưa tay đẩy mạnh hắn ra.

1551 dùng toàn bộ sức lực, muốn thoát khỏi hắn để chạy đi tìm Cố Trầm Chu.

Tô Hòa bị cậu đẩy đập vào cây, phát ra tiếng hét không thể tin được: "Mày dám ra tay với tao!?"

Lần này hắn không thèm giả vờ nữa, trực tiếp xé bỏ lớp mặt nạ giả tạo nhất, ngũ quan trên khuôn mặt vốn trắng nõn thanh tú vì méo mó mà trở nên xấu xí.

"1551, là mày đúng không."

Đây không phải là một câu hỏi, thậm chí không phải nghi ngờ, mà là lời khẳng định.

Vì vậy 1551 trừng đôi mắt trong veo nhìn hắn, nhưng không lập tức phản bác.

Trong lòng cậu lạnh toát, cái lạnh thấu xương tủy khiến trái tim như ngừng đập một nhịp.

Tuy không biết làm sao Tô Hòa biết được, nhưng hiện tại phản bác đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Người này đến đây chắc chắn là có mục đích.

Im lặng hồi lâu, Tô Hòa nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp của 1551, đột nhiên bật cười, vừa cười vừa vỗ tay như một kẻ điên: "Ngài ấy lại thực sự muốn một hệ thống như mày đi công lược nhân vật chính, xem ra thế giới này quan trọng với Ngài lắm đây!"

Ánh mắt Tô Hòa trở nên hung ác: "1551, mày đã dùng cách gì để công lược nam chính?"

Hắn biết mình bây giờ đã nắm được thóp của 1551, ngược lại không lo cậu sẽ bỏ chạy, thế là khoanh tay trước ngực hung hăng nhìn chằm chằm người trước mặt.

Giống như chú mèo con đột nhiên bị người ta xách gáy, tim 1551 thắt lại.

Cậu đột nhiên nhận ra, mình và Cố Trầm Chu không được coi là tự do yêu đương.

Cậu đã có sự lừa dối.

Nếu Cố Trầm Chu biết được thân phận thật sự của cậu, liệu hắn có còn thích cậu không?

Hai ngày qua, cậu đã sống quá vui vẻ.

Cứ như thể mình sinh ra đã là một phần của thế giới này, chỉ là một con người bằng xương bằng thịt, chứ không phải một hệ thống được Chủ Thần tạo ra.

Mà bây giờ lời nói của Tô Hòa, đã kéo cậu từ thế giới tươi đẹp như pháo hoa ra ngoài, trở về với hiện thực lạnh lẽo.

Tại sao cậu lại là một hệ thống chứ.

1551 cảm thấy khó chịu, hốc mắt cũng có chút cay cay.

Nhưng cậu không muốn rơi nước mắt trước mặt Tô Hòa, thế là liền trừng mắt nhìn hắn.

Chỉ là đuôi mắt quá tròn trịa kia thực sự chẳng tạo ra chút uy h**p nào.

Mà cho dù hiện tại tâm thái của Tô Hòa đã vặn vẹo đến mức nhập ma, nhưng dựa vào kinh nghiệm làm nhiệm vụ bao lần vẫn có thể nhìn ra chút manh mối.

Hắn lại cười lớn, khác với tiếng cười rít lên như điên vừa rồi, lần này hắn cười đến mức gập cả người lại.

Nếu là người không biết chuyện, chắc chắn sẽ cho rằng hắn đang cười thật lòng.

1551 chỉ thấy toàn thân ớn lạnh, cậu lùi lại một bước, giẫm phải một cành cây khô phát ra tiếng "rắc".

Nhưng Tô Hòa chẳng thèm để ý đến cậu, vẫn tiếp tục cười.

Hắn điên rồi.

1551 ý thức vô cùng rõ ràng rằng trạng thái hiện tại của Tô Hòa rất không bình thường.

Rốt cuộc Chủ Thần đã nói gì với hắn?

Tại sao hắn lại biến thành bộ dạng này... theo lý mà nói dù sao hắn cũng là một người công lược cao cấp, vậy mà giờ đây trông chẳng khác nào một kẻ điên.

Tô Hòa cười đủ rồi, hắn từ từ đứng thẳng người dậy lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt: "Mày yêu hắn rồi?"

Giọng điệu của hắn vừa hoang đường vừa không thể tin nổi, lại còn mang theo nồng đậm sự châm chọc cùng các loại cảm xúc khác, nghe kỹ thì cực kỳ phức tạp.

"Mày chỉ là một hệ thống." Giọng của Tô Hòa đột nhiên trở nên lạnh lẽo, "Một hệ thống không có cảm xúc, chỉ là công cụ cho những người công lược như bọn tao, dùng thuận tay thì giữ lại, không thuận tay thì báo cáo đưa đi tiêu hủy, dù thế nào đi nữa mày cũng không thể nảy sinh tình cảm được!"

Hắn nhìn chằm chằm vào 1551, lại phát hiện tình cảm trong đôi mắt cậu không hề có chút giả dối nào

Bản thân hắn chính là một bậc thầy diễn xuất, bất kể là tình cảm giả tạo đến mức buồn nôn thế nào, hắn đều có thể diễn ra được.

Sao có thể không nhìn ra được tình ý trong sạch dưới đáy mắt 1551 là thật hay giả.

Chính vì vậy, hắn mới cảm thấy hoang đường.

Tô Hòa lẩm bẩm: "Cho dù mày có tình cảm thì đã sao, số hệ thống tao hại chết nhiều như vậy, cũng chẳng thiếu một mình mày."

1551 cảm thấy trong lòng dâng lên một trận khó chịu: "Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

Tô Hòa nhếch miệng: "Đương nhiên là tiêu hủy mày, Chủ Thần cho rằng có mày là có thể bỏ rơi tao sao? Vậy thì tao sẽ để Ngài ấy biết lại một lần nữa, tao mới là quân cờ hữu dụng nhất."

Trong lòng 1551 rối bời, cậu như chẳng nghĩ được gì, nhưng trong đầu lại toàn là bóng dáng Cố Trầm Chu.

So với cái chết của 99 hệ thống trước đó, điều khiến cậu sợ hơn lại là, nếu sự thật bị lộ ra, Cố Trầm Chu sẽ không còn thích cậu nữa.

Hắn là người đầu tiên thích cậu, cũng là người mà cậu thích nhất.

Cậu không muốn nhìn thấy ánh mắt thất vọng hay trở nên thù hận của đối phương.

Chỉ nghĩ đến thôi, trái tim cậu dường như đã bắt đầu đau thắt lại rồi.

1551 nhìn Tô Hòa, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút tái đi.

Cậu hiểu ý của Tô Hòa.

Hắn sẽ đi vạch trần cậu.

Cậu vẫn là một kẻ không có thân phận, cho dù cậu không thừa nhận, chỉ cần Cố Trầm Chu đi điều tra kỹ lưỡng, hồ sơ trống trơn chứng minh cậu không thuộc về thế giới này sẽ bị nhìn thấy.

Chỉ cần là người của thế giới này, sao có thể không có chút dấu vết nào đã từng tồn tại.

Cậu không thuộc về thế giới này, một khi bị vạch trần, sẽ bị vứt bỏ.

1551 cảm thấy hô hấp ngày càng khó khăn.

...

Cố Trầm Chu ngẩng đầu lên, ánh mắt đột nhiên trầm xuống, con ngươi đen láy như vực sâu không đáy.

Hắn như nhận ra điều gì đó, đột ngột vươn tay gõ nhẹ vào không trung.

"Ra đây."

Tiếng quát khẽ vang lên, giọng nói lạnh lẽo đến mức như thể rơi ra vụn băng.

[Cố Trầm Chu.] 999 xuất hiện, anh ta đứng trong khe hở thời không mà người khác không nhìn thấy, đẩy gọng kính, [Anh muốn tự mình bại lộ sớm sao?]

Anh ta cảm thấy có chút không hiểu.

Sao Cố Trầm Chu lại đột nhiên phát điên rồi.

Nhưng câu nói này anh ta không dám nói ra, chỉ có thể thầm nghĩ trong lòng.

Cố Trầm Chu đứng dậy: "Đi tìm 1551."

Vừa rồi có một khoảnh khắc, trực giác của hắn cảm thấy không ổn.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...