Ánh mắt Cố Trầm Chu u ám đến cực điểm, cả người như bị bao phủ bởi từng luồng khí đen đáng sợ.
Hắn nhìn về hướng 1551 rời đi, trực giác bồn chồn đến đáng sợ kia vẫn chưa tan biến.
Hắn gửi tin nhắn cho cậu trước, nhưng những tin hỏi cậu đang ở đâu giờ phút này giống như ném đá xuống biển, chẳng nhận được một chút hồi đáp nào.
999 vừa bị lôi ra từ khe nứt thời không vốn còn có chút không hiểu, giờ nhìn thấy dáng vẻ sắp mất kiểm soát của hắn, cũng lập tức hiểu ra chắc chắn là 1551 đã xảy ra chuyện.
Trong mấy ngày nay, Chủ Thần phái anh ta đến giám sát tiến độ công việc của 1551, lẽ ra anh ta phải thiết lập liên kết với cậu, ở lại trong não vực của cậu để hỗ trợ.
Thế nhưng Cố Trầm Chu lại đơn độc mở ra một khe hở thời không cho anh ta, ra lệnh cho anh ta vào bên trong thăm dò về Chủ Thần.
Tuy nói là quan hệ hợp tác, nhưng thực tế với thực lực hiện tại của Cố Trầm Chu, muốn tiêu diệt anh ta chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, anh ta hoàn toàn không dám có ý kiến khác.
Hơn nữa ở trong khe nứt thời không cũng khá an toàn, những ngày này anh ta vẫn luôn tìm hiểu về Trung giới và sự ra đời ban đầu của Chủ Thần.
Sự thật như đã ở ngay trước mắt, nhưng phía trước lại có một lớp sương mù đủ để nuốt trọn mọi sinh linh, khiến anh ta nảy sinh sự sợ hãi.
999 thu lại dòng suy nghĩ lan man trong giây lát, cảm nhận được Cố Trầm Chu đã gỡ bỏ vô số hạn chế hắn đặt lên cơ thể anh ta ở thế giới này, anh ta lập tức bắt đầu thiết lập liên lạc với 1551.
Sau mấy phút, anh ta kinh ngạc nhìn về phía Cố Trầm Chu, giọng nói cũng trở nên căng thẳng: [Tôi... tôi không liên lạc được nữa...]
...
Hai người đang đối đầu ở phía bên kia không biết rằng chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi, Cố Trầm Chu đã nhạy bén nhận ra điều bất thường.
Những nhân viên có năng lực tìm kiếm cứu nạn chuyên nghiệp đã bắt đầu đến gần hướng khu cắm trại.
Chỉ là thời tiết vốn còn trời quang mây tạnh, trong chưa đầy một phút đã chuyển thành mây đen giăng kín.
Những đám mây đen kia đè xuống rất thấp, khiến người ta không thở nổi, lại giống như muốn nuốt chửng người ta bất cứ lúc nào.
Tô Hòa cười khẽ đầy điên dại: "Mày có thể làm gì tao nào?"
Lúc này hốc mắt 1551 hơi đỏ, cậu từ trên cao nhìn xuống Tô Hòa.
Ngay vừa rồi, Tô Hòa muốn nhân lúc cậu mất kiểm soát cảm xúc mà ra tay với cậu, nhưng 1551 chỉ trông có vẻ mảnh khảnh, song sức lực cần có của một người đàn ông trưởng thành bình thường thì không hề thiếu, hai người liền giằng co với nhau.
Một Tô Hòa đã mất đi sự hỗ trợ của đủ loại đạo cụ, chỉ có thể liều mạng ăn kiêng để đạt được vóc dáng ưng ý vốn dĩ không thể so bì với 1551.
Hắn nhặt một hòn đá nhọn dưới đất định đập vỡ đầu 1551, nhưng lại bị cậu khống chế ngược lại.
Thay vào đó còn làm lòng bàn tay mình bị trầy xước một mảng.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của 1551, hiếm khi không xuất hiện nửa phần nụ cười.
Dường như cậu đã đấu tranh rất lâu, lại giống như cuối cùng đã đưa ra quyết định mà đứng dậy.
Trong mắt Tô Hòa không có chút sợ hãi nào, cho dù đang ở thế yếu, hắn cũng không tin 1551 sẽ ra tay với người từng là ký chủ của cậu.
Tô Hòa cười khẩy: "Mày có bản lĩnh thì giết tao đi, sau đó đi cầu xin tên điên Cố Trầm Chu kia dọn dẹp hậu quả cho mày. Hắn ta là một kẻ khiếm khuyết về đạo đức, chỉ cần hắn còn thích mày, mày mở miệng thì hắn nhất định sẽ giúp thôi."
Hắn hứng khởi bàn luận với 1551 về việc làm thế nào để giết mình, nhưng sự độc địa trong mắt lại bộc lộ ra suy nghĩ chân thật nhất trong lòng.
Đó là những việc mà hắn muốn làm với 1551.
Nhưng bây giờ nếu đã không làm được, hắn còn có một cách khác tốt hơn.
Chính là đi vạch trần chân tướng về hệ thống này với Cố Trầm Chu.
Hiếm khi thật lòng yêu một người, lại phát hiện người đó chỉ là một hệ thống được phái đến thực hiện nhiệm vụ, nhất định sẽ khiến hắn tức giận gấp bội, hận không thể xé xác cậu ra nhỉ.
Những kẻ xuyên không đã gục ngã ở thế giới này có kết cục thế nào, cũng sẽ trở thành kết cục của 1551.
Chỉ cần nghĩ đến thôi, hắn đã cảm thấy trong lòng sảng khoái vô cùng.
Nhìn kẻ chốc thì lẩm bẩm nguyền rủa những lời không sạch sẽ, chốc lại cười lớn trước mặt, ánh mắt 1551 dần dần lạnh đi. Cậu mím môi, nắm chặt tay, dứt khoát giáng xuống một cú đấm.
Mặt của Tô Hòa bị đánh lệch sang một bên, mũi cay xè, nước mắt lập tức tuôn rơi ào ạt. Hắn trừng lớn hai mắt đầy vẻ không thể tin nổi, hoàn toàn không dám tin là mình bị đánh.
"Mày lại dám..."
Hắn quay đầu lại nhìn, bắt gặp ánh mắt của 1551.
Trong đó là cơn giận dữ hoàn toàn không che giấu, lại giống như đang chăm chú nhìn một con sâu con kiến đáng thương.
Ánh mắt như vậy khiến Tô Hòa càng thêm phẫn nộ, nhưng trong tiềm thức hắn lại cảm thấy có một tia sợ hãi, thật sự ngậm miệng lại.
1551 nhàn nhạt mở miệng: "Cậu hiểu lầm rồi, cậu tưởng tôi không dám ra tay với cậu là vì gan tôi nhỏ, hay là vì tôi không dám phản kháng lại thân phận hệ thống này sao? Người ngây thơ thực ra là cậu đấy."
Hắn lại còn nghĩ hệ thống phải phục tùng ký chủ.
Nhưng thực tế, từ trước đến nay cậu không phải là một hệ thống ngoan ngoãn.
Bất kể là bị nghi ngờ có virus mô-đun tình cảm, hay là dám đi theo suy nghĩ thật sự trong lòng để giúp đỡ nhân vật chính, cuối cùng thậm chí là quyết định "chống đối" Chủ Thần, bắt đầu chất vấn Chủ Thần...
Từng chuyện từng chuyện này, đều đủ để cậu bị gửi đi tiêu hủy cả mấy trăm lần.
Cậu nhát gan thật, nhưng cậu càng sợ một ngày nào đó mình cũng sẽ bị đồng hóa, trở thành kẻ vô cảm như họ.
Có một số người công lược và hệ thống đang làm nhiệm vụ theo quy trình bình thường, nhưng phần lớn đều đang bắt chước cách làm của Tô Hòa, dùng lừa dối và thủ đoạn kéo nhân vật chính xuống khỏi thần đàn. Rõ ràng bản thân là vực sâu, cuối cùng còn giả vờ làm ánh sáng cứu rỗi.
Lúc ban đầu, cậu không hiểu tại sao rõ ràng trong sổ tay hệ thống không dạy như vậy, mà những người này lại thích làm như thế.
Giờ cậu dần nhận ra, bởi vì tất cả những điều này đều được Chủ Thần ngầm cho phép, không, thậm chí là có sự thúc đẩy của Ngài.
1551: "Tôi không giết cậu, vì tôi không giống loại người đã mục ruỗng từ trong xương tủy như cậu."
Tô Hòa thở hổn hển, những tia máu đỏ trong mắt giống như một con quái vật lúc nào cũng chực chờ ăn thịt người.
1551: "Cố Trầm Chu cũng không phải kẻ thiếu đạo đức. Anh ấy là một người tốt."
Điểm này cậu vẫn luôn tin chắc không nghi ngờ.
Nghe những lời 1551 nói, Tô Hòa phá lên cười lớn: "Người tốt? Ha ha ha ha! Khụ khụ khụ..."
ẦM——
Bầu trời vang lên tiếng sấm chớp.
Tia chớp lóe lên trong chốc lát chiếu rọi gương mặt Tô Hòa trắng bệch.
1551 đứng dậy không đè hắn nữa.
Cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời kỳ quái này, hít sâu một hơi: "Tôi sẽ tự mình đi nói, không cần cậu giúp."
Trong mắt Tô Hòa bùng lên một niềm vui sướng dữ dội: "Cầu còn không được."
Thần trí của hắn đã có chút không tỉnh táo, nhưng vẫn cảm thấy hành vi như vậy của 1551 không khác gì tìm đến cái chết.
Thời tiết này quá dị thường, hoặc có thể nói thế giới lúc này tự nó tỏa ra áp lực như tận thế đang đến.
1551 cho rằng Cố Trầm Chu đã biết gì đó nên mới nổi giận.
Bản lĩnh can thiệp vào thế giới như thế này, ngoại trừ nhân vật chính ra thì cũng chẳng còn ai làm được nữa. Chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta khó mà không cảm thấy sợ hãi, từ đó nảy sinh ý định bỏ trốn.
Nhưng cái gì nên đến thì sẽ đến, cậu chọn tự mình đối mặt, nói ra tất cả sự thật.
Cậu hít một hơi thật sâu, không để ý đến Tô Hòa nữa, xoay người bỏ đi.
Mặc cho hắn ở phía sau gào thét như lệ quỷ cũng không quay đầu lại nữa.
Cậu đã bỏ lại Tô Hòa.
Nửa tiếng sau.
1551 nhìn cái cây y hệt trước mặt, rơi vào trầm tư.
Hình như cậu đã quanh quẩn một chỗ rất lâu rồi.
Bầu trời đen đặc như sắp thủng một lỗ vẫn đó, nhưng lạ là, những tầng mây dày như sắp đè xuống kia lại chẳng rơi một giọt mưa.
1551 lén lút thở phào nhẹ nhõm.
May là chưa mưa, nếu không cậu ở trong rừng rất dễ gặp chuyện.
Giờ chỉ là nhìn đáng sợ thôi. Mà kỳ lạ là ngay cả gió cũng không lớn.
1551 đặt tay lên một cái cây, hơi khó xử.
Trước nay cậu vẫn luôn có hơi mù đường, nhưng là một hệ thống cậu có thể xem định vị bất cứ lúc nào, bây giờ biến thành người bình thường lại bị lạc đường.
Cũng tại cậu vì tìm sóc con mà đi quá sâu vào trong.
Thêm việc Tô Hòa xuất hiện làm rối trí khiến cậu không kịp quay lại đường cũ, giờ muốn tìm lại phương hướng cũng chẳng nhớ nổi.
Nghĩ đến đây, mắt 1551 đột nhiên sáng lên.
Đúng rồi, sao cậu lại quên mất mình vẫn có thể tiếp tục dùng chức năng hệ thống chứ!
Chỉ là giờ phải thêm một bước, chính là đeo đôi tai mèo và đuôi mèo máy mà Chủ Thần đã gỡ xuống cho cậu.
1551 lấy chúng ra từ trong túi đồ đạo cụ của mình, "cạch" một tiếng lắp l*n đ*nh đầu và xương cụt, vừa chạm vào cơ thể, chúng liền tự động kích hoạt kết nối.
Đuôi mèo vui vẻ vẫy vẫy, nhưng rất nhanh lại ủ rũ cụp xuống.
Tuy có thể dùng định vị để trở về an toàn rất vui, nhưng chuyện kế tiếp phải thú tội lại vô cùng khó, vô cùng khó.
Cố Trầm Chu nhất định sẽ rất ghét mình.
Nghĩ đến đây, 1551 không nhịn được lại buồn bã.
Cậu nhìn bầu trời xám xịt, cảm thấy tâm trạng của mình lúc này cũng nặng nề như vậy.
Đột nhiên, trên tay truyền đến một cảm giác lông xù kỳ lạ.
1551 nghi hoặc quay đầu lại, nhìn thấy một cái đuôi lớn đáng yêu đang vẫy vẫy về phía mình...
Là sóc con!
Không ngờ nhóc con mà nãy cậu tìm mãi không thấy lại bất ngờ xuất hiện.
Cảm xúc bất an được an ủi một chút.
1551 đưa tay về phía nó: "Chào nhóc con, em cũng bị lạc đường sao?"
Con sóc bám trên thân cây, nghiêng đầu nhìn cậu một lúc, bỗng "chít chít" vài tiếng rồi chạy mất.
1551 cụp tai mèo xuống, hơi thất vọng.
...
"Tìm thấy rồi."
Cố Trầm Chu đột nhiên mở mắt.
999 lo lắng: [Anh tìm kiểu gì vậy?]
Người đàn ông không trả lời ngay, nhưng rất nhanh 999 đã nhìn thấy một con sóc từ sâu trong rừng chạy qua, đứng thẳng người lên bắt đầu kêu chít chít, sau đó xoay người chạy đi.
Cố Trầm Chu không nói hai lời cất bước đi theo.
"Chỉ là hạ một mệnh lệnh nhỏ."
Mệnh lệnh nhỏ!?
999 trợn mắt nhìn Cố Trầm Chu.
Trước đây hắn chỉ có thể ảnh hưởng đến các sinh linh của thế giới này, lúc ở trên thuyền, hắn chỉ dùng ý thức thúc giục đàn cá voi sát thủ qua chơi, chứ không thể thật sự khống chế chúng.
Vậy mà bây giờ hắn đã có thể dùng những động vật nhỏ để đi tìm người.
Năng lực trưởng thành đáng sợ như vậy rốt cuộc là sao?
Qua một thời gian nữa, e là hắn sẽ có được khả năng đồng cảm, mỗi ngọn cỏ cành cây của thế giới này đều có thể trở thành mắt của hắn, hắn chính là chúa tể duy nhất của thế giới này.
Năng lực như vậy, có khác gì Thần thật sự đâu?
Đợi đến khi hắn có đủ năng lực rời khỏi Ngoại giới, sẽ còn xảy ra biến hóa đáng sợ đến mức nào nữa?
999 không dám nghĩ sâu.
