Đang Công Lược Thì Nam Chính Bỏ Theo Hệ Thống

Chương 53: Cứu Rỗi Lẫn Nhau



1551 thất vọng nhìn theo hướng con sóc nhỏ chạy mất. Một lúc sau, chắc chắn rằng nó sẽ không quay lại nữa, cậu mới ngẩng đầu nhìn bầu trời lần nữa.

Không biết có phải ảo giác không, bầu trời vừa nãy còn đầy mây đen chen lẫn sấm chớp nay dường như đã ổn định hơn đôi chút.

Không còn tiếng sấm đinh tai đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng có vài luồng điện sáng xuyên qua tầng mây, giống như có một con rồng ẩn nấp trong đó.

Tâm trạng bất an của 1551 được xoa dịu đôi chút, đôi tai mèo cụp xuống ban nãy cũng dựng lên, cậu mở bảng hệ thống của mình ra.

Nhìn giao diện đã lâu không xuất hiện, 1551 hơi ngẩn ngơ.

Sự tồn tại của bảng điều khiển này lại một lần nữa nhắc nhở cậu về thân phận của mình, cậu khác với con người.

Ngay từ khi sinh ra, bọn họ đã đứng ở hai vị trí khác nhau.

Nhưng chẳng phải nhiệm vụ của họ là khiến Ngoại giới ngày càng tốt lên sao?

Ngoại giới đã tốt hơn chưa...

Thật sự có hệ thống hay người công lược nào quay lại xem thế giới mình đã công lược qua chưa?

Những thế giới đó sau khi bị phán định là công lược thành công sẽ bị khóa lại.

Không có sự cho phép của Chủ Thần thì không thể tiến vào.

Nói mỹ miều là để người công lược không nảy sinh thêm tình cảm dư thừa còn sót lại.

Dù sao người công lược không phải là hệ thống, một số người công lược sẽ thật lòng, sau khi rời khỏi Ngoại giới đó liền hồn xiêu phách lạc, thậm chí chỉ muốn ở lại đó mãi mãi.

Để ngăn chặn tình huống này tồn tại, Chủ Thần chưa bao giờ cho phép bất kỳ ai xem lại Ngoại giới đã công lược thành công.

Bao gồm cả hệ thống cao cấp.

Ngay cả hệ thống cấp bậc như 999 cũng không có quyền hạn xem xét.

Không ai biết sau khi công lược thành công, Ngoại giới được nâng cấp như thế nào.

Suy nghĩ ấy giống như một cơn gió thoảng qua hồ nước phẳng lặng, nhưng lại khiến mặt hồ gợn sóng dữ dội.

1551 bị những gì mình nghĩ trong đầu dọa sợ, đuôi mèo bất an vẫy vẫy, trong đôi mắt tròn xoe phủ lên một tầng sương mỏng.

Cậu chỉ có thể ép bản thân ngừng suy nghĩ sâu hơn, trước tiên phải giải quyết tình cảnh trước mắt đã.

Bàn tay trắng mềm chạm lên bảng hệ thống, cậu ấn nhẹ vài cái. Ngay lập tức hiện ra một vạch dẫn đường chỉ mình cậu nhìn thấy, vạch ấy chỉ về phía sau lưng cậu.

Thì ra ngay từ đầu cậu đã đi ngược hướng.

May mà không tiếp tục tiến về phía trước nữa.

1551 đỏ mặt, xoay người lại.

Một bóng người cao lớn đứng đó, lặng lẽ nhìn cậu.

Không biết đã đứng bao lâu, như thể vừa mới đến, lại như đã ở đây đợi rất lâu rồi, mãi đến giờ cậu mới phát hiện.

1551 ngây ra. Gương mặt vốn hơi đỏ của cậu lập tức rút hết máu, trở nên tái nhợt.

Giống như một con thú nhỏ đột nhiên bị bỏ rơi, đứng tại chỗ vừa luống cuống vừa hoảng sợ. Đôi mắt luôn sáng của cậu lúc này khi nhìn sang lại mang theo sự dè dặt, cẩn trọng.

Cố Trầm Chu thấy vậy, trong mắt lập tức hiện lên vẻ đau lòng không cần che giấu, trái tim nhói đau từng cơn.

Thứ tình cảm mãnh liệt chưa từng xuất hiện khiến hắn nhất thời nghẹn lời, thậm chí không dám trực tiếp bước lên vào lúc này.

Sợ sẽ dọa cậu sợ.

Nếu bây giờ 1551 có thể phân tâm, sẽ phát hiện ra mây đen trên trời lúc này đã ngừng hoạt động, sấm sét biến mất, gió cũng không thổi nữa.

Mọi thứ như ngừng lại đúng khoảnh khắc này, tốc độ thời gian trôi đi trở nên chậm lại.

Nhưng giờ trong mắt cậu chỉ phản chiếu bóng hình của người đàn ông.

Tâm cậu loạn như một cuộn len rối bời.

Anh ấy thấy tai mèo và đuôi mèo của cậu rồi... chắc chắn đã biết cậu không phải người.

1551 khẽ nhắm mắt, hàng mi cong run rẩy.

Cậu sợ nhìn thấy trong mắt Cố Trầm Chu hiện lên sự xa lạ.

Ánh mắt từng tràn đầy yêu thương ấy... liệu có biến thành sợ hãi hay chán ghét không...

Cậu chỉ nhắm mắt trong mười mấy giây ngắn ngủi, cuối cùng vẫn buộc bản thân phải mở mắt ra.

Trong lòng là vô số âm thanh hỗn loạn tranh nhau gào thét.

Mà trong những âm thanh này, có một âm thanh trở nên đặc biệt rõ ràng.

Thúc giục cậu đi đối mặt.

Bất kể kết quả thế nào, cậu đều tin chắc một điều.

Tình yêu của cậu dành cho Cố Trầm Chu không phải là giả, cũng không phải vì để công lược.

Dù cậu chỉ là một hệ thống, nhưng nhịp đập của trái tim sẽ không lừa dối người khác.

Hàng mi có chút ươn ướt run lên, 1551 hoàn toàn mở mắt ra, giây tiếp theo liền cảm nhận được luồng hơi thở lạnh lẽo kia gần như muốn ôm cậu vào lòng.

Nhìn người đàn ông không biết đã đi đến trước mặt từ lúc nào, ở khoảng cách cực gần, hốc mắt thiếu niên lại đỏ lên, đầu óc lập tức trống rỗng.

Mãi cho đến khi tai mèo bị chạm vào.

Một luồng tê dại chạy dọc sống lưng, khiến eo 1551 gần như mềm nhũn, cậu lập tức được đôi tay mạnh mẽ ôm lấy, khoảng cách vốn đã gần nay lại gần sát không còn khe hở.

1551 kinh ngạc chớp chớp mắt, cảm giác tê mềm vừa tan đi, nhưng sự mơ hồ trên mặt cậu vẫn còn.

Cậu không biết tại sao lại như vậy.

Đôi tai mèo máy kia ngoài chính cậu ra chưa từng có người ngoài nào chạm vào, nhưng đó cũng là một phần của cậu, quả thực sẽ có cảm giác, nhưng lúc tự mình sờ lại hoàn toàn không mãnh liệt như vậy.

Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn có chút tái nhợt lại trở nên đỏ bừng, dáng vẻ ngây ngô của 1551 khiến đáy mắt người đàn ông hiện lên một chút vui sướng, hắn lại đưa tay ra nhẹ nhàng chạm vào chóp tai mèo, giọng nói đè xuống cực thấp, vừa từ tính vừa gợi cảm: "Tiểu Dị, đáng yêu quá..."

Ba chữ cuối cùng hoàn toàn là lời thì thầm giữa những người yêu nhau, không hề che giấu tình yêu của mình.

Không có chất vấn, không có kinh ngạc càng không có sự chán ghét như trong tưởng tượng.

1551 hoảng hốt đưa tay che lấy đôi tai mèo của mình, sau đó mới nhận ra mình không hề bị ghét bỏ.

Vẻ rụt rè thận trọng trên mặt cậu dần dần thay đổi, cậu nhìn Cố Trầm Chu với vẻ ngây ngốc: "Anh không thấy lạ sao?"

Trong giọng nói của cậu mang theo chút ấm ức.

Bên trong chứa quá nhiều cảm xúc, đến khi nhìn thấy trong mắt Cố Trầm Chu vẫn là yêu thương như cũ, tất cả mới theo một hơi thở trào ra hết.

Con thú nhỏ bị vứt bỏ lại một lần nữa được người ta nhặt về, và coi như bảo vật.

Đuôi mèo của 1551 vì xen lẫn những cảm xúc căng thẳng và thẹn thùng, lập tức lắc lư với biên độ nhanh hơn.

Ánh mắt Cố Trầm Chu trầm lại, hắn siết chặt cậu trong lòng. Bị dáng vẻ vô thức nũng nịu của cậu thu hút, hắn cúi đầu khẽ hôn vào lúm đồng tiền của cậu: "Xin lỗi em."

Giọng hắn hơi khàn.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng khống chế bản thân để không làm cậu sợ bởi cảm xúc quá mãnh liệt.

"Tại sao anh lại phải xin lỗi?" 1551 kinh ngạc đến mức tay buông khỏi tai mèo.

Nhìn đôi môi nhỏ hơi hé mở của cậu, Cố Trầm Chu cúi đầu khẽ hôn một cái: "Vì anh đã làm em sợ. Đáng lẽ anh nên nói sớm hơn... anh đã biết hết rồi."

Trái tim hắn lại truyền đến cơn đau âm ỉ.

Thế mà hắn lại có thể bỏ qua điểm này, chỉ nghĩ giấu đi năng lực của mình để không làm cậu sợ hãi mà quên mất rằng, một nhóc con có tâm tư tinh tế nhường này sẽ nảy sinh bao nhiêu bất an vì "lập trường khác biệt" của họ.

Trong đôi mắt đen thẫm hiện lên vẻ hối hận và đau lòng, hắn lại hôn 1551 một cái.

Bộ não vốn bị dọa đến mức hơi đình trệ cuối cùng cũng bắt đầu vận hành nhanh chóng.

Trong đôi mắt như được nước gột rửa của 1551, sau khi cảm xúc kinh ngạc lướt qua, cậu dần dần sắp xếp lại mọi chuyện, chuyển sang trở nên càng thêm nặng nề.

Sự kiêng kị và không thể kiểm soát của Chủ Thần đối với thế giới này thực ra vẫn luôn chứng minh cho điểm này.

Cố Trầm Chu không đơn thuần chỉ là nhân vật chính trong cốt truyện, còn có rất nhiều thay đổi mà cậu không biết đã lặng lẽ diễn ra.

Sao bây giờ cậu mới nhận ra chứ...

Là vì chuyện như vậy chưa từng có tiền lệ, cậu chưa bao giờ nghĩ tới việc Cố Trầm Chu lại biết thân phận của mình.

Mà lớp giấy cửa sổ mỏng manh này một khi đã bị chọc thủng, rất nhiều chuyện liền trở nên rõ ràng và hợp lý.

1551: "Anh biết em là hệ thống? Biết trên thế giới này có sự tồn tại của người công lược?"

Đuôi mèo lại vô thức quất mạnh một cái.

Cố Trầm Chu: "Ừm, về chuyện của Trung giới, anh cũng biết một vài điều."

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay 1551, đặt lên trái tim mình, sau đó lại di chuyển lên trên, đặt lên khuôn mặt nghiêng hoàn mỹ như thần thánh của mình: "Cho em trút giận."

Sau khi phát hiện mình đã yêu 1551, hắn chưa bao giờ vì thân phận của 1551 mà nảy sinh nửa điểm cảm xúc tiêu cực, bất kể 1551 ở lập trường nào, hắn đều sẽ kiên định không đổi đứng sau lưng cậu.

Nếu nhất định phải dùng một từ để hình dung cho cảm xúc này, đó chính là đau lòng.

Hắn đau lòng vì hệ thống nhỏ đã phải một mình bất an lâu như vậy.

Trong đáy mắt Cố Trầm Chu mơ hồ có tia máu đỏ xuất hiện, màu mắt như lại sâu hơn một chút, những điều này không hề ảnh hưởng đến nhan sắc của hắn, chỉ là có một luồng điên cuồng khiến khí chất trên người hắn lại áp bức thêm vài phần.

Nhưng khi đối diện 1551, sự điên cuồng ấy lại hóa thành thứ khác hoàn toàn.

Hệt như một con quái vật khổng lồ há miệng như vực sâu, nhưng lại nằm phủ phục trước người thuần phục nó, chủ động dâng điểm yếu ra, chỉ mong được đối phương tha thứ.

Trước mặt hắn, 1551 vô cùng mảnh khảnh, chiếc cổ xinh đẹp ngẩng lên, vô cùng yếu ớt.

Nhưng trong vòng tay hắn, 1551 lại trở thành người đứng ở vị trí cao hơn.

Người đàn ông cúi đầu, như đang cầu xin được tha thứ.

Dù cậu có đánh hắn, hắn cũng sẽ đưa mặt còn lại cho cậu đánh tiếp.

1551 hoảng hốt một lúc, thậm chí cậu còn cảm thấy nếu mình thật sự đánh hắn, có lẽ hắn sẽ ngoan ngoãn nghiêng mặt qua...

Cậu chẳng biết nên kinh ngạc điều gì trước, chỉ đành theo bản năng đưa tay lên.

Bàn tay lạnh lạnh mềm mại chạm vào mặt bên kia của hắn.

Người đàn ông nhắm mắt, hơi thở vốn có chút nặng nề dần trở nên ổn định.

Cơn đau trong tưởng tượng lại không truyền đến, thay vào đó là lực kéo nhẹ khiến hắn cúi xuống thêm chút, sau đó một đôi môi mềm mại chủ động áp lại gần.

1551 nâng mặt hắn lên, học theo dáng vẻ của hắn, vụng về hôn hắn.

Cố Trầm Chu mở mắt, đối diện với đôi mắt trong veo và sạch sẽ của cậu, lúc này bên trong có sự đau lòng như đúc từ một khuôn với mình.

Giọng 1551 có chút nghèn nghẹn truyền đến: "Xin lỗi... biết những chuyện đó, rất khó chịu đúng không..."

Cậu không biết Cố Trầm Chu đã biết về Trung giới và người công lược từ lúc nào.

Nhưng bất cứ ai, khi biết mình bị coi là mục tiêu để công lược, còn biết có những người vừa tiếp cận mình đã mang theo mục đích khó lường thiện ác, chân tướng như vậy nhất định sẽ khiến người ta cảm thấy đau khổ.

Cố Trầm Chu đau lòng vì cậu.

Cậu cũng đau lòng vì Cố Trầm Chu.

Người đàn ông không nói gì nữa.

1551 ngước mắt nhìn hắn, từ từ thu tay về.

Cả hai đều để sự im lặng bao lấy họ.

Một lát sau, 1551 cuối cùng cũng nghe thấy giọng của Cố Trầm Chu vang lên trên đỉnh đầu.

"Vừa rồi chưa kịp phản ứng, có thể hôn cái nữa không?"

Giọng của người đàn ông nghe có vẻ nhàn nhạt, chỉ có chính hắn biết, lúc này nội tâm hắn đang đè nén h*m m**n đáng sợ đến mức nào.

Hắn muốn ôm hệ thống nhỏ chặt hơn một chút, tốt nhất là hòa vào xương máu.

1551 không hiểu ra sao, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngẩng đầu hôn thêm một cái.

Khi cậu định lùi lại, thì đột nhiên bị giữ chặt, môi Cố Trầm Chu áp xuống, mạnh mẽ và bá đạo xâm nhập, lần đầu tiên phô bày h*m m**n chiếm hữu sâu thẳm khiến người ta run rẩy, như muốn nuốt cậu vào bụng.

1551: !?

Đôi tai mèo lập tức dựng thẳng lên.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...