Đang Công Lược Thì Nam Chính Bỏ Theo Hệ Thống

Chương 54: Một Mảng Đỏ Máu



Giống như đã trôi qua cả một thế kỷ, lâu đến mức 1551 bắt đầu khẽ nức nở, gương mặt vì thiếu oxy mà đỏ bừng, đôi tai mèo tội nghiệp cụp sát xuống.

Cậu đưa tay đẩy Cố Trầm Chu, người đàn ông mới lưu luyến không rời mà buông cậu ra.

Nhưng lại cúi xuống liên tục khẽ hôn lên đôi môi đỏ ướt của cậu vài cái, ánh mắt còn tối đi vài phần.

1551 không vui, đuôi mèo quất lên người Cố Trầm Chu: "Anh không được hôn nữa."

Sau đó chóp đuôi mèo liền bị nắm lấy, được x** n*n trong lòng bàn tay khô ráo của người đàn ông.

"Ưm!" 1551 lại khẽ rên lên một tiếng.

Cố Trầm Chu cười: "Tiểu Dị, đáng yêu thật."

Tiếng thở dài của hắn mang theo cưng chiều, nhưng ánh mắt lại như muốn ăn sạch cậu vào bụng.

Hắn chưa từng nghĩ, 1551 lại có một mặt đáng yêu như vậy.

Vượt xa tất cả những gì tồn tại trên thế giới, không còn gì có thể khiến hắn rung động như vậy nữa.

1551 thấy ánh mắt hắn lại tối xuống thì biết hắn lại muốn hôn mình.

Lần này cậu phản ứng rất nhanh, đưa tay ra chặn lên cơ ngực săn chắc của người đàn ông, mặt cậu vẫn còn đang nóng bừng, hôn thêm mấy lần nữa là đầu óc lại mơ hồ mất.

Nhưng bây giờ so với chuyện này, rõ ràng có việc quan trọng hơn cần giải quyết.

1551 ngẩng đầu lên phát hiện bầu trời đã đổi sắc, mây đen không biết đã biến mất từ lúc nào, bầu trời trong xanh hơn cả sau khi được gột rửa, đâu còn nửa điểm dáng vẻ đáng sợ như sắp có bão tố tấn công hòn đảo lúc nãy, thậm chí còn quang đãng hơn lúc ban đầu vài phần.

Quả nhiên, những hiện tượng bất thường vừa rồi... đều liên quan đến Cố Trầm Chu.

Vậy... bản thân anh có biết không?

1551 nhìn vẻ mặt của hắn, phát hiện hắn vẫn luôn nhìn mình, hoàn toàn không để tâm đến xung quanh.

Xem ra là đã biết.

1551 day trán, đột nhiên cảm thấy nam chính lúc này rất giống một chú chó lớn đang hau háu, nhìn chằm chằm vào miệng cậu như đang chờ đợi phần thưởng nào đó.

Như vậy không được, cậu còn có rất nhiều vấn đề cần phải làm rõ.

1551 cố tình nghiêm mặt lại, trong đôi mắt tròn ươn ướt hiện lên vẻ nghiêm túc: "Vậy là... ngay từ đầu anh đã biết thân phận của em?"

Cố Trầm Chu: "Ừm."

Trong một tiếng đồng hồ tiếp theo, cậu đã nghe Cố Trầm Chu nói rất nhiều.

Người đàn ông đã nói ra gần hết mọi chuyện, thậm chí bao gồm cả việc hợp tác giữa hắn và 999.

Nhưng trong đó vẫn giấu đi một phần, ví như hắn đã uy h**p dụ dỗ 999 như thế nào.

1551 không nghi ngờ gì, vì cậu còn đang chìm trong sự kinh ngạc.

Cậu mất không ít thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ, dần dần thoát ra khỏi những cảm xúc cuộn trào đó.

Không cần biết đã xảy ra chuyện gì, điều duy nhất chắc chắn là, hiện tại họ đứng cùng một chiến tuyến.

1551: "Em vốn định một mình đối mặt với chuyện này, Chủ thần không phải thứ có thể tùy tiện điều tra, không cẩn thận là sẽ bị phát hiện..."

Cậu nói nhiều đến mức môi khô, còn chưa kịp phản ứng đã thấy một chai nước được đưa đến tận tay.

Cố Trầm Chu: "Anh sẽ không để em một mình đối mặt, cho dù cần phải giải quyết dứt điểm, thì người đối đầu với Chủ Thần cũng phải là anh."

Khi nhắc đến Chủ Thần, ánh mắt hắn lóe lên sự ghét bỏ mờ nhạt, như thể đang nói đến một miếng giẻ rách bốc mùi.

1551 đưa tay ra che miệng hắn: "Không được, anh đừng nói bậy!"

Trong lòng cậu có một thoáng hoảng loạn, như thể bất cứ lúc nào cũng có điều tồi tệ xảy ra.

Không biết tại sao, rõ ràng Chủ Thần không thể can thiệp vào thế giới này...

Nhưng cậu vẫn cảm thấy bất an theo bản năng.

Cố Trầm Chu chỉ là nhân vật chính của Ngoại giới, nếu có thể, cậu chỉ mong anh đừng bao giờ phải đối đầu với Chủ thần.

Bởi vì khả năng chiến thắng... quá mong manh.

Khi nét lo âu còn chưa phai đi, 1551 bỗng giật mình.

Cậu cảm nhận được lòng bàn tay mình bị một thứ gì đó lành lạnh chạm vào, dường như còn có chút ẩm ướt.

Cố Trầm Chu hôn lên lòng bàn tay cậu, nhưng ánh mắt u ám như lang vương kia lại khóa chặt trên người cậu.

Nếu là người bình thường, có lẽ sẽ cảm thấy có chút ngột ngạt như bị vực sâu nhìn chằm chằm, nhưng đối với 1551, cậu chỉ có chút không vui mà buông tay xuống: "Anh lại hôn bậy."

Cố Trầm Chu khẽ cười mấy tiếng, giơ tay lên xoa xoa đôi tai mèo của cậu.

Mặt 1551 có chút đỏ.

Như được ráng chiều trên bầu trời chiếu rọi.

Không biết tự lúc nào, đã đến hoàng hôn.

Trải qua một phen như vậy, bây giờ cậu chỉ muốn tìm Tô Hòa để khống chế hắn trước, hoàn toàn không còn tâm trí để tiếp tục cắm trại nữa.

1551 nói ra suy nghĩ trong lòng mình, Cố Trầm Chu khẽ gật đầu.

Cố Trầm Chu dùng giọng điệu an ủi: "Rất nhanh thôi, hắn sẽ tự chuốc lấy hậu quả."

1551 chưa hiểu, nhưng cậu tin lời hắn, ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."

Cậu đưa tay tháo cặp tai mèo và đuôi mèo xuống, bỏ vào kho đạo cụ của mình.

Ánh mắt Cố Trầm Chu tràn đầy tiếc nuối.

Ngay sau khi vừa khôi phục lại hình thái hoàn toàn của con người không lâu, họ đã nghe thấy âm thanh truyền đến từ cách đó không xa, là tiếng của một nhóm người đi qua cỏ và cành cây khô.

Vừa rồi bị dọa một phen, 1551 bất giác níu lấy vạt áo của Cố Trầm Chu.

Hành động nhỏ mang tính ỷ lại này khiến vẻ mặt của Cố Trầm Chu trở nên vô cùng vui vẻ, hắn đưa tay xoa đầu cậu:

"Đừng sợ, là đội tìm kiếm cứu hộ."

Lời vừa dứt, đã có người gạt cành cây, thò mặt ra.

"Cố tổng! Thì ra hai người ở đây!"

"Tìm thấy người rồi! Tìm thấy rồi!"

Tiếng nói vui mừng truyền đến, 1551 nhìn thấy trong số nhân viên tìm kiếm cứu nạn còn có Trần Tầm Huấn.

Ở trên đảo hai ngày, trông anh ta lại đen đi một chút.

Trần Tầm Huấn cũng là trợ lý tạm thời của Cố Trầm Chu, nhưng tất cả ánh mắt của anh ta đều dừng trên người 1551, trông có mấy phần lo lắng: "Cậu không bị thương chứ?"

1551 lắc đầu: "Không có, tôi chỉ bị lạc đường thôi."

Cậu trả lời tránh nặng tìm nhẹ, không ai lộ ra vẻ nghi ngờ.

Trần Tầm Huấn: "Thời tiết vừa rồi lạ quá, tôi sống lâu như vậy chưa bao giờ thấy hiện tượng thời tiết kỳ lạ như thế."

Anh ta rất lo cho cậu hàng xóm nhỏ, nhưng nói được nửa chừng thì ánh mắt lại bị bàn tay đang nắm lấy nhau của cậu và Cố Trầm Chu thu hút, lập tức trở nên thất thần.

1551 cũng có chút không yên lòng: "Chúng ta về trước đi."

Cậu nghĩ đến chuyện của Tô Hòa, luôn cảm thấy trạng thái lúc đó của hắn thực sự có hơi kỳ lạ.

Cố Trầm Chu: "Ừm."

Lúc họ đi về phía khu biệt thự, 1551 đột nhiên nghe thấy giọng nói của 999 truyền đến trong đầu.

Giọng anh ta khàn đặc, mệt mỏi: [1551! Cuối cùng cũng liên lạc được với em rồi.]

Nghe kỹ bên trong còn có mấy phần nghiến răng nghiến lợi.

Nếu không phải biết Cố Trầm Chu có thể nghe được cuộc đối thoại của hệ thống bọn họ, có lẽ 999 đã chửi cậu nát đầu rồi.

Vừa thấy 1551 xuất hiện, anh ta lập tức mở giọng kênh kết nối, nhưng lại phát hiện mình bị chặn lần nữa.

Cố Trầm Chu không muốn để anh ta quấy rầy 1551, thậm chí còn che luôn giao diện hiển thị bằng một lớp mờ, khiến 999 chẳng biết gì về việc vừa xảy ra.

Nhưng trông hai người lúc này, chắc chuyện khó nhất đã được giải quyết rồi.

999 nhíu mày: [Em gặp Tô Hòa rồi?]

1551: [Vâng, hơn nữa trông hắn cứ như bị điên vậy, trạng thái rất kỳ lạ.]

999: [Hắn đã nhờ Thành Quyền giúp đưa lén một người lên đảo. Xem ra là có chuẩn bị trước.]

1551 kinh ngạc liếc nhìn Cố Trầm Chu, sau đó liền cảm thấy lòng bàn tay bị cọ nhẹ một cái.

Đây chính là câu trả lời của hắn.

Ý là hắn biết chuyện này.

Nhưng trong lòng 1551 lại không hề thả lỏng, cậu vẫn có một cảm giác bất an mơ hồ.

Đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu như quái vật ăn thịt người của Tô Hòa cứ hiện lên trong đầu cậu, không xua đi được.

...

Đợi họ trở về ngôi nhà nhỏ kiểu Tây, Lý Ly Tâm và những người khác đều có mặt. Thấy họ bình an vô sự thì thở phào nhẹ nhõm.

1551 lơ đãng nhìn quanh, bỗng ánh nhìn dừng lại.

Cậu nhìn thấy Tô Hòa.

Mà đối phương nhìn thấy cậu, sắc mặt lập tức trắng bệch như ma.

Trong mắt hắn chỉ còn lại vẻ âm trầm kinh người, hoàn toàn không che giấu nữa.

Hắn cứ thế đứng ở góc tường nhìn chằm chằm bọn họ.

Không biết đã nhìn bao lâu.

Khi thấy 1551 nhìn mình, Tô Hòa còn nhếch môi cười, lộ ra khẩu hình ba chữ:

Không sao cả.

Điên rồi.

Hắn hoàn toàn điên rồi.

1551 vô thức lùi một bước.

Đúng lúc đó, từ đám người lao ra một bóng dáng mặc áo sọc trắng xanh, trên tay cầm dao, thét lên rồi lao thẳng về phía họ!

Trong đầu 1551 vang lên tiếng hét chói tai của 999:

[Cẩn thận! Hắn chính là người mà Tô Hòa lén đưa lên đảo!]

ONG——

Có một khoảnh khắc, 1551 cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, hoàn toàn theo bản năng mà tiến lên một bước, muốn che chắn cho Cố Trầm Chu.

Nhưng người đàn ông không cho cậu cơ hội này, hắn lập tức ôm cậu vào lòng, lạnh lùng nhìn người đang lao tới.

Dù chỉ dùng một tay, hắn vẫn gọn gàng chặn được con dao đang đâm thẳng về điểm chí mạng.

1551 được bảo vệ cực kỳ kỹ, cậu mới nhìn rõ mặt kẻ tấn công.

Là Liêu Minh Minh!

Người công lược cũ đã phát điên rồi bị nhốt trong bệnh viện tâm thần!!

Tô Hòa muốn lợi dụng hắn để giết Cố Trầm Chu!

1551 kinh ngạc mở to hai mắt nhìn về phía Tô Hòa.

Gương mặt Tô Hòa lúc này vặn vẹo đến đáng sợ, hắn bị kích động, gào lên không màng ánh mắt của mọi người: "GIẾT HẮN! GIẾT HẮN!!!"

"TAO GIẾT MÀY!!!" Liêu Minh Minh cũng hét lên.

Cả hai tiếng gào gần như chồng lên nhau, như muốn xé màng nhĩ của mọi người.

Cả phòng hỗn loạn.

Liêu Minh Minh là một bệnh nhân tâm thần, sức tay của hắn hoàn toàn chỉ có sức trâu bò, không hề có chút kiềm chế nào.

Nếu là người bình thường, sớm đã không kịp phản ứng mà bị đâm trúng rồi.

Một kẻ phát điên như vậy chỉ cần vài nhát dao là đủ lấy mạng người khác.

Cố Trầm Chu giữ chặt cổ tay hắn, xoay nhẹ một cái, dễ dàng khiến đối phương buông lực.

Chỉ dựa vào một tay đã khống chế được hắn.

Từ khi bắt đầu thức tỉnh một số năng lực phi phàm, sức lực của hắn đã sớm thoát khỏi phạm vi của người bình thường.

Con dao rơi xuống đất, Liêu Minh Minh đột nhiên như một đứa trẻ ngồi phịch xuống, khóc òa:

"Giết mày! Giết mày!"

Trong miệng còn không ngừng khóc lóc la hét những âm thanh không rõ ràng.

Tô Hòa bật cười âm u.

Hắn không hề kỳ vọng tên thần kinh Liêu Minh Minh kia có thể thật sự đâm chết Cố Trầm Chu.

Con át chủ bài hắn giấu... còn mạnh hơn nhiều.

Hắn đã cho Liêu Minh Minh... một khẩu súng!

Dù ngươi có mạnh đến đâu, làm sao đấu lại đạn?

Nụ cười của Tô Hòa càng vặn vẹo.

Hắn nhìn thấy tất cả mọi người đều bất giác đi nhặt con dao kia trước, muốn cách ly mối nguy hiểm.

Cũng có nghĩa là không ai ngăn cản Liêu Minh Minh thò tay vào trong áo, rút ra một khẩu súng đen kịt.

"Giết..." Nụ cười điên loạn của Tô Hòa bỗng cứng lại.

ĐOÀNG.

Tiếng súng vang lên.

Hắn hoảng hốt nhìn nòng súng đen nhắm thẳng vào ngực mình.

Tại sao?

Sao có thể?

Một luồng lạnh lẽo tràn khắp lồng ngực. Tô Hòa từ từ cúi đầu.

Trong tầm mắt hắn, chỉ còn một màu đỏ máu.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...