"Có người chết á á á!"
Mấy người nhát gan hơn lại hét lên, sau khi có một người đàn ông ngất xỉu, cô gái mặc váy nhỏ bên cạnh anh ta vì đỡ anh ta mà cũng ngã xuống đất kêu lên đau đớn.
Lại có người bắt đầu bỏ chạy, hoặc là ôm đầu ngồi xổm xuống kêu cứu mạng.
"Bác sĩ! Bác sĩ đâu!?"
"Khống chế hắn! Chặn hắn lại!!"
"Súng, hắn có súng..."
Hiện trường lại một lần nữa hỗn loạn.
Trong tầm mắt dần dần mơ hồ của Tô Hòa, hắn nhìn thấy người kia sau khi bắn trúng mình liền nở một nụ cười mãn nguyện, mặc cho đám người kia khống chế mình, không hề phản kháng nữa.
Hoàn toàn không còn dáng vẻ khóc lóc la hét như một đứa trẻ lúc bị Cố Trầm Chu khống chế lần đầu.
Thì ra ngay từ đầu mục tiêu của hắn chính là mình!
Không biết tại sao, trong lòng Tô Hòa lóe lên ý nghĩ này.
Cảm xúc khó tin cuồn cuộn dâng lên.
Tại sao? Sao có thể... không phải hắn bị Cố Trầm Chu bức đến phát điên sao!?
Lẽ ra hắn nên vô cùng căm hận người đã bức điên hắn lại còn hại hắn không thể trở về Trung giới mới phải. Sao thứ căm hận sắc bén ấy lại hướng về phía mình?
Tiếng hét xuyên qua màng nhĩ của hắn.
Có người gào lên có người chết.
Chết? Ai chết?
Màu đỏ tươi lần nữa đâm thẳng vào mắt. Hắn cúi xuống nhìn lỗ lớn bị phá toang nơi ngực mình, nhãn cầu lồi ra, há miệng nhưng không phát ra nổi một chữ hoàn chỉnh.
Cho đến khi ý thức cuối cùng tan biến, hắn vẫn không dám tin mình lại chết trong chính kế hoạch của mình.
1551 còn chưa kịp bị biến cố đột ngột này dọa sợ, mắt đã bị Cố Trầm Chu nhẹ nhàng che lại.
Giọng đàn ông trầm thấp, quyến rũ, đầy sự từng trải vang bên tai cậu, mang theo sức nặng trầm ổn đặc trưng: "Đừng nhìn."
Lẽ ra cậu phải hoảng loạn, nhưng nghe hai chữ ấy, kỳ lạ thay 1551 lại bình tĩnh lại.
Cậu đưa tay gỡ bàn tay Cố Trầm Chu khỏi khuôn mặt mình: "Em không sợ."
Sau khi hít một hơi thật sâu, cậu lẩm bẩm rất nhỏ: "Em từng thấy cảnh máu me ở những thế giới khác rồi."
Thế giới trước đó của cậu còn là mạt thế, chỉ là lúc ấy có hiệu ứng che mờ, còn bây giờ thì hoàn toàn rõ nét...
Trong mắt Cố Trầm Chu thoáng qua một tia đau lòng, hắn không nói mấy câu an ủi vô ích, chỉ giơ tay lên khẽ xoa đầu cậu.
Bác sĩ riêng đi cùng du thuyền ra đảo nhanh chóng chạy tới. Vài nhân viên từng được huấn luyện sơ cứu cũng đến hỗ trợ trấn an những người ngất xỉu hoặc nôn mửa.
Thành Quyền hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra. Hắn ta chỉ thấy kẻ tâm thần kia g**t ch*t bạn trai mình, liền lập tức như phát điên mà lao đến đánh Liêu Minh Minh, hai mắt đỏ ngầu gầm lên giận dữ.
Liêu Minh Minh bị người ta đè trên mặt đất không có cách nào né tránh những cú đấm đá của hắn.
Nhưng người vừa rồi còn vừa khóc vừa la như một đứa trẻ, bây giờ lại không hé răng một lời.
1551 nghe tiếng nắm đấm nện vào người, quay đầu lại nhìn thấy cảnh này, không kịp đề phòng mà đối diện với ánh mắt của Liêu Minh Minh.
Không biết vì sao, giữa lúc bị đánh đến đau đớn cùng cực, hắn lại nở một nụ cười với họ.
Tựa như không có ý nghĩa gì, lại như bao hàm những cảm xúc vô cùng phức tạp.
Ngay vào khoảnh khắc đó, 1551 gần như cho rằng hắn lại tỉnh táo rồi, không còn là tên điên có tinh thần bất thường kia nữa.
Như thể... hắn đã nhìn ra, cậu không phải là người của thế giới này.
Liêu Minh Minh đã nhớ ra rồi sao? Về chuyện của Chủ Thần và Trung giới.
1551 vừa định bước tới thì Cố Trầm Chu đưa tay cản lại, nghiêng đầu nhìn về phía Lý Ly Tâm và Lữ Diên đang sững sờ: "Hai người muốn cậu ta trở thành kẻ giết người à?"
Hai người choàng tỉnh. Thành Quyền đã đánh Liêu Minh Minh đến phun máu rồi!
Nếu tiếp tục, người chết thật, hắn ta sẽ phải ngồi tù.
Tuy không hiểu suốt mấy phút vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng họ vẫn vội lao tới giữ lấy Thành Quyền.
Thành Quyền gầm lên như một con thú bị nhốt: "Buông tôi ra! Tôi phải giết hắn!!"
Lý Ly Tâm và Lữ Diên nhìn nhau, lập tức quyết định kéo hắn rời khỏi đây trước, để hắn lấy lại lý trí.
Sau khi họ kéo Thành Quyền đi, 1551 cuối cùng cũng có cơ hội tiến lại gần Liêu Minh Minh.
Cậu mang vẻ mặt phức tạp ngồi xổm xuống: "Tại sao anh lại giết Tô Hòa?"
Ngàn lời muốn nói, cuối cùng vẫn là hỏi ra câu hỏi mấu chốt nhất này trước.
Tô Hòa cho rằng Liêu Minh Minh nhất định hận chết Cố Trầm Chu, nhưng hắn lại không biết, chi phí ở phòng bệnh hàng năm của Liêu Minh Minh đều là do Cố Trầm Chu chi trả.
Dù số tiền đó với Cố Trầm Chu mà nói, cho dù có nhân lên nhiều lần rồi tự động trừ khỏi tài khoản mỗi tháng cũng chẳng thấm vào đâu, hắn hoàn toàn sẽ không để tâm.
Đây vẫn là lúc cậu làm hệ thống phát hiện ra, chỉ là ngày ấy không nói cho Tô Hòa bí mật nhỏ này.
Không ngờ lại thúc đẩy việc Tô Hòa tự làm tự chịu.
1551 không hề đau lòng cho Tô Hòa, hắn hoàn toàn không đáng để cậu cảm thấy tiếc nuối, cậu đưa ra câu hỏi này chỉ đơn thuần là không hiểu.
Sự bất an trong lòng cậu không hề tan biến cùng với cái chết của Tô Hòa, ngược lại ngày càng lan rộng, gần như khiến cậu cảm thấy cổ họng khô khốc, ngón tay tê dại.
Lúc này Liêu Minh Minh lại như không hiểu lời cậu nói, điên điên dại dại nhìn cậu, phát ra tiếng cười ngây ngô.
Cố Trầm Chu ở ngay bên cạnh cậu, lạnh lùng nhìn chằm chằm Liêu Minh Minh, đề phòng hắn có hành động nguy hiểm với 1551.
1551 lại hỏi một lần nữa, hắn vẫn không trả lời.
Ngay khi cậu cho rằng hắn sẽ không đáp, cậu vừa đứng dậy định rời đi thì phía sau vang lên giọng nói âm trầm của Liêu Minh Minh.
"Những kẻ phục vụ cho ác quỷ, đều phải chết, đều sẽ chết! Kể cả chính tao!"
"Anh đang chỉ ai? Ác quỷ rốt cuộc là chỉ ai?" 1551 mở to mắt, đột ngột quay đầu lại nhìn Liêu Minh Minh.
Câu này, lúc bọn họ lần đầu gặp hắn, hắn cũng nói với Tô Hòa.
Tô Hòa vẫn luôn cho rằng, ác quỷ mà hắn chỉ chính là Cố Trầm Chu, vì vậy cũng đương nhiên càng tin chắc rằng hắn là bị Cố Trầm Chu bức đến phát điên.
Liêu Minh Minh nhổ ra một ngụm nước bọt có lẫn máu: "Ma quỷ! Ác quỷ! Thứ bẩn thỉu hạ đẳng..."
Hắn lẩm bẩm chửi rủa, càng lúc càng nhiều mùi tanh trào lên khiến hắn không nói rõ chữ được nữa.
Lời của 1551 lại bị hắn lờ đi, nhưng cậu không lùi bước nữa.
1551 tiến lên một bước, ánh mắt gắt gao dừng trên người hắn, hỏi từng chữ một: "Ác quỷ mà anh nói, có phải là chỉ Chủ Thần không?"
Những nghi vấn đã giấu trong lòng từ rất lâu, những điều không dám nghĩ sâu, lúc này đều bị hệ thống nhỏ đi ngược lại nỗi sợ hãi bản năng, l*t tr*n ra đặt dưới ánh mặt trời, chấp nhận sự phán xét.
Liêu Minh Minh vốn điên dại, bỗng ánh mắt trở nên đờ đẫn, nhìn chằm chằm 1551 như đang quan sát vật gì đó mới lạ, rồi bật cười khanh khách.
Không ai hiểu được ý của hắn.
Nhưng trong khoảnh khắc chạm mắt nhau, 1551 lại cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Cậu lại một lần nữa nhìn thấy sự tỉnh táo thoáng qua trong đôi mắt đục ngầu kia, và sự tỉnh táo ấy mang tới câu trả lời chắc chắn.
Người mà Liêu Minh Minh căm hận là Chủ Thần.
Là Chủ Thần đã ép hắn thành ra thế này sao?
Trong lòng rối bời, cậu muốn hỏi quá nhiều điều. Nhưng sau đó, bất luận 1551 nói gì Liêu Minh Minh đều không đáp. Hắn lại chìm vào thế giới của riêng mình, tiếp tục lẩm bẩm những câu th* t*c.
Hắn lại điên rồi.
1551 nhìn một lúc lâu, không thể từ trạng thái của hắn mà phân biệt được rốt cuộc hắn điên thật hay giả.
Cố Trầm Chu nắm lấy tay cậu, cảm nhận được sự lạnh buốt thì nhíu mày: "Em nghỉ trước đã. Hắn không chạy mất được đâu."
Ánh mắt hắn nhìn Liêu Minh Minh như đang nhìn một người không quan trọng, tâm trí hoàn toàn đặt trên người bên cạnh mình.
1551 không có tâm trạng nghỉ ngơi, cậu lắc đầu: "Anh biết anh ta cũng là người công lược đúng không?"
Cố Trầm Chu: "Ừm, hắn cũng là người xuyên không được phái đến để công lược, nhưng còn chưa kịp làm ra chuyện gì quá đáng thì đã điên rồi."
Sự phát triển như vậy 1551 có thể đoán được, tuy cậu cảm thấy Cố Trầm Chu là người tốt, nhưng không có nghĩa cậu nghĩ nhân vật chính sẽ "tốt bụng" đến mức chi trả tiền viện phí cho kẻ muốn hại mình.
Không đợi cậu hỏi tiếp, Cố Trầm Chu chủ động giải thích: "Lúc đó ngoài hắn đến công lược anh còn có một người xuyên không khác, người xuyên không đó luôn muốn tạo ra những lời đồn không có lợi cho anh, muốn cô lập anh khi còn là học sinh, nên anh đã xử lý hắn."
Hắn nói nhẹ như không, như thể chỉ là làm một món ăn.
Nhưng ánh mắt tối sầm lại cho thấy bản thân hắn không hề bình tĩnh như vẻ ngoài.
Hắn chưa bao giờ cảm thấy cách làm của mình có vấn đề hay là quá tàn nhẫn, nhưng hắn quan tâm đến việc hệ thống nhỏ nhìn mình như thế nào.
Không muốn nhìn thấy sự sợ hãi đối với mình trong đôi mắt trong veo sạch sẽ kia.
Hắn sẽ phát điên mất.
Bề ngoài Cố Trầm Chu bình tĩnh, nhưng tâm trí lại cuộn lên cơn bão ngầm, gân xanh nơi thái dương khẽ giật.
Hắn nhàn nhạt nhìn 1551, nhưng con ngươi lại co rút lại, không bỏ qua bất kỳ một biểu cảm nhỏ nào.
1551 chỉ sững sờ một lúc, rồi lập tức suy ra được: "Anh ta đã nhìn thấy anh xử lý người công lược kia?"
Cả người Cố Trầm Chu thả lỏng, khí chất áp bức cũng tan biến vào hư không, sự trầm ổn lại quay trở lại trên người hắn.
Hắn gật đầu: "Ừm, nhưng hai tháng sau hắn mới điên."
Đây cũng là lý do hắn chịu trả tiền viện phí, hắn muốn biết tại sao người này lại đột nhiên điên loạn.
Lúc đó hắn đã nhận ra, những người công lược này cũng không thể chống lại cái gọi là Chủ Thần.
Trông có vẻ là quan hệ cấp trên cấp dưới, nhưng thực chất hoàn toàn không bình đẳng.
Chủ Thần đứng trên tất cả bọn họ, coi mạng người như cỏ rác.
Liêu Minh Minh bị người ta dẫn đi, lúc này những người ở lại hiện trường không còn nhiều.
Vài nhân viên nghe được đoạn đối thoại của họ đều là người trung thành với Cố thị. Không ai lộ vẻ kinh ngạc, chỉ cúi đầu làm việc.
"Cố tổng, vị kia không còn dấu hiệu sinh tồn nữa."
Bác sĩ lau mồ hôi đi tới, có chút tiếc nuối mở lời.
1551: "Em có thể qua đó xem được không?"
Cố Trầm Chu: "Có máu, bẩn lắm."
1551 lắc đầu tỏ ý không sao, cậu đi qua, ngồi xổm xuống định xem Tô Hòa.
Không hiểu sao, trong lòng cậu bỗng dấy lên một rung động khó tả. Cậu thuận theo cảm giác mà làm vậy.
Dù sao người này cũng đã dây dưa với cậu lâu như vậy, muốn nhìn lần cuối cũng là chuyện bình thường.
Cố Trầm Chu nhận ra điều khác thường, lập tức theo sát phía sau, sẵn sàng che chở cậu.
Tô Hòa cứ thế mà chết.
Muốn hại người khác, không ngờ lại hại chết chính mình.
1551 nhìn đôi mắt của hắn đã được bác sĩ khép lại, trong lòng cảm thấy một trận phức tạp.
[999, em thấy tình trạng của Tô Hòa lúc nãy... rất kỳ lạ.]
[Kỳ lạ? Tô Hòa từ một người làm nhiệm vụ biến thành một người bình thường, không thể chấp nhận sự thật, có lẽ tâm lý sụp đổ hoàn toàn rồi.]
Chỉ đơn thuần là tâm lý sụp đổ... như vậy sao?
Dù sao cũng là một người công lược cao cấp. Tại sao lại đột ngột nóng nảy đến mức lao vào giết nhân vật chính? Điều này có chút không phù hợp với tâm lý luôn cảm thấy mình có thể làm lại từ đầu của hắn.
Nghi vấn lờ mờ, nhưng không có cách chứng thực.
Bởi mọi chuyện của hắn đều có dấu vết để lần theo, ngoại trừ một điều... không đúng.
Là bản thân cậu.
1551 chớp chớp mắt, đột nhiên nhìn thấy đôi mắt nhắm nghiền của Tô Hòa mở ra.
"Á!"
Cậu khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc, bị dọa đến giật mình.
Trong đôi mắt ấy không có oán hận, không có hối hận hay bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào. Chỉ là đôi mắt đỏ ngầu, mạch máu lan chi chít. Hai giây trôi qua, toàn bộ con ngươi lẫn lòng trắng đều biến thành một màu đỏ thẫm như máu.
"Tô Hòa" từ từ nở một nụ cười, dùng khẩu hình gọi cậu: Tìm thấy ngươi rồi.
