Khuôn mặt nhỏ nhắn của 1551 trắng bệch. Bị dọa đến run lên, ánh nước chớp qua trong mắt cậu. Cậu theo bản năng muốn quay đầu tìm người phía sau, hỏi xem họ có nhìn thấy cảnh tượng quỷ dị ấy không.
Nhưng khi cậu quay lại, trước mắt chỉ còn một màu đen kịt.
Trống rỗng.
Hư vô.
Không có gì cả.
Ngoại trừ cậu và thi thể của Tô Hòa vốn nên đã chết ở trước mặt.
"Cố Trầm Chu?" 1551 nhìn trái nhìn phải, lùi lại mấy bước định chạy.
Cậu không nhận được hồi âm, chỉ có thể bối rối mà gọi thêm mấy tiếng.
Nhưng thế giới trống rỗng ngoài tiếng vọng của chính cậu ra, không có gì cả.
Cậu lại thử liên lạc với 999.
[999? 999 anh còn ở đó không?]
999 vốn nên luôn giữ liên lạc với cậu cũng biến mất.
Người duy nhất có thể tách biệt ký chủ và hệ thống, ngoài Cố Trầm Chu ra, chỉ còn lại Ngài ấy.
Gương mặt 1551 trắng bệch, bỗng nhận ra điều gì đó.
Lớp sương mù luôn bao phủ lòng cậu, đến phút này bỗng bị xé toang. Nỗi hoảng loạn cũng vì thế mà lắng lại đôi chút.
Cuối cùng cậu cũng hiểu thứ bất an kia đến từ đâu.
1551 không còn cố gắng rời khỏi vùng đất hư vô này nữa, cậu xoay người đối mặt với thi thể của Tô Hòa.
Đôi mắt đỏ ngầu kia vẫn dán chặt vào cậu, nụ cười quỷ dị hệt như lúc nãy.
Nếu là trước đây, có lẽ cậu sẽ bị dọa đến toàn thân run rẩy.
Nhưng khi đã mơ hồ đoán được sự thật, trong lòng cậu lại nổi lên một chút tức giận và bất lực.
Cảm giác bị áp chế không thể phản kháng kia lại một lần nữa bao trùm.
1551: "Chủ Thần."
Cậu cố gắng bình tĩnh nói ra hai chữ đó.
Miệng của Tô Hòa không hề động, nhưng lại phát ra âm thanh: "1551, ngươi đã công lược thành công nam chính, tiếp theo kế hoạch có thay đổi, Ta cần ngươi g**t ch*t Cố Trầm Chu."
Chất giọng trống rỗng không thuộc về Tô Hòa truyền đến, lúc nói đến ba chữ Cố Trầm Chu, dường như đã nhấn mạnh hơn mấy phần.
g**t ch*t nhân vật chính.
Mặc dù đã đoán được điều gì đó, nhưng 1551 vẫn không thể tin được mà nhìn Hắn: "Làm vậy thế giới này sẽ sụp đổ."
Bao nhiêu sinh linh nơi Ngoại giới... sẽ vì thế mà diệt vong.
Hủy diệt một thế giới, một nền văn minh, một chuyện kinh khủng đáng sợ như vậy, tại sao Hắn có thể đề xuất một cách nhẹ nhàng như thế.
Trung giới tồn tại chẳng phải để giữ cân bằng cho Ngoại giới sao?
Giọng của Chủ Thần lại truyền đến, lần này nghe có vẻ gấp gáp hơn lúc nãy một chút.
"Ngươi muốn chống đối?"
Một luồng áp bức khiến người ta không thở nổi đột nhiên truyền đến, 1551 đau đớn rên lên một tiếng, trên vầng trán trắng nõn lập tức xuất hiện một chút mồ hôi lạnh.
Nhưng cậu không vì thế mà cúi người xuống, vẫn tiếp tục đứng rất thẳng: "Vậy Tô Hòa đột nhiên như bị ma nhập muốn g**t ch*t Cố Trầm Chu, cũng do Ngài làm?"
Cậu không còn dùng kính ngữ nữa, đôi mắt trong suốt như lưu ly nhìn thẳng vào khuôn mặt đáng sợ của Tô Hòa cũng không có chút do dự nào.
"Hừ, đồ vô dụng này."
Ý thức ký sinh trên người Tô Hòa dùng ngữ khí vô cùng tàn nhẫn mở lời: "Ngay từ đầu ta đã không trông cậy hắn thành công. Nhưng ta không thể trực tiếp bước vào thế giới này, chỉ có thể giấu một mảnh ý thức trong cơ thể hắn."
"Mảnh ý thức đó sẽ khiến tinh thần hắn rối loạn, phát điên muốn giết nhân vật chính. Hắn đã không còn tỉnh táo, việc giết nhân vật chính là không thể, mục tiêu của Ta là sau khi hắn chết, ý thức của Ta có thể xuất hiện trên thế giới này."
Hắn đã dùng Tô Hòa như một vật trung gian, lợi dụng lỗ hổng nhỏ để chui vào thế giới này.
Hắn vẫn luôn không dám xuất hiện, bởi vì nhân vật chính của thế giới này thực sự quá nhạy bén, chỉ cần Hắn dám lộ ra một chút, nhất định sẽ bị phát hiện.
Cuối cùng dưới sự ẩn nấp yên lặng của Hắn, Tô Hòa đã chết, Hắn có thể nhân cơ hội này cướp đoạt hoàn toàn cơ thể của Tô Hòa để sử dụng, tạm thời có một vật chứa ở thế giới này.
1551 hít một hơi thật sâu: "Tại sao Ngài nhất định phải g**t ch*t Cố Trầm Chu?"
Nụ cười đáng sợ trên mặt Tô Hòa lan rộng hơn mấy phần: "1551, Ta đã xem thường ngươi rồi, ngươi rất thông minh."
1551 mím môi, móng tay được cắt tỉa tròn trịa véo nhẹ vào mình.
Bị phát hiện rồi, cậu muốn kéo dài thời gian.
Cậu đoán Chủ Thần không thể duy trì không gian này quá lâu. Khi phát hiện cậu và thi thể Tô Hòa biến mất, Cố Trầm Chu chắc chắn sẽ tìm cách phá lớp chắn này.
Cho dù có vật chứa, đây cũng là thế giới của Cố Trầm Chu, Chủ Thần không thể cầm cự lâu được.
Chỉ là cậu không ngờ Chủ Thần lại có thể dùng cách hèn hạ như vậy để tiến vào thế giới này.
Có lẽ Tô Hòa đến chết cũng không ngờ rằng, bản thân đã cống hiến cho Chủ Thần nhiều như vậy, cuối cùng trong mắt Hắn cũng chỉ là một vật chứa không đáng kể, dùng cái chết đổi lấy một lần làm vật trung gian, nhưng ngay cả sự tôn nghiêm của thi thể cũng không giữ được.
Thảo nào Liêu Minh Minh lại điên, hắn không phải vì chứng kiến cảnh Cố Trầm Chu xử lý đồng nghiệp của mình mà bị dọa điên, phần lớn là bị Chủ Thần bức điên.
Chỉ có thật sự điên rồi, hoàn toàn vứt bỏ thân phận người công lược của mình, mới có thể không bị ký sinh, tránh khỏi cái chết.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, 1551 đã nghĩ rất nhiều, nhưng cậu đã không thể kéo dài thêm được nữa.
"Tô Hòa" xuất hiện trước mặt cậu, vẫn giữ nụ cười quái dị, đưa tay về phía cậu.
Trước mặt họ xuất hiện một luồng sáng trắng, "Tô Hòa" tóm lấy cậu nhét vào trong luồng sáng trắng đó, thô bạo như đang đối xử với một đồ vật.
Trong mắt Hắn, hệ thống quả thực là thứ không cần được đối xử bình đẳng.
"Tô Hòa" mở lời: "Ngươi không muốn giết hắn cũng được, Ta có thể cải tạo các ngươi một lần, cũng có thể cải tạo vô số lần. Lần này Ta sẽ không để ngươi còn sót lại bất kỳ tình cảm nào."
"Ngươi sẽ trở thành một lưỡi dao sắc bén nhất đâm vào tim nhân vật chính."
Cải tạo? Các ngươi?
1551 chưa kịp suy nghĩ sâu, cơ thể đã bị ép lùi vào giữa luồng sáng. Cậu điên cuồng giãy dụa, nhưng hoàn toàn không thể chống lại áp lực mà Chủ Thần đè lên người cậu, chỉ có thể trơ mắt nhìn hơn nửa cơ thể mình chìm vào trong luồng sáng trắng đó.
Cậu cố gắng chống đỡ nhìn về phía khoảng hư vô kia, đột nhiên, một vệt sáng khác lóe lên.
Tựa như trong một tấm màn toàn màu đen bị đục thủng một lỗ nhỏ, ánh sáng thuộc về Ngoại giới chiếu vào, một tia nắng rọi lên mặt cậu.
1551: !
Cậu kinh ngạc và vui mừng khôn xiết nhìn lỗ nhỏ đó lại bị một cú đấm nữa đánh vào, bóng tối xung quanh như những mảnh kính vỡ, những vết nứt lan ra tứ phía, từng mảnh vỡ ra cho đến khi hoàn toàn biến thành một cái lỗ lớn.
Gương mặt quen thuộc của Cố Trầm Chu xuất hiện trong ánh sáng, đôi mắt u ám bạo lực đến cực điểm, khoảnh khắc nhìn thấy cậu, dường như có vô số ngọn lửa đen bùng cháy bên trong, hắn giống như ác quỷ từng bước leo lên từ vực sâu, ánh mắt hung ác tột cùng, gằn từng chữ bằng giọng khàn đặc: "Trả em ấy lại cho ta."
Tay hắn đầy máu, khớp xương nứt toác, khóe miệng cũng lờ mờ có máu tràn ra.
Nhưng ngay khoảnh khắc phát hiện 1551 vẫn còn nhìn thấy mình, hắn vẫn nở một nụ cười trấn an với hệ thống nhỏ.
Chỉ là đi cùng với đôi mắt đen tràn ngập sát khí của hắn, có vẻ hơi đáng sợ.
Nhưng 1551 lại vì nụ cười này mà đột nhiên đỏ hoe đôi mắt.
Bao nhiêu uất ức khi phải một mình đối mặt với Chủ Thần lúc nãy, tất cả đều bị khuếch đại trong khoảnh khắc này.
Vừa nhìn thấy Cố Trầm Chu, cậu chỉ muốn được ôm lấy hắn.
Giống như con thú nhỏ bị bắt nạt, cuối cùng cũng gặp được người lớn có thể chống lưng cho mình, ánh nước trong mắt lại một lần nữa dâng lên.
"Tô Hòa" không thể tin nổi nhìn Cố Trầm Chu đang phá vỡ rào chắn: "Sao có thể nhanh như vậy!?"
Đây chính là thứ mà Hắn đã tốn bao nhiêu tâm huyết mới dựng lên được, ít nhất cũng có thể che chắn được nửa tiếng.
Bây giờ mới mười mấy phút đã bị phá vỡ rồi.
Cố Trầm Chu vươn bàn tay còn lại ra, xé toạc bóng tối rộng thêm, máu tươi nơi khóe miệng cuối cùng cũng rơi xuống, nhưng hàm răng hắn nghiến chặt lại chẳng hề bận tâm đến vị máu tanh nồng này.
Hắn thở hổn hển, sát khí không chút do dự mà đè thẳng về phía Chủ Thần.
Lại một tiếng xé rách vang lên, bóng tối hoàn toàn nứt toác.
Ở Trung giới mà không ai trong số họ có thể nhìn thấy, bản thể của Chủ Thần đột ngột rung chuyển, ngước mắt lên toàn là sự kinh ngạc và cơn giận ngút trời, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện một tia sợ hãi được giấu tận sâu bên trong đó.
Thông qua tia ý thức đó, bản thể của Hắn thế mà cũng bị thương!
Sao có thể!!
Tên đó chỉ là một con người!
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức tan biến, Hắn không thể cưỡng chế bắt 1551 đến không gian trắng thuần của Hắn nữa, chỉ đành dùng chút sức lực cuối cùng, tống cậu về Trung giới trước.
ẦM——
Tiếng nổ vang lên.
Bản thể bất ngờ rơi từ trên cao xuống, vào giây cuối cùng chạm đất mới miễn cưỡng giữ vững được thân hình để không quá nhếch nhác.
Thế mà tên đó dám cho nổ tung không gian ấy!!
Chủ Thần phát ra tiếng thở hổn hển, trong đó có mấy phần kinh hãi chỉ có chính Hắn mới biết được.
Một vị tanh ngọt trào lên cổ họng, Hắn không dám tin đưa tay hứng lấy dòng máu tươi tràn ra từ khóe miệng.
Đây là màu sắc mà Hắn chưa từng nhìn thấy trên người mình.
...
1551 chỉ kịp nhìn thấy giây cuối cùng Cố Trầm Chu cho nổ tung không gian, người đàn ông đã đưa tay về phía cậu, nhưng đã quá muộn, cậu bị dịch chuyển đi ngay trong khoảnh khắc tiếp theo.
Trái tim đột ngột thắt lại.
"Em không sao!"
Trước khi hoàn toàn mất đi tầm nhìn, 1551 đã hét lên với hắn ba chữ này.
Nhưng không biết hắn có nghe được không.
1551 mờ mịt ngẩng đầu, phát hiện bây giờ mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
Nhưng đôi tai mèo máy và đuôi mèo máy đã trở lại trên đầu cậu, nhắc nhở cậu rằng nơi này là Trung giới.
Thực ra Trung giới rất lớn. Từ khi sinh ra, cậu chỉ được hoạt động trong những khu vực cố định.
Vì vậy Trung giới có rất nhiều nơi cậu hoàn toàn chưa từng thấy, chưa từng đến, nơi này rõ ràng là một trong số đó.
1551 không dám mở bảng hệ thống, vì nó sẽ lập tức bị Chủ Thần giám sát.
Nhưng cũng không hoàn toàn là tin xấu, ít nhất có thể khẳng định, Chủ Thần bây giờ tạm thời không tìm được cậu.
Cố Trầm Chu suýt chút nữa đã nắm được cậu, kéo cậu ra khỏi Trung giới.
Vì vậy Chủ Thần mới không thể xác định "tọa độ" của cậu, chỉ có thể ném cậu vào một nơi bất định ở Trung giới.
Không biết bao lâu nữa Hắn sẽ tìm được cậu, nhưng ít nhất không phải bây giờ.
Cậu phải trở về thế giới của Cố Trầm Chu, bất kể chuyện gì xảy ra tiếp theo cũng đều phải cùng nhau đối mặt.
Anh ấy nhất định rất lo lắng cho cậu.
Cậu phải nhanh chóng quay về.
1551 vỗ vỗ những chỗ hơi đau trên người, đứng dậy bắt đầu quan sát nơi này.
Đây là một không gian khép kín.
Sau khi quan sát một vòng, biểu cảm của 1551 dần chuyển từ mờ mịt sang kinh ngạc.
Trong không gian hình bán cầu khổng lồ này, xung quanh đâu đâu cũng là những chiếc lọ nhỏ bị treo lơ lửng trên cao!
Tại sao Trung giới lại có một nơi như thế này.
