Đang Công Lược Thì Nam Chính Bỏ Theo Hệ Thống

Chương 57: Toàn Là Con Người



Trên đỉnh của những chiếc lọ đó đều có thứ gì đó nối liền. Cậu không biết đó là thứ gì, nhưng ngay khi nhìn thấy chúng, 1551 liền cảm giác da đầu tê dại, lạnh lẽo từ lòng bàn chân dần dần lan lên, bao trùm toàn thân.

1551 run rẩy một cái, cậu đưa tay ra muốn chạm vào những chiếc lọ kia, nhưng dù cố thế nào cũng không với tới được chúng.

Đầu ngón tay đỏ hồng luôn còn cách đáy lọ một khoảng.

Cậu ngẩng đầu, phía trên là vô số lọ đếm không xuể. Không gian hình bán cầu này lớn đến mức như mấy sân vận động cộng lại.

Cậu đứng ở trung tâm, trông vô cùng nhỏ bé, nhưng lại nổi bật đến mức hoàn toàn không thể bỏ qua.

Bởi vì cậu là sinh vật sống duy nhất ở đây.

Ngoại trừ cậu và những chiếc lọ kỳ lạ này ra, không có bất kỳ sự tồn tại nào khác.

Những chiếc lọ ấy đều trong suốt, cỡ như một chiếc bình bị thả trên biển, bên trong chứa một đốm sáng trắng nhỏ như mảnh sao vụn, là vật thể phát sáng không thể nhìn rõ hình dạng.

Không biết vì sao, dù rất sợ hãi, 1551 vẫn cảm thấy thứ nhỏ bé trong lọ phải là thứ ấm áp, và chúng không nên bị nhốt thế này.

Dù chính bản thân cậu cũng không biết vì sao mình lại nghĩ vậy, nhưng 1551 vẫn nhiều lần cố gắng muốn với tới những chiếc lọ đó.

Không có vật gì để mượn lực, cậu chẳng thể làm được gì cả.

Sau vài lần thử, cuối cùng cậu nhận ra sự lạnh lẽo lúc trước ập tới không phải đến từ thứ nằm trong lọ, mà là từ những vật thể màu hồng đang treo giữ chúng.

Ban đầu cậu chỉ nghĩ đó là những sợi dây màu da thịt, nhưng quan sát kỹ hơn, cậu phát hiện những "sợi dây" ấy lại hơi động đậy, trên bề mặt còn có nếp gấp và cảm giác như thịt sống.

Giống như... giống như... dây rốn nối liền giữa thai nhi và cơ thể người mẹ vậy.

Ý nghĩ ấy bất chợt nhảy ra khiến 1551 sợ đến giật mình, ánh mắt nhìn những sợi dây rốn này đều mang theo sự hoảng hốt.

Rốt cuộc đây là nơi nào?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của 1551 có chút tái đi, trông đáng thương vô cùng, nhưng ánh mắt cậu vẫn không ngừng dán chặt vào những thứ vốn khiến cậu sợ hãi theo bản năng ấy.

Nhìn theo hướng những dây rốn kia kéo dài, cậu nhận thấy dù những thứ màu hồng xấu xí này quấn vào nhau, nhìn từ trên cao xuống trông dày đặc và ghê tởm, nhưng chúng vẫn có đường lối riêng biệt.

Chúng đều hướng về cùng một phía.

Không biết tại sao, trực giác mách bảo 1551 rằng việc tìm hiểu bí mật ở đây, nhất định vô cùng quan trọng.

Thế là cậu bắt đầu đi về phía những sợi dây rốn lan ra, ban đầu còn chần chừ bước chậm rãi, rồi dần dần cậu chuyển sang chạy nhanh.

Chạy được một lúc, cuối cùng phía trước xuất hiện cảnh vật khác biệt.

Trong không gian hình bán cầu này, có một cánh cửa thông đến những nơi khác.

Những sợi dây rốn kia trở nên ngày càng mảnh, cuối cùng mỗi một sợi đều mảnh như sợi chỉ, còn mảnh hơn cả sợi tóc, mắt thường khó mà bắt được, chúng ngưng tụ lại với nhau mới biến thành một bó màu hồng da bí ẩn thô to xuyên qua cánh cửa lớn đó.

1551 không biết cánh cửa này dẫn ra bên ngoài hay sang một không gian khác.

Nhưng cậu chỉ có thể lựa chọn đi về phía trước.

Sau một luồng sáng chói mắt lóe lên.

1551 nhìn nơi trước mắt, vẻ mặt vì quá kinh ngạc mà dần dần trở nên trống rỗng.

Bất kỳ ngôn ngữ nào dùng để hình dung tâm trạng phức tạp của cậu lúc này đều sẽ trông yếu ớt và thiếu thốn.

Có một khoảnh khắc, cậu muốn hét lên, lại muốn quay đầu bỏ chạy.

Nhưng đôi chân như mọc rễ, đứng yên tại chỗ, chẳng thể nhúc nhích nổi.

Cậu cuối cùng cũng đã tiếp xúc được với một sự thật bị chôn giấu từ rất lâu.

Những lời ca tụng và vinh quang được gán cho Chủ Thần, tất cả đều trở nên hôi thối khi sự thật bị vén lên; lớp hoa mỹ trang trí bên ngoài, dưới đáy lại là bùn lầy không thể phơi bày trước ánh sáng.

Trước mặt cậu là vô số con người bị đặt lên những giường phẫu thuật trắng tinh, và từng cánh tay cơ khí khổng lồ đang thao tác, cải tạo họ.

1551 không thể tin nổi, tròng mắt vì chua xót mà đỏ bừng.

Trên chiếc giường gần cậu nhất, người đàn ông nằm đó đã bị cắt cụt cánh tay phải, rồi cánh tay cơ khí thay thế cho anh ta một cánh tay máy mang cảm giác công nghệ.

Máu tươi nhuộm đỏ một mảng ga giường, nhưng rất nhanh ga bị thay đi, phần giường dính máu cùng cánh tay bị cắt được đưa đi nơi khác.

Cảnh tượng như vậy diễn ra ở mọi góc trong đại sảnh này.

Có người không phải bị cắt tay, mà được cấy ghép gì đó; hoặc bộ phận nào đó trên cơ thể bị thay thế bằng thứ khác.

1551 thậm chí thấy một bé gái bị lật người lại, cánh tay cơ khí đang gắn vào phần xương bả vai của em một đôi cánh kim loại trắng muốt.

Đôi cánh đẹp như vậy, chất liệu kim loại trơn tru, khiến cô bé trông như một thiên thần.

Nhưng tất cả những thứ này đều không phải là của em ấy.

Tất cả là thứ được gán lên bằng ác ý.

Một vài cuộc đối thoại xa xưa bất giác hiện lên trong đầu cậu.

Khi mới "ra đời" không lâu, cậu từng hỏi một hệ thống tiền bối vì sao mỗi hệ thống đều có một phần cơ thể khác với con người.

Tiền bối bảo cậu hãy tự mình đọc kỹ sổ tay hệ thống.

Sổ tay hệ thống đã giải thích, bởi vì họ là do Chủ Thần tạo ra, không phải là con người, chỉ là có hình thái con người, giữ lại một phần bộ phận máy móc, là để họ có thể phân biệt rõ hơn sự khác biệt giữa mình và con người.

Để không bị lạc lối trong những suy nghĩ kỳ lạ.

Lúc đó tiền bối còn ca ngợi sự vĩ đại của Chủ Thần trước mặt cậu.

"Là Ngài đã ban cho chúng ta thân thể gần giống con người đến vậy, rất tiện lợi. Nếu không chúng ta cũng chỉ có thể là một khối sắt nặng nề."

Khi đó, 1551 còn mang theo sự ngưỡng mộ non nớt dành cho Chủ Thần, vô cùng thành kính mà thốt lên kinh ngạc.

Nhưng bây giờ nhớ lại đoạn thoại ấy, cảm xúc năm đó chẳng còn nữa. Chỉ còn lạnh buốt như bị dội nước đá, như trái tim bị đâm bởi lưỡi dao sắc lịm xuyên từ cổ họng, khiến cậu không nói nổi một chữ.

Máu toàn thân như bị hòa vào nước lạnh, đông cứng đến tê dại.

Trong tiếng ong ong đau đớn của đại não, cậu nhẹ nhàng tiến lên, cầm lấy một tấm thẻ treo ở đầu giường phẫu thuật.

Mỗi giường đều có một tấm như vậy.

Trên đó viết: Nam, Trần Hi, 25 tuổi, tình trạng sức khỏe tốt, đến từ thế giới mang số hiệu 8364.

Đây là nguồn gốc thật sự của anh ta.

Bàn tay nắm thẻ vô thức siết chặt, mép thẻ bị bóp đến nhăn lại. Cậu giật mình, vội buông ra, nhẹ nhàng đặt lại đúng vị trí.

1551 nghẹn giọng thì thầm: "Đây mới là nguồn gốc thật sự của anh."

Tấm thẻ này cũng chứng minh tất cả những người đang hôn mê ở đây... đều là con người.

Một cảm giác hoảng hốt truyền đến, 1551 đột nhiên ngẩng đầu, một ý nghĩ vô cùng hoang đường hiện lên.

Nếu họ đều là con người, sao có thể bị nhồi nhét những tư tưởng lạnh lẽo như AI được? Khả năng duy nhất chính là Chủ Thần không chỉ cướp đi ký ức của họ, mà còn tước sạch cả cảm xúc của họ.

Họ không phải hệ thống.

Càng không phải những cỗ máy "vô cảm" như Chủ Thần nói!

Những sợi dây rốn hóa thành một dải truyền dẫn khổng lồ giống như mạch máu màu đỏ tươi, lúc này trong mắt cậu không khác gì ác quỷ.

Những thứ ấm áp trong những chiếc lọ kia... chính là cảm xúc của họ.

Là cảm xúc thật sự của tất cả các hệ thống.

Tay chân 1551 lạnh toát, cậu loạng choạng chạy về phía trước, không biết đã đi qua bao nhiêu chiếc giường, nhìn thấy bao nhiêu khuôn mặt hôn mê bất tỉnh.

Trong đó còn có một số hoàn toàn là hình thái con người, cánh tay máy đang cố gắng tiến hành cắt xén cơ thể họ. Mỗi khi trông thấy, 1551 đều cố ngăn lại.

Nhưng sức mạnh của cánh tay máy hoàn toàn không phải là thứ cậu có thể chống lại.

Không thể trì hoãn thêm nữa, sẽ chỉ có ngày càng nhiều nạn nhân xuất hiện hơn.

1551 cắn răng tiếp tục chạy theo hướng của ống truyền dẫn màu đỏ tươi.

Cho đến khi sắp không thở nổi nữa, cậu mới chạy đến được điểm cuối của nhà máy gia công khổng lồ đáng sợ này.

Ở đây đều là những con người đã được cải tạo xong, sắp được ban cho số hiệu hệ thống rồi gửi ra ngoài, sau đó tiếp nhận nghi thức "khởi động" lần đầu.

Đợi đến khi họ mở mắt trở lại, sẽ không còn nhớ gì về quá khứ của mình, những ký ức đó đã sớm biến mất, thay vào đó là bị khắc ghi dấu ấn của Chủ Thần, trở thành một hệ thống, một công cụ không có nhân quyền và tình cảm.

Mà những tấm thẻ đi cùng họ bị cánh tay máy ném xuống một hố sâu như rác rưởi.

1551 đứng bên mép hố nhìn xuống, gương mặt trắng bệch bỗng nhuộm chút sắc đỏ.

Là vì tức giận.

Dưới đáy là vô số tấm thẻ! Đếm không xuể!

Toàn bộ thân phận thật sự của các hệ thống đều nằm ở đó.

Ngay cả thẻ của chính cậu chắc chắn cũng ở dưới đáy.

Buồn cười biết bao.

Cậu đã luôn nghi ngờ bản thân lâu như vậy, từng ao ước được như con người.

Hóa ra... tất cả vốn dĩ đều thuộc về cậu.

1551 nghẹn lại, không nói nổi thành lời. Cậu không ngây thơ đến mức muốn nhảy xuống tìm thẻ của mình.

Chỉ riêng việc nhớ được tên mình đã là một ân huệ quá lớn.

Cậu chợt hiểu vì sao trong khoảnh khắc đối diện với Cố Trầm Chu, cậu lại bỗng nhớ ra tên "Lâm Dị Thủy".

Bởi vì Cố Trầm Chu là nhân vật chính đã thức tỉnh.

Hắn đã sớm không còn bị ý thức thế giới trói buộc, đã nhảy ra khỏi khuôn khổ.

Tất cả những người ở gần hắn, ảnh hưởng của Chủ Thần cũng sẽ càng nhỏ.

Đây cũng là lý do tại sao lúc đầu trợ lý không bị đạo cụ hào quang mà Tô Hòa sử dụng mê hoặc, trở thành gián điệp thật sự.

Bởi vì chỉ số thông minh của họ sẽ không bị ảnh hưởng, tự nhiên cũng sẽ không phản bội nhân vật chính.

Mà vào khoảnh khắc cậu nhớ ra tên của mình, cũng là vì ảnh hưởng của Chủ Thần trên người cậu đã ngày càng nhỏ đi.

Nếu cậu mãi ở cạnh Cố Trầm Chu, một ngày nào đó có lẽ cậu sẽ tìm lại được nhiều ký ức hơn.

Nhưng tình hình bây giờ, đã không cho phép cậu tiếp tục ỷ lại vào Cố Trầm Chu nữa.

1551 hít sâu, vỗ nhẹ lên đôi má nhỏ của mình, ánh mắt trở nên kiên định.

Cậu không đi về phía cửa ra, mà tiếp tục lần theo đường ống đỏ như máu ấy.

Cuối cùng cũng nhìn thấy điểm cuối của chúng.

Một khối khổng lồ, trông như buồng trứng của sinh vật sống.

Đang phập phồng chuyển động.

Chỉ nhìn thôi đã khiến người ta dựng tóc gáy, nghẹt thở vì kinh hãi.

Chỉ cần phá hủy nó, những thứ trong những chiếc lọ kia đều có thể thoát ra.

Không hiểu vì sao, trực giác mách bảo 1551 như thế.

Thế là cậu không cho mình thời gian để sợ hãi nữa, mà bắt đầu tìm cách leo lên.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...