Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 46



Mấy ngày mà Thư Uyển và Giang Yến đến Pháp du lịch thì hai người họ luôn ở tại một tòa lâu đài cổ nằm trên đỉnh núi.

Thư Uyển nghe Giang Yến nói rằng tòa lâu đài cổ này đã có lịch sử gần trăm năm.

Thời điểm cha mẹ của anh đến đây hưởng tuần trăng mật, dù chỉ ở lại một thời gian ngắn nhưng bởi vì Chu Đường Như rất thích địa hình cũng như phong cảnh nơi đây nên cha của anh đã không ngần ngại bỏ ra rất nhiều tiền để mua lại từ tay của chủ cũ với giá trị cao hơn giá thị trường gấp hai lần.

Và vì sợ nơi này trở nên hoang phế nên cha của anh đã thuê một vài người bản địa đến làm giúp việc để tiện trông coi, lâu đài quanh năm luôn được người dọn dẹp, phòng trường hợp Chu Đường Như đến đây nghỉ dưỡng.

Nhưng mà Giang Yến lại nói tiếp rằng, kể từ lúc anh bắt đầu ghi nhớ được những chuyện xảy ra xung quanh thì Chu Đường Như cũng chỉ đến đây được ba lần.

Dù vài năm trở lại đây không có người đến nghỉ dưỡng nhưng gia đình anh vẫn chi tiêu sức người và sức của để giữ cho tòa lâu đài cổ này luôn tràn đầy sức sống. Thư Uyển biết rõ gia tộc của Giang Yến có tiềm lực hùng hậu ra sao, nhưng khi nghe đến đây thì cô vẫn cảm thấy ngạc nhiên hết sức.

Một tòa lâu đài cổ có tuổi đời hàng trăm năm của Pháp mà nói mua là mua ngay, người khác cần phải có năng lực tài chính đến mức nào mới làm được chuyện giống vậy nhỉ?

Người con gái nghĩ thầm, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời cô cảm thấy không hiểu được chính xác khái niệm về tiền tài của cải này.

Cô đứng trong khu vườn ngẩn ngơ ngước nhìn tòa lâu đài vừa cổ điển vừa thần bí trước mặt, nó khiến cô có cảm giác như đang chìm trong một giấc mộng mờ mờ ảo ảo không mấy chân thật lắm.

Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua làm tung bay làn váy nhung tơ màu xanh lục của Thư Uyển, bắp chân thon dài cân đối theo đó lồ lộ hết ra ngoài, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh trăng bạc hiu hắt.

Giang Yến đứng ở sau lưng cô nhìn tỷ lệ vòng eo và vòng mông hoàn hảo của cô, anh chợt nhớ lại hình ảnh đêm đó anh ôm cô đặt lên trên bàn ăn.

Anh hơi híp mặt lại.

“Em đang nghĩ gì thế?” Anh bước đến vươn tay ôm lấy vòng eo thon đến mức chỉ cần một tay cũng có thể ôm hết của cô, kéo cô vào lòng mình.

Thư Uyển hoàn hồn nghiêng đầu nhìn anh, cô nghĩ thầm mình cũng không thể nói với anh là mình muốn biết rốt cuộc nhà anh có bao nhiêu tiền được, vậy nên cô tìm đại một lý do: “Em đang nghĩ khu vườn này của anh chắc hợp để khiêu vũ lắm đây.”

“Khiêu vũ?”

“Dạ.”

“Vậy bây giờ chúng ta khiêu vũ một điệu luôn nhé?”

“Bây giờ?” Thư Uyển ngạc nhiên, nhác thấy ánh mắt nghiêm túc không giống như đang đùa của anh thì cô lắc đầu ngoày nguậy, “Thôi, em không muốn đâu.”

“Không phải em bảo chỗ này thích hợp để khiêu vũ ư?”

“Nhưng mà giờ nhảy thì nhìn ngớ ngẩn lắm.”

“Tại sao lại ngớ ngẩn?” Giang Yến thắc mắc.

Người con gái thở dài, bĩu môi: “Không có nhạc gì hết, nhảy chay thì chả ngớ ngẩn.”

“Ai nói không có âm nhạc.” Giang Yến bật cười, anh cong môi buông eo cô ra, thay vào đó là nắm lấy tay cô.

Thư Uyển chưa kịp phản ứng thì bước chân của cô đã theo sự dẫn dắt của Giang Yến mà xoay vài vòng tại chỗ, nhưng bởi vì cô đứng không vững nên đã trượt chân ngã vào lồng ngực của anh.

Giang Yến đỡ lấy cô, bàn tay to lớn của anh lần nữa vươn đến ôm lấy eo của cô.

Anh cụp mắt cười, nắm tay cô giơ lên, giọng nói dịu dàng như làn gió xuân: “Không phải đã có anh hát cho Uyển Uyển nghe rồi sao.”

Vừa dứt câu là Giang Yến đã nắm tay Thư Uyển, cùng cô chậm rãi khiêu vũ trong khu vườn trống.

Người con gái sợ giẫm phải chân của anh nên cô cứ cúi đầu nhìn chằm chằm vào bước chân đang không ngừng di chuyển của hai người, bỗng dưng cô nghe thấy một giọng hát trầm ấm, dịu dàng bịn rịn vang lên bên tai mình …

With the love of my life,

Cùng với tình yêu của đời mình

She’s got glitter for skin,

Em có làn da lấp lánh

My radiant beam in the night,

Đó là nguồn sáng rực rỡ chiếu rọi tôi trong đêm tối,

I don’t need no light to see you,

Không cần thêm ánh sáng nào chiếu vào thì anh vẫn thấy em,

Shine,

Rực rỡ

It’s your golden hour,

Đây chính là lúc em tỏa sáng

You slow down time,

Em khiến thời gian trôi chậm lại

In your golden hour,

Khoảnh khắc vàng này chỉ dành cho riêng em

We were just two lovers,

Hai chúng ta cũng chỉ là một đôi tình nhân.

Giang Yến chầm chậm ngâm nga, giọng hát của anh mang chút buông thả xen lẫn một chút lười biếng, đôi mắt dịu dàng ấy nhìn cô chăm chú, nồng nàn si tình đến độ khiến người ta rung động không thôi.

*

Những khoảnh khắc khó quên dường như đều diễn ra hết trong màn đêm im ắng này.

Đêm đó ở sân trước của tòa lâu đài cổ, Giang Yến cứ như vậy nắm tay Thư Uyển vừa cùng cô khiêu vũ vừa nhẹ nhàng hát bài “Golden hour” cho cô nghe.

Thư Uyển không có nhiều kinh nghiệm nên trong lúc khiêu vũ có mấy lần cô giẫm phải chân anh, khiến anh vừa cười dịu dàng vừa trêu chọc cô rằng “không ngờ Uyển Uyển của anh cũng có một bộ môn không chuyên này?”, trêu chọc cô là vậy nhưng anh vẫn cực kỳ kiên nhẫn, dạy cô rất nhiều lần để cô có thể nhớ được những bước nhảy khó nhớ ấy.

Đêm hôm đó Thư Uyển không nhớ nổi hai người đã khiêu vũ trong bao lâu, không biết tại sao đang khiêu vũ lại chuyển sang hôn nhau.

Cô chỉ nhớ trong sự im lặng như vô tận của màn đêm, có cơn gió đêm nhẹ nhàng thổi qua ôm trọn lấy cơ thể của họ.

Ánh mắt nóng bỏng và những nụ hôn ướt át hòa vào nhau dưới làn hơi lạnh của ánh trăng đêm, họ kề trán nhau nghỉ ngơi sau nụ hôn nồng nàn, hơi thở cả hai dồn dập, khuôn mặt của cả hai bị sắc đỏ nhuộm thành một màu đẹp không sao tả xiết.

Giang Yến dường như đã quên mất mình đang ở bên ngoài, bàn tay đang ôm siết lấy vòng eo của cô lần lên trên cởi phăng chiếc áo nhung trắng dệt kim cô mặc bên ngoài chiếc váy dài ra.

Mặc dù váy trong của Thư Uyển dài đến mắt cá chân nhưng phần thân trên của váy lại là kiểu hai dây trễ ngực.

Giang Yến lại cúi xuống hôn lên môi cô, bàn tay của anh v**t v* khắp bờ vai của cô, anh chỉ vừa chạm nhẹ một cái là sợi dây váy mảnh mai ngay lập tức trượt xuống khỏi làn da của cô.

“Giang Yến!” Người con gái giật mình chống tay lên ngực anh, vô thức kêu lên, nhưng bởi vì đôi môi đang bị anh g*m c*n nên chỉ có thể phát ra âm thanh không rõ ràng: “Ở ngoài! Đang ở bên ngoài.”

Ánh mắt Giang Yến xẹt qua tia gian trá, anh thủ thỉ rằng Uyển Uyển đừng sợ nhé, tối nay ở đây chỉ có hai chúng ta thôi.

Nhưng dù Giang Yến có chìm trong men tình đến đâu thì anh vẫn sẽ ưu tiên đến cảm xúc của cô, vậy nên vừa nói xong thì anh buông môi Thư Uyển ra, bế bỏng cô lên theo kiểu công chúa rồi sải bước ra khỏi khu vườn tiến vào sảnh chính.

Sau khi bước vào trong nhà thì Thư Uyển dần cảm thấy an toàn trở lại, vì vậy cô cũng tự nhiên chuyển từ bị động sang chủ động.

Phòng ngủ nằm trên tầng hai, khá gần sảnh chính.

Cánh tay thon nhỏ của người con gái vòng qua ôm lấy cổ anh dựa vào trong lòng anh, cô hơi nâng cằm lên, cánh môi ấm áp lướt qua quai hàm của anh.

“Sao tầng hai xa quá vậy.” Thư Uyển thủ thỉ, hỏi anh: “Hay là chúng ta ở chỗ này luôn được không?”

Giang Yến khẽ cười, cụp mắt nhìn người con gái đang nằm trong lòng mình: “Em sốt ruột đến vậy à?”

Sao mà Thư Uyển thừa nhận được: “Em sợ anh không nhịn nổi thôi.”

Giang Yến cười rạng rỡ, nhưng anh vẫn ra vẻ nghiêm túc trả lời: “Ghế sofa ở đây nhỏ lắm.”

Thư Uyển không nói tiếp nữa, cô chỉ ôm thật chặt lấy cổ anh để anh bế mình về phòng.

Chiếc giường lún xuống, khoảnh khắc tấm lưng gầy gò của Thư Uyển đặt lên đó cô có cảm giác như mình vừa rơi vào cả tầng mây, toàn thân trở nên nhẹ nhàng phiêu lãng.

Giang Yến tháo đồng hồ ra, nửa quỳ xuống giường.

Bàn tay ấm áp của anh vươn đến v**t v* vành tai của cô, anh giúp cô vuốt lại những lọn tóc rối tung rồi nhẹ nhàng vén chúng sang một bên, bấy giờ gương mặt xinh đẹp trang nhã của cô mới he hé ra dưới ánh đèn.

Chiếc váy nhung tơ màu xanh lục mà Thư Uyển đang mặc được thiết kế khá thú vị, ngoại trừ bên eo có khóa kéo ra thì nếu muốn cởi được hoàn toàn thì phải tháo dây đai quấn quanh cổ áo ra.

Anh vừa nghe cô nói vậy thì bàn tay vốn đang chạm vào sợi dây đai trên áo cô thoáng khựng lại, anh hơi nhíu mày thử cởi ra, nhưng cuối cùng vẫn không thể cởi được.

Hiếm lắm Thư Uyển mới thấy anh vụng về như vậy, cô cười khe khẽ.

“Không được à?” Người con gái thủ thỉ, đôi mắt sáng trong nhìn anh không rời, dưới ánh đèn lờ mờ trông gương mặt ấy quyến rũ khôn tả.

Giang Yến dịu dàng ừ một tiếng.

Thư Uyển cong môi giơ tay nâng cằm anh lên, nhướng mày nhìn anh: “Hay anh cầu xin em đi?”

“Cầu xin em đi rồi em dạy cho anh, chịu không?”

Cô vừa nói vừa nắm lấy tay anh chạm vào đầu dây đeo.

Thực ra chỉ cần cô nhẹ nhàng kéo một cái thì mọi vấn đề sẽ được giải quyết.

Nhưng Thư Uyển không hề nhúc nhích mà chỉ mỉm cười nhìn Giang Yến chăm chú, biểu cảm trên mặt cô như muốn nói với anh là nếu anh muốn thì em sẽ cho anh, nhưng trước khi cho anh thì anh phải thuận theo ý của em mới được.

Một cô gái có gương mặt lạnh lùng kiêu căng nhưng vào lúc này đây lại thốt ra một câu bông đùa quyến rũ khiến người ta sa đạo quá mức, vẻ mặt kia với giọng điệu đó tương phản nhau quá thể.

Hai người nhìn nhau chăm chú, toàn thân Giang Yến cứng đờ như có dòng điện len lỏi chạy trong máu, khiến cả người anh bắt đầu tê dại.

Giang Yến bình tĩnh lại, anh hơi mím môi chịu đựng cảm giác khó chịu đang lan khắp cơ thể, không cam lòng nhận thua trả lời cô: “Uyển Uyển, không còn cách nào khác sao em.”

Thư Uyển hiểu ẩn ý trong câu nói của anh, nhưng cô vẫn nháy mắt trêu chọc anh: “Hư váy là anh phải đền cho em đấy.”

Ánh mắt Giang Yến thâm trầm, khàn giọng đáp: “Em muốn sao trên trời thì anh cũng hái xuống cho em, chẳng nhẽ anh còn sợ không thể đền nổi mấy cái váy này ư?”

Sau đó Thư Uyển vẫn không đành lòng để anh làm hỏng chiếc váy nhung tơ màu xanh lục này của mình.

Giang Yến lẩm bẩm chửi thầm, hỏi tại sao một chiếc váy đẹp như thế này mà lại có thiết kế phức tạp như vậy.

Người con gái cười rạng rỡ, còn anh thì vùi vào vai cô cắn mạnh một cái, hờn dỗi nói rằng lần sau không cho phép cô mặc cái váy này nữa.

Thư Uyển nhỏ nhẹ đồng ý.

Cả căn phòng chìm vào yên lặng, sự mập mờ trong đôi mắt tỏa ra quấn quýt đôi trai gái không rời.

Trong khoảnh khắc ấy, cả hai người đều cảm thấy vừa căng thẳng vừa sốt ruột như mũi tên gấp gáp muốn được b*n r* khỏi dây cung.

Sự kiên nhẫn của Giang Yến đã đạt tới cực hạn, nhưng anh vẫn sợ cô sẽ hối hận nên khàn khàn hỏi cô lần nữa: “Uyển Uyển, em đã suy nghĩ kỹ chưa?”

“Hôm nay không chỉ đơn giản dùng tay thôi đâu.” Anh trầm giọng nhắc nhở, giọng nói ấy từ tốn chứa đựng sự lưu luyến khôn nguôi.

Suy nghĩ kỹ chưa?

Liệu cô có muốn buông thả yêu say đắm một hồi không?

Liệu cô có muốn dành tặng đóa hoa mùa xuân đầu tiên trong cuộc đời này cho anh không, liệu làm vậy cô có hối hận hay không đây?

Ánh trăng mông lung, tâm trạng của cô cũng mông lung

Thư Uyển vẫn im lặng, cô nhìn vào đôi mắt đang muốn nhìn thấu nỗi lòng cô của Giang Yến dưới ánh sáng mờ ảo, đôi mắt ấy khiến cô như bị mê hoặc, đầu óc trống rỗng đưa tay đến nhẹ nhàng chạm vào nốt ruồi nằm ở dưới đuôi mắt của anh.

Cô nhớ đến một câu trong cuốn sách mà cô đã đọc cách đây rất lâu.

Cuốn sách viết rằng: “Muốn dành hết tình yêu cho một người mà mình không bao giờ nhìn đến lần thứ hai, yêu trong ngọn lửa hừng hực rực cháy mãi không tắt để rồi hủy diệt bản thân mình, dẫu vậy nhưng chúng ta cứ sống trong khoảnh khắc ấy.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...