Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 47



Cuối cùng cô vẫn rung động trước anh.

Ba phần cũng được, mà bảy phần cũng tốt, vì Thư Uyển nghĩ rằng con người sống trên đời này sẽ phải có đôi lúc bốc đồng bất kể hậu quả, vậy nên ta cứ yêu thôi, yêu cho cháy bỏng rực rỡ, yêu cho cuồng nhiệt để không phí hoài tuổi trẻ này.

Người con gái mỉm cười vòng tay qua ôm lấy cổ anh, kéo cơ thể của anh đến gần người mình.

Một chút lý trí còn sót lại của Giang Yến cuối cùng cũng bị đánh tan, đôi mắt của anh run lên, anh cúi xuống hôn lên nốt ruồi nhỏ trên vai cô.

“Uyển Uyển.” Anh v**t v* tai cô, giọng nói ấy bịn rịn quyến rũ đến độ khiến người nghe ngứa ngáy, “Em nhìn này, có phải nốt ruồi trên vai em rất giống nốt ruồi ở đuôi mắt của anh không?”

Anh vẫn còn nhớ rõ đêm đó họ đã cùng nhau trò chuyện, cùng nhau uống rượu trên ban công của căn chung cư.

Khi men say dần ngấm họ vứt đi sự ngại ngùng trêu đùa lẫn nhau, nhưng lúc đó ánh mắt của anh cứ nhìn vai của cô mãi, lúc ấy anh rất muốn hôn lên bờ vai ấy.

Thư Uyển nhìn anh, hơi ngẩng cần cổ thiên nga thon thả lên, không cách nào tập trung được để trả lời câu hỏi của anh, người con gái không khống chế được ôm lấy lưng của anh, nhíu mày hít một hơi thật sâu.

Cơn gió ngoài cửa sổ phấp phới thổi qua mặt hồ, khiến cho mặt hồ vốn yên ả nãy giờ lặng lẽ gợn sóng lên.

Giang Yến luôn cảm thấy rằng Thư Uyển giống như một lớp sương trắng chậm rãi phiêu du, bao phủ lấy những ngọn núi non trùng điệp trong màn mưa phùn của Giang Nam.

Mà lúc này đây anh giống như làn gió xuân thổi qua sơn cốc, thổi mãi thổi mãi không ngừng nghỉ dù chỉ một giây nào, khi đã dừng chân một thoáng thì lại tiếp tục xuyên qua khắp núi non trùng điệp, cuối cùng dừng lại trong con ngõ nhỏ ở Giang Nam ngắm nhìn lớp sương trắng đang bao phủ ngọn núi phía xa xa bị gió thổi tan đi mất. Tầm nhìn thoáng chốc mờ đi, sống lưng của ngọn núi đột nhiên nhô lên, uốn cong thành một cây cầu vòm tuyệt đẹp.

Mãi đến khi cơn mưa phùn chẳng biết tự lúc nào đã rơi khỏi mái ngói trên mái hiên, đắm mình vào đáy giếng đã khô cạn nhiều năm rồi phát ra âm thanh khe khẽ thì bấy giờ cơn gió đêm nay mới mãn nguyện ngừng thổi.

Thời gian luôn trôi nhanh hơn so với những gì mà con người cảm nhận được.

Ba giờ sáng, trong màn mưa gió dập dờn hai người họ cất bước lên những đám mây của đêm nay, nở rộ ra hết thảy mọi thứ để rồi mắc kẹt trong chính những thứ ấy.

(Lời của tác giả: Đây chỉ đang mô tả về bầu không khí thôi, không phải tả mấy nội dung đồi trụy đâu, cảm phiền bạn xét duyệt viên đừng hiểu sai ý.)

(Lời của Uyển: oce hay cho câu mô tả bầu không khí, theo kinh nghiệm kinh qua hơn trăm bộ H thì cá là anh Yến hì hục lắm đây hihi)

Đại khái là nếu có lần đầu tiên thì sẽ có thêm vô số lần nữa.

Vừa mới đến Pháp là Thư Uyển rất ít có dịp rời khỏi tòa lâu đài cổ.

Bình thường Giang Yến trông rất là quý ông dịu dàng lịch thiếp, nếu nhìn vào thì sẽ cảm thấy anh không phải kiểu người có quá nhiều h*m m**n trong chuyện t*nh d*c nhưng không biết sao vừa được “ăn mặn” xong là anh như thành người khác. Chẳng biết anh đã học được mấy tư thế đa dạng này từ lúc nào mà chỉ vừa nhấc tay một cái là có thể dễ dàng bắt trúng mọi điểm yếu của Thư Uyển, khiến cô cam tâm tình nguyện rơi vào men tình với anh hết lần này đến lần khác.

Ngoại trừ chuyện đó ra thì Thư Uyển còn phát hiện Giang Yến là người có tính chiếm hữu rất cao, chỉ là bình thường anh giấu đi, và cô cũng không khiêu khích giới hạn của anh nên chưa bao giờ trải nghiệm được thôi.

Lúc cô nhận ra một mặt này của anh là khi họ đang trên đường đến trang viên sản xuất rượu.

Lúc đó Thư Uyển đang ngồi ở ghế phụ trò chuyện với Hạ Mãn Nguyện, nghe cô nàng kể rằng thời gian gần đây Kiều Thụy Dương rất thường xuyên đến tiệm bánh nơi cô nàng làm thêm để mua điểm tâm, bởi vì cô nàng đã lén để lại những món điểm tâm mới khó mua nhất ở cửa tiệm cho cậu chàng nên cậu chàng đã mời cô nàng đi ăn một bữa.

Cậu chàng mời cô nàng đi ăn món Nhật cao cấp, 1000 tệ một người.

*một nghìn tệ tầm 3 triệu 5 tiền Việt

Hạ Mãn Nguyện kể rằng khi cô nàng nhìn thấy menu thì cô nàng đã suýt nữa xỉu tại chỗ, sau đó cô nàng nói với Kiều Thụy Dương là chắc cô nàng chỉ được ăn món này một lần trong đời này quá. 

Kết quả Kiều Thụy Dương nghe xong thì hoảng sợ nhìn cô nàng: “Hả? Chẳng lẽ đầu bếp hạ độc à? Hôm nay ăn xong ngày mai sẽ chết hả?”

Hạ Mãn Nguyện bị cậu chàng chọc cười sằng sặc, cô nàng cảm thấy người con trai này chẳng giống chàng công tử chút nào, ngược lại giống như một chú hươu ngây thơ ngốc nghếch hơn.

Nhìn dòng tin nhắn ha ha ha ha của Hạ Mãn Nguyệt mà Thư Uyển mất tập trung, cô chợt nhớ đến gương mặt của Kiều Thụy Dương nên tò mò quay sang hỏi anh: “Giang Yến, cái cậu bạn Kiều Thụy Dương của anh là con lai à?”

Giang Yến đánh tay lái, vẻ mặt vẫn bình thường: “Đúng rồi.”

“Lai với nước nào vậy ạ?”

“Trung Quốc lai với Hàn Quốc.”

“Thì ra là lai với Hàn Quốc à…” Thư Uyển lại nhớ tới gương mặt của Kiều Thụy Dương, lẩm bẩm: “Thảo nào.”

“Thảo nào là sao em?”

“Lần đầu tiên gặp cậu ấy là em đã tự hỏi không biết cậu ấy có phải con lai hay không.”

Giang Yến nghe xong thì chân mày hơi giần giật.

Anh vô thức lái xe chậm lại, quay sang nhìn cô: “Lần đầu tiên gặp mà em đã nghĩ đến chuyện này rồi à, làm sao, em có hứng thú với con lai ư?”

Thư Uyển cong môi: “Cũng hứng thú.”

“Cũng hứng thú?” Giang Yến lên giọng, cơn gió mát luồn qua khe cửa sổ tiến vào trong xe, phấp phới hòa trộn với sự ghen tuông của anh: “Vậy em thích vẻ ngoài của con lai hay thích thân thể của con lai?”

Tất nhiên Thư Uyển biết đây là biểu hiện của việc anh đang ghen, nhưng cô vẫn cố tình muốn trêu chọc anh nên tiếp tục nghiêm túc trả lời: “Em chưa từng trải nghiệm qua thân thể của họ nên không biết có thích hay không.”

Giang Yến ngớ ra: “Ý của em là gì? Em còn muốn thử à?”

Người con gái im lặng không nói nữa, tựa người vào ghế phụ mỉm cười nhìn bộ dáng tức giận của anh, cô hân hoan đến độ không ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

Mãi đến tận tối, khi bọn họ mang rượu nho từ trang viên sản xuất rượu về.

Cô còn chưa kịp nếm thử rượu ngon, vừa bước xuống xe thì hai chân đã bị nhấc lên, Giang Yến khiêng cô lên vai mạnh mẽ vác cô về phòng.

Trong phòng tắm, bàn tay của cô bị đôi tay của Giang Yến khống chế lại.

Trong lúc cô không thể cử động thì đôi tay với những khớp xương rõ ràng của anh men xuống chạm vào eo cô, bên tai nghe thấy giọng nói kìm nén như sắp bùng nổ của anh: “Uyển Uyển ơi, một người con lai như Kiều Thụy Dương trông đẹp trai hơn anh thật ư? Em hãy suy nghĩ cẩn thận lại xem, anh với cậu ta thì em thích anh nhiều hơn mà đúng không?”

Vừa nói xong Giang Yến đã mở vòi hoa sen.

Hơi nước trong vắt trong phút chốc lan xuống phía dưới, trong khoảng thời gian ngắn đã bao phủ hết cả không trung, nhuộm trắng tấm kính như lớp sương giá buốt ngày đông đang động lại tạo thành một tầng hơi nước mờ ảo che khuất toàn bộ tầm nhìn.

Trong không khí vừa hỗn loạn vừa mê man này, hình ảnh của hai người đều được phản chiếu lên đó.

Giang Yến hỏi đi hỏi lại không biết bao nhiêu lần về vấn đề này, nhưng lúc Thư Uyển mở miệng muốn trả lời thì những âm thanh chưa kịp phát ấy đều vụn vỡ đi hết.

Đêm đó Giang Yến điên không sao tả xiết.

Anh ôm cô trải nghiệm hết tất thảy những tư thế mà trước đây họ chưa từng trải nghiệm qua.

Người con gái không biết anh lấy đâu ra nhiều tinh lực như vậy, dù đã lăn lộn tới nửa đêm nhưng anh vẫn thấy chưa đủ, đã vậy anh còn tìm thêm một bộ phim rồi vừa ôm cô vào lòng vừa nắm lấy tay cô, ánh mắt ngập tràn d*c v*ng hỏi cô: “Uyển Uyển, em xem có đẹp hay không? Hay chúng ta học hỏi họ nhé? “

*

Sau đêm hôm đó thì sáng hôm sau Thư Uyển nằm trên giường cả ngày không xuống được, cũng chính vì chuyện này mà cô mới biết được sự dịu dàng săn sóc kia của anh chỉ là giả dối mà thôi.

Nếu anh mà trở nên độc ác, khiến anh điên lên thì anh có thể giết người thật luôn.

Giang Yến và Thư Uyển cứ như vậy không biết xấu hổ ở đây một tuần trời.

Mãi đến ngày thứ bảy Thư Uyển ngủ một giấc đến hai giờ chiều xong, khi vừa mới đứng dậy hai chân cô mềm nhũn đến mức phải chống đỡ bản thân ngồi xuống giường lần nữa thì bấy giờ cô nhận ra mình không thể tiếp tục ở trong tình trạng này nữa.

Vì vậy người con gái sầm mặt ném đồ mà Giang Yến mua để trên đầu giường vào thùng rác, quay sang nhìn người đàn ông quần áo xộc xệch trên giường nghiêm túc nói với anh: “Giang Yến, em đến Pháp là để chơi.”

Giang Yến ngồi dậy từ tốn cài cúc áo lại, cười hỏi: “Chơi anh cũng là chơi mà?”

Thư Uyển im lặng: “…”

Giang Yến ngước mắt nhìn cô, nhướng mày cười: “Chẳng lẽ vì gần đây chơi nhiều quá nên Uyển Uyển của anh chán rồi à?”

Thư Uyển: “Ừ, chán rồi.”

“Chán rồi à…” Giang Yến lẩm bẩm, nheo mắt lại, “Vậy thì chúng ta thử tư thế khác nhé? Ví dụ như…”

Thư Uyển biết thừa anh chuẩn bị nói mấy câu thô lỗ nên vội vàng ngắt lời anh: “Giang Yến!”

Hiếm lắm anh mới thấy Thư Uyển hoảng hốt như vậy, nhác thấy bộ dáng như muốn lao tới đánh người của cô thì anh khoái chí cười to, mãi một lúc sau anh mới ngừng cười được, ngồi dậy nhích lại gần cưng chiều véo cằm cô: “Không đùa với em nữa, nói đi, em muốn đi chơi ở đâu nào?”

Những ngày nghỉ còn lại Giang Yến đưa Thư Uyển đến khắp mọi nơi ở nước Pháp mà cô muốn đến.

Chiều chiều họ lái xe vòng quanh hóng gió, cùng đuổi theo ánh hoàng hôn khi mặt trời lặn, cùng lao dọc theo bờ biển như thể chưa đến đích thì nhất quyết không dừng lại.

Họ cùng nhau chìm vào trong đêm đen, cùng nhau uống rượu giao bôi dưới ánh trăng, và cùng nhau say mèm.

Cuối cùng lại cùng nhau ngã xuống giường yêu nhau đắm đuối, quay cuồng một trận k*ch th*ch không nguôi.

Sau đó ôm nhau say giấc khi đã kiệt sức sau những trận yêu cuồng nhiệt.

Sau này khi Thư Uyển đến Pháp sống một mình, thỉnh thoảng cô sẽ nhớ lại khoảng thời gian mình và anh bên nhau.

Đó là những tháng ngày rực rỡ nhất của cô, nhưng cảm giác ngợp trong vàng son này người ta cũng chỉ được trải qua một lần trong đời mà thôi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...