Ở Pháp nửa tháng, cuối cùng thì chuyến du lịch được coi như món quà năm mới này cũng kết thúc.
Vài ngày trước khi tạm biệt nơi này, vốn dĩ Thư Uyển đã đồng ý với Giang Yến là sẽ cùng nhau đi du ngoạn trên sông Seine.
Kết quả là vào buổi sáng ngày khởi hành thì Giang Yến bất ngờ nhận được cuộc gọi từ công ty, họ nói rằng sắp tổ chức một cuộc họp trực tuyến.
Giang Yến từ chối hai lần nhưng cuối cùng Thư Uyển lắc đầu ngăn anh lại, cô nói với anh rằng không sao cả, dù sao vẫn còn vài ngày nữa nên có thể dời chuyến du ngoạn này lại sau cũng được, vì vậy lúc này Giang Yến mới yên tâm bật máy tính lên rồi đi đến thư phòng bận rộn với công việc của công ty.
Mỗi khi Giang Yến bận rộn thì Thư Uyển sẽ không quấy rầy anh, những lúc ấy cô chỉ im lặng ngồi bên cạnh chờ đợi hoặc sẽ đến phòng vẽ để vẽ tranh.
Nhưng trong tòa lâu đài cổ ở nước Pháp này không có phòng vẽ tranh để cho cô giết thời gian nên cô chỉ đành ngồi cạnh Giang Yến trong thư phòng, vừa nhàm chán lướt điện thoại di động vừa ngồi nghe anh tranh cãi với mấy người trong màn hình máy tính, anh và họ đang cùng nhau thảo luận xem liệu dự án này có đáng để đầu tư hay không.
Người con gái chưa bao giờ hỏi xem hiện tại anh đang làm việc cho công ty của gia đình hay là tự anh gây dựng sự nghiệp, nhưng yên lặng lắng nghe một hồi thì cô cảm thấy hình như anh đang tự mình gây dựng sự nghiệp của riêng mình thì phải?
Đáng tiếc Thư Uyển không nghe hiểu những thuật ngữ chuyên ngành liên quan đến kinh doanh nên mới ngồi một lúc là cô đã cảm thấy choáng váng cả đầu, vậy nên cô đứng dậy.
Giang Yến hay chú ý đến người con gái bên cạnh mình, thấy cô đứng dậy thì anh tắt micro của máy tính đi, dịu dàng hỏi: “Sao vậy em?”
“Không sao đâu ạ.” Thư Uyển cười khẽ, “Ở đây chán quá, em ra vườn ngồi một lát đây.”
“Được.” Giang Yến gật đầu, thấy Thư Uyển bước ra khỏi thư phòng xong thì bấy giờ mới bật micro lên lại.
Người con gái đứng bên ngoài nhưng vẫn loáng thoáng nghe thấy tiếng mắng chửi nhân viên té tát của Giang Yến trong thư phòng, đột nhiên cô cảm thấy người đàn ông vừa lớn tiếng kia và người đàn ông lúc ở bên cạnh cô như hai người khác nhau vậy.
Thư Uyển bĩu môi, nhấc chân bước xuống lầu.
Nhưng cũng trùng hợp thật, cô vừa xuống đến tầng một thì đã gặp cô bé phụ trách ăn uống và cuộc sống hàng ngày gần đây của hai người họ.
Cô bé là con lai mang hai dòng máu Trung và Pháp, mặc dù trên má có vài vết tàn nhang nhưng trông cô bé vẫn rất xinh đẹp, cô bé cũng có cái tên nghe rất hay, tên là Jasmine.
Nghe nói mẹ của Jasmine từng làm việc ở đây, nhưng bởi vì hồi năm ngoái sức khỏe của mẹ cô bé dần kém đi nên cô bé đã đến đây để làm thay cho mẹ mình.
Thư Uyển thấy Jasmine cầm mấy chiếc ly pha lê rỗng gật đầu chào cô một tiếng, đột nhiên cô cảm thấy khát nước nên quay sang gọi cô bé: “Jasmine, bây giờ em có rảnh không?”
“Có rảnh ạ.”
“Em có thể làm giúp chị một ly nước ép cà rốt không? Làm xong thì mang ra vườn cho chị nhé, cảm ơn em.”
“Vâng thưa cô Thư, em sẽ mang ra cho cô ngay.”
Thật ra tiếng Trung của Jasmine không được chuẩn lắm, mỗi lần cô bé nhấn nhá nghe hơi buồn cười, nhưng những lúc nói chuyện vẻ mặt của cô bé trông nghiêm túc cực kỳ nên nhìn rất rất dễ thương.
Thư Uyển gật đầu nói cảm ơn cô bé rồi quay người đi về phía sảnh chính ở tầng một.
Vốn dĩ cô muốn băng qua sảnh chính để đi ra vườn nhưng vừa đi đến tầng một thì chiếc hoa tai ngọc trai đang đeo trên lỗ tai cô đột nhiên rớt ra, nó va vào vai cô sau đó bịch bịch rơi xuống sàn nhà.
Hoa tai này thuộc dạng hình tròn tiêu chuẩn nên khi rơi xuống mặt đất thì nó thuận đà lăn về phía trước một khoảng ngắn.
Thư Uyển đi lên phía trước cúi người nhặt viên ngọc trai vừa rơi xuống, lúc chuẩn bị đứng thẳng người lên thì ánh mắt bất chợt bị cánh cửa ở cuối hàng lang thu hút.
Người con gái chầm chậm đứng thẳng dậy, ánh mắt nhìn chăm chú phía bên trong cửa, cảm thấy hơi ngạc nhiên.
Tuy chỉ mới ở tại lâu đài cổ này được non nửa tháng nhưng mỗi căn phòng ở đây cô đều đã ghé qua, vậy mà hôm nay cô mới để ý đến căn phòng này.
Vì hơi tò mò nên Thư Uyển nhấc chân đi về phía cửa.
Căn phòng này nằm ở phía bên phải của lâu đài, về mặt vị trí địa lý thì cực kỳ xa nhưng lại trùng hợp thông với khu vườn.
Khoảnh khắc Thư Uyển đẩy cửa bước vào, hình ảnh đầu tiên xuất hiện trong tầm mắt của cô là một khung cửa sổ sát đất có góc nhìn tuyệt đẹp, bên ngoài cửa sổ là những khóm hoa đan xen ngẫu nhiên, vừa nhìn đã có thể tưởng tượng được cảnh mỗi dịp xuân qua hè đến thì khung cảnh bên ngoài sẽ xanh tươi, rực rỡ hoa lá và lất phất hương thơm ngào ngạt đến độ nào.
Căn phòng rất lớn, là loại phòng xép.
*Phòng xép: một dạng phòng như nhà kho.
Ngoài những đồ vật cần phải có ra thì ở đây còn có một cây dương cầm to to bằng pha lê trong suốt.
Cây dương cầm không có nổi một hạt bụi nào, Thư Uyển giơ tay lướt qua bề mặt trong suốt của cây đàn rồi lại nhìn sang cách bài trí những đồ đạc khác trong phòng, cuối cùng cô đi đến bàn trang điểm bên cửa sổ.
Trên bàn trang điểm có một khung ảnh bằng gỗ.
Thư Uyển nhẹ nhàng cầm lên, thấy bên trong có ảnh chụp của một cô gái.
Cô gái ấy có mái tóc đen dài, hàng lông mày hơi nhạt, trên hai chân được đắp một chiếc chăn màu trắng, cô ấy im lặng ngồi trên xe lăn, sau lưng là tháp Eiffel nhộn nhịp. Dẫu rằng trông cô gái ấy hơi gầy gò nhưng dáng vẻ vẫn xinh đẹp và thanh lịch quá đỗi.
Nhưng vì làn da của cô ấy quá trắng, và sắc môi cực kỳ nhợt nhạt nên Thư Uyển cứ nhìn chăm chú một hồi, lát sau đột nhiên cô cảm thấy cô gái ấy giống như một mảnh sứ trắng đã vỡ vụn, nhưng nhìn lại thì cũng thấy giống loài hoa quỳnh chỉ nở rộ giây lát trong đêm đen khiến người ta nhìn mà thấy thương đến cùng cực.
Đây là ai?
Thư Uyển cau mày trầm ngâm một lát.
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng của Jasmine: “Cô Thư ơi, nước ép cà rốt của cô đã xong rồi ạ.”
“Cô Thư?”
“Cô Thư ơiiiiiiiii.”
Thư Uyển bình tĩnh lại, cô đặt khung ảnh xuống sau đó bước nhanh về phía cửa, nhoài người ra nói lớn: “Chị ở đây.”
Jasmine nhanh chóng quay đầu nhìn sang, vừa thấy Thư Uyển thì cô bé chợt nhớ tới lời dặn dò trước đó của Giang Yến nên vội vàng bước tới: “Cô Thư, sao cô lại đến đây?”
“Chị chỉ đi dạo xung quanh thôi.” Thư Uyển dựa vào khung cửa, kéo chiếc khăn choàng đang khoác trên người lên rồi lười nhác mỉm cười với Jasmine.
“À, thì ra là vậy.” Jasmine nhìn vào căn phòng phía sau Thư Uyển, sau đó quay lại giơ tay đưa nước ép cà rốt cho cô, cô bé lên tiếng dặn dò: “Cô có thể đi dạo nhưng không được vào căn phòng này, ngài Giang dặn là không được để người khác vào đây ạ.”
“Không cho người khác vào à?” Thư Uyển cầm ly nước ép cà rốt, hơi nhíu mày, không dằn được sự tò mò nên hỏi cô bé, “Tại sao vậy?”
“Em cũng không biết thưa cô Thư.”
“Vậy trước đây có ai từng sống ở đây rồi hả em?”
“Đã có người từng sống ở đây rồi ạ, cô Thư.”
“Có phải là một cô gái không?”
“Vâng, cô Thư.”
“Hồi trước cô ấy ở đây bao lâu vậy?”
“Chắc hai năm? Hình như là một năm?” Jasmine nhíu mày nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cô bé lắc đầu, “Xin lỗi, em không nhớ rõ ạ. Vì ngày trước mẹ em từng làm việc ở đây nên em cũng chỉ tình cờ gặp được cô ấy vài lần khi đến thăm mẹ thôi.”
Jasmine im lặng một lát rồi nói tiếp: “Khi ấy ngày nào ngài Giang cũng ở đây chăm sóc cô ấy hết, có lẽ … hay là cô hỏi ngài Giang xem sao ạ?”
Giang Yến cũng ở đây.
Ngày nào cũng quan tâm chăm sóc cô gái ấy.
Thư Uyển nheo mắt, cuối cùng nhẹ nhàng ừ một tiếng, nói nhỏ với Jasmine: “Chị biết rồi, em đi làm việc của mình đi.”
Sau khi Jasmine đi thì Thư Uyển cầm ly nước ép cà rốt đứng trước căn phòng này một hồi lâu nhưng vẫn chưa thể hoàn hồn lại được.
Cô gái này là ai?
Trong trí nhớ của cô thì Giang Yến là con một, anh cũng không có chị hay em gái nào cả.
Nhưng tại sao lại có một cô gái sống ở đây? Đây là một căn phòng riêng tư được bài trí vừa ấm áp lại vừa xinh đẹp.
Thư Uyển vô thức nhíu mày, nghĩ bụng chẳng lẽ ngoài cô ra thì Giang Yến còn đưa người khác đến đây nữa ư? Trước đây anh từng có người khác à?
Ánh mắt Thư Uyển trở nên lạnh lùng, trong lúc hoảng hốt cô chợt nhớ lại lời mà Giang Yến nói với cô vào ngày họ ở bên nhau: Lần đầu tiên trong kiếp này, lần đầu tiên của hôm nay.
Dù Giang Yến có bạn gái cũ hay không thì cô cũng sẽ không quan tâm đến.
Nhưng cô chỉ để ý việc liệu trong mối quan hệ này Giang Yến có điều gì giấu giếm hay lừa dối cô hay không.
*
Đêm đó Thư Uyển lại mất ngủ.
Người con gái nằm trong vòng tay của anh cảm nhận hơi thở ấm áp của người đàn ông phía sau lưng mình, trước mắt cô là vầng trăng sáng bị mây che khuất một nửa bên ngoài ô cửa sổ, nhưng thứ hiện lên trong đầu cô lại là ảnh chụp của cô gái dịu dàng nhưng có vẻ ốm yếu kia.
Hồi sau khó khăn lắm mới cảm thấy buồn ngủ, nhưng khoảnh khắc chìm vào cơn mê tự dưng cô mơ thấy một giấc mơ cực kỳ khó hiểu.
Người con gái mơ thấy mình về trấn Nam Khê.
Cô mơ thấy mình mặc bộ đồng phục thể thao màu xanh trắng, nhìn thấy Thư Lương đang đứng trước cửa tiệm mát-xa nhưng tiệm kia không có thông báo tuyển dụng mà. Lát sau cô thấy ông ta liếc mắt đưa tình với một người phụ nữ trang điểm đậm quần áo xộc xệch trên tầng hai, thấy ông ta bày vẻ d*m d*c l* m*ng tặng cho người phụ nữ đó một cái hôn gió: “Em yêu, lát nữa anh quay lại nha!”
Nhưng chẳng bao lâu sau khuôn mặt của Thư Lương bắt đầu trở nên méo mó.
Bỗng nhiên trời đất xung quanh quay cuồng, lớp da bên ngoài của ông ta bị xé rách đi từng lớp từng lớp một, khuôn mặt của Thư Lương đột nhiên biến thành hình dạng của Giang Yến.
Và người phụ nữ quyến rũ ở tầng hai cũng đã trở thành cô gái trong bức ảnh.
Cô gái đó ngồi trên xe lăn tựa người vào cửa sổ, làn gió chiều ngày hè lất phất thổi qua quấn lấy mái tóc đen mềm mại của cô ấy.
Bóng hình cao ráo của Giang Yến đứng dưới tầng hơi ngẩng đầu ngước lên nhìn cô ấy, ánh mắt kia chăm chú đến mức như thể đang nhìn ánh trăng sáng của riêng mình, tất thảy sự dịu dàng và lòng yêu thương đều dành hết cho cô gái ấy.
Còn về phần Thư Uyển, dường như có thứ gì đó đang trói chặt lấy hai chân của cô, buộc cô phải đứng yên tại chỗ chứng kiến cảnh họ nhìn nhau đắm đuối, bắt cô phải tận mắt thấy mối tình nồng nàn của hai người kia.
Người con gái siết chặt tay, hàng lông mày nhíu chặt lại, cảm giác khó thở chiếm cứ lồng ngực làm cách nào cũng không thoát ra ngoài được.
Mãi đến khi cô lờ mờ nghe thấy giọng nói của Giang Yến bên tai mình: “Uyển Uyển?”
“Em bị sao vậy?”
“…”
Thư Uyển mở bừng mắt ra, thoát ra khỏi giấc mơ.
Toàn thân cô thắm đẫm mồ hôi, Giang Yến ở bên cạnh xoay người sang đặt tay lên trán cô kiểm tra nhiệt độ: “Em đang khó chịu ở đâu ư?”
Người con gái cụp mắt, vẫn còn thấy hơi choáng váng.
Sao cô lại mơ một giấc mơ kì lạ như vậy chứ?
Cô nhíu mày chầm chậm thở hắt ra, bình tĩnh lại rồi nghiêng đầu nhìn anh, lắc đầu: “Không có chuyện gì đâu.”
“Em gặp ác mộng à?”
“Dạ.”
“Em mơ thấy gì thế? Sao mặt mày em nhợt nhạt quá vậy.”
Thư Uyển chỉnh lại tư thế ngủ rồi lên tiếng trả lời anh, giọng nói khàn khàn như mất tiếng: “Ba em.”
Giang Yến thấy mặt mày cô uể oải như vậy thì cũng không hỏi vừa nãy cô mơ thấy gì nữa, chỉ nhẹ nhàng ôm cô vào lòng giơ tay xoa xoa lưng cô như đang dỗ dành một đứa trẻ: “Chỉ là mơ mà thôi, Uyển Uyển đừng coi là thật nhé.”
