Sáng sớm hôm sau, Chu Lạc An dậy thật sớm, cố tình mua đồ ăn sáng mang về khách sạn, vừa đẩy cửa bước vào đã ngửi thấy một mùi thuốc nồng nặc.
Tiến lại gần xem thử, anh thấy hai bàn tay của Nghiêm Ngụ được băng bó trắng hếu như hai chiếc bánh màn thầu to tròn, đang được Hà Huy hầu hạ đút cháo.
“Tay bị sao thế kia?” Chu Lạc An hỏi, sau đó ngồi xuống phía đối diện.
Nghiêm Ngụ còn chưa kịp mở miệng thì Hà Huy đã cướp lời đáp: “Tối qua cậu ta bị ngã ấy mà.”
Chu Lạc An nghi hoặc: “Ngã kiểu gì? Có nghiêm trọng không? Đi khám chưa? Bác sĩ nói sao?”
Nghiêm Ngụ vừa mới hé môi định nói gì đó thì đã bị một thìa cháo chặn họng.
“Cũng không bị gì nghiêm trọng.” Vẫn là Hà Huy trả lời thay: “Nghỉ ngơi vài ngày là khỏe ạ.”
Chu Lạc An nhìn ra chút manh mối, anh nhận lấy đồ ăn sáng từ tay Thương Nhĩ, thong thả cắn một miếng, ánh mắt dừng lại trên quầng thâm mắt của Nghiêm Ngụ: “Hôm qua cậu làm gì mà sắc mặt kém thế?”
Hà Huy: “Đau quá không ngủ được.”
Nghiêm Ngụ đờ đẫn nhai cháo trong miệng, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn Chu Lạc An đang hừng hực sức sống, tinh thần phơi phới.
Hôm nay ông chủ thật đẹp, đẹp như vừa được hút no dương khí vậy.
Chẳng bù cho cậu ta, cậu ta chính là kẻ bị hút kia kìa, đâu phải cậu ta ngủ không ngon mà là cả đêm qua không hề chợp mắt, bận rộn suốt một đêm khiến cả hai bàn tay giờ không động đậy nổi.
Chu Lạc An thì từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới đều thấm đẫm pheromone, ngủ ngon nên người ngợm khỏe khoắn, sáng ra còn hăng hái chống đẩy vài cái.
Anh vắt chéo chân, nghiêng đầu hỏi Thương Nhĩ: “Thuốc lần trước cậu dùng cho tôi mua ở đâu thế? Loại đó dùng tốt đấy.”
Thương Nhĩ bóc trứng gà cho Chu Lạc An, đầu cũng không ngẩng lên: “Là thuốc của sàn đấu võ, để lát nữa em đi mua cho.”
Đang nói chuyện thì Trần Bạc dẫn người chạy lên lầu, vừa bước vào đã chun mũi: “Mùi gì thế này?”
Câu nói này giống như kích hoạt một nguồn năng lượng kỳ quái nào đó, cả Thương Nhĩ và Hà Huy đồng thanh hét lên: “Là tôi đến kỳ mẫn cảm!”
Trần Bạc: “…”
“Ồ…” Cậu ta hết nhìn người này rồi lại nhìn người kia, “Đám Alpha các anh đến kỳ mẫn cảm cũng có thể ở chung một phòng à? Cũng… tình thương mến thương phết nhỉ.”
Chu Lạc An đứng xem kịch vui, nhét miếng cuối cùng vào miệng rồi đứng dậy rời đi, lúc lướt qua vai Thương Nhĩ còn khẽ mắng một câu.
“Đúng là chưa đánh đã khai.”
Chó ngốc.
Mới đi được vài bước, anh đã bị con chó ngốc kia đuổi theo kéo vào căn phòng bên cạnh.
“Ý anh là gì?”
“Ý gì là ý gì?”
“Chưa đánh đã khai ấy.”
Chu Lạc An lạnh lùng cười một tiếng: “Người ta hỏi trong phòng có mùi gì, mà trong phòng bao nhiêu là mùi, mùi thuốc, mùi cơm, cậu lại hớt hải tự nhận là mùi pheromone của mình, không phải chưa đánh đã khai thì là gì?”
Sợ tai vách mạch rừng, Thương Nhĩ hạ thấp giọng giải thích: “Em cứ tưởng pheromone Alpha trên người anh bị cậu ta ngửi thấy, sợ cậu ta biết nên mới nói thế.”
“Sợ cậu ta biết cái gì? Sợ cậu ta biết tối qua chúng ta đã ngủ với nhau?”
“…”
Chu Lạc An vừa ngước mắt lên đã thấy đôi tai chó kia đỏ rực như sắp nhỏ máu.
Anh thầm cười trong lòng, làm thì cũng đã làm rồi, thế mà mới trêu tí đã đỏ mặt.
Anh đưa tay ra, ngón út móc vào vòng chống cắn của Thương Nhĩ, kéo mạnh xuống: “Hay là sợ cậu ta biết… bụng tôi bị cậu lấp đầy, cả người toàn mùi chó, rửa thế nào cũng không sạch.”
Thương Nhĩ cảm thấy đầu óc mình giống như một chiếc ấm nước sôi sùng sục, hai tai ù đi bởi những tiếng rít chói tai. Hắn chỉ có thể nhìn thấy đôi môi đỏ mọng kia cứ mấp máy, cổ họng nghẹn đắng một lúc lâu mới thốt nên lời.
“Em… em sợ cậu ta biết anh là Omega, sợ gây rắc rối cho anh thôi.”
“Tôi thấy cậu không giống đang sợ tí nào, gan cậu lớn lắm, đến việc trộm người còn dám làm thì còn gì mà không dám nữa.”
Đúng lúc này điện thoại của Chu Lạc An vang lên, anh cúi đầu nhìn tên người gọi, chốt cửa phòng lại rồi mới bắt máy.
“Alo, Kim Xán.”
“Lạc An à.” Tiếng Kim Xán khàn đặc vì bệnh, nói chuyện cũng chậm chạp, “Đã dậy chưa?”
“Em dậy rồi.”
“Bây giờ em đang ở đâu? Anh qua đón em, chúng ta gặp mặt rồi nói chuyện.”
“Được, lát nữa em gửi vị trí cho anh.”
Vừa cúp điện thoại quay người lại, chiếc quần tác chiến rằn ri của Thương Nhĩ đã phồng lên thành một khối lồi không thể ngó lơ.
Chu Lạc An ném điện thoại cho Thương Nhĩ, ra lệnh: “Cậu gửi địa chỉ khách sạn qua đi.”
Trong lúc Thương Nhĩ cúi đầu gõ chữ, Chu Lạc An kiễng mũi chân, cố ý cọ xát lên món đồ nặng trịch kia.
Thương Nhĩ dừng động tác, nhìn anh chằm chằm, ánh mắt nóng bỏng nồng nhiệt.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Đồ của tôi, tôi không được chạm vào à?” Chu Lạc An lườm một cái, nhưng cũng ngoan ngoãn thu chân về, cuối cùng cũng chịu để yên.
Xe của Kim Xán chờ ở cửa sau khách sạn, Chu Lạc An dẫn theo Thương Nhĩ đi đến điểm hẹn.
Người lái xe là một thanh niên gầy gò, đôi mắt mệt mỏi vô thần, mười ngón tay đặt ngay ngắn trên vô lăng, cổ tay gầy guộc lọt thỏm trong ống tay áo rộng thùng thình, dường như chỉ cần bóp nhẹ là có thể bẻ gãy.
Câu đầu tiên Chu Lạc An nói khi lên xe là: “Sao lại gầy đi nữa rồi.”
Kim Xán lắc đầu, nhìn Thương Nhĩ một cái qua gương chiếu hậu: “Đây là Alpha em tìm được từ Khu 9 đó sao?”
“Vâng.” Chu Lạc An giới thiệu sơ hai người với nhau: “Đây là Kim Xán, anh trai của Thiểm Thiểm, còn đây là Thương Nhĩ, cún con nhà em.”
Kim Xán nghiêng đầu nhìn Chu Lạc An, có chút bất ngờ.
Cún con nhà em?
Kiểu xưng hô yêu đương quái dị gì thế này?
“Tần Việt không đi cùng anh à?” Chu Lạc An hỏi.
Nhắc đến Tần Việt, ánh mắt Kim Xán dao động vài cái, y không nói gì mà chỉ nổ máy từ từ khởi hành, mãi đến khi tới nơi mới trả lời câu hỏi của Chu Lạc An.
“Vào đi, đây là văn phòng của Tần Việt, hôm qua anh ta trúng một phát đạn, giờ vẫn đang ở bệnh viện.”
“Trúng đạn? Anh có biết là ai làm không?” Chu Lạc An chọn một chiếc ghế sofa đơn rồi ngồi xuống, Thương Nhĩ tự động đứng ngay ngắn sau lưng anh.
Kim Xán ngồi thụp xuống đối diện Chu Lạc An, hai tay chống lên đầu gối, đầu cúi thấp, để lộ miếng dán ngăn cách hình hoạt hình trên cổ.
“Nếu anh không nhìn nhầm thì là người của Tề Hồng Vân.”
Chu Lạc An hiểu ý nhướng mày: “Là chuyện của trạm công tác Tùng Sa?”
Kim Xán ngẩng đầu nhìn anh: “Những thứ Tần Việt gửi em xem cả rồi chứ?”
“Xem qua rồi.”
“Anh đã hỏi Tần Việt rất nhiều lần về chuyện của trạm công tác Tùng Sa, anh ta chỉ bảo là một số ghi chép dữ liệu nhưng nhất quyết không cho anh xem. Hôm qua thừa dịp anh ta ra ngoài, cuối cùng anh cũng tìm thấy tập tài liệu đó…”
Kim Xán hít một hơi thật sâu, run rẩy chậm rãi thở ra.
“Trên đó ghi chép, trạm công tác Tùng Sa trong vòng ba năm đã thực hiện sáu mươi tám ca phẫu thuật cấy ghép nội tạng, nguồn gốc nội tạng không rõ ràng, điểm đến không rõ ràng, toàn thể nhân viên đều có tham gia.”
Điều này thật quá hoang đường, vô căn cứ, một cơ quan hành chính chính phủ làm sao có thể thần không biết quỷ không hay tiến hành cấy ghép nội tạng? Mà còn toàn thể nhân viên? Chẳng lẽ trong đó bao gồm cả mẹ y sao?
“Đó chỉ là một bản tài liệu mới in, không có bất kỳ sức thuyết phục nào… Nhưng không lâu sau đó, Tần Việt đã bị thương.”
Liệu đây có phải là minh chứng cho việc Tề Hồng Vân đã sợ hãi nên mới vội vàng ra tay hòng b*p ch*t sự việc ngay từ đầu hay không.
Chu Lạc An khẽ gật đầu: “Em hiểu rồi. Bản tài liệu đó em đã nghiên cứu qua, tính xác thực còn cần phải kiểm chứng, nhưng có một điều em dám khẳng định là Tần Việt sẽ không lừa em.”
Kim Xán ngẩn người vài giây: “Tại sao?”
Chu Lạc An hất cằm về phía y, ra hiệu cho y tự nhìn lại mình: “Bởi vì anh ta biết nếu anh biết chuyện này, anh sẽ biến thành bộ dạng ma chê quỷ hờn này đây.”
Kim Xán cúi đầu, xòe bàn tay ra, lòng bàn tay và đầu ngón tay đỏ ửng như bị thiêu đốt, hơi thở nóng rực phả qua khoang mũi như một ngọn lửa nhỏ đang len lỏi chạy dọc trong huyết quản.
“Anh sốt rồi.” Chu Lạc An khẳng định chắc nịch.
Kim Xán khẽ gật đầu: “Chắc là vậy.”
Giống như câu nói Tần Việt từng chê y, đường đường là Hội trưởng Hiệp hội bảo vệ Omega mà chỉ một chút đả kích đã có thể hành hạ y đến mức không còn ra hình người.
“Sức khỏe anh vốn đã không tốt, tốt nhất là ít nhúng tay vào mấy chuyện này thôi. Tần Việt chăm sóc anh kiểu gì mà càng nuôi càng gầy rộc đi thế này.”
Dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, ba người trong phòng trao đổi ánh mắt, Thương Nhĩ lẳng lặng rút khẩu Browning ra, bước tới chắn trước mặt Chu Lạc An.
Kim Xán ra hiệu giữ yên lặng, tiến lại gần mở hé ra một khe nhỏ.
Chưa thấy người đã nghe thấy tiếng.
“Bé cưng sao lại chạy tới văn phòng anh rồi? Chẳng phải anh đã bảo em là dạo này Khu 9 rất nguy hiểm, đừng có chạy lung tung sao.”
Ngay sau đó, một khuôn mặt không còn chút máu cố chen vào, nhìn rõ dáng vẻ của Kim Xán, nụ cười trên mặt anh ta vụt tắt.
“Em bị sao vậy?”
Kim Xán né tránh bàn tay đang định chạm vào mình: “Đừng chạm vào tôi.”
Tần Việt túm chặt lấy Kim Xán như túm một con gà con, cưỡng ép sờ lên trán đối phương, anh ta không nói gì, nhưng sắc mặt càng thêm khó coi.
Vượt qua đỉnh đầu Kim Xán, anh ta nhìn về phía hai người trong phòng, gật đầu một cái xem như chào hỏi rồi ánh mắt lại quay về trên mặt Kim Xán.
“Em ốm nặng lắm rồi, để anh đưa em đi bệnh viện.”
Kim Xán vùng vẫy: “Không đi.”
“Em nói không tính.”
“Dựa vào đâu?”
“Dựa vào đâu ư? Dựa vào việc anh là Alpha của em.” Tần Việt đột nhiên cúi người, dán sát vào tai Kim Xán: “Bé cưng ngoan một chút có được không? Muốn làm ông xã xót chết à? Vết thương của anh còn chưa lành đâu, đừng hành hạ anh nữa, ngoan nhé?”
Hắn nửa lôi nửa bế định đưa người đi, Kim Xán ỡm ờ đồng ý.
“Tôi đưa Xán Xán đi bệnh viện, em rể cứ tự nhiên.” Trước khi đi, Tần Việt vẫy tay với Chu Lạc An: “Mấy chuyện thăm hỏi thì miễn đi, đợi sau lễ ra mắt, tôi sẽ tặng cậu một món quà lớn.”
Đợi đến khi bóng dáng hai người họ biến mất hẳn, Thương Nhĩ vẫn nhìn theo với ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ.
Hồi lâu sau, hắn dời tầm mắt về phía Chu Lạc An, tâm tư bắt đầu rục rịch.
Chu Lạc An vốn không nghe thấy Tần Việt thì thầm gì với Kim Xán. Anh đứng dậy, bẻ cổ sang trái rồi sang phải, phát ra hai tiếng “rắc rắc” giòn giã.
