Cuối cùng Chu Lạc An cũng nhận ra ánh mắt nhìn chằm chằm của Thương Nhĩ suốt từ nãy đến giờ.
“Nhìn cái gì mà nhìn?”
Tiếng quát mắng cáu kỉnh, giọng điệu vang dội, khí thế hừng hực, thoạt trông vô cùng khỏe khoắn.
“Em có nhìn gì đâu.” Dù nói thế, nhưng mắt hắn vẫn cứ dính chặt lấy Chu Lạc An không sao dứt được.
Xoay khớp cổ và vai vài cái, Chu Lạc An thấy thoải mái hẳn, anh ngoắc ngoắc ngón tay với Thương Nhĩ.
“Cậu biết tôi định làm gì không?”
Thương Nhĩ gật đầu: “Nhà họ Tề.”
“Thế cậu có biết vì sao tôi nhất quyết phải ra tay với nhà họ Tề không?”
Hắn lắc đầu.
“Tôi có một đứa em trai, tên là Chu Lạc Mẫn.”
Chu Lạc An đưa tay định móc bao thuốc trong túi quần, nhưng lại móc vào khoảng không, bao thuốc mang từ Khu 9 tới đã bị Hà Huy hút mất hơn nửa lúc lái xe, chỉ còn lại đúng hai điếu, lúc đi gặp Phùng Dặc cũng đã hết sạch rồi.
Thôi bỏ đi.
Đúng lúc này, Thương Nhĩ lôi từ trong ngực ra một bao thuốc hiệu Đại Quang Minh: “Cái này được không anh?”
Chu Lạc An hất cằm một cái, Thương Nhĩ liền châm lửa, cẩn thận đưa điếu thuốc lên miệng cho anh.
“Thằng bé chết vì chứng phân hủy tuyến thể do tiêm quá liều thuốc thúc đẩy phân hóa, hung thủ chính là ba tôi, một Omega không có bản lĩnh gì cả. Ông ta sợ cơ nghiệp nhà họ Chu sẽ tiêu đời trong tay mình nên nằm mơ cũng muốn có một hậu duệ Alpha kế thừa mọi vinh quang của dòng họ, tiếp nối ánh hào quang của ông ta, để người đời mãi mãi nhớ đến cái tên của ông ta.”
Nhưng đời không như mơ, vào một ngày năm mười tuổi, Chu Lạc An vẫn phụ lòng ông ta mà phân hóa thành một Omega, sau đó, dù có tiêm bao nhiêu thuốc thúc đẩy phân hóa vào người anh đi nữa thì cũng không thể xoay chuyển được kết cục.
“Sau khi tôi phân hóa thành Omega, ông ta thất vọng tràn trề, thế là lại đặt hết kỳ vọng lên người Lạc Mẫn, khốn nỗi tuyến thể chưa phân hóa kia không chịu nổi lượng thuốc quá mức, đến lúc phát hiện ra thì đã quá muộn rồi.”
Điếu thuốc kẹp giữa ngón tay, Chu Lạc An không hút, chỉ nhìn đốm lửa đỏ cam âm thầm cháy dần đến cuối.
Giọng anh đột nhiên trở nên rất khẽ: “Lạc Mẫn chết khi mới mười tuổi, còn chưa kịp phân hóa, bằng tuổi với Thường Sam.”
Thương Nhĩ giúp anh lấy điếu thuốc đã tàn lạnh đi: “Có phải vì chuyện này nên anh mới đồng ý với yêu cầu muốn đưa Thường Sam đến Khu 4 của em không?”
Chu Lạc An thản nhiên thừa nhận: “Phải.”
Một đứa trẻ Omega mười tuổi làm anh ngay lập tức nhớ đến Lạc Mẫn, thế là anh mủi lòng, đồng ý với yêu cầu quá đáng của Thương Nhĩ.
“Tôi với nhà họ Tề vốn không thù không oán, là bọn họ tự vác xác đến chọc vào tôi, còn dám đem chuyện của Lạc Mẫn ra làm trò. Tôi biết là do Trịnh Tân Hoa giật dây, nhưng tính tôi vốn thù dai, Trịnh Tân Hoa, Tề Uẩn, nhà họ Tề, kẻ nào cũng đừng hòng chạy thoát.”
Chỉ có thể nói là nhà họ Tề đen đủ đường… anh đang lo không tìm được thời cơ và cái cớ để ra tay thì Tần Việt đã dâng tận tay vụ Trạm công tác Tùng Sa này đến trước mặt.
Chắc Tần Việt còn hận Tề Hồng Vân hơn cả anh, anh đương nhiên là vui vẻ thuận nước đẩy thuyền, thêm dầu vào lửa, đến lúc đó chỉ cần ngồi nhà chờ tin Tề Hồng Vân ngã ngựa, chắc phải cười sướng đến tỉnh cả người.
“Thật ra con người tôi xấu tính lắm.” Chu Lạc An tự nhận xét về mình như thế, “Lòng dạ thì hẹp hòi, ai làm tôi ngứa mắt, dù có phải liều mạng một mất một còn, tôi cũng phải trả đũa bằng được.”
“Anh cứ dùng em đi.” Thương Nhĩ nói, “Để em làm con dao của anh, em đi liều mạng thay anh.”
Chu Lạc An giơ tay sờ đôi tai chó kia: “Sốt sắng thể hiện bản thân thế cơ à?”
Thương Nhĩ nắm lấy tay anh, quyến luyến cọ cọ vào má mình rồi vùi mặt vào lòng bàn tay anh, hít một hơi thật sâu: “Em có thể chết vì anh bất cứ lúc nào.”
Chu Lạc An sững người.
Câu nói này nặng nề quá, không nên xuất hiện giữa hai người họ.
Anh gạt tay Thương Nhĩ ra, đưa ngón tay bóp cằm hắn nhấc lên: “Sao cậu lại có suy nghĩ đấy? Đang sống sờ sờ ra đó, chết cái gì mà chết?”
“Em chỉ muốn bày tỏ là em có thể làm bất cứ chuyện gì cho anh, kể cả chết cũng được.”
Hắn thật lòng thích người trước mắt này đến mức không chịu nổi, hắn chẳng biết mình còn có thể làm gì nữa, hình như làm gì cũng thấy không đủ để bày tỏ, làm gì cũng thấy chẳng đáng là bao. Chuyện mấy ngày qua lại càng khiến hắn nhận thức rõ rệt khoảng cách giữa mình và Chu Lạc An xa đến nhường nào, anh là một linh hồn tự do, độc lập, lại còn vô cùng ưu tú, không thuộc về bất kỳ ai và cũng chẳng thuộc về hắn.
Thế nên hắn mới sốt sắng muốn chứng minh giá trị của mình, muốn nói cho Chu Lạc An biết rằng hắn có năng lực bảo vệ anh, có thể trở thành trợ thủ của anh, làm con dao sắc bén nhất để quét sạch mọi chướng ngại vật cho anh.
Hắn muốn Chu Lạc An phải dựa dẫm vào hắn, tốt nhất là bám lấy hắn, không rời xa hắn được nữa, nhưng thực tế thì ngược lại, chính hắn mới là người dựa dẫm, người bám lấy và không thể rời xa Chu Lạc An.
Điều này trái ngược hoàn toàn với thiên tính của một Alpha, sự tồn tại của việc đánh dấu vốn là để giành lấy sự tin tưởng và ái mộ của Omega, nhưng ở chỗ Chu Lạc An, hắn lại chẳng nhận được bất kỳ phản hồi nào như mong muốn.
Chu Lạc An chậm rãi gật đầu: “Tôi hiểu rồi, cậu bị bệnh rồi.”
Thương Nhĩ: “…”
“Bệnh gì cơ ạ?”
“Bệnh ‘con chó nhỏ đáng thương đa sầu đa cảm không có cảm giác an toàn sợ người ta bỏ rơi nên cuống cuồng xoay như chong chóng’.”
Một tràng định nghĩa dài dằng dặc, không thừa một chữ nào.
Chu Lạc An nói với giọng thâm trầm: “Phải trị.”
Thương Nhĩ: “…”
Chu Lạc An: “Ngay tối nay đi, trị sớm cho mau khỏi.”
Địa điểm chữa trị là ở nhà Thương Nhĩ, căn phòng ngủ đó, chiếc giường đó.
Chu Lạc An đi loanh quanh một vòng trong phòng, không ngồi xuống cuối giường mà lại kéo một chiếc ghế qua, ngồi sát vào tường.
Giữa chiếc ghế và giường còn chừa lại một khoảng trống, rất hợp cho Thương Nhĩ, Thương Nhĩ cũng rất biết ý mà quỳ xuống trước mặt Chu Lạc An.
Chu Lạc An nhìn hắn một lúc, khẽ thở dài: “Giữa chúng ta vẫn ít giao lưu quá, dạo này cũng không có việc gì, cậu có thể nói chuyện với tôi nhiều hơn một chút.”
Cái miệng vụng về của Thương Nhĩ há hốc ra nửa ngày: “Nói… nói gì cơ ạ?”
“…” Chu Lạc An cười nhạo: “Đồ chó ngốc.”
Anh cúi người, chống khuỷu tay lên đầu gối, một tay đỡ lấy mặt, nhìn từ góc độ của Thương Nhĩ thì có chút đáng yêu.
“Hồi trước tôi có nói với Thiểm Thiểm, tôi muốn biến cậu thành kiểu người mà tôi thích, không danh không phận, không tư cách, cứ cuống lên là xoay như chong chóng, hận không thể lôi hết mọi thứ hấp dẫn trên người mình ra, trong mắt chỉ có mình tôi thôi. Thậm chí cho dù tôi có vứt bỏ sợi dây xích cậu đi chăng nữa thì cậu cũng sẽ tự mình ngậm lấy rồi mang về đặt vào tay tôi.”
Bàn tay kia vẫn đang x** n*n đôi tai chó: “Nhưng hình như tôi quên mất một việc.”
Anh thẳng người dậy, đá đá vào đầu gối Thương Nhĩ: “Đuôi đâu.”
Cái eo săn chắc của Thương Nhĩ hơi rướn lên, phía sau chậm chạp thò ra một đoạn đuôi chó nhỏ.
Chu Lạc An chộp lấy chóp đuôi, không tiếc lời khen ngợi: “Cái đuôi đẹp thật đấy.”
Chóp đuôi khẽ run lên một cái.
“Sờ thích thật đấy, cậu có bao giờ nghĩ đến việc dùng đuôi làm cho tôi chưa? Chắc sẽ k*ch th*ch lắm đây.”
Cái đuôi khựng lại một nhịp rồi bắt đầu ngoáy tít sang hai bên, quật nhanh đến mức Chu Lạc An không bắt được, đành phải chuyển mục tiêu sang đôi tai.
“Tai cũng đáng yêu nữa, từ ngày đầu tiên cậu tới nhà là tôi đã muốn sờ lắm rồi. Cậu còn nhớ lần đầu tôi chạm vào tai cậu là khi nào không? Lúc đó nó có run bần bật như hôm nay thế này không?”
Anh cúi đầu, khẽ cắn một cái lên chóp tai: “Cậu nói xem, cái này có tính là yêu từ cái nhìn đầu tiên không nhỉ?”
Cái đuôi vẫy loạn cào cào, Thương Nhĩ hoàn toàn không khống chế nổi, hắn nhắm nghiền mắt, yết hầu không tự chủ được mà trượt lên trượt xuống, cậu em Thương Nhĩ dưới lớp quần tác chiến căng cứng đến phát đau.
Chu Lạc An đã sớm phát hiện ra, anh thong thả vạch cổ áo Thương Nhĩ ra, cố ý ghé đầu nhìn vào bên trong.
“Còn cả hôm cậu nấu canh giải rượu cho tôi nữa, chỉ mặc mỗi cái áo ba lỗ đen, vừa cúi người một cái là tôi nhìn thấy sạch sành sanh.”
Phương pháp chữa trị này quả thực quá liều, nhưng Chu Lạc An mặc kệ, vẫn cứ hăng máu bồi thêm thuốc nặng đô.
“Không có pheromone của cậu là tôi lại ngủ không ngon, chắc cả đời này tôi chẳng rời xa cậu được mất rồi.”
“Lúc cậu ghen tuông vì tôi, ngoài miệng thì tôi mắng cậu thế thôi chứ trong lòng đang sướng phát điên lên được ấy.”
“Hình như tôi quên chưa nói với cậu…”
Chu Lạc An dùng hai tay nâng mặt Thương Nhĩ lên rồi hôn tới tấp, vừa ngậm lấy cánh môi hắn vừa thầm thì bằng giọng mũi mơ hồ.
“Thích cậu quá đi mất.”
Vừa dứt lời, cơ thể dưới lòng bàn tay anh chợt căng cứng, đôi tai cụp xuống, đuôi cũng ngừng vẫy, mười mấy giây sau, một mùi pheromone siro phong nồng đượm từ phía dưới bốc lên.
Chu Lạc An kinh ngạc, còn chưa chạm vào chỗ đó mà đã…
Cơ thể hắn bỗng chốc thả lỏng, Thương Nhĩ th* d*c rồi gục đầu xuống, mồ hôi nóng hổi rịn đầy trên áo Chu Lạc An.
“Cậu ổn chứ?”
Vừa mới hỏi xong, một luồng pheromone còn đậm đặc hơn nữa bốc lên từ sau gáy Thương Nhĩ.
Hắn vẫn vùi mặt vào bụng dưới của anh, vòng tay siết chặt lấy eo Chu Lạc An, rầm rì nói: “Em đến kỳ mẫn cảm rồi.”
Chu Lạc An: “…”
Anh quên khuấy mất, người trước mặt này vốn là hạng người chỉ cần sờ tai một cái thôi là cũng vọt tới kỳ mẫn cảm được ngay.
