Chu Lạc An đã quen với việc mỗi sáng vừa mở mắt ra là thấy có người đang quỳ dưới giường.
Anh vén chăn ngồi dậy như thường lệ, vờ như không thấy cái đuôi chó đang vẫy qua vẫy lại để lấy lòng mình mà xỏ dép lê đi thẳng vào phòng tắm.
Soi gương xong, anh lại lạc quan tự nhủ: Lần này là ở trên lưng, không cần phải quấn băng gạc.
Có cái đầu lén lén lút lút ló ra từ cửa phòng tắm, Chu Lạc An nhìn qua gương, bốn mắt chạm nhau, con chó hư kia khẽ sủa gâu gâu: “Anh giận em ạ?”
Chu Lạc An chớp mắt: “Không.”
“Thật sự không giận ạ?”
“Tại sao phải giận?” Chu Lạc An mỉm cười, “Tối qua anh cũng thấy sướng mà, em làm ‘tốt’ lắm.”
Nói xong, anh vệ sinh cá nhân đơn giản, dán một miếng dán cách ly rồi vội vã đi làm.
Ngày đầu nhậm chức, Chu Lạc An chuyển đến địa điểm làm việc mới nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà Văn phòng Tổng chính phủ mà trước đây là của Trịnh Tân Hoa, ngay phía dưới chính là văn phòng của Phùng Dặc.
Cả buổi sáng Chu Lạc An phải tham gia ba cuộc họp, bận đến mức chân không chạm đất, mà Thương Nhĩ cũng có việc riêng.
Đầu tiên, hắn dẫn theo anh em nhà họ Lôi đi kiểm tra trong phòng mấy lượt, từ sàn nhà, giấy dán tường đến giá sách, những góc kẹt càng khuất thì kiểm tra càng kỹ.
Loay hoay nửa ngày không tìm ra vấn đề gì, hắn lại giắt súng chạy đến trước cửa văn phòng Phùng Dặc, tựa lưng vào tường, chậm rãi lau súng một lúc lâu.
Đợi đến khi Phùng Dặc đi ra đuổi người mới chịu yên thân quay lại lầu trên, hắn cùng anh em họ Lôi nhìn nhau trân trân hồi lâu rồi lại nảy ra ý mới.
Hắn tiến lên phía trước, cất giọng chân thành: “Cảm ơn hai anh.”
Anh em họ Lôi ngơ ngác: “Cảm ơn chuyện gì?”
“Hôm qua tôi dùng kính ngữ với anh nhà, hình như anh ấy rất vui, sáng nay còn khen tôi, nói tôi làm rất tốt.”
Hơn nữa tối qua anh còn vì hắn mà nở hoa, tận ba mươi tám bông.
“Chuyện này hả.” Anh em họ Lôi xua tay, “Cảm ơn gì chứ, đều là đồng nghiệp cả, nên làm mà.”
Thương Nhĩ lại rút điện thoại ra: “Tiện kết bạn luôn không?”
Anh em họ Lôi không chút phòng bị vui vẻ đồng ý.
Vừa trở thành bạn bè xong, Thương Nhĩ lập tức quay người đăng ngay một tấm ảnh lên trang cá nhân.
Thế là lúc Chu Lạc An họp xong đi ra, vừa cầm lấy điện thoại thì ứng dụng liên lạc đã nhảy ra một thông báo: Người bạn đặc biệt quan tâm có dòng trạng thái mới, hãy vào xem ngay.
Nhấn vào xem, đầu óc anh lại một phen choáng váng.
Chiếm trọn tấm ảnh là những đóa hồng đỏ thắm, dưới ánh đèn ấm áp trông tươi mọng như sắp nhỏ giọt. Hoa vẫn còn đang ở trạng thái e ấp, chỉ có vài cánh hoa lưa thưa hé mở, những cành xanh và gai đâm xen kẽ vào khoảng trống, thấp thoáng có thể thấy được màu da thịt phía dưới.
Dòng trạng thái đi kèm là hai biểu tượng cảm xúc 🌹 🐶.
Thời gian đăng là hơn một tiếng trước, bên dưới đã có vài dòng bình luận.
[Anh Phong ơi, đây là hoa gì vậy? Đẹp quá!]
Dòng này chắc là của Trần Bạc, Thương Nhĩ trả lời: Hoa hồng tôi trồng.
[Anh, tặng em một cành được không?]
Dòng này là của Thường Sam, Thương Nhĩ đáp: Không được.
Cuối cùng là bình luận của anh em họ Lôi và lời hồi đáp của Thương Nhĩ: 🙌🙌🙌👍👍👍
😊😊😊
Chu Lạc An tức đến mức đầu ngón tay run lẩy bẩy, vô tình chạm vào bàn phím gửi đi chữ “gg”.
Anh kịp thời xóa đi, sải bước về phía văn phòng. Lúc đẩy cửa bước vào, Thương Nhĩ vốn luôn trầm mặc ít nói đang thao thao bất tuyệt chia sẻ kinh nghiệm trồng hoa với anh em nhà họ Lôi.
“… Khó nuôi lắm, trước đây tôi từng nuôi một cây, nuôi mãi mới chịu nở, lần này đột nhiên mọc ra tận ba mươi tám bông, ước chừng phải mất một tháng mới xong.”
Và đó là trong điều kiện cả tháng trời ngày nào cũng làm liên tục không nghỉ, hắn thì chắc là không vấn đề gì, chỉ sợ Chu Lạc An chịu không nổi thôi.
Chu Lạc An không thể tin nổi vào tai mình, anh nheo mắt lại, chỉ tay vào Thương Nhĩ: “Cậu ra đây cho tôi.”
Thương Nhĩ lon ton chạy theo sau.
Hai người trước sau bước vào phòng họp bên cạnh, cửa vừa đóng chặt, Chu Lạc An đã xoay người giáng một bạt tai vào đầu con chó hư kia.
“Em điên à? Đăng loại ảnh đó lên làm gì?”
Thương Nhĩ rụt cổ: “Em có chỉnh ảnh rồi mà.”
Chu Lạc An: “… Ý em là không chỉnh thì trông xấu lắm đúng không?”
Thương Nhĩ lắc đầu lia lịa: “Không xấu.”
Chu Lạc An xòe tay trước mặt hắn: “Đưa đây, xóa đi.”
Tiếp tục lắc đầu: “Có thể không xóa được không?”
“Không thể.”
“Tại sao ạ?”
Chu Lạc An tức đến bật cười: “Để người khác nhìn thấy thì cái mặt này của anh biết giấu vào đâu?”
Thương Nhĩ hùng hồn: “Họ có biết là gì đâu.”
“Thế em đoán xem Nghiêm Ngụ có biết không?”
Vừa dứt lời, điện thoại Thương Nhĩ báo tinh một tiền, gạt màn hình ra xem thì thấy là bình luận của Nghiêm Ngụ: 😱😱😱
Chu Lạc An thừa cơ cướp lấy điện thoại nhét tọt vào túi quần mình, lại bồi thêm mấy cú “bốp bốp” vào đầu Thương Nhĩ: “Em đắc ý lắm đúng không? Chút chuyện xấu hổ tối qua mà hôm nay đã mang ra khoe khoang? Mới khen vài câu mà em tưởng thật đấy à?”
“Em… tối qua em say quá, không kiềm chế được.”
“Lấy cớ say rượu à? Có sức lực không biết dùng vào đâu nên trút hết lên người anh chứ gì? Lát nữa đi tìm Nghiêm Ngụ đi, để cậu ta tìm việc cho em làm.”
Thương Nhĩ khép nép đứng đó mặc cho Chu Lạc An đánh, bị đánh xong, hắn lại mặt dày ghé sát vào hỏi: “Chữ ‘gg1‘ lúc nãy có nghĩa là gì thế anh?”
Chu Lạc An: “Em tự đoán đi.”
Thương Nhĩ thoáng lộ vẻ thẹn thùng: “Có phải là ‘anh ơi’ không ạ?”
Chu Lạc An cười lạnh: “Là bảo em cút đi đấy.”
Thương Nhĩ còn chưa kịp ăn cơm trưa đã bị Nghiêm Ngụ tống cổ đến trại huấn luyện của quân bộ.
Vừa xuống xe, hắn nhìn quanh một vòng: “Đây là đâu?”
“Trường bắn.”
Trường bắn? Sắc mặt Thương Nhĩ không tốt lắm, cứng nhắc nói: “Không cần luyện bắn súng đâu.”
Hắn đã luyện rất nhiều lần, thành tích tốt nhất là 0,55 giây, sau này dù luyện thế nào, luyện đến mức trầy da tróc vảy thì vẫn cứ như vậy.
“Không phải luyện súng.” Nghiêm Ngụ đi phía trước, dẫn hắn xuyên qua trường bắn, cuối cùng đẩy cánh cửa cuối cùng ra, tầm nhìn đột nhiên mở rộng.
Trên mặt đất bày một dãy súng phóng lựu với đủ loại kiểu dáng và kích cỡ, bên cạnh là một thùng đạn tròn vo xanh mướt.
Nghiêm Ngụ sợ không dám lại gần mà chỉ tay về phía đó: “Ngài ấy nói mọi nỗi sợ hãi đều bắt nguồn từ hỏa lực không đủ, thế nên đưa cậu qua đây học một chút, sau này có kẻ nào dám rút súng ra so kèo thì cứ lấy cái này mà nã hắn.”
Thương Nhĩ: “…”
Nghiêm Ngụ đưa người đến xong liền quay thẳng về Văn phòng Chính phủ. Chu Lạc An vẫn đang họp, thủ trưởng các khu vực lại tụ họp lần nữa để thảo luận về việc Tề Hồng Vân không chịu nổi áp lực, đã gửi thỏa thuận hữu nghị cùng tồn tại hòa bình đến Khu Trực Thuộc Trung Ương.
Vừa mới trò chuyện được vài câu thì Nghiêm Ngụ đã xuất hiện ngoài cửa kính, vẻ mặt hốt hoảng, hoa tay múa chân không biết đang nói cái gì.
Chu Lạc An chậm rãi thẳng lưng, nheo mắt nhìn khẩu hình của Nghiêm Ngụ, mãi sau mới phân biệt được.
Nổ?
Cái gì nổ cơ?
Thấy giao tiếp bị cản trở, Nghiêm Ngụ rút điện thoại ra gửi tin nhắn. Chu Lạc An nhìn lại màn hình máy tính, một dòng thông báo nổi dài dằng dặc hiện lên phía trên phòng họp:
[Ngài ơi!!! Súng phóng lựu nổ rồi!!! Súng phóng lựu nổ rồi!!!]
Chu Lạc An chẳng màng tới việc đang họp hành đứng bật dậy, đẩy mạnh cửa phòng họp, giọng run rẩy không thôi: “Thương Nhĩ đâu?”
Nghiêm Ngụ lắc đầu: “Tôi không biết.”
“Không biết?” Chu Lạc An xoay người đi về phía bãi đỗ xe, “Không biết là có ý gì? Một người lù lù như thế có thể chạy mất được sao?”
Nghiêm Ngụ vội vàng đuổi theo: “Phía quân bộ báo qua điện thoại rằng lúc đạn pháo nổ không nhìn thấy bất kỳ ai cả, tại hiện trường chỉ có một con chó thôi.”
Bước chân Chu Lạc An khựng lại: “Chó?”
Nghiêm Ngụ gật đầu.
Mười phút sau, tại trại huấn luyện, Chu Lạc An đã nhìn thấy con chó mà Nghiêm Ngụ nhắc tới.
Đó là một chú cún chỉ nhỏ bằng bàn tay, đôi tai cún mềm rũ xuống, cái đuôi xoăn tít vẫy liên hồi không nghỉ. Thấy Chu Lạc An đến, bốn cái chân ngắn cũn cỡn lạch bạch chạy tới, bắt đầu quấn quýt quanh chân anh.
Chu Lạc An hít một hơi thật sâu, không thể tin nổi mà thốt ra cái tên đó: “Thường Phong?”
Đáp lại là một tiếng sủa non nớt: “Gâu!”
“Không thể nào, không thể nào…” Chu Lạc An rút điện thoại ra định gọi cho Thương Nhĩ, nhưng tiếng chuông lại vang lên từ chiếc túi khác của chính mình.
Anh quên mất… sáng nay anh đã tịch thu điện thoại của chó hư kia mà chưa trả lại, giờ thì chẳng cách nào liên lạc được với người nữa.
Không đúng, dù mức độ phân hóa có thấp đến đâu thì người cũng không thể biến thành chó được, chắc chắn là do bận rộn cả ngày nên xuất hiện ảo giác rồi. Chu Lạc An bóp bóp sống mũi nhức mỏi, xác nhận lại lần nữa: “Thường Phong?”
“Gâu!”
“Thường Phong.”
“Gâu!”
“… Nếu em là Thường Phong thì sủa hai tiếng xem.”
“Gâu gâu!”
Chu Lạc An thấy trước mắt tối sầm, suýt nữa thì ngất xỉu. Anh cúi người, xách gáy chú cún con lên tận mắt, một người một chó đối mắt nhìn nhau một hồi, giữa họ nảy sinh một luồng cảm xúc kỳ quái đến lạ.
“Chó hư.”
“Gâu gâu!”
Chu Lạc An nhắm mắt lại, bình tĩnh vài giây, sau đó nhét chú cún vào lòng mình, đôi chân bủn rủn bước ra ngoài: “Mau đến bệnh viện, tìm bác sĩ Lữ và bác sĩ Hàn đến hội chẩn ngay!”
Tại phòng VIP tầng cao nhất của Bệnh viện Trung tâm, bác sĩ Lữ và bác sĩ Hàn vội vã đẩy cửa bước vào, gật đầu chào Chu Lạc An: “Chào ngài, chúng tôi đã nắm sơ qua tình hình, bệnh nhân đâu rồi ạ?”
Chu Lạc An ngồi trên ghế hội chẩn, hai tay đan chặt vào nhau, vẻ mặt nghiêm trọng, trước ngực áo phồng lên một cục như đang giấu thứ gì đó.
“Ư hử…”
Kèm theo hai tiếng r*n r*, phần cổ áo đột nhiên lún xuống, đầu tiên là một chiếc mũi đen ướt át thò ra, sau đó cả cái đầu xù lông chen chúc chui ra ngoài. Đôi tai vẫn còn rủ ra sau, đôi mắt tròn xoe ngây thơ nhìn quanh quất một hồi rồi nỗ lực ngẩng đầu lên, thản nhiên l**m lấy l**m để cằm Chu Lạc An như chỗ không người.
“Đừng l**m nữa, không xem đây là chỗ nào à, về nhà rồi l**m.” Chu Lạc An khẽ mắng một tiếng, xách chú cún con từ trong áo ra đặt lên mặt bàn.
Anh thở dài một hơi thườn thượt, hai tay dang ra, khó nhọc cất lời: “Dù nói thế này rất khó tin, nhưng đúng như hai vị thấy đấy, đầu bếp nhà tôi, một Alpha giống chó săn… đột nhiên thoái hóa thành chó rồi.”
“…” Bác sĩ Lữ và bác sĩ Hàn nhìn nhau, sau đó lại nhìn Chu Lạc An: “Thưa ngài, có phải gần đây áp lực bầu cử của ngài lớn quá không?”
Chu Lạc An: “…”
Chạm phải ánh mắt không tin tưởng của đối phương, anh thẳng lưng, hắng giọng một cái.
“Thường Phong.”
“Gâu gâu!”
“Thường Phong.”
“Gâu gâu!”
“Nhìn xem.” Anh lại dang tay ra, dốc sức chứng minh đầu óc mình vẫn bình thường, “Em ấy đang phản hồi tôi đấy.”
“Ồ, ra là vậy. Thế ngài muốn cậu ấy biến trở lại thành người đúng không?” Bác sĩ Lữ hờ hững đáp một câu, tay phải giấu dưới mặt bàn lén mở điện thoại đặt lịch hẹn tư vấn tâm lý giảm áp lực cho Chu Lạc An.
Chu Lạc An thoáng suy nghĩ, đáp: “Tất nhiên là tôi hy vọng em ấy biến lại thành người rồi.”
Dù sao thì sau này vẫn còn cần dùng mà.
“Nhưng nếu có thể tự do chuyển đổi giữa cả hai thì tốt quá.”
Anh không nỡ rời xa chú cún đáng yêu này, nó còn dễ thương hơn cả Mật Mật lúc nhỏ.
Ánh mắt anh chậm rãi dời xuống, bóng dáng tròn ủng kia đang quay lưng về phía anh, ngồi xổm trên mặt bàn, cái đuôi ngắn ngủn như ngón tay út vẫy qua vẫy lại kéo theo cái mông mập mạp lắc lư sang trái rồi lại sang phải.
Chu Lạc An vươn một ngón tay ra chọc vào mông chú cún một cái, lại nắm lấy chóp đuôi kéo thẳng ra.
“Vâng, vâng, tôi hiểu rồi.” Bác sĩ Lữ vừa gật đầu vừa hỏi: “Cho hỏi tình trạng này xuất hiện bao lâu rồi ạ?”
“Vừa mới xong, khoảng nửa tiếng trước.”
“Được rồi, vậy trước đó, chẳng hạn như lần bị chấn động não trước, ngài có xuất hiện ảo giác tương tự không?”
“…” Chu Lạc An cau mày, “Ý gì đây, vẫn không tin tôi phải không?”
Bác sĩ Lữ cuống quýt xua tay: “Không có, không có, chúng tôi tạm thời tin lời ngài, nhưng bệnh nhân này…”
Ông ghé sát lại, nhấc cái chân chó lên: “Có phải nên đưa đến nơi mà nó cần đến không?”
“Cái gì?”
“Bệnh viện thú y.”
Chu Lạc An sa sầm mặt đưa chú cún đến bệnh viện thú y, bác sĩ đề nghị nên tiêm phòng trước.
“Tiêm vaccine gì?” Chu Lạc An hỏi.
“Vaccine dại.” Bác sĩ liên tục thêm các hạng mục vào phiếu chẩn đoán, “Tiêm xong một tuần sau còn phải quay lại để tẩy giun nữa.”
Mấy thứ này Mật Mật đều từng làm rồi, Chu Lạc An gật đầu: “Tiêm phòng, tẩy giun, còn gì nữa không.”
“Triệt sản.”
“Gâu gâu gâu!” Chú cún đột nhiên vùng vẫy dữ dội.
Chu Lạc An xanh mặt từ chối: “Triệt sản thì thôi.”
Thứ đó vẫn còn dùng được.
“Được, vậy tiêm phòng trước đã, bé cún tên là gì ạ?”
Chu Lạc An đã đi dạo đến trước kệ hàng, bị thu hút bởi đủ loại đồ dùng thú cưng rực rỡ sắc màu, bèn buột miệng đáp: “Thường Phong, chữ Thường trong bình thường, chữ Phong trong cây phong.”
Trên đường quay về núi Phong, Chu Lạc An bế chú cún đặt lên đùi mình với gương mặt ủ dột.
“Em nói xem em đấy, bao giờ mới biến lại được đây?”
“Gâu!”
“Đồ chó ngốc, đến nói cũng không biết.”
“Gâu!”
“Đừng lo, nhất định sẽ tìm được cách thôi, làm chó vài ngày thì cứ làm đi, dù sao bộ dạng này của em cũng đáng yêu hơn lúc làm người nhiều lắm.”
Nghiêm Ngụ lái xe mà cứ liên tục nhìn về sau, một lúc sau không nhịn được hỏi: “Ông chủ, liệu đây có phải là hiện tượng thoái hóa ngược gì đó không?”
Chu Lạc An chậm rãi gật đầu, vô cùng tán thành: “Chắc là thế rồi.”
Vừa về đến nhà, Chu Lạc An đưa thẳng chú cún về phòng.
Cửa vừa đóng, anh đặt nó xuống đất rồi cúi xuống nhìn, chú cún cũng vừa vặn ngước nhìn anh, đôi mắt sáng lấp lánh, thè lưỡi ra, cái đuôi lại bắt đầu vẫy không ngừng.
Ngắm nghía một hồi, Chu Lạc An đi tới ngồi xuống phía cuối giường, vươn một ngón tay chỉ thẳng ra trước mặt, phát ra mệnh lệnh: “Thường Phong, ngồi nào.”
Chú cún ngoan ngoãn ngồi xuống.
“Tốt lắm.” Chu Lạc An nhếch môi, giơ tay lên: “Thường Phong, đứng.”
Bốn cái chân ngắn lập tức đứng thẳng tắp, ngẩng cao đầu ưỡn ngực, trông oai phong lẫm liệt vô cùng.
“Ngoan thế.” Chu Lạc An chơi tiếp trò chơi ra lệnh xoay vòng rồi nằm xuống một lúc, cuối cùng mới hài lòng. Anh bế chú cún lên giường, nằm nghiêng người xuống, đưa ngón trỏ tới: “Thường Phong, l**m đi.”
Tận hưởng dịch vụ l**m láp của chú cún, Chu Lạc An mơ màng buồn ngủ, lúc sắp thiếp đi thì sau lưng vang lên một giọng nói quen thuộc.
“Anh gọi nó là gì?”
Chu Lạc An giật mình tỉnh giấc, quay đầu lại nhìn, chú cún đã biến lại thành chó lớn từ lúc nào không hay, trên tay hắn đang ôm một bó hoa không tên rất lớn.
Anh lờ mờ hỏi: “Thường Phong?”
Thương Nhĩ “ừm” một tiếng, rướn người tới trước, lướt qua Chu Lạc An rồi xách chú cún con lên, hỏi lại lần nữa: “Lúc nãy anh gọi nó là gì?”
“…” Lúc này Chu Lạc An mới sực tỉnh ra, hết nhìn con chó rồi lại nhìn Thương Nhĩ: “Không phải em biến thành chó rồi à?”
“Chó gì cơ?”
“Súng phóng lựu ở trường bắn nổ tung, tại hiện trường chỉ có một con chó.”
Mắt Thương Nhĩ hơi nheo lại: “Ý anh là, anh nhận nhầm con chó xấu xí này thành em?”
“Xấu chỗ nào?” Chu Lạc An cướp lấy con chó, “Rõ ràng là rất đáng yêu.”
Thương Nhĩ hỏi: “Có đáng yêu bằng em không?”
Chu Lạc An ngẩn ra, sau đó bật cười khúc khích.
“Anh cười cái gì?”
Chu Lạc An cứ thế cười mãi không thôi.
Thương Nhĩ đè anh xuống đầu giường, hậm hực hỏi: “Em có điểm nào không bằng nó chứ? Em cũng có tai, cũng có đuôi, bảng đánh giá năng lực của em mục nào cũng đạt loại tốt, sao anh có thể nhận nhầm nó thành em, đã thế còn khen nó đáng yêu nữa?”
Đến cả bảng đánh giá năng lực cũng lôi ra làm bằng chứng cho được, Chu Lạc An cười đến mức không thốt nên lời.
Thương Nhĩ chẳng còn cách nào, bèn cắn một phát lên xương quai xanh của Chu Lạc An, buột miệng thốt lên: “Gâu!”
Chu Lạc An không cười nữa, ánh mắt dần trở nên sâu hút: “Sủa bậy cái gì đấy?”
“Gâu gâu! Gâu gâu gâu!”
Thương Nhĩ cứ thế rúc vào hõm cổ Chu Lạc An, trông như bất chấp tất cả nhưng thực chất vành tai đã đỏ bừng như muốn nhỏ máu.
Trong không khí lan tỏa mùi pheromone hoa hồng nồng nàn, Chu Lạc An bước vào kỳ ph*t t*nh lần thứ hai mà không hề có dấu hiệu báo trước.
Anh giơ tay lên chạm vào đỉnh đầu Thương Nhĩ, vê nhẹ chùm lông nhỏ trên vành tai hắn, khẽ nói: “Vì tưởng là em nên anh mới khen nó đáng yêu đấy chứ. Mắt nhìn của anh cao lắm, nếu không phải là một chú cún con thực sự đáng yêu, anh sẽ không đời nào chủ động khen đâu.”
“Người làm sao mà biến thành chó được? Với lại…” Thương Nhĩ liếc nhìn con chó ngốc đang nghiêng đầu một bên, “Dù có biến thật thì cũng không thể là cái loại chó béo vừa mới cai sữa này được.”
“Ai bảo em chạy lung tung? Phía quân bộ nói không thấy người đi ra, trường bắn ngoài con chó này thì đến một sợi tóc cũng chẳng còn…” Giọng Chu Lạc An dần trở nên dồn dập, anh vô thức dán sát về phía Thương Nhĩ, nhẹ nhàng cọ xát, “Trách bản thân em không ngoan, có phải nên phạt em một chút không?”
“Em đi mua hoa cho anh mà.” Thương Nhĩ đưa bó hoa vào lòng Chu Lạc An, “Hôm nay em vừa nhận lương.”
“Em lấy đâu ra lương?”
“Lương tháng trước ở trạm kiểm soát.” Nói đoạn, Thương Nhĩ lại nhét thứ gì đó vào tay anh, “Đây là số tiền còn lại.”
Chu Lạc An cúi đầu, chóp mũi khẽ chạm vào những cánh hoa trắng muốt, hít một hơi thật sâu, một làn hương thơm ngát xộc thẳng vào lồng ngực.
“Đây là hoa gì vậy?”
“Nhân viên cửa hàng bảo là hoa dành dành.”
Hắn ngại không dám nói cho Chu Lạc An biết, nhân viên còn nói thêm rằng, ngôn ngữ của hoa dành dành chính là bảo vệ vĩnh cửu.
Chu Lạc An ngẩng đầu, hai gò má đỏ ửng bất thường: “Sao không tặng hoa hồng đỏ?”
Thương Nhĩ nhìn Chu Lạc An hồi lâu, đưa tay giúp anh cởi cúc áo cổ, chiếc áo sơ mi chậm rãi tuột xuống để lộ tấm lưng trần với những đóa hoa rực rỡ.
“Bởi vì, tất cả chúng đều không đẹp bằng hoa của anh.”
