Bốn ngày liên tục, Lục Ngôn Sơ đều từ chối lời mời đi ăn của Giang Dập, mà lý do thì không hề lặp lại. Giang Dập chống cằm bằng ngón trỏ, chăm chú nhìn tin nhắn đối phương vừa gửi tới: “Tối qua em ngủ không ngon nên em về ký túc xá ngủ bù một giấc. Tối nay lớp trưởng có tổ chức tiệc nướng, tan học anh cứ đi thẳng tới đó nhé.”
Lúc ấy là 11 giờ 30, chưa đến giờ ăn trưa mà em ấy đã khéo léo báo trước rằng lịch trình buổi tối của mình đã kín.
“Không đúng!”
Giang Dập âm thầm suy nghĩ một lát, cứ cảm thấy em trai đang có chuyện gì đó giấu mình.
“Haizz, còn có thể có chuyện gì nữa?” 12 giờ 25 phút, Hứa Tư Phàm vừa đi vừa nói “cho qua”, từ cổng căn tin nhích dần về phía các ô cửa nhỏ. Xung quanh rất ồn ào nên hắn chỉ có thể nói to hơn để nói chuyện với Giang Dập đang đi chếch phía sau.
“Chắc là có người yêu rồi.” Hắn lập tức phủ định, lên giọng chắc nịch: “Không, không phải chắc mà là sự thật rõ ràng. Yêu rồi chứ gì nữa, ngày thường em nó vừa phải đi học vừa làm thêm, chẳng phải nên tranh thủ thời gian ăn cơm để ở bên bạn gái cho thật tốt sao?”
Giang Dập không nhìn đường, suýt nữa đụng vào cánh tay của người vừa đi ngang qua.
Mấy phút sau người đi theo phía sau vẫn im lặng, Hứa Tư Phàm quay đầu nhìn anh, với ánh mắt kiểu “mày không cần nói, tao hiểu hết rồi”.
“Làm cha mà nghe con gái có bạn trai thì ai mà không có biểu cảm như mày.”
“…”
“Nhưng mà tao cũng tò mò thật đấy, hồi cấp ba, con gái thích Tiểu Ngôn Sơ cũng không ít, thể loại gì cũng có. Thế mà em trai chúng ta một lòng học hành, thanh tâm quả dục, ngay cả hoa khôi của trường đứng trước mặt cũng chẳng thèm để ý.”
Giang Dập bật cười, giọng điệu có chút đắc ý: “Chậc, điểm này thì giống tao chứ sao.”
Hứa Tư Phàm nhắc nhở ông bố già này: “Mày tìm lúc nào đó bảo Tiểu Ngôn Sơ đưa người ta ra ngoài ăn một bữa để mọi người làm quen một chút.”
“Em ấy có chừng mực, cứ để em ấy tự quyết định là được.” Giang Dập kéo Hứa Tư Phàm sang bên cạnh vài bước. Một cô gái đang bưng bát canh gà hầm tìm chỗ ngồi, suýt chút nữa thì đụng phải hai người họ.
Hứa Tư Phàm ngửi thấy mùi thơm của canh gà hầm nấm, ánh mắt đuổi theo, cô gái quay lại mỉm cười với hắn ta, rất nhiệt tình nói: “Hôm nay quầy này đông lắm, đàn anh mau mau đi đi.”
“Cảm ơn nhé.”
Với mức độ xếp hàng dữ dội này, đợi đến lượt họ chắc đến miếng gà cũng chẳng còn.
Nhưng mà cũng dễ hiểu thôi, trời càng lúc càng lạnh rồi.
Hôm nay Lục Ngôn Sơ vẫn mua cơm ở căn tin rồi mang về ký túc xá ăn. Chủ yếu là cậu sợ vừa mới nói dối xong, quay đầu lại đụng phải Giang Dập thì sẽ không biết giải thích thế nào.
Cậu tùy ý chọn một quầy ít người xếp hàng, cũng thật tình cờ, lại là quầy món Quảng Đông. Vì vội nên cậu gọi một suất cơm gà luộc, bảo cô phụ bếp cho thêm nhiều nước chấm gừng.
Ra khỏi căn tin, Lục Ngôn Sơ đi dọc theo bậc thang xuống dưới. Cậu một tay xách cơm, tay kia cho vào túi áo để giữ ấm. Gió bắc rít qua lưng cậu, rồi men theo cổ áo lạnh buốt luồn vào trong, khiến dạ dày cậu lạnh thấu tim.
Đối với một người phương nam sống lâu năm trong vùng khí hậu cận nhiệt đới gió mùa mà nói, mùa đông ở Bắc Kinh quả thực là một thử thách lớn.
Lục Ngôn Sơ trong lòng suy nghĩ xem còn bao nhiêu ngày nữa là đến sinh nhật Giang Dập, năm nay nên chuẩn bị quà gì cho tốt đây?
Ba bốn nam sinh vừa nói chuyện vừa đi lên bậc thang. Lúc đầu Lục Ngôn Sơ hoàn toàn không để ý đến họ, nhưng cậu nhạy bén cảm nhận được có người luôn nhìn chằm chằm vào mặt mình. Theo bản năng ngước lên, ánh mắt liền chạm phải tên tóc vàng đi ở giữa.
Tên tóc vàng không biết đã bị ký ức nào đánh thức, Lục Ngôn Sơ và hắn vẫn còn cách một khoảng, nhưng chỉ cần cậu liếc mắt qua, hắn ta suýt nữa thì bước hụt chân.
Chưa đến hai giây, Lục Ngôn Sơ đã thu lại ánh mắt. Nhưng cậu nhanh chóng lại nhìn về phía tên tóc vàng, đầu tiên là nhìn chằm chằm chuỗi hạt trên cổ tay, rồi chuyển sang sợi dây chuyền treo trên thắt lưng.
Tên tóc vàng trong lòng than khổ không ngừng, hận không thể tàng hình ngay tại chỗ để trốn đi.
Cậu ta nhớ lại sau khi buổi hội thao của trường kết thúc, Ngụy Kiêu vì liên tiếp mất mặt trước mặt Tần Du Nhiên nên hận Lục Ngôn Sơ đến nghiến răng, tiện thể trút giận lên mình. Tên tóc vàng cũng bị mắng cho ngớ người, bèn nói thẳng: “Tìm người đánh một trận là ngoan ngay.”
“Chẳng phải chỉ là người có chút cao ráo, chân dài, lại rất biết chạy thôi sao? Cái này thì liên quan gì đến chuyện biết đánh nhau?”
Ngụy Kiêu gật đầu: “Vậy một mình mày xử lý nó đi.”
Tên tóc vàng ho một tiếng, thấy vẫn nên chắc chắn thì hơn: “Đừng mà anh Kiêu, bốn người trước sau chặn chết nó. Nó không phải làm thêm ngoài trường à, buổi tối dễ ra tay hơn. Tìm một con hẻm vắng người, chỗ đó thường là góc chết của camera, rồi trùm bao tải vào, đảm bảo đánh cho nó quỳ xuống xin tha luôn.”
Ngụy Kiêu: “…”
Khi đi ngang qua nhau, cơ thể của tên tóc vàng dường như có ý thức riêng, lom khom cúi lưng gọi một tiếng “Anh Lục”. Lục Ngôn Sơ không thèm để ý, cậu ta lại xu nịnh hỏi một câu thừa thãi: “Anh qua mua cơm à?”
Lục Ngôn Sơ dừng bước, nghiêng đầu nhìn chằm chằm tên đó: “Cơ thể hồi phục tốt chứ?”
Nụ cười trên mặt tên tóc vàng cứng đờ, lắp bắp trả lời: “À, tốt, rất tốt… anh đi thong thả.”
Ba tên còn lại thấy anh Mao của họ hèn mọn như vậy thì kinh ngạc, sau đó không nhịn được hiếu kỳ: “Thằng Lục Ngôn Sơ đó có lai lịch gì vậy?”
“Học bá một đêm biến thành trùm trường à?”
“Suỵt!” Mắt cá chân của tên tóc vàng vẫn còn hơi đau nhức: “Vị này là dân xã hội đen thật sự đấy, nhớ cho kỹ, tránh xa cậu ta ra thì tụi mày an toàn.”
Buổi tối, bình nóng lạnh của phòng tắm công cộng tạm thời bị hỏng, dòng nước từ ào ào biến thành tí tách, kéo dài hơn hai phút. Chờ đến khi dòng nước trở lại bình thường thì nhiệt độ nước lại hạ xuống.
Lục Ngôn Sơ vừa mới thoa dầu gội lên đầu, nghe thấy tiếng hít hơi run rẩy từ các phòng bên cạnh, cậu âm thầm tăng tốc độ xả nước, rồi nhanh chóng thay quần áo sạch sẽ rời đi.
Đêm hôm đó thì chưa cảm thấy có gì khó chịu, thậm chí ngày hôm sau vẫn đi làm thêm như bình thường. Mãi đến đêm, cổ họng dường như bị một ngọn lửa đốt cháy, Lục Ngôn Sơ không chịu nổi ho khan thành tiếng. Ho ngắt quãng một lúc, cậu khẽ mở mí mắt, cảm thấy đầu óc choáng váng, nhất thời có chút không phân biệt được hôm nay là ngày nào.
Lục Ngôn Sơ cuộn tròn trong chăn, trước mắt loé lên liên tiếp hai khuôn mặt, một là khuôn mặt trẻ con mang nét ngây thơ, hai là khuôn mặt trưởng thành và tuấn tú.
Rồi hai khuôn mặt dần dần chồng lên nhau, hòa làm một.
Môi cậu khẽ mấp máy, rất cố gắng để gọi một tiếng, nhưng làm sao cũng không có sức.
Ý thức dường như bị một bàn tay quen thuộc nhưng không thể nhìn thấy dùng sức kéo đi. Cậu chỉ cảm thấy mí mắt càng lúc càng nặng, đầu rất choáng váng, giãy giụa chưa đến một giây, liền từ bỏ, cùng với bàn tay đó rơi vào giấc mơ sâu hơn.
“Bệnh nhân tỉnh rồi.”
Cô y tá bước vào treo chai nước thứ hai, rồi điều chỉnh dây truyền. Cô quay đầu dặn dò người nhà bệnh nhân vừa từ văn phòng bác sĩ trưởng quay về: “Đang truyền dịch, tốt nhất là người nhà nên ở bên cạnh trông chừng, kim tiêm vừa mới bị chảy ngược máu đấy.”
Giang Cảnh Thu đi vào trong hai bước mới phản ứng kịp, ngây ngốc gật đầu nói “Tôi nhớ rồi”. Trông anh có vẻ thất thần, bịch một tiếng va vào chiếc giường bệnh trống bên ngoài. Y tá nghiêng đầu nhìn anh một cái, thấy sắc mặt anh trắng bệch, lập tức hỏi: “Anh có thấy chỗ nào khó chịu không?”
Người phụ nữ nằm trên giường bệnh, nghe thấy lời của y tá, ánh mắt quan tâm nhìn về phía anh.
Giang Cảnh Thu nắm chặt tay, đứng vững, cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình. Để vợ yên tâm, anh lắc đầu và miễn cưỡng nở một nụ cười: “Tôi không sao, có lẽ là hôm qua không nghỉ ngơi tốt.”
Nhìn anh đi đến bên giường, kéo ghế ngồi xuống, y tá mới đi qua phòng bệnh bên cạnh.
Quý Tân Nguyệt nhìn khuôn mặt mệt mỏi của chồng, khẽ hỏi: “Đã có kết quả khám sức khỏe chưa?”
Bình thường, vì công việc bận rộn và phải thường xuyên tăng ca để kịp các bản thiết kế, cô hay phải thức trắng đêm. Cô không nhớ rõ cơn đau đầu xuất hiện từ bao giờ, ban đầu chỉ cần xoa thái dương và huyệt thì cảm giác đau sẽ dịu đi nhiều. Thế nhưng sau này, nó dần dần trở nên dai dẳng hơn, thỉnh thoảng còn kèm theo buồn nôn.
Giang Cảnh Thu không yên tâm, mặc dù bản thân anh cũng là một người cuồng công việc, nhưng vẫn không quên nhắc nhở vợ tranh thủ đi khám bác sĩ.
Khi đó Quý Tân Nguyệt đang ở giai đoạn thăng tiến trong sự nghiệp, lần nào cũng hứa suông cho xong, khi đau đầu thì uống hai viên thuốc giảm đau để giải quyết. Cuối cùng vẫn bị Giang Cảnh Thu cưỡng chế đưa đến bệnh viện kiểm tra, kết quả lúc đó rõ ràng nói là đau đầu, chóng mặt do thoái hóa đốt sống cổ, là bệnh nghề nghiệp bình thường, dặn dò cô hằng ngày phải chú ý luyện tập nhiều hơn.
Không ngờ, hôm nay thức dậy đã cảm thấy rất không ổn, đại não căng cứng kinh khủng, ngực cũng khó chịu, hô hấp khó khăn. Cô cố gồng mình đi rửa mặt, lúc cúi người rửa mặt thì mắt tối sầm lại, ngất đi.
May mà Giang Cảnh Thu chưa ra khỏi nhà, bị tiếng động trong nhà vệ sinh làm cho giật mình, lập tức gọi điện thoại cấp cứu.
Mấy phút trôi qua, cũng không nghe thấy chồng nói chuyện. Người thông minh như cô, đã cảm nhận được điều bất thường từ khoảnh khắc chồng bước vào cửa.
“Là u ác tính đúng không?”
Giang Cảnh Thu cử động thân thể cứng ngắc, hai tay che kín mặt, cuối cùng như không chịu nổi gánh nặng, từ từ cúi người xuống. Một lát sau, mới nghe thấy tiếng nén lại nghẹn ngào từ kẽ tay lọt ra.
Rồi sau đó là sự im lặng chết chóc.
Không biết đã qua bao lâu, giọng nói khô khốc của Quý Tân Nguyệt lại vang lên: “Tiểu Dập đâu rồi?”
“Anh kêu mẹ đưa thằng bé đến trường mẫu giáo rồi. Mấy ngày nay có thể sẽ không lo cho thằng bé được, anh đã nói mẹ để Tiểu Dập ở bên đó một thời gian.”
“Ôi… Hôm nay chắc nó sợ hãi lắm.”
Giang Cảnh Thu dùng sức xoa xoa mặt, để bản thân trông tỉnh táo hơn một chút. Anh ngẩng đầu lên, khuỷu tay chống trên giường, sau đó nắm lấy bàn tay lạnh giá của vợ, cố gắng nhịn xuống dòng nước mắt nóng bỏng ở khóe mắt.
“Con trai của chúng ta kiên cường lắm mà.”
Nhưng nó có kiên cường thế nào, rốt cuộc cũng chỉ là một đứa trẻ.
Nó mới chỉ vừa qua sinh nhật 5 tuổi.
Nhìn ba mỗi ngày đi sớm về khuya, ngay cả ngày nghỉ phép duy nhất cũng bị công việc chiếm hết. Có mấy lần nửa đêm nó thức dậy đi vệ sinh, phòng ngủ chính không có ai. Không biết ba lại ra ngoài nhận việc, hay là vốn dĩ chưa về nhà.
U ác tính di căn rất nhanh, chi phí hóa trị cao ngất ngưởng như một ngọn núi đè nặng trên vai Giang Cảnh Thu. Vay mượn họ hàng hai lần, sau đó mọi người hoặc là tìm cớ than nghèo, hoặc là dứt khoát không nghe điện thoại. Thật sự không còn cách nào, chỉ có thể khẩn cấp bán đi căn nhà vừa mới trả xong khoản vay năm ngoái.
Giang Dập theo ba chuyển đến nhà mới, một căn phòng cho thuê hơn ba mươi mét vuông. Bước vào cửa đi sâu vào trong là cái giường, không có thêm đồ nội thất nào khác, ngoại trừ một bàn ăn nhỏ, thêm cái bàn học trẻ em.
Giang Cảnh Thu một ngày làm ba công việc, về cơ bản một ngày chỉ ăn một bữa chính. Anh tự mình tiết kiệm hết mức, nhưng đối với sở thích ăn uống của con trai thì lại cố gắng đáp ứng.
Anh sẽ thỉnh thoảng mua cho thằng bé những món đồ chơi xếp hình Lego mà những đứa trẻ khác đều chơi, sẽ vội vã chạy về nhà nấu cơm rồi mang về một cây kẹo hồ lô. Anh cũng sẽ thức trắng đêm mắt đỏ hoe, mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống ngủ ngay, nhưng không quên vươn tay ôm nó, hôn lên trán nó nói “ba nghỉ một lát rồi chơi với con”.
Hôm đó, Giang Cảnh Thu hiếm hoi về nhà trước rạng sáng, tắm rửa cho Giang Dập xong thì dỗ nó ngủ. Giang Dập không nỡ xa ba, trong lòng rất muốn ba ở bên cạnh chơi với mình nhiều hơn, nhưng nó đặc biệt hiểu chuyện, biết ba rất mệt rồi nên ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Giang Cảnh Thu tắm rửa xong, nhẹ nhàng nằm xuống cạnh con trai. Đầu vừa chạm gối anh đã ngủ thiếp đi. Ngủ rồi, anh cũng không tỉnh lại nữa.
Bác sĩ nói là đột tử do làm quá nhiều công việc trong thời gian dài.
Quý Tân Nguyệt vẻ mặt đau khổ nhìn con trai nhỏ, cả người nó đều đờ đẫn, môi trắng bệch, đôi mắt chẳng có điểm tựa, giống như một con búp bê gỗ mất hồn. Chỉ một cái nhìn đã khiến cô, một người mẹ, đau đớn như bị cứa ngàn vết dao.
“Mẹ… ba…” Thời gian trong phòng bệnh luôn dài và khó trôi, một lúc sau, Giang Dập mới ngơ ngác chớp mắt, nhìn về phía mẹ bằng đôi mắt đỏ hoe.
“Ba… ba sẽ tỉnh lại chứ?”
Quý Tân Nguyệt nuốt xuống vị tanh ngọt trào lên trong cổ họng, ngón tay gầy gò dịu dàng xoa đầu Giang Dập: “Ngoan, ba mệt quá rồi, chúng ta đừng làm ồn đánh thức ba.”
Từng đợt hóa trị hành hạ cô sống không bằng chết. Sở dĩ có thể nghiến răng kiên trì đến bây giờ, hoàn toàn là xuất phát từ bản năng của người mẹ, tình mẫu tử đã k*ch th*ch ý chí cầu sinh mạnh mẽ của cô. Nhưng sự ra đi đột ngột của chồng không nghi ngờ gì đã làm vỡ lớp vỏ bọc tưởng chừng kiên cường ấy. Thực ra, trong lòng cô hiểu rõ hơn ai hết, bệnh này không thể chữa khỏi.
Số tiền khó khăn kiếm được như cái hố không đáy, cứ đổ vào người đáng lẽ phải chết như cô, thật lãng phí quá.
Thế là tranh thủ lúc ý thức còn tỉnh táo, Quý Tân Nguyệt cố gắng mở to mắt, nhìn kỹ khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai một lượt. Cô không còn nhiều sức lực, nhưng vẫn khẽ nắm lấy đôi bàn tay bé nhỏ và mỉm cười với nó.
“Tiểu Dập ngoan, mẹ nói chuyện với bà ngoại và cậu một lát, dì sắp đến rồi, con ra ngoài đón một chút được không?”
Giang Dật không muốn ra ngoài, nó chỉ muốn ở cạnh mẹ, trong lòng rất hoảng sợ. Nhưng ánh mắt khích lệ và cầu xin của Quý Tân Nguyệt, khiến nó không thể từ chối, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Bước ra khỏi phòng bệnh, Giang Dập dừng bước, quay đầu lại. Quý Tân Nguyệt vẫn nhìn về phía nó, sự lưu luyến, đau buồn, xót xa, và tình yêu thương trong mắt mãnh liệt đến mức dường như giây tiếp theo sẽ trào ra máu.
“Mẹ mãi mãi yêu con!”
Một đứa trẻ nhỏ bé như nó dường như đã hiểu được khẩu hình của mẹ, mím môi định chạy vào phòng bệnh, người cậu cúi đầu mạnh tay lau nước mắt, nhanh chóng đứng dậy, vừa dỗ vừa lừa bế nó ra ngoài.
“Mẹ… sau này Tiểu Dập nhờ mẹ chăm sóc. Số tiền Cảnh Thu để lại coi như là tiền nuôi dưỡng thằng bé, con biết số tiền này không đủ, nhưng mà… Tiểu Dập giao cho mẹ con mới yên tâm.”
Bà lão đau lòng đến tột cùng, không nói nên lời, chỉ dùng sức nắm chặt tay con gái, run rẩy lắc lắc, rồi nhắm mắt lại, gật đầu.
Sau đám tang đơn giản, bà ngoại dọn dẹp hành lý, đưa Giang Dập chuyển đến tiểu khu Ánh Dương, sống ở nhà cậu.
Trong hành lang, Giang Dập được bà ngoại dắt tay, im lặng đi lên lầu. Hàng xóm chuẩn bị ra ngoài, đụng mặt họ.
Bà ngoại chào hỏi xong, lại cúi đầu nhìn, lay lay tay nó: “Tiểu Dập, chào bà nội Lục đi.”
“Cứ gọi là bà nội, giống như Ngôn Ngôn ấy.”
Giang Dập không có tinh thần, nhưng sự giáo dục tốt từ trong xương tủy khiến nó đứng thẳng người: “Cháu chào bà ạ.”
Bà nội Lục xoa đầu Giang Dật đầy yêu thương, thở dài, khi nói chuyện cố ý hạ thấp giọng: “Chị Tú, chị phải giữ gìn sức khỏe đấy! Đứa bé này còn trông chờ chị chăm sóc.”
“Ôi…”
Lục Ngôn Sơ chớp chớp đôi mắt to, một chút cũng không sợ người lạ: “Anh Tiểu Dập.”
Rồi cậu nhanh chóng gỡ chiếc cặp sách hình pikachu trên vai xuống, lục tìm một lúc, cuối cùng cũng tìm thấy một viên kẹo vị quýt chưa ăn hết. Cậu cười có chút ngại ngùng, đưa món quà gặp mặt này vào lòng bàn tay của người anh hàng xóm mới chuyển đến.
“Anh Tiểu Dập, sau này anh ở dưới tầng nhà em à?”
“Ừm.”
“Hay quá! Hôm nay em đi sở thú xem hươu cao cổ, ngày mai em qua tìm anh chơi được không?”
“Ừ, được.”
Lục Ngôn Sơ rất vui vẻ, vẫy tay chào tạm biệt: “Tạm biệt bà ngoại, tạm biệt anh Tiểu Dập.”
