Tiếp xúc ai đó mới, đây là quyết định Đào Tây Hữu đã đưa ra từ trước. Người nam ngồi cạnh đây có gương mặt tạm ổn, Đào Tây Hữu thấy chắc cũng miễn cưỡng nuốt trôi.
Tầm mắt cậu liếc qua góc tối nằm chếch bên trái đằng trước một cái cực kín đáo, tiếp tục động tác.
Thấy Đào Tây Hữu mỗi lúc một nghiêng gần, hơi thở nóng ấm thoảng mùi rượu đã suýt soát phả sát mặt, người nam hớn hở trong bụng, tay vội luống cuống đặt lên vai Đào Tây Hữu, đầu ngón tay hơi hơi nhấn xuống, chỉ chờ xúc cảm mềm mại nọ chạm tới đôi môi sẽ tiện đà ôm chầm đối phương.
Đúng vào khoảnh khắc hồi hộp khi chóp mũi cả hai sắp kề nhau, chỉ còn cách hai ba cm nữa thôi…
Thì Đào Tây Hữu đột ngột phanh gấp.
Suốt quá trình cậu vẫn mở to mắt, trong ánh đèn mập mờ mê say, cậu quan sát được vô cùng rõ nét cặp lông mày không đối xứng lắm trên trán đối phương, một cao một thấp, toát lên vẻ hài hước bẩm sinh.
Thôi vậy.
Má ơi mất hứng thật chứ.
Không hôn nổi.
Ý nghĩ chỉ vừa vụt qua trong lòng Đào Tây Hữu, thậm chí cậu còn chẳng kịp rút lui.
“Tách ——”
Ánh đèn flash chói mắt tựa sấm chớp thình lình nổ tung giữa không trung xé toạc bức màn tăm tối xung quanh, nguồn sáng mạnh rọi thẳng vào con ngươi làm Đào Tây Hữu choáng váng hoa mắt liên hồi, chờ mãi lâu vẫn chưa hồi phục lại được.
Cùng lúc đó, một cánh tay mạnh mẽ quả quyết chen vào từ góc chếch bên trên, tạo thành bức tường dứt khoát trên trời rơi xuống.
Cánh tay này chắn ngang chuẩn xác ngay giữa Đào Tây Hữu và người nam sơ mi xanh, mang theo sự ngáng trở lạnh lùng, cưỡng chế chặn đứng bầu không khí dinh dính có phần ám muội của cả hai trước đó.
Đào Tây Hữu thảng thốt nheo đôi mắt nhức nhối vì đèn flash lại, trông lên trên theo cánh tay.
Thẩm Lĩnh?
Thẩm Lĩnh chụp trộm bị bắt quả tang không hề ngại ngùng tí nào mà còn tỉnh bơ rụt điện thoại về, đầu ngón tay hí hoáy thần tốc trên màn hình, hiển nhiên là để gửi “chứng cứ phạm tội” nóng hổi đi luôn.
Thậm chí gã còn rảnh rang chĩa vào micro gửi tin nhắn thoại bằng cái giọng cố tình nâng cao chỉ sợ quần chúng không nghe thấy, cười cợt trên nỗi đau của kẻ khác: “Tăng ca chưa xong à, vợ ông lê la cháo lưỡi ở quán bar với người khác rồi đây này!”
“Thẩm Lĩnh!” Đào Tây Hữu lập tức đứng bật dậy túm lấy cổ áo Thẩm Lĩnh, quát to: “Anh làm cái trò gì đấy hả?”
“Tôi đang tố cáo,” Thẩm Lĩnh chặc lưỡi lắc đầu, tầm mắt lia một lượt từ đầu đến chân người nam áo xanh, “không ngờ không ngờ luôn ấy, cậu ăn sơn hào hải vị rồi mà còn nuốt được dạng… cám thô này à?”
“Mày!” Miếng thịt mỡ dâng tận miệng cứ thế bay biến mất nửa, còn nghe người ta bình phẩm mình thế, lông mày Sơ mi xanh xoắn vặn vào nhau, cậu ta định nhổm dậy cho Thẩm Lĩnh biết tay ngay tức khắc.
Thẩm Lĩnh đưa tay đè vai cậu ta lại, sắc mặt nhởn nhơ như thể chỉ khoác vai nhẹ nhàng thôi. Nhưng Sơ mi xanh thì cảm giác bả vai mình chẳng khác nào đang bị con trăn to đùng cắn lấy, đau nhức dồn dập tận xương.
“Mày chờ đấy!”
Cuối cùng cậu sơ mi xanh buông lời dọa dẫm rồi ôm vai cuống quít đi mất, thậm chí còn chẳng kịp xin phương thức liên lạc của Đào Tây Hữu.
“Dở hơi.” Đào Tây Hữu đảo mắt khinh bỉ, khoanh tay, “Bành Bành vừa đi công tác anh đã tót ra bar cưa cẩm đấy à? Bình thường còn diễn cái nét không Bành Bành không được cơ mà, tôi thấy anh chả được tí thật thà nào luôn.”
“Sao tôi lại không thật thà chứ?” Thẩm Lĩnh nhún vai, “Lòng thành của tôi có trời đất chứng giám, hôm nay đến đây tán dóc thôi.”
“Cơ mà…” Gã chợt đổi chủ đề, “sao cậu không tò mò là tôi mách lẻo với ai?”
“Bùi Hạc Kinh chứ ai.” Đào Tây Hữu tự túc ngồi xuống, chộp lấy ly rượu ngửa đầu nốc mấy ngụm, “Có phải hai người đều tưởng tôi ngu… Ừ thì, tuy gần về sau tôi mới đoán ra, cơ mà vậy cũng đủ kiểm chứng cho sự thông minh của tôi rồi, đám thiếu gia công tử các anh toàn xem thường người khác!”
Thực ra việc này hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của Thẩm Lĩnh, vốn dĩ gã tưởng Đào Tây Hữu là dạng trẻ trâu vắt mũi chưa sạch, lòng dạ hẹp hòi cơ.
“Sao lại nói thế?”
“Chẹp.” Đào Tây Hữu cạn lời, “Phàm cứ cái gì bất thường là ắt có mùi, ban đầu tôi tin mấy câu múa mép của anh tưởng anh muốn làm Vô Giới thật, nhưng trông cái bộ dạng anh sau đấy có thấy hứng thú tí nào không? Có bao nhiêu vứt hết cho trợ lý…”
Kết hợp thêm màn kèn cựa châm ngòi cùng Bùi Hạc Kinh ở tiệc tối, kể cả mù mờ nữa Đào Tây Hữu cũng hiểu, xét địa vị của hai nhà Thẩm – Bùi thì hợp tác hơn xa đối đầu, Thẩm Lĩnh là cậu hai, dù có hồ đồ đến mấy cũng không thể cố tình ngoi ra gây sự với Bùi Hạc Kinh.
Vậy mà gã ngang ngạnh chọc giận Bùi Hạc Kinh bằng được, khiến Bùi Hạc Kinh khó chịu tới độ bỏ về trước.
“Công nhận hai người diễn mượt, nhưng tôi hiểu Bùi Hạc Kinh, gặp kiểu khiêu khích như anh thì trong tình huống bình thường đáng ra anh ta phải chẳng buồn liếc mắt, còn lâu mới có chuyện phí phạm biểu cảm với anh, chỉ có nước quay sang b*p ch*t tươi luôn thôi.”
Đào Tây Hữu duỗi ngón trỏ ra, ợ rượu một tiếng rõ là vang, “Thế mà anh ta lại tham gia một hát một bè đua giá theo anh, rõ là đang múa cho khán giả xem chứ sao!”
Lông mày Thẩm Lĩnh nhướng lên thật cao, giờ thì gã thấy hay ho thật sự, “Hóa ra cậu đánh hơi thấy mùi từ sớm rồi à, đỉnh cao đấy nhỉ!”
Nghe được khen đỉnh cao là nội tâm Đào Tây Hữu tràn trề thỏa mãn, cậu vội ưỡn ngực dõng dạc đáp, “Lại chả!”
“Ghê gớm như này, thế cậu đoán ra sao tôi đòi làm Vô Giới với cậu chưa?” Thẩm Lĩnh chớp lấy thừa cơ đưa ly rượu cho Đào Tây Hữu.
“Bảo vệ tôi thôi.” Chưa thèm ngó nghiêng hình thù Đào Tây Hữu đã nốc rượu ừng ực, “Tôi rời nhà họ Bùi anh ta vẫn chưa yên tâm, lo kẻ nào tính toán ngáng trở tôi, mà lại không dám vận dụng người bên họ Bùi sợ nhỡ phản tác dụng, nên đành gửi gắm tôi cho một người có thể tin tưởng tuyệt đối.”
Người này phải cực kì bí mật, ai khác nhìn vào cũng không liên tưởng được đến Bùi Hạc Kinh thì mới đảm bảo an toàn.
“Woah!” Thẩm Lĩnh cố tình vỗ tay vang “lép bép” cực kì lố, xong giơ ngón cái lên, “Cậu đúng là người thông minh nhất tôi từng gặp đấy, đây để anh mời cậu một ly nhé!”
“Nói hay nói hay!”
“Nào, kể tiếp cho anh đây nghe với, sao cậu phát hiện ra được Bùi Hạc Kinh không mất trí nhớ nhở?”
“…”
Đào Tây Hữu bỗng im bặt lạ lùng.
“Hửm?” Thẩm Lĩnh bật cười, buột miệng trêu, “Đừng bảo đoán bừa nhé?”
Ban đầu Đào Tây Hữu nốc sẵn kha khá, giờ bị Thẩm Lĩnh chuốc thêm liền tù tì mấy ly vào bụng, má đã đỏ bừng như đánh phấn, mắt long lanh nước, tầm nhìn cứ trôi nổi đâu đâu.
“Uây, tôi còn đang tưởng cậu thông minh tài trí suy luận phá án từ tiểu tiết nhỏ nhất cơ, hóa ra chỉ đoán đại thôi hả?”
“Nhảm nhí!”
“Hử?”
“Tôi bảo là nhảm nhí!” Đào Tây Hữu lạnh lùng hừ mạnh, toàn bộ vành tai đều ửng đỏ phừng phừng, “Tôi thông minh như này mà phải đoán á?”
“Thế sao cậu lại biết?”
“Lần đầu của bọn tôi…” Đào Tây Hữu “Chậc” một tiếng, nghiêng đầu đi, âm lượng lí nhí bớt, “mò mẫm tìm chỗ mãi lâu ơi là lâu, thể chất tôi hơi khác với mọi người!”
“Nhưng mất trí nhớ xong lần đầu bọn tôi làm, anh ta chuẩn đến từng mili.”
Kể liền một mạch qua được đoạn tế nhị nhất, giọng Đào Tây Hữu lại oang oang lên, “Anh nói xem tại sao thế hả? Ở đâu ra chuyện đầu to mất trí nhớ rồi mà đ** kh*c lại vẫn nguyên si bản đồ đúng không?!”
Thẩm Lĩnh hóa đá tại chỗ, ban đầu Bùi Hạc Kinh nói với gã chuyện này, gã vắt hết óc vẫn không nghĩ ra rốt cuộc có sai sót sơ hở ở đâu mà để Đào Tây Hữu phát hiện.
Thảng thốt quá phải không, ai mà ngờ được chứ, Thẩm Lĩnh phá ra cười bò, “Nào nào nào, chạm ly, tôi mời cậu, Đào Tây Hữu siêu trí tuệ nhìn bé biết ngay to!”
Đã lâu chưa được say sưa một bữa thỏa thuê thoải mái, Thẩm Lĩnh cố tình tâng bốc Đào Tây Hữu làm cậu thấy lòng dạ sung sướng vô cùng, nốc không ngừng nghỉ hết chén này sang chén khác. Uống mãi đến cuối ngã gục xong lại nằm bò ra bàn rì rầm lẩm bẩm.
Nếu là ngày xưa chắc chắn cậu sẽ không tín nhiệm dạng công tử bột chơi bời như Thẩm Lĩnh đâu, nhưng đối phương là người bạn Bùi Hạc Kinh tin tưởng nên cậu cũng vô thức nhận định mình an toàn.
“Tiểu Hữu.” Giọng của công tử bột lửng lơ hững hờ hệt bùa phép mê hoặc, “Cậu thấu rõ hết tất cả, vậy sao lại không chịu làm lành với cậu ta cơ chứ?”
Sao không chịu làm lành chứ? Đào Tây Hữu cũng từng hỏi bản thân vô số lần.
“Tôi…”
Đào Tây Hữu vùi đầu vào khuỷu tay, giọng ồm ồm, Thẩm Lĩnh tiến đến gần hơn chút nữa.
“Có lẽ những gì anh ấy làm đã là đáp án tối ưu trong khả năng của anh ấy vào thời điểm đó rồi, nhưng tôi bức bối lắm.” Đào Tây Hữu cất tiếng cực kì chậm rãi, uống rượu xong nói chuyện nghe cứ lè nhè, cảm giác chữ nghĩa đang dính lắt nhắt ở miệng, “Nhỡ anh ấy lặng lẽ chết đi giữa màn đấu đá đó tôi sẽ ân hận cả đời.”
“Ân hận gì cơ chứ?” Thẩm Lĩnh hỏi tiếp.
Lần này Đào Tây Hữu im lìm rất lâu.
“Nếu ông nội anh ấy không tìm đến tôi thì đêm mưa đó chính là lần cuối cùng tôi gặp anh ấy rồi, lúc đó tôi bảo anh ấy, tôi thật hối hận vì đã thích anh.”
Câu cậu nói khi ấy nửa là thật lòng nửa là căm tức, nếu sau hôm đó Bùi Hạc Kinh đột ngột bỏ mạng chắc chắn cậu sẽ ăn năn suốt đời.
“Tôi muốn sửa lại, bảo là ‘Tôi không hối hận vì đã thích anh, nhưng những gì anh gây ra quá đỗi tổn thương người khác, tôi ghét anh, đại khái sẽ ghét tầm 2 tháng.’ Nói vậy có phải đỡ hơn bao nhiêu không?”
“Sao lại thế?” Giọng Thẩm Lĩnh cũng dịu đi, hạ thấp xuống theo, “Chưa biết chân tướng mà đã mủi lòng vậy à?”
“Ừ, suy nghĩ thật của tôi đấy.” Đào Tây Hữu thở dài sâu xa, bờ vai cũng buông lỏng, “Về sau, lúc tự đoán ra chân tướng xong tôi lại càng sợ…”
Sợ giả sử nhỡ Bùi Tuyên không nghe bác Trịnh xúi giục gọi cậu quay về mà Bùi Hạc Kinh thì lại gặp bất trắc ngoài ý muốn, vậy cậu sẽ mãi mãi không bao giờ biết được tại sao Bùi Hạc Kinh phải chết, cậu sẽ thương xót sẽ hối tiếc, nhưng rồi sau cùng cậu sẽ bước tiếp về phía trước, yêu lại từ đầu, sống thật vui vẻ.
“Mãi mãi sẽ không ai hiểu anh ấy từng yêu tôi nhường nào, bản thân tôi cũng chẳng hề hay biết.”
Có khi rất nhiều năm về sau, cậu sẽ nằm trong vòng tay bạn trai mình, hoặc giữa cơn mơ ngẫu nhiên nào đó chợt gặp gương mặt Bùi Hạc Kinh vụt qua đầu, vậy là cậu bèn cảm khái một câu: Ôi cái tên bạn trai cũ vô lương tâm mất sớm ấy.
Cùng lắm cũng chỉ một phút, rồi Đào Tây Hữu nghĩ mình sẽ mỉm cười cho qua, tiếp tục sống những tháng ngày êm ả.
Tự dưng Đào Tây Hữu ngóc đầu dậy, mắt cũng đỏ hoe, cậu nhìn Thẩm Lĩnh bằng ánh mắt đã khó lòng tập trung tiêu cự, “Anh không thấy đấy mới là chuyện ức chế nhất à? Tôi không sợ nguy hiểm, những gì anh ấy lo lắng tôi đều bất chấp. Nếu bắt tôi chọn thì tôi thà chết chung cùng anh ấy chứ chẳng muốn bị anh ấy giấu giếm che mắt để bảo vệ, gánh chịu rủi ro mất anh ấy vĩnh viễn theo cái cách bị động như thế, viễn cảnh đấy quá đau đớn với tôi.”
Bùi Hạc Kinh muốn tốt cho cậu, yêu cậu nên cố dốc hết khả năng che chở cậu, không chịu để cậu phải nhận bất cứ tổn thương nào, nhưng đó hoàn toàn không phải điều Đào Tây Hữu muốn mà trái lại chính là việc cậu sợ nhất.
“Dù ở vào thời điểm nào bọn tôi cũng nên sát cánh bên nhau chứ, đúng không?”
“Ừ.” Thẩm Lĩnh xiêu lòng hiếm thấy, gương mặt gã không còn biểu cảm ngông nghênh bất cần đời mọi khi, “Vất vả cho cậu quá, Tiểu Hữu.”
“May là kết thúc êm đẹp, Bùi Tuyên lôi tôi về, tôi tự lờ mờ đoán ra, vét sạch khả năng diễn bình sinh để phối hợp đến cuối, đảm bảo anh ấy an toàn.” Đào Tây Hữu nói: “Nhưng mỗi lần tưởng tượng về những xác suất đó tôi vẫn bức xúc lắm, vẫn không muốn tái hợp với anh ta.”
“Cái đồ khốn Bùi Hạc Kinh.” Đào Tây Hữu gục xuống bàn lại, giọng từ từ nhẹ dần, gần như chẳng nghe rõ nữa, “Làm ông đây sợ hết hồn…”
Thẩm Lĩnh ngoẹo đầu ngắm cậu một hồi, xác nhận cậu đã say mèm triệt để thì cầm điện thoại lên, “Nghe rõ rồi chứ hả?”
Mấy giây sau giọng nam trầm thấp mới vang từ đầu kia cuộc gọi, “Ừm.”
“Hôm nay xem như tôi cũng hiểu tí ti sao ông lại mê nhóc con này rồi.” Thẩm Lĩnh nhấc tay sờ tóc Đào Tây Hữu, mềm mượt trơn bóng, “Khổ thân quá đi thôi.”
“Đáng yêu nữa cũng cấm ông động vào.” Bùi Hạc Kinh cảnh cáo lạnh tanh.
“Rồi rồi rồi.”
Thẩm Lĩnh giơ tay đầu hàng, cười bảo: “Đờ mờ đừng bảo là ông lắp camera ở cái bar này nhé? Xong rồi đấy đến nhanh nhanh đi, tôi phải tranh thủ về lau nhà đây, không mai vợ tôi về thấy nhà chưa lau lại nổi khùng lên mất.”
