「Có lẽ những chiếc lá mùa xuân sẽ mọc ra đôi cánh, mang theo kẻ bị mắc kẹt trong mùa đông rời đi, nhưng tất cả những điều đó đều chẳng còn liên quan đến anh nữa rồi.」
/
Trần Trắc nhìn mảnh giấy nhỏ rồi mỉm cười. Anh cũng đã từng sôi trào, chỉ là dòng máu nóng ấy từ lâu đã nguội lặng theo dòng thời gian, nằm yên nơi sâu thẳm nhất trong lòng.
Anh nhìn ngọn núi tuyết ngoài cửa sổ, tự giễu vài tiếng. Trần Trắc sẽ không bao giờ nói cho Từ Dạng Thời biết rằng anh đã thao thức trằn trọc biết bao đêm. Trong những đêm dài mất ngủ ấy, anh luôn im lặng, tâm trí cứ quẩn quanh giữa gió tuyết và những nhuệ khí hào hùng năm xưa, anh cứ mãi nghĩ về quá khứ, bởi anh chẳng thể nào quên được nó.
Anh không còn muốn nghĩ đến sau này, cũng chẳng màng lo lắng cho tương lai nữa. Anh chỉ lặng lẽ ngồi bên đầu giường cho đến khi tia nắng đầu tiên của ngày mới xuất hiện.
Có lẽ những chiếc lá mùa xuân sẽ thực sự mọc ra đôi cánh, mang theo kẻ bị mắc kẹt trong mùa đông rời đi nhưng Trần Trắc cảm thấy điều đó chẳng còn liên quan gì đến mình.
Anh cẩn thận cất mảnh giấy đi. Trước khi đặt vào ngăn kéo, anh để mảnh giấy khẽ chạm vào lồng ngực mình. Anh cúi đầu thở dài rồi thành kính nâng mảnh giấy lên và đặt vào đó một nụ hôn.
Nụ hôn kết thúc, dường như qua lớp giấy lạnh lẽo, anh thoáng thấy được hơi ấm từ đầu ngón tay của một người khác. Cái lạnh và cái nóng đan xen, trộn lẫn vào nhau, khiến Trần Trắc cũng chẳng phân biệt nổi đâu là thực tại, đâu là ảo mộng.
Anh lại nhớ đến nụ hôn đêm qua.
Trần Trắc cất mảnh giấy vào ngăn kéo duy nhất trong phòng. Anh lục lọi hồi lâu rồi vùi nó xuống tận dưới cùng.
Anh tiện tay cầm một túi bánh quy mà Từ Dạng Thời mang tới, đi đến bên cửa sổ, thong thả ăn “bữa tối” dưới ánh hoàng hôn nhạt nhòa.
Cùng lúc đó, Từ Dạng Thời ở phòng bên cạnh cũng đang nhìn hoàng hôn ngoài cửa sổ với tâm trạng đầy rối bời.
Chiếc điện thoại trong tay cô đã bị xoay đi xoay lại không biết bao nhiêu lần nhưng sự phiền muộn trong lòng vẫn chẳng hề thuyên giảm. Cô nhìn ngọn núi tuyết được dát vàng trên đỉnh, càng nhìn càng thấy nó thật chướng mắt.
Sau một hồi do dự, Từ Dạng Thời gọi đi một cuộc điện thoại: “Thanh Thanh.”
Dư Thanh ở đầu dây bên kia hớn hở hỏi: “Tiểu Dương, sao giờ cậu mới gọi cho mình thế?”
Từ Dạng Thời xoay người lại, tựa lưng vào cửa sổ, chậm rãi nói: “Mình… mình nhớ hình như trước đây có để quên hai mẫu vật bướm ở chỗ cậu, cậu có thể gửi qua đây cho mình được không?”
“Tất nhiên là được rồi.” Dư Thanh có chút thắc mắc, “Nhưng sao tự nhiên cậu lại cần dùng đến mẫu vật thế?”
Từ Dạng Thời nhìn chiếc vòng tay màu xanh lá trên cổ tay trái, hơi thẹn thùng đáp: “Mình có gặp một cô bé ở đây, em ấy bện một chiếc vòng tay tặng mình. Mình cũng muốn tặng lại em ấy cái gì đó, nghĩ đi nghĩ lại thì thấy mẫu vật đó là hợp với em ấy nhất.”
Cách Tát Lạp muốn rời khỏi núi lớn, muốn được tự do. Từ Dạng Thời hy vọng sự phóng khoáng mang theo trên đôi cánh bướm có thể đem lại chút an ủi cho cô bé.
“Hóa ra là vậy, không thành vấn đề. Vừa hay việc trong tay mình cũng xử lý xong rồi, cậu đợi vài ngày đi, mình sẽ đích thân mang qua cho cậu.”
“Cậu định qua đây sao?!” Từ Dạng Thời kinh ngạc thốt lên.
Dư Thanh ở bên kia điện thoại khẽ nhếch môi trêu chọc: “Sao thế? Không muốn mình qua à?”
“Mình đâu dám chứ?” Từ Dạng Thời khẽ cười, tảng đá lớn trong lòng cũng được trút bỏ. Thế là cô hào hứng nói: “Vậy mình sẽ đợi cậu ở homestay của Trần Trắc, cậu đến rồi chúng ta cùng đi du lịch.”
“Được thôi.” Dư Thanh không hề do dự đồng ý ngay, “Nhưng mà, Trần Trắc là ai thế?”
Từ Dạng Thời ngẫm nghĩ một lát rồi mới nhỏ giọng nói: “Anh ấy là đàn anh của Chu Độ, cũng là chủ của homestay bọn mình đang ở.”
“Ồ ồ, xem ra quan hệ của hai người tốt gớm nhỉ.” Dư Thanh cười nói.
Từ Dạng Thời im lặng mất hai giây mới cười gượng đáp: “Cũng bình thường thôi.”
Phản ứng bất thường của cô đã thu hút sự chú ý của Dư Thanh. Dư Thanh cau mày hỏi: “Cậu có chuyện giấu mình đúng không?”
Từ Dạng Thời cắn môi đắn đo, mãi một lúc lâu sau mới ấp úng mở lời: “Đêm qua mình uống say rồi sàm sỡ anh ấy… mình đã cưỡng hôn anh ấy.”
“Cậu được lắm!” Dư Thanh không thể tin nổi, “Dám trực tiếp cướp bóc trai nhà lành luôn à?”
Từ Dạng Thời lấy tay che khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ, lí nhí giải thích: “Trước đây mình đã uống rượu bao giờ đâu, ai mà biết uống say xong mình lại phát điên như thế chứ.”
Dư Thanh cười lớn một hồi, sau đó mới nghiêm túc an ủi cô: “Không sao, chẳng phải chỉ hôn hai cái thôi sao, có mất miếng thịt nào đâu. Với lại là anh ta được hời đấy chứ, cậu xinh đẹp thế này, được cậu hôn là phúc đức tám đời nhà anh ta rồi.”
Từ Dạng Thời liếc nhìn qua cửa sổ phòng Trần Trắc, nhỏ giọng phản bác: “Là mình được hời mới đúng, anh ấy… trông đẹp trai lắm.”
Dư Thanh trực giác thấy có gì đó “sai sai” trong lời nói của bạn mình, nhưng cô chưa kịp suy nghĩ thì đã bị một cậu đàn em đến hỏi bài cắt ngang.
Dư Thanh đành nói với Từ Dạng Thời: “Đàn em mình có việc tìm, mình cúp máy trước nhé. Có chuyện gì đợi mình đến rồi sẽ tra khảo kỹ sau.”
“Được, bai bai.”
Dưới ánh đèn mờ ảo sau khi cúp máy, bầu trời đã sẩm tối. Từ Dạng Thời tựa vào cửa sổ, nhìn ánh hoàng hôn mờ mịt bên ngoài, cảm thấy lòng mình bỗng chốc trống trải.
Có quá nhiều lời cô không thể thốt ra với ai, cứ dồn nén trong lòng lâu dần hóa thành hơi nước trên mây, nhìn thì như không có gì nhưng lại nhốt trái tim cô vào một khoảng không ẩm ướt.
Lòng cô trống rỗng nhưng cũng đầy rẫy tâm sự, nhịp tim nặng nề từng cơn như muốn nhấn chìm cô xuống, khiến cô không thể nhớ ra mà cũng chẳng thể quên đi.
Chỉ là cô không dám nhắc lại, cũng chẳng dám nghĩ sâu thêm.
Từ Dạng Thời siết chặt điện thoại, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô mở WeChat khéo léo từ chối chuyến đi theo đoàn mà Chu Độ đã báo cho mình. Cô đã đưa ra quyết định trong lòng: Cô muốn đợi, đợi Dư Thanh đến và cũng đợi chính mình nghĩ thông suốt.
Cô không hoàn toàn đồng ý với lời Chu Độ nói rằng Trần Trắc không phải người tốt, nhưng cô buộc phải thừa nhận rằng sức hút của Trần Trắc đối với một cô gái chưa trải sự đời như cô là vô cùng lớn.
Đôi khi cô thậm chí còn nghĩ Trần Trắc giống như một thỏi nam châm, còn mình chỉ là một chú chim bồ câu cứ bay quanh anh, chẳng tìm thấy lối về cũng chẳng xác định được phương hướng.
Anh đi, cô liền bay theo phía trước; Anh dừng, cô cứ thế lượn lờ chẳng chịu đáp xuống. “Aiz, tới đâu hay tới đó vậy.”
Sáng hôm sau, hiếm khi Chu Độ lại ra ngoài muộn. Lúc Từ Dạng Thời xuống lầu, anh đang ngồi trên sofa. Thấy cô đi xuống với bàn tay không, anh liền lắc đầu.
Từ Dạng Thời vội vàng lên tiếng trước khi Chu Độ kịp mở miệng: “Không phải em không muốn đi, chỉ là Thanh Thanh vài ngày nữa sẽ tới đây. Em muốn đợi cậu ấy đến rồi cả hội cùng đi chơi cho thỏa thích.”
Chu Độ thở dài, bất lực nói: “Tùy em vậy, dù sao những gì anh nói em vẫn nên ghi nhớ cho kỹ.”
Dường như Chu Độ đã dự đoán được quyết định này của cô nên cũng không trách mắng quá nhiều. Sau khi xác nhận chắc chắn cô không đi, anh mới đeo thiết bị lên lưng rồi rời khỏi nhà.
Từ Dạng Thời đi vào bếp lấy đại một cái bánh bao. Cô muốn đi thăm cừu nhỏ, nhưng khi đi đến căn phòng nhỏ thì phát hiện bên trong trống rỗng.
Cừu nhỏ của cô biến mất rồi.
Từ Dạng Thời có chút hoảng loạn gọi điện cho Trần Trắc, lo lắng nói: “Trần Trắc, con cừu của em mất rồi.”
Phía bên Trần Trắc hình như có gió lớn, ống nghe cứ kêu ù ù, cô chẳng nghe rõ anh nói được chữ nào.
Trần Trắc nhíu mày nghe giọng nói hoảng hốt của cô, loáng thoáng như còn nghe thấy cả tiếng khóc thúc thích. Anh cúp máy rồi gọi lại cho cô một cuộc gọi video.
Khi Từ Dạng Thời nhận cuộc gọi, hình ảnh đầu tiên hiện lên là Trần Trắc đang đội mũ, mái tóc bị gió thổi rối bời. Sau đó, ống kính nhanh chóng chuyển sang chú cừu nhỏ đang nhởn nhơ gặm cỏ bên cạnh.
Lúc này Từ Dạng Thời mới hiểu ra, hóa ra là Trần Trắc đã dắt cừu đi dạo. Cũng đúng, cừu ở đây hình như đều ra ngoài gặm cỏ ban ngày, tối mới về chuồng. Cô cảm thấy thẹn thùng, đỏ mặt không nói thêm gì nữa.
Trần Trắc quay ống kính về phía mình, nhìn cô hỏi: “Xin lỗi nhé, lúc ra ngoài thấy em chưa dậy nên anh không báo.”
Gió phía bên anh dường như đã nhỏ dần, anh chỉnh lại mũ rồi hỏi tiếp: “Ăn sáng chưa?”
Từ Dạng Thời gật đầu: “Em ăn một cái bánh bao rồi.”
Trần Trắc trong màn hình hơi ngước đầu nhìn trời rồi im lặng. Những tán cây phía sau anh rung rinh trong gió lớn, gió thổi qua họ rồi lại quẩn quanh họ.
Lại một chiếc lá rụng xuống bên tay Trần Trắc, anh nhặt lên cho Từ Dạng Thời xem và nói: “Cây lại rụng thêm một chiếc lá nữa rồi.”
Anh lại nhớ em rồi.
Câu nói ấy cứ lăn đi lộn lại nơi đầu môi, chẳng hiểu sao khi thốt ra lại biến điệu thành: “Trông cũng đẹp phết.”
Từ Dạng Thời tìm một chỗ ngồi xuống, chỉ vào một chiếc lá nào đó phía sau anh: “Chiếc đó cũng đẹp kìa.”
Trần Trắc quay đầu định nhặt chiếc lá ấy lên nhưng gió lại nổi lên, thổi chiếc lá ra xa. Anh đang định đứng dậy đuổi theo thì một chiếc lá khác lại vừa vặn rơi vào lòng bàn tay anh.
Từ Dạng Thời gọi anh: “Trần Trắc.”
Trần Trắc cúi đầu nhìn điện thoại: “Sao thế?”
Từ Dạng Thời có chút hưng phấn nhìn chiếc lá trên tay anh: “Anh bắt được lá rụng kìa!”
Trần Trắc nhìn cô với vẻ khó hiểu.
Từ Dạng Thời cười lớn nói: “Trước đây em có đọc được ở đâu đó rằng: Bắt được một chiếc lá đang rơi chính là bắt được sự may mắn. Thế nên mỗi lần đi dưới tán cây em đều đưa tay ra đón, tiếc là chưa bao giờ bắt được. Không ngờ gió lại chủ động đưa đến tận tay anh.”
Trần Trắc chống chân ngồi xuống, tay trái cầm điện thoại, khuỷu tay phải tựa lên đầu gối, xoay xoay chiếc lá một cách phóng khoáng.
Nghe cô nói vậy, anh chẳng hề do dự: “Vậy anh mang chiếc lá này về tặng cho em.”
Từ Dạng Thời thắc mắc: “Tặng em làm gì?”
Trần Trắc mỉm cười rồi nằm xuống bãi cỏ, lấy chiếc lá che lên mắt mình, thản nhiên nói: “Anh tặng lại vận may của anh cho em đó.”
Nếu điều đó thực sự linh nghiệm, Trần Trắc hy vọng Từ Dạng Thời sẽ mãi luôn may mắn và được ưu ái. Anh muốn cô không còn bận lòng, chỉ cần sống tùy ý, mọi chuyện đều sẽ là sự an bài tốt nhất.
Từ Dạng Thời khựng lại một lúc mới hỏi với vẻ không tin nổi: “Thật sao?”
Trần Trắc chắc chắn gật đầu: “Tặng em.”
Anh nhắm mắt, thầm nghĩ trong lòng: Chỉ cần là thứ em muốn, thứ anh có, thứ anh có thể tìm thấy, anh đều tặng em hết.
Mắt Từ Dạng Thời hơi đỏ lên. Cô không nói, anh cũng không nói. Không ai cúp máy, họ ngầm hiểu ý để cuộc gọi không tiếng động này tiếp tục.
Trần Trắc nằm trên cỏ, lấy đất làm gối, lấy trời làm chăn. Anh nhắm mắt, trong lòng lặng lẽ phác họa lại dung mạo của người con gái mà anh đã thuộc lòng hàng triệu lần.
Trần Trắc cứ thế phóng khoáng nằm giữa đất trời, dùng một chiếc lá làm nắp đậy, che đi tình cảm đang chực trào dâng.
Chỉ là anh nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không kìm lòng được mà hỏi câu đó.
Trong không gian yên tĩnh, Trần Trắc đột nhiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng:
“Anh biết Chu Độ muốn em đi, còn em thì sao? Từ Dạng Thời, em đang nghĩ gì?”
[Lời tác giả]
Cả hai đều có những nỗi lo, có những nỗi đau khó nói, nên cũng chẳng dám nhắc đến chuyện thích nhau. Chỉ có thể vừa mừng vừa lo, thăm dò lẫn nhau vì sợ đánh rắn động cỏ.
