「Vì em, đêm tối trong anh tan biến.」
/
Khoảnh khắc sau khi mặt trời lặn, vạn vật đều chìm trong sắc xanh mờ ảo. Trên thảo nguyên ngỡ như có thể chạm tay tới tận chân trời này, dù cỏ xanh hoa dại có muôn màu rực rỡ đến đâu cũng không thể ngăn cản được sắc xanh đang tràn tới đầy kiên định.
Từ Dạng Thời đang ngồi trên mặt đất cũng không ngoại lệ, cô bị sắc xanh xâm chiếm. Thần sắc cô giấu trong bầu không khí xanh đến hóa đen nên nhìn không rõ lắm nhưng giọng điệu nói chuyện lại vô cùng quả quyết.
Hoang mạc của những cô gái ấy kéo dài vạn dặm, phía trên là những đỉnh núi cao lạnh lẽo. Họ lầm lũi bước đi, linh hồn thoát ra từ trên cao, dù người đã đi xa mười vạn tám nghìn dặm nhưng thực chất vẫn đứng yên tại chỗ.
“Không nên như vậy.” Từ Dạng Thời nói, “Chẳng có ai quy định con gái thì không được đi học đọc chữ như con trai và cũng không bắt buộc phải lấy chồng sớm.”
Chu Độ im lặng. Những điều này anh chưa từng nghe qua, nhưng chưa từng nghe không có nghĩa là nó không tồn tại.
Từ Dạng Thời hơi lắc lư người, nở một nụ cười rạng rỡ với Chu Độ: “Anh sẽ không hiểu được những điều này đâu nên cứ để em làm theo ý mình đi.”
Một con sông chảy từ núi tuyết ra đến biển, đi qua quãng đường bao xa thì chôn giấu nỗi bi ai sâu bấy nhiêu. Người dọc bờ không thấy được điểm cuối của dòng sông, chỉ biết được độ sâu của nó. Thế nên họ chỉ biết lặn xuống sâu hơn chứ không biết tiến về phía trước.
Giờ đây, Từ Dạng Thời muốn họ tiến về phía trước, men theo dòng sông mà thoát ra khỏi những vách đá dựng đứng hẹp hòi ở hai bên bờ.
“Một người chỉ cần có sức mạnh hướng thượng, thì có thể phóng tầm mắt nhìn thấy đại địa ngoài kia, thấy dòng sông dài uốn lượn.” [1]
Ngày hôm sau, Từ Dạng Thời dậy từ rất sớm. Khi cô xuống lầu, Trần Trắc cũng vừa lúc từ trong phòng bước ra.
Thấy cô hiếm khi dậy sớm, anh trêu chọc: “Anh cứ ngỡ lại phải đi gọi em như hôm qua chứ?”
“Còn lâu nhé.” Từ Dạng Thời kiêu kỳ nghiêng đầu, cầm một chiếc bánh bao vừa đi vừa gặm.
Khi cô ăn xong, Trần Trắc đang chống chân ngồi trên chiếc mô tô cũ kỹ. Gương mặt anh vẫn còn vương chút ngáy ngủ, anh đưa tay tùy ý kéo lại cổ áo, khẽ ngáp một cái.
Lúc Từ Dạng Thời đi ra, anh đang đội mũ bảo hiểm. Thấy cô, anh vẫy vẫy tay. Đợi cô vừa bước đến, còn chưa kịp nhìn rõ dáng vẻ của Trần Trắc, một chiếc mũ bảo hiểm to đùng đã ụp xuống đầu cô một cách “hung hổ”.
“Sao cái này to thế ạ?” Từ Dạng Thời sờ chiếc mũ đang lắc lư trên đầu, nhỏ giọng hỏi.
Trần Trắc đưa tay búng nhẹ vào mũ bảo hiểm của cô, rồi chỉ vào chiếc mũ trên đầu mình nói: “Có mà đội là tốt rồi. Đột ngột quá anh không kịp chuẩn bị. Cái anh đang đội cũng là bới từ trong kho ra đấy, chẳng biết là đồ cổ từ đời nào rồi.”
“Hóa ra là vậy.”
Từ Dạng Thời leo lên xe, tự giác vòng tay ôm lấy Trần Trắc, nhỏ giọng dặn dò: “Vậy anh đi chậm chút nhé, không vội đâu. An toàn là trên hết.”
Trần Trắc bỗng nghẹn lời, anh lúng túng hồi lâu mới nói: “Lát nữa lúc về anh sẽ mua cho em một cái mới.”
Chiếc mô tô vừa cũ vừa nát của Trần Trắc khi chạy cứ xóc nảy liên hồi. Từ Dạng Thời sợ sơ ý một chút là bị văng ra ngoài, thế nên cô lại ôm chặt anh thêm hai phần.
Mặt và tai Trần Trắc đỏ rực lên. Dù hai người đã từng có những tiếp xúc thân mật hơn, nhưng anh vẫn thấy có chút ngượng ngùng.
Đêm qua anh lại nhớ tới những lời Từ Dạng Thời nói, nhớ tới lời khuyên bảo của nhiều người, nhớ tới Tử An, nhớ tới loài hoa anh túc xinh đẹp.
Nửa đêm, anh lật lại những tư liệu mình lưu trữ, nhìn những dòng ghi chú dày đặc trước kia, nhớ về những đêm thức trắng tranh luận cùng Trương Tử An. Anh yêu những ngày tháng đó, chứ không phải một kẻ trốn chạy sinh tử như hiện tại.
Cuối cùng anh cũng hiểu ra mình vẫn muốn chạm vào hoa anh túc xanh lần nữa, nhìn nó bén rễ, nảy mầm, nở hoa rồi kết trái. Nhưng anh lại không có dũng khí để bước ra bước chân đó.
Một người đã trốn tránh quá lâu, khó khăn lắm mới tìm lại được ý nghĩa để khởi đầu, nhưng lại chẳng còn dũng khí để nhấc chân bước đi.
Trần Trắc khẽ thở dài.
Đến trường, Trần Trắc hỏi cô: “Cần anh vào cùng không?”
Từ Dạng Thời lắc đầu, cô tháo mũ bảo hiểm đưa cho anh: “Trả anh này.”
Trần Trắc bảo: “Em lại gần đây một chút.”
“Sao thế ạ?” Từ Dạng Thời bước tới hai bước, đứng cách Trần Trắc chỉ một gang tay, nghiêng đầu vẫy vẫy chiếc khăn quàng cổ.
“Để anh xem em đội mũ cỡ nào thì vừa.”
Trần Trắc khẽ cười, đưa bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đầu Từ Dạng Thời để ướm thử. Tay anh rất lạnh, vừa chạm vào đã khiến cô rùng mình một cái.
Từ Dạng Thời ngăn bàn tay anh lại qua lớp khăn quàng, cô đưa lên trước ngực, hà hai hơi nóng hổi rồi dùng lớp len mềm mại chà xát thật kỹ.
“Sao mà lạnh thế này?”
Trần Trắc chỉ cười không nói, anh lặng yên ngắm nhìn Từ Dạng Thời, nhìn vẻ lo lắng của cô dành cho mình. Giây phút này, anh thấy những cơn gió lạnh mình vừa hứng chịu đều thật xứng đáng. Thậm chí, cảm giác hơi nóng đang lan tỏa khắp cơ thể lúc này khiến anh muốn chạy thêm một vòng nữa cũng cam lòng.
Đợi đến khi tay Trần Trắc đã ấm lên, Từ Dạng Thời mới buông ra. Cô tháo khăn quàng của mình, quấn vòng quanh lòng bàn tay anh.
Xong xuôi mọi việc, ngẩng đầu lên thấy Trần Trắc đang đỏ hoe mắt nhìn mình trân trân, cô vội vàng buông bàn tay đang bị quấn như kén tằm của anh ra, lấp l**m: “Em chỉ sợ anh làm đông cứng cái não của em thôi. Cái đầu thông minh thế này không thể để anh làm cho ngốc đi được.”
Trần Trắc nâng bàn tay bị quấn khăn như băng bó vết thương lên, dở khóc dở cười: “Em quấn thế này thì tí nữa anh lái xe về kiểu gì?”
Anh giơ bàn tay trông như cái càng tôm lên, làm bộ làm tịch thực hiện động tác lái xe.
Từ Dạng Thời ngẫm nghĩ: “Vậy anh cứ quấn thế để đo xem đầu em to chừng nào đi, đo xong em cởi cho.”
“Cũng được.”
Trần Trắc ướm thử qua lớp khăn lông xù, sau khi có kết quả liền xòe tay trước mặt Từ Dạng Thời: “Giải cứu cho anh đi nào.”
Nhưng Từ Dạng Thời lại chạy biến về phía trường học, vừa chạy vừa vẫy tay với anh: “Bye bye!”
“Mua mũ xong thì nhắn em nhé, em chuyển tiền cho anh.”
Trần Trắc gọi với theo: “Lấy màu gì?”
Từ Dạng Thời không ngoảnh đầu lại: “Màu đen, màu đen cho ngầu!”
Trần Trắc bất lực nhìn bóng cô chạy xa, trong lòng thầm mắng cô là “đồ lừa đảo nhỏ” nhưng trên mặt vẫn không giấu nổi nụ cười.
Cô quấn không chặt, anh khẽ cựa quậy vài cái là tháo ra được. Anh ôm chiếc khăn quàng của cô đặt sát vào lồng ngực mình.
Trái tim có thể cảm nhận được nhiệt độ của cô, mà chỉ cần cúi đầu là có thể ngửi thấy hơi thở của cô vương lại. Trần Trắc thỏa mãn nổ máy, vui vẻ đi mua mũ bảo hiểm cho Từ Dạng Thời.
Trường học nằm ở cuối một con phố, cổng trường là một cánh cửa sắt lớn. Tường bao xung quanh mọc đầy rêu xanh. Khi Từ Dạng Thời đi tới, cửa vẫn đóng chặt.
Cô đi đến bên phòng bảo vệ cạnh cổng, thấy có người đang gục xuống bàn ngủ.
“Xin chào.” Từ Dạng Thời gọi, không có phản ứng.
Cô đành hét lớn một tiếng: “Tôi muốn tìm Mạc Phổ Ung Thố!”
“Ai đấy!” Người bên trong giật mình tỉnh giấc, cố gắng mở đôi mắt ngái ngủ nhìn Từ Dạng Thời.
Ông ta vươn vai, dụi mắt lầm bầm: “Sáng sớm ngày ra, kêu la cái gì thế hả?”
“Tôi muốn tìm Mạc Phổ Ung Thố.” Từ Dạng Thời lặp lại lần nữa.
Bác bảo vệ vừa bước ra mở cửa vừa hỏi: “Cô tìm Hiệu trưởng có việc gì?”
“Trưởng làng nói cô Trương bị bệnh, bảo cháu đến dạy thay cô ấy vài tiết.”
Bác bảo vệ kéo mạnh cánh cửa: “Vào đi. Cứ đi thẳng con đường này, đến ngã rẽ thứ ba thì rẽ phải là thấy văn phòng Hiệu trưởng.”
Từ Dạng Thời gật đầu: “Cháu biết rồi, cảm ơn bác.”
Cô tung tăng đi vào trong, trường không lớn nên chẳng mấy chốc cô đã tìm đúng chỗ. Trên đường đi cô gặp vài học sinh, chúng có đôi má hồng rực vì lạnh, tò mò nhìn cô.
Từ Dạng Thời đứng trước cửa văn phòng Hiệu trưởng hít một hơi thật sâu, tự cổ vũ bản thân rồi mới gõ cửa.
“Chào ông. Cháu là Từ Dạng Thời, trưởng làng bảo cháu đến tiếp nhận các tiết học của cô Vương trong hai tuần tới.”
Mạc Phổ Ung Thố là một người đàn ông chất phác, ông đang ngồi chấm bài tập học sinh nộp ngày hôm qua. Nghe tiếng gõ cửa, ông ngẩng đầu: “Vào đi.”
“Ngồi đi.” Ông chỉ vào chiếc ghế sau bàn làm việc đơn sơ.
“Trưởng làng đã nói với tôi rồi, điều kiện của cô tôi cũng nắm sơ qua. Lát nữa cô đi cùng tôi đến gặp cô Trương nhé, nhớ là phải thể hiện thật tốt đấy.”
Từ Dạng Thời hơi thắc mắc: “Cô Trương vẫn chưa đi ạ?”
Hiệu trưởng thở dài: “Bà ấy không nỡ xa học trò. Bà ấy đi thì không ai dạy thay, bà ấy không yên tâm nên nhất quyết chờ giáo viên mới đến mới chịu đi.”
Cô Trương là một giáo viên rất tâm huyết. Dù bệnh tật quấn thân, ca phẫu thuật không thể trì hoãn thêm, bà vẫn hy vọng có thể bàn giao tốt tiến độ học tập, đảm bảo bọn trẻ có người dạy rồi mới rời đi.
Khi Mạc Phổ đưa Từ Dạng Thời đến chỗ cô Trương, bà vẫn đang đứng lớp. Họ đứng bên ngoài chờ bà tan tiết. Mạc Phổ nói: “Bà ấy là người tôi khâm phục nhất đời này.”
Từ Dạng Thời nhìn vào trong, thấy một nữ giáo viên dù gương mặt hằn rõ vẻ bệnh tật nhưng vẫn cố gắng gượng dậy để giảng bài cho học sinh.
Cô Trương rất gầy, mái tóc ngắn vốn nên gọn gàng giờ trở nên xơ xác như rơm khô. Cả người cô mỏng manh như một ngọn núi nhỏ hẹp, lung lay như sắp đổ.
Bầu không khí trong lớp học rất tốt, cô Trương giảng bài, học sinh nghe giảng. Các em ngồi dưới hiếm khi có hành vi nói chuyện hay ăn quà vặt, tất cả đều tập trung cao độ vào bài giảng của bà.
Từ Dạng Thời không kìm được hỏi: “Các em học sinh có biết về bệnh tình của cô Trương không ạ?”
Mạc Phổ Ung Thố lắc đầu: “Bà ấy không muốn học sinh biết, bà ấy sợ các em sẽ lo lắng cho mình.”
Từ Dạng Thời thở dài, dù cô Trương không nói, có lẽ các em học sinh cũng đã nhận ra điều gì đó.
Sắc mặt bà thực sự quá tiều tụy.
Sau khi tan tiết, cô Trương bước ra ngoài nhìn thấy Từ Dạng Thời, bà khẽ gật đầu: “Chào em, tôi tên là Trương Mai.”
Từ Dạng Thời vội vàng tự giới thiệu: “Chào cô, em là Từ Dạng Thời, hiện là sinh viên cao học năm hai. Hồi đại học em đã thi lấy chứng chỉ hành nghề sư phạm trung học phổ thông rồi ạ.”
Trương Mai mỉm cười: “Đừng căng thẳng thế, tôi có ăn thịt người đâu.”
Bà rất hài lòng về Từ Dạng Thời, liền nói với Mạc Phổ Ung Thố: “Hôm nay để tôi dẫn cô ấy đi làm quen một chút, ngày mai bắt đầu để cô ấy lên lớp nhé.”
“Được.” Mạc Phổ Ung Thố vội vàng gật đầu, “Bà cũng đi bệnh viện phẫu thuật sớm đi, đừng trì hoãn thêm nữa.”
Trương Mai dẫn Từ Dạng Thời vào văn phòng, bà nghiêm túc nói: “Dạy học trồng người không phải là chuyện đùa. Một khi đã quyết định làm, em phải có trách nhiệm với những đứa trẻ đó.”
Từ Dạng Thời nhìn bà đầy kiên định: “Em hiểu ạ. Quyết định này em không hề bốc đồng, em đã suy nghĩ rất kỹ rồi.”
“Đến đây ngoài anh Trần Trắc ra, em chỉ mới quen hai người, một là Cách Tát Lạp, một là Bạch Mã. Cách Tát Lạp không được đi học, còn Bạch Mã muốn học nhưng lại không thể.”
Cô nói tiếp: “Em muốn thay đổi tình trạng này. Em hy vọng dù là nam hay nữ đều có thể được đọc sách, học chữ. Không cầu các em phải thi vào những ngôi trường danh giá, ít nhất tương lai có một cái nghề lận lưng để tự nuôi sống bản thân, để chính mình không bị ai kiềm tỏa.”
Trương Mai nhìn cô với ánh mắt tán thưởng: “Em có thể nghĩ được như vậy là rất tốt. Những đứa trẻ này, tôi yên tâm giao lại cho em.”
