Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ

Chương 44: CHIẾC LÁ THỨ BỐN MƯƠI BỐN – CÔ KHÔNG CÁCH NÀO NGỪNG YÊU MỘT NGƯỜI NHƯ ANH



Trần Trắc chở Từ Dạng Thời băng qua một cây cầu để đến chùa Lâm Già. Họ xuống xe, vào miếu, thắp một ngọn đèn bơ trước mặt Lạt ma Gia Thố.

Từ Dạng Thời tiến lên phía trước, thành tâm cúi đầu trước bức tượng Phật, cầu nguyện cho người giáo viên dù chỉ mới gặp mặt một lần ấy mọi sự bình an. Cô vốn không tin vào thần Phật nhưng lúc này đứng giữa đại điện, cô lại chân thành hy vọng tâm nguyện của mình sẽ trở thành hiện thực.

Nếu chư vị thần Phật trên cao thực sự có linh thiêng, xin hãy phù hộ cho người giáo viên ấy.

Trần Trắc đứng cao lớn bên cạnh cô, thấy dáng vẻ thành khẩn của cô, anh mỉm cười gật đầu: “Em yên tâm, người tốt sẽ gặp báo đáp. Ca phẫu thuật của cô giáo ấy nhất định sẽ thành công tốt đẹp thôi.”

“Vâng.”

Từ Dạng Thời quỳ rạp dưới đất, chạm tay vào đài sen của tượng Phật vàng, cúi đầu hỏi: “Có lẽ nhiều năm sau, dòng người nơi đây vẫn cứ đến rồi đi, một thế hệ trưởng thành rời đi, một thế hệ khác lại sinh ra. Liệu lúc đó còn ai nhớ đến bà ấy không?”

Liệu còn ai biết rằng đã từng có một nữ giáo viên dành trọn thanh xuân của mình ở nơi này, dắt díu biết bao con người lầm lũi tiến về phía trước?

“Sẽ có người nhớ thôi.”

Những ngọn núi này đã dõi theo nơi đây từ rất lâu, ít nhất trong hàng ngàn năm qua, chúng vẫn sẽ luôn ở đó. Nếu tất cả mọi người đều lãng quên thì ít nhất ngọn núi sẽ nhận ra bà và mảnh đất này cũng sẽ nhớ đến bà.

Họ vượt núi, băng sông, hành trình này chẳng thể coi là thuận buồm xuôi gió nhưng cuối cùng cũng đã đi đến một đoạn kết. Dọc theo sống lưng của toàn bộ dãy núi Cống Ca, họ đã từng theo chân một người thầy hiền đức để bước sang phía bên kia ngọn núi — một con đường bằng phẳng không gió, không tuyết.

Trần Trắc giữ sự im lặng không lời.

Từ Dạng Thời cuối cùng cũng đứng dậy, cô nói: “Đi thôi, chúng ta cũng nên về rồi.”

Người đã đi xa, dù con đường phía trước vẫn là ẩn số nhưng những người ở lại luôn phải thu dọn tâm tình để bước tiếp qua những mùa đông và mùa thu tiếp theo.

“Được.”

Trần Trắc theo cô bước ra khỏi điện Phật, nhìn Từ Dạng Thời dang rộng hai tay, ngẩng mặt lên trời thở dài: “Em muốn trở thành một người giống như cô Trương.” Từ Dạng Thời vẫn giống như trước đây nhưng lúc này gương mặt cô đầy vẻ kiên định, khiến người ta chỉ cần nhìn qua đã thấy được quyết tâm và sự dũng cảm không lùi bước.

Trần Trắc cảm thấy dường như cô đã lờ mờ chạm tới sự tự do của chính mình.

Như vậy thật tốt, anh nghĩ.

Sau khi trở về homestay, Từ Dạng Thời cầm lấy tập giáo án của cô Trương và đi thẳng về phòng để đọc kỹ.

Trần Trắc ngồi trên ghế sofa nghe Trần Phi Văn luyên thuyên.

“Cái mũ bảo hiểm của anh em cất vào kho rồi nhé?” Trần Phi Văn nói. Một lát sau, cậu lại lôi từ trong túi ra một món đồ đưa cho Trần Trắc: “Này, tình cờ thấy trong kho của anh đấy, không biết còn dùng được không.”

Trần Trắc đầy nghi hoặc mở chiếc hộp được bọc gói kỹ càng ra, bên trong đặt một tờ giấy. Anh mở tờ giấy ra, trên đó chỉ viết vẻn vẹn một câu:

“Lý tưởng của cậu có còn trường tồn không?”

Trần Trắc liếc mắt một cái là nhận ra ngay đây chính là nét chữ của Trương Tử An. Anh lại tìm trong hộp, lôi ra một tờ giấy khác, bên trên viết bằng chính nét chữ của anh:

“Hoa Anh túc xanh của chúng ta nở có tốt không?”

Trần Trắc nhớ lại lúc viết mảnh giấy này, anh và Trương Tử An vừa mới đến đây. Hai người mới vào đời với lồng ngực tràn đầy nhiệt huyết, hạ quyết tâm nhất định phải làm nên chuyện.

Đêm đầu tiên ở đây, họ hừng hực khí thế và đầy hoài bão, hai người nâng ly dưới ánh trăng, cùng tận hưởng tương lai. Hai kẻ tửu lượng kém, chỉ vài ly đã say khướt.

Trương Tử An chẳng biết bới đâu ra hai tờ giấy và hai cây bút, bảo là muốn viết lại những lời muốn nói với đối phương sau ba năm nữa. Dù say bí tỉ nhưng cả hai vẫn quay lưng lại với nhau, tự viết những lời của riêng mình rồi cùng bỏ vào hộp.

Sau đó là cảnh sinh ly tử biệt, chiếc hộp cũng chẳng còn cơ hội thấy ánh mặt trời. Nếu không phải hôm nay Trần Phi Văn tình cờ lôi nó ra, chẳng biết đến bao giờ nó mới được công khai.

Trần Phi Văn nói: “Em thấy nó trên giá sách ấy. Chắc anh đã lôi nó ra từ trước rồi đúng không, sao không mở ra xem?”

“Không dám xem.” Trần Trắc đặt mảnh giấy vào trong hộp rồi đậy nắp lại.

Trần Phi Văn tức giận vì anh không có chí khí: “Có gì mà không dám? Mình viết cái gì trong lòng không tự biết à?”

Trần Trắc bình thản cụp mắt nói: “Biết, nhưng đơn giản là không muốn xem.”

“Nhưng giờ anh chẳng phải đã xem rồi đó sao.”

Đôi mắt Trần Trắc đỏ hoe, anh ngẩng đầu nhìn cậu nói: “Bởi vì em nói đúng, có gì mà không dám xem?”

Từ Dạng Thời nói rất đúng, anh không thể quên được hoa Anh túc xanh, dù có giả vờ như không quan tâm, thực ra trong lòng anh lúc nào cũng ngày đêm mong nhớ.

Hôm nay lấy hết dũng khí mở hộp ra, nhìn thấy lời của Trương Tử An, anh có chút không kìm được muốn khóc.

“Lý tưởng của cậu có còn trường tồn không?”

Anh có thể khẳng định chắc chắn rằng: “Tôi vẫn nghĩ như trước đây, muốn gầy dựng sự nghiệp lớn từ hoa Anh túc xanh.”

Nhưng anh lại không dám nói lý tưởng ấy “trường tồn”.

Khi Từ Dạng Thời xuống lầu tìm Trần Trắc mượn máy tính để tra tài liệu, hai người đàn ông đang ngồi ủ rũ bên nhau.

“Sao thế này?” Cô hỏi.

“Em…” Trần Phi Văn vừa định mở lời đã bị Trần Trắc cắt ngang: “Không có chuyện gì đâu.”

Từ Dạng Thời thấy dáng vẻ của hai người không giống như là không có chuyện gì nhưng họ đã không nói thì cô cũng không hỏi. Cô bước tới hỏi Trần Trắc: “Máy tính của anh có thể cho em mượn dùng một chút không? Em tra tài liệu.”

“Được.” Trần Trắc gật đầu, “Nhưng máy tính anh để trong phòng.”

Anh đứng dậy lên lầu, Từ Dạng Thời định bước theo thì bị Trần Phi Văn kéo lại. Trần Phi Văn chỉ chỉ vào Trần Trắc, hai tay áp lên mặt làm biểu tượng khóc hu hu: “Anh ấy đang đau lòng đấy.”

Từ Dạng Thời ra dấu tay “OK”.

Trần Phi Văn gật đầu, hài lòng bỏ đi.

Sau khi Từ Dạng Thời lên lầu, Trần Trắc vừa ra khỏi phòng, đưa máy tính cho cô: “Này, mật khẩu là 001226.”

Từ Dạng Thời ngạc nhiên thốt lên: “Ơ, trùng hợp thế. Mật khẩu của hai đứa mình giống hệt nhau.”

“Mật khẩu của em là ngày sinh nhật em, mật khẩu của anh cũng là ngày sinh nhật em à?” Từ Dạng Thời lè lưỡi trêu, “Cái miệng nói bậy, ý em là mật khẩu của anh cũng là ngày sinh của anh à?”

Trần Trắc nắm chặt tay, khẽ ho một cái đầy vẻ căng thẳng: “Không phải, anh chỉ là nhập đại thôi.”

Từ Dạng Thời cười nhìn anh: “Trùng hợp thật đấy, chứng tỏ chúng mình rất có duyên!”

“Ừ, đúng là trùng hợp.” Trần Trắc cười gượng gạo rồi dúi máy tính vào lòng Từ Dạng Thời, vội vàng chạy xuống lầu.

Từ Dạng Thời có chút thắc mắc nhưng nhớ lời Trần Phi Văn nói anh đang không vui nên cô cũng hiểu ra. Có lẽ lúc này anh đang bận đau lòng, không có tâm trí trò chuyện với cô. Cô nghĩ bụng lát nữa nếu xong sớm nhất định phải đến an ủi anh một chút.

Từ Dạng Thời ôm máy tính về phòng, Dư Thanh chẳng biết đi chơi đâu rồi, trong phòng chỉ có mình cô. Cô đặt máy tính lên bàn, vừa mở nắp lên màn hình đã sáng rực.

“Trần Trắc hóa ra không tắt máy.” Từ Dạng Thời lầm bầm rồi nhập mật khẩu — cũng chính là ngày sinh của mình. Lần đầu tiên nhập sinh nhật mình trên máy tính người khác, cảm giác có chút mới lạ.

Sau khi nhập mật khẩu, máy tính hiện ra một tệp văn bản, là một bài tài liệu về hoa Anh túc xanh. Từ Dạng Thời di chuột, vô tình làm thu nhỏ cửa sổ, để lộ ra thư mục phía sau.

Đó là toàn bộ dữ liệu nghiên cứu về hoa Anh túc xanh.

Sợ động chạm đến bí mật chuyên môn, Từ Dạng Thời nhanh chóng tắt nó đi. Cô thầm nghĩ, quả nhiên Trần Trắc chưa bao giờ quên được.

Cô nhanh chóng tra xong những tài liệu mình cần, rồi vội vã như cơn gió ôm máy tính chạy xuống lầu tìm Trần Trắc. Cô đặt máy tính cái rầm lên quầy bar, chẳng nói chẳng rằng kéo tay Trần Trắc chạy biến đi.

“Đi đâu thế?” Trần Trắc ngơ ngác hỏi.

Từ Dạng Thời đáp: “Đi gặp loài hoa mà anh ngày đêm mong nhớ.”

Cô dắt anh chạy dọc theo dãy núi của định mệnh, mặc sức băng đi để tìm kiếm một nơi trú ẩn cho tâm hồn.

Trần Trắc không phản kháng, không vùng vẫy, anh cứ lẳng lặng đi theo Từ Dạng Thời. Cho đến khi cô chạy mệt rồi mới dừng lại nghỉ ngơi, anh mới lên tiếng hỏi: “Vậy tóm lại là em muốn đưa anh đi đâu?”

Từ Dạng Thời nói: “Đi gặp hoa Anh túc xanh của anh. Máy tính anh không tắt, em thấy cả rồi.”

Trần Trắc theo bước cô chậm rãi bước đi, anh vừa đi vừa nói: “Em thấy rồi, rồi sao nữa?”

“Em chỉ muốn đưa anh đến gặp chúng thôi.” Từ Dạng Thời nói, “Trần Phi Văn bảo em là hôm nay anh không vui. Tuy không biết lý do tại sao nhưng em cũng đoán được đại khái.”

“Dẫu sao thì chuyện có thể khiến anh không vui cũng chỉ có duy nhất một việc đó thôi.”

Trần Trắc lắc đầu: “Không chỉ có một việc, nhưng em đoán không sai.”

“Hôm nay Trần Phi Văn bới được một chiếc hộp trong kho, bên trong có mảnh giấy anh và Tử An viết cho đối phương của tương lai khi mới đến đây. Cậu ấy hỏi anh lý tưởng có còn trường tồn không, anh không biết phải trả lời cậu ấy thế nào.”

Trần Trắc ngẩng đầu nhìn trời: “Anh ở đây ba năm rồi, ngoài việc ngắm trời suốt ba năm ra thì chẳng làm nên trò trống gì. Rõ ràng lúc mới đến cũng đầy nhiệt huyết, không ngờ cuối cùng lại thất bại thảm hại.”

Từ Dạng Thời vội vàng cắt lời: “Ai bảo anh thất bại thảm hại chứ? Em thấy chẳng qua là anh chưa bắt đầu dốc sức thôi. Thật ra em thấy anh còn giỏi hơn cả Chu Độ.”

Cô ngồi thụp xuống chỉ vào đám hoa dại cỏ dại nói: “Mấy cái cây cỏ nhỏ xíu này chắc gì Chu Độ đã biết tên nhưng anh thì biết tuốt.”

“Nếu anh tiếp tục nghiên cứu hoa Anh túc xanh, thì làm gì còn chỗ cho Chu Độ tỏa sáng nữa.”

Trần Trắc không nhịn được bật cười thành tiếng: “Chu Độ mà nghe thấy em nói thế này chắc cậu ấy muốn xử anh luôn quá.”

Từ Dạng Thời lầm bầm: “Thì em nói thật mà.”

Bất chợt, Trần Trắc nắm lấy tay cô một cách rất nghiêm túc, anh nói: “Em là một người rất dũng cảm, không giống như anh – một kẻ hèn nhát.”

“Em có thể dứt khoát rời nhà đến đây, cũng có thể vì một chút lòng trắc ẩn và không phục mà quyết tâm trở thành một người như cô Trương. Em rất phi thường, ít nhất là anh không làm được như thế.”

Trần Trắc nói tiếp: “Sau khi Tử An mất, anh không bao giờ dám chạm vào hoa Anh túc xanh nữa. Nhưng em nói đúng, thật ra anh chưa từng buông bỏ được nó. Suốt thời gian qua anh đã suy nghĩ rất nhiều, rõ ràng ngày trước anh là kiểu người nói là làm, tại sao giờ đây lại nhìn trước ngó sau, chẳng dám làm gì nữa.”

“Trước đây anh cứ ngỡ là vì sự ra đi của Tử An, giờ gặp em rồi anh mới hiểu, đó chỉ là do bản thân anh nhu nhược mà thôi. Anh muốn học theo em, bước ra bước chân đầu tiên.”

Từ Dạng Thời phấn khích nhảy cẫng lên: “Anh nghĩ được như vậy là tốt lắm! Thật ra anh cũng rất cừ khôi, em tin chắc anh nhất định sẽ làm được.”

“Được, anh cũng tin em.”

Giữa làn gió xuân, hai người nhìn nhau mỉm cười. Trong lòng Từ Dạng Thời hiện lên một câu nói:

Tôi từng gặp một lữ khách, mình khoác phong tuyết, áo mỏng trời đông lạnh căm. Tôi muốn anh vì tôi mà dừng bước, giữa mùa xuân hạ không gió cũng chẳng mưa.

Trần Trắc, người đã trút bỏ vẻ u sầu, đang nhìn cô chăm chú và tập trung đến mức khiến Từ Dạng Thời đỏ bừng mặt. Ánh mắt cô đảo liên hồi, khi nhìn thấy hai bàn tay vẫn đang nắm chặt lấy nhau thì mặt lại càng đỏ thêm vài phần.

Trần Trắc nhìn theo tầm mắt cô, đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay mình như bốc cháy. Anh buông tay cô ra, khẽ ho hai tiếng để che giấu sự bối rối.

Nhìn một Trần Trắc như thế, cô không cách nào lừa dối bản thân rằng mình không thích anh.

Từ Dạng Thời không nhịn được cất tiếng hỏi: “Trần Trắc, sinh nhật anh là khi nào thế?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...