「Nếu yêu, xin hãy cho tôi một tình yêu đến chết chẳng rời. Nếu không yêu, xin đừng gặp tôi.」
/
Màu cỏ nhân gian trú ngụ trong năm tháng, cúi mình rắc xuống ánh hoàng hôn. Anh cúi đầu nhìn gió thổi về phương Bắc, đàn bò cừu đi về hướng Nam. Tiếng xé lụa vang lên từng hồi, thổi tẩy cái lạnh thấu tận xương tủy.
Trần Trắc ngoảnh lại nhìn quá khứ, cánh bướm của ngày xưa sẽ không bao giờ trở lại hiện tại, sự khởi đầu của nó cũng chính là kết thúc. Giờ đây, anh lại chuẩn bị thả đi một con bướm khác, bay về phía khoảnh khắc xa xôi.
Anh im lặng bước đi trên đường, thi thoảng khẽ liếc nhìn Từ Dạng Thời, chợt cảm thấy hơi hối hận vì lúc nãy đã buông tay cô ra.
Từ Dạng Thời đi bên cạnh anh hỏi: “Sinh nhật anh là khi nào thế?”
Trần Trắc vừa đi vừa mỉm cười đáp: “Sao tự nhiên lại nhớ ra hỏi chuyện này?”
Từ Dạng Thời ngẫm nghĩ rồi nói: “Anh biết sinh nhật em rồi, em cũng muốn biết sinh nhật anh.”
Trần Trắc nhớ tới mật khẩu máy tính của mình, cả người bỗng thấy chột dạ, vẻ điềm tĩnh ban nãy lập tức tan biến sạch sành sanh: “Anh thật sự không biết đó là sinh nhật em đâu, anh chỉ nhập bừa sáu con số thôi, ai mà biết được…”
Từ Dạng Thời nghi hoặc nhìn anh: “Em có bảo anh cố ý dùng sinh nhật em đặt mật khẩu đâu? Em chỉ đơn thuần tò mò không được à?”
Trần Trắc thở phào nhẹ nhõm: “Sinh nhật anh là ngày 21 tháng 6, đúng ngày Hạ chí.”
Hạ chí?
Trú quỹ dĩ vân cực, tiêu lậu tự thử trường. [1]
“Tốt thật đấy.” Từ Dạng Thời nói, “Xuân không đi thì Hạ không đến, Hạ vừa tới thì anh cũng tới luôn.”
Từ Dạng Thời chạy lên phía trước, dang rộng hai tay nói với Trần Trắc: “Anh cũng dang tay ra giống em đi.”
Dù không hiểu nhưng Trần Trắc vẫn học theo dáng vẻ của Từ Dạng Thời dang rộng cánh tay, anh nhìn cô hỏi: “Rồi sao nữa?”
“Nhắm mắt lại.” Từ Dạng Thời bảo.
Trần Trắc ngoan ngoãn nhắm hai mắt, dòng suy nghĩ của anh chìm xuống, rơi vào tận sâu trong lòng thảo nguyên thăm thẳm, chỉ có làn gió thi thoảng thổi qua khẽ hôn lên trái tim anh.
Từ Dạng Thời hỏi: “Bây giờ trong đầu anh đang nghĩ gì?”
Trần Trắc chẳng hề do dự: “Nghĩ về em.”
Khi nhớ về em, thảo nguyên không gió cũng chẳng mưa tuyết.
Từ Dạng Thời im lặng một hồi mới bật cười: “Em đang đứng ngay trước mặt anh rồi còn gì mà phải nghĩ.”
Trần Trắc mở mắt ra, nhìn cô đầy nghiêm túc: “Anh cũng không biết nữa, nhưng anh không thể nào kiểm soát nổi việc cứ nghĩ về em.”
Từ Dạng Thời dời tầm mắt không nhìn Trần Trắc nữa, cô bước chân sáo về phía trước. Nhìn bóng lưng cô, Trần Trắc thầm hối tiếc vì mình đã không nắm lấy tay cô lần nữa.
Họ vừa đi vừa dừng, Từ Dạng Thời nhất quyết không chịu nhìn Trần Trắc thêm lần nào, cô né tránh mọi khả năng chạm mắt.
Dư Thanh từng nói khi yêu một người, thứ đầu tiên ta yêu chính là đôi mắt của họ. Từ Dạng Thời vốn tưởng mình có thể thản nhiên nhưng khi nhìn vào đôi mắt dịu dàng của Trần Trắc, cô vẫn thấy bối rối.
Cô muốn hỏi Trần Trắc tại sao lại nghĩ đến cô, tại sao lại có thể thốt ra những lời đó một cách thản nhiên như vậy, tại sao lại dễ dàng làm rung động dây đàn trong lòng cô đến thế.
Cô không chịu thừa nhận đây là thích, thế là đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu Trần Trắc.
Cuối cùng, họ dừng chân trước đóa hoa Anh túc xanh. Trần Trắc quỳ xuống, thành tâm hôn nhẹ lên lá của nó, giọng anh hơi nghẹn ngào: “Tôi về rồi đây.”
Đầu ngón tay anh run rẩy lướt qua loài thực vật mà đã hai năm anh không hề chạm vào, khẽ hái một chiếc lá của nó nắm trong lòng bàn tay.
Anh ngẩng đầu nhìn Từ Dạng Thời, hốc mắt hơi đỏ, đôi đồng tử vốn nên chứa đựng cả bầu trời giờ đây đã ngập tràn sóng nước.
Từ Dạng Thời đưa tay ra: “Đứng lên đi.”
Trần Trắc đặt tay mình lên, thuận theo lực đẩy của cô mà đứng dậy, anh chẳng nỡ buông tay. Thế là anh vờ như không có chuyện gì mà nắm lấy tay cô nói: “Anh muốn vào chùa thăm Tử An.”
Từ Dạng Thời gật đầu: “Đi thôi, chúng ta cùng đi.”
Trần Trắc dắt tay Từ Dạng Thời đi thẳng về phía trước, cô cũng không rõ lý do là gì, tóm lại là cô đã dung túng cho hành động quá giới hạn này của anh.
Tình yêu băng qua muôn núi nghìn sông, chưa từng chùn bước.
Họ đẩy cánh cửa chùa bước vào, đập vào mắt đầu tiên là Giả Tang và Dư Thanh.
Giả Tang đang ngồi tụng kinh ở góc sân, còn Dư Thanh thì ngồi bên cạnh đọc sách.
Từ Dạng Thời hơi bất ngờ chạy lại vỗ vai Dư Thanh: “Sao cậu lại ở đây?”
Dư Thanh giật mình, quay đầu lại thấy là Từ Dạng Thời, cô giơ cuốn sách trong tay lên lắc lắc: “Đọc sách ở đây cảm thấy lòng mình yên tĩnh hẳn ra.”
Từ Dạng Thời gật đầu: “Đúng là như vậy thật.”
Ngôi chùa nằm trên núi, bình thường ít người qua lại, thi thoảng có cánh chim chao liệng trên không, tiếng tụng kinh vang lên từng hồi. Nơi này quả thực là một địa điểm tốt để đọc sách.
Từ Dạng Thời ở lại bên cạnh Dư Thanh, còn Trần Trắc một mình bước vào trong điện. Anh tìm thấy ngọn đèn bơ thuộc về Trương Tử An, khẽ đặt chiếc lá xuống phía trước.
Anh quỳ trên bục đoàn, chắp tay nói: “Mình lại tới thăm cậu đây. Lần này tới cũng có một tin muốn báo cho cậu biết, mình đã quyết định sẽ tiếp tục nghiên cứu hoa Anh túc xanh.”
“Sống dật dờ ở homestay suốt hai năm qua, mình ngày càng trở nên hèn nhát. So với mình, sự kiên định quyết đoán của cậu làm mình thấy tự hổ thẹn vô cùng. Mình đã nhớ lại chúng ta của trước kia, mở chiếc hộp và nhìn thấy những lời cậu viết cho mình , mình cũng quyết tâm sẽ cho cậu một câu trả lời thỏa đáng.”
“Tử An, bất kể tiền đồ phía trước ra sao, mình đã quyết định sẽ dồn hết tâm sức vào hoa Anh túc xanh. Có lẽ kết quả sẽ không được như ý muốn, nhưng dẫu sao chúng ta đều đã nỗ lực hết mình.”
Anh đứng dậy bước ra ngoài, Từ Dạng Thời đang đứng đợi anh bên ngoài đại điện. Cơn gió lộng thổi tung vạt áo, cô đứng đó đầy kiên nghị, một sức mạnh mà dù có là ngàn vạn đại ngàn cũng chẳng thể bì nổi.
Trần Trắc đứng bên một vách đá, khẽ tựa vào bên cạnh cô. Anh cam tâm tình nguyện chịu đựng cơn gió tuyết nghẹn họng và bầu không khí loãng giá lạnh này, nếu yêu là một cuộc hành trình đơn độc tìm đến cái chết, anh cũng chỉ nguyện sống chết trong lòng cô.
Gió thổi qua họ, những lời không thốt nên câu sau bao trắc trở đã vỡ vụn, xếp lại thành một câu hỏi ngắn ngủi: “Vẫn ổn chứ?”.
Trần Trắc trút bỏ gánh nặng, thản nhiên xòe tay ra: “Mọi thứ đều ổn.”
Từ Dạng Thời thở phào: “Vậy thì tốt rồi.”
Trên đường về vẫn chỉ có hai người bọn họ. Thời gian còn sớm, Dư Thanh muốn đọc thêm vài trang sách nên đã ở lại.
Trần Trắc dẫn Từ Dạng Thời đi đến phía bên kia ngọn núi, anh ngồi xuống thảm cỏ, vỗ vỗ vào tảng đá bên cạnh: “Ngồi đi.”
“Không về sao?” Từ Dạng Thời hỏi.
Trần Trắc nằm ngửa ra: “Chờ thêm chút nữa đi.”
Từ Dạng Thời học theo dáng vẻ của anh, ngồi xuống thảm cỏ rồi nằm ngửa ra ngắm nhìn bầu trời. Trần Trắc nghiêng đầu nhìn cô, Từ Dạng Thời cũng quay sang nhìn anh.
Được một lát, Trần Trắc dời tầm mắt, khẽ hắng giọng: “Anh hát cho em nghe nhé?”
“Được chứ.”
Thế là Trần Trắc cất giọng hát:
“Take your last supply To leave this home behind
Tear up the letters you’ve saved
From all the love left astray
It’s from the white lies
When you were knee high
You follow the words from the caves
……
If I could hold you
If I would dare
If I could save you
From standing there
If you could hold me
If you would dare
From running scared” [2]
Giọng của Trần Trắc rất trầm, như thể di cư từ nơi sâu thẳm nhất của thời gian đến hiện tại, rồi lại từ hiện tại quay về thăm lại quá khứ. Hồng trần cuồn cuộn đã trôi xa, muôn vàn lớp sóng lòng của anh vẫn chưa tìm được bến đỗ. Cuối cùng, chỉ còn lại sự nghẹn ngào.
Từ Dạng Thời ngồi dậy nhìn Trần Trắc đang quay lưng lại phía mình để giấu đi nước mắt, cô muốn nói gì đó nhưng chẳng tìm được lời nào để mở miệng. Cô ở bên cạnh đồng cỏ, hái vài đóa hoa kết thành một chiếc vòng hoa trông hơi… xấu xí.
Cô đặt vòng hoa lên mặt Trần Trắc, anh cầm lấy nhìn nhìn: “Em không biết kết vòng hoa.”
Từ Dạng Thời thản nhiên gật đầu: “Đây là chiếc vòng hoa đầu tiên em kết đấy.”
Trần Trắc ngồi dậy, đặt vòng hoa đó lên đầu mình, rồi lại hái vài bông hoa nhỏ và cỏ dại bên cạnh, kết cho Từ Dạng Thời một chiếc vòng hoa rất đẹp.
Anh đội vòng hoa lên đầu cô: “Từ Dạng Thời.”
“Ơi?” Từ Dạng Thời nghi hoặc nhìn anh.
Anh chỉ mỉm cười nói: “Không có gì, anh chỉ muốn gọi tên em thôi.”
Tiếng hát nuốt chửng những đường nét của câu chuyện, họ lạc mất mình trong mùa xuân. Tiếng gió gào rít qua, họ khước từ mọi sự kéo dài, chỉ muốn sở hữu một khoảnh khắc trọn vẹn của riêng mình ngay lúc này.
Anh phải viết về em thế nào đây, làm sao để chạm tới em?
Anh phải nói sao đây, rằng thực ra đôi mắt em đã tuyên án anh một bản án vô tận.
Anh phải nhớ em thế nào, để tránh được tiếng vang vọng nơi con tim em.
Thực ra chúng ta đã ở thật gần, thực ra anh đã trở nên kiên cường bất khả xâm phạm đến thế, chỉ là khi thấy em, không tránh khỏi những lúc rụt rè.
Buổi tối khi Dư Thanh về, Giả Tang đã chở cô bằng mô tô. Cô ngồi ở ghế sau, hơi cúi người ôm lấy Giả Tang.
Đến homestay, cô nói: “Ngày mai tôi phải đi rồi.”
“Được.” Giả Tang đáp.
Anh tháo chuỗi Phật châu vốn luôn đeo trên tay xuống, cuộn tròn lại trong lòng bàn tay, cúi đầu hôn nhẹ một cái rồi đưa cho Dư Thanh: “Tặng cô.”
Dư Thanh đeo chuỗi hạt vào tay rồi hỏi: “Không tặng tôi lời chúc phúc nào sao?”
Giả Tang im lặng hồi lâu, rồi dùng tiếng Tạng nói: “Nguyện ta tựa hư không và đại địa, vĩnh viễn nâng đỡ sinh mệnh của vô biên chúng sinh.” [3]
Dư Thanh nhíu mày: “Tôi nghe không hiểu.”
Giả Tang mỉm cười, anh nói: “Chỉ cần tôi còn sống, sẽ mãi mãi cầu phúc cho cô.”
“Thật chứ?” Dư Thanh hỏi.
Giả Tang gật đầu, định nói rằng lần tới cô đến có thể tận mắt chứng kiến nhưng một linh tính bỗng không dưng hiện hữu — cô sẽ không quay lại đây nữa.
Dù chẳng có căn cứ nào nhưng Giả Tang vẫn vô cùng tin chắc vào điều đó: Họ sẽ không gặp lại nhau nữa.
Anh rủ mắt không nhìn Dư Thanh, hai người im lặng một lúc. Dư Thanh nói: “Tôi đi đây, anh hãy tụng kinh cho tốt, cố gắng mà trở thành một Đại Lạt ma.”
Giả Tang không nói gì, anh nhìn Dư Thanh bước vào homestay mà không hề ngoảnh đầu lại. Cho đến khi cô đã vào hẳn bên trong, Giả Tang vẫn đứng chôn chân tại chỗ, một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi lái mô tô trở về.
Chỉ là dọc đường đi, chiếc xe chạy chẳng hề vững vàng như mọi khi.
Chuỗi Phật châu tặng cho Dư Thanh là chuỗi hạt đầu tiên và cũng là duy nhất của anh. Suốt bao nhiêu ngày tháng, anh đã nắm chuỗi hạt đó để tụng kinh, để đi lại, để ngủ cùng. Giờ đây, anh đã đem nó tặng đi rồi.
Khi Giả Tang trở về chùa, Lạt ma Gia Thố liếc mắt đã thấy ngay chuỗi hạt trên tay anh đã biến mất.
Ông hỏi: “Hạt đâu rồi?”
Giả Tang đáp: “Tặng người ta rồi. Cô ấy đi rồi, sẽ không quay lại nữa.”
Lạt ma Gia Thố thở dài rồi bỏ đi. Giả Tang một mình ngồi trên bục đoàn, thắp lên hai ngọn đèn trường minh, một ngọn đặt trước tượng Phật trong đại điện, một ngọn đặt trong phòng ngủ của mình.
Chuỗi hạt không còn nữa, từ nay chỉ còn một ngọn đèn bầu bạn bên anh. Đêm ngày anh đối diện với hai ngọn đèn mà tụng kinh, chúng cháy suốt nhiều năm trời, chưa từng tắt lịm.
Dư Thanh sau khi trở về homestay liền đi thẳng vào phòng, đứng bên bệ cửa sổ nhìn Giả Tang đứng lặng hồi lâu ở chỗ cũ. Cô cũng từng nảy ra ý định chạy xuống dưới nhưng cuối cùng vẫn thôi.
Ly biệt đôi khi không phải là chuyện xấu, chỉ là nghĩ đến sau này cô sẽ không bao giờ đặt chân đến nơi này nữa, phong cảnh cũng chẳng còn cơ hội ngắm nhìn, khó tránh khỏi có chút đau lòng.
Cô lau nước mắt nơi khóe mi rồi mỉm cười.
Đêm khuya, vị Lạt ma không ngủ được theo thói quen đưa tay định lấy chuỗi hạt ra tụng kinh nhưng chỉ chạm vào một khoảng không. Anh nhìn ngọn đèn duy nhất còn sáng trong phòng và nghĩ, ít nhất thì cũng không phải là ra đi mà không một lời từ biệt.
Đêm đó tuyết rơi rất lớn, có rất nhiều lời chưa kịp thốt ra đã bị vùi lấp trong cơn gió lạnh căm. Từ nay về sau cách biệt hơn tám trăm dặm, không còn lời nào để nói.
【Lời tác giả】
[1] Trích dẫn từ bài thơ “Hạ chí tị thử Bắc trì” của nhà thơ Vi Ứng Vật thời Đường.
[2] Trích dẫn từ lời bài hát “Caves” của Haux.
[3] Là lời kết tại Bảo tàng Văn hóa Tạng Thanh Hải.
