Có những loài chim vĩnh viễn không thể nhốt lại được, bởi vì mỗi chiếc lông vũ của chúng đều thấm đẫm dưới ánh hào quang của tự do. [1]
Cách Tát Lạp định sẵn là sẽ bay đi, cô bé là loài chim tự do, khi băng qua những ngọn núi cao, cô sẽ đi gặp biển cả mà mình hằng mong ước. Những tương lai lấp lánh trong giấc mơ ấy, sớm muộn gì cũng sẽ đến.
Cách Tát Lạp, Bạch Mã và tất cả những người phụ nữ trên mảnh đất này rồi đều sẽ tìm thấy tự do. Từ Dạng Thời nghĩ, ngày đó sẽ không còn xa nữa, nó nhất định sẽ đến.
Nếu có những con đường định sẵn là chông gai và trắc trở thì vẫn sẽ có người sẵn lòng băng rừng vượt suối chỉ vì một tương lai chưa xác định. Họ là những người vô cùng dũng cảm, sức mạnh tiềm tàng trong họ sớm muộn gì cũng sẽ phá tan sự kìm kẹp của đất trời này. Khi đó, núi cao sẽ thành chỗ dựa, dòng nước sẽ trở thành huyết mạch của họ.
Cách Tát Lạp không ở lại lâu, cô bé còn phải đi bán vòng tay. Gần đây khách du lịch qua lại rất đông, việc kinh doanh rất khấm khá, một ngày cô bé có thể kiếm được kha khá tiền. Trước đây tiền kiếm được cô đều đưa hết cho Tang Thố nhưng giờ đây cô muốn giữ lại một ít cho riêng mình.
“Em đi đây!” Cách Tát Lạp tung tăng nhảy nhót ra khỏi cổng trường.
Từ Dạng Thời nhìn bóng cô bé đi xa mới quay lại văn phòng. Một ngày cô có ba tiết dạy tương ứng với ba khối lớp khác nhau, mỗi khối học một nội dung riêng. Đối với Từ Dạng Thời, đây là một thử thách lớn nhưng may mắn là có sự uy nghiêm của Mạc Phổ Ung Thố nên các học sinh đều khá hợp tác.
Buổi dạy đầu tiên kết thúc tương đối suôn sẻ, Từ Dạng Thời thở phào nhẹ nhõm quay về văn phòng để chấm bài tập.
Sau khi tan học, Từ Dạng Thời thu dọn đồ đạc bước ra khỏi cổng trường thì thấy Trần Trắc đang ôm hai chiếc mũ bảo hiểm đứng đợi ở đó. Cô vội vàng chạy tới hỏi: “Sao anh đến sớm thế?”
Trần Trắc chỉ tay vào đồng hồ nói: “Bây giờ đã 6 giờ rồi, không tính là sớm đâu.”
Từ Dạng Thời ngượng nghịu nhận lấy mũ bảo hiểm đội vào: “Em mải chấm bài tập nên quên mất thời gian. Chấm xong hết em mới ra đấy.”
“Không sao.” Trần Trắc giúp cô chỉnh lại mũ cho ngay ngắn, cười nói: “Anh rất thích chờ đợi em.”
Từ Dạng Thời ngồi lên xe, gương mặt hơi đỏ ửng vòng tay ôm lấy anh, do dự hồi lâu mới nhỏ giọng hỏi: “Tại sao ạ?”
Cô cứ ngỡ Trần Trắc không nghe thấy, nhưng giọng nói ấy men theo sống lưng chui tợn vào tai anh, anh mỉm cười: “Trong truyện Hoàng tử bé có nói: ‘Nếu em bảo em sẽ đến vào lúc bốn giờ chiều, thì từ ba giờ anh đã bắt đầu cảm thấy hạnh phúc. Thời gian càng tiến gần, anh lại càng cảm thấy hạnh phúc hơn. Đợi em cũng giống như thế, cứ nghĩ đến việc sắp được gặp em là anh thấy vui rồi.” [2]
“Thật sao?” Từ Dạng Thời đỏ bừng tai, vùi mặt vào lưng Trần Trắc, chỉ chừa lại một con mắt để nhìn đường.
Trần Trắc không nói gì, anh bật cười. Sự rung động từ lồng ngực truyền qua sống lưng, xuyên qua lớp áo khiến nhịp tim của Từ Dạng Thời càng thêm dồn dập.
Từ Dạng Thời áp tay lên ngực mình thầm nghĩ: “Tim mình hình như đổ bệnh rồi.”
Về đến homestay, Chu Độ và Hạ Hoán đang ngắm hoa trong sân, hiếm khi thấy hai người thư thái và thả lỏng như vậy. Từ Dạng Thời chạy tới hỏi: “Sao tự nhiên hai người lại đứng ngắm hoa thế này?”
Hạ Hoán đặt tay phải lên vai Từ Dạng Thời, tay trái chỉ vào Trần Trắc vừa mới dựng xe bước tới: “Có đàn anh gia nhập rồi, làm gì còn cần đến hai đứa tép riu bọn chị phải lên rừng xuống biển, vượt núi băng đèo nữa chứ.”
Chu Độ ném cho cô một ánh nhìn hờ hững: “Chẳng ra dáng gì cả.”
“Mọi người đang tán gẫu chuyện gì thế?” Trần Trắc bước lại gần hỏi.
Hạ Hoán mỉm cười nhìn Từ Dạng Thời nói: “Đang phổ cập cho tiểu thư Từ Dạng Thời xinh đẹp về những chiến tích vẻ vang của đàn anh đây mà.”
Từ Dạng Thời ngơ ngác nhìn Hạ Hoán, Hạ Hoán khẽ vỗ vai cô, nói nhỏ: “Phối hợp với chị một chút đi mà.”
Từ Dạng Thời trấn tĩnh lại, cười gượng một cái đáp: “Đúng là đang bàn về anh thật.”
“Hy vọng là thế.” Trần Trắc biết chắc chắn chuyện không đơn giản như vậy, nhưng anh cũng không vạch trần cô. Anh quay sang nói với Hạ Hoán và Chu Độ: “Vẫn còn chút thời gian trước khi ăn tối, chúng ta tranh thủ phân tích dữ liệu của ngày hôm nay trước đi.”
“Được rồi.” Hạ Hoán buông Từ Dạng Thời ra, đi vào trong nhà.
Ba người họ ngồi trên sofa thảo luận và phân tích, còn Từ Dạng Thời thì ngồi ở quầy bar, chống cằm ngắm nhìn Trần Trắc.
“Anh ấy trông đẹp trai thật.” Từ Dạng Thời nghĩ thầm, hèn chi người ta đều bảo người đàn ông khi tập trung làm việc là quyến rũ nhất.
Từ Dạng Thời đang nhìn đến ngẩn ngơ thì Trần Phi Văn không biết từ đâu chui ra. Cậu ta hất mặt đầy tự hào: “Anh trai tôi đẹp trai chứ?”
Âm thanh đột ngột làm Từ Dạng Thời giật nảy mình, cô kinh ngạc nhìn Trần Phi Văn hỏi: “Cậu từ đâu chui ra thế?”
“Đó không phải trọng điểm.” Trần Phi Văn chấn chỉnh lại thần sắc, nghiêm túc hỏi: “Có phải cô là người đã khuyên nhủ anh tôi không?”
Từ Dạng Thời lắc đầu nguầy nguậy: “Không phải tôi, là tự bản thân Trần Trắc thôi.”
“Thực ra anh trai cậu căn bản không thể quên được hoa Anh túc xanh. Lần trước tôi mượn máy tính của anh ấy, vừa mở ra đã thấy tài liệu về hoa Anh túc xanh chưa đóng. Dù ngoài mặt tỏ ra đã hoàn toàn từ bỏ nhưng thực tế anh ấy vẫn âm thầm quan tâm đến nó.”
Trần Phi Văn thở dài: “Chắc chắn là không quên được rồi, dù sao luận văn cũng làm về cái này, không viết thì sao mà tốt nghiệp được.”
Từ Dạng Thời ngẩn người: “Vậy sao?”
“Đúng thế.” Trần Phi Văn đổi giọng: “Nhưng anh ấy đã bảo lưu rồi, viết hay không cũng chẳng sao. Nếu không nghỉ học thì lẽ ra đã tốt nghiệp từ lâu rồi.”
“Hôm qua anh ấy gọi điện cho ông nội, nói là muốn tiếp tục nghiên cứu hoa Anh túc xanh. Còn bảo dì đến trường làm thủ tục giúp, anh ấy muốn quay lại học bình thường rồi.”
“Thật sao?” Từ Dạng Thời vui mừng cười rạng rỡ, “Anh ấy cuối cùng cũng bước ra được rồi.”
Trần Phi Văn nhìn Từ Dạng Thời với ánh mắt phức tạp. Cậu rất biết ơn cô nhưng lại không biết phải đối mặt với cô thế nào. Một mặt, nếu không có Từ Dạng Thời giúp đỡ, Trần Trắc không thể bước ra nhanh như vậy, mặt khác, Trần Trắc thích Từ Dạng Thời nhưng cậu không thể ép buộc Từ Dạng Thời cũng phải thích lại anh mình.
Trần Trắc đã không thể chịu nổi cú kích động thứ hai nữa rồi, Trần Phi Văn lo lắng khôn nguôi.
Dù cậu cảm thấy Từ Dạng Thời hẳn là có thiện cảm với Trần Trắc, nếu không thì dựa vào đâu mà cô lại tận tâm tận lực giúp anh như thế. Nhưng thiện cảm không đồng nghĩa với tình yêu. Một chút thiện cảm mờ nhạt chỉ khiến Trần Trắc càng lún càng sâu, trong khi Từ Dạng Thời có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Trần Phi Văn không nhịn được mà hỏi thẳng: “Cô thấy Trần Trắc thế nào?”
“Trần Trắc sao?” Từ Dạng Thời ngẫm nghĩ rồi nói, “Anh ấy là một người rất tốt, đẹp trai, lại còn dịu dàng…”
“Tôi không nói về mấy cái đó.” Trần Phi Văn cắt lời, “Ý tôi muốn hỏi về tình cảm nam nữ kìa, cô có chút nào, dù chỉ là một chút xíu thôi, thích Trần Trắc không?”
Trần Phi Văn dùng ngón trỏ và ngón cái ra hiệu một khoảng cách cực kỳ nhỏ, vẻ mặt thành khẩn nhìn Từ Dạng Thời, chờ đợi câu trả lời.
Từ Dạng Thời vừa nghe xong, mặt lập tức đỏ bừng. Cô im lặng hồi lâu mới hỏi ngược lại: “Lộ liễu lắm sao?”
“Hả?” Trần Phi Văn không hiểu ý này là gì, là thích hay không thích đây?
Từ Dạng Thời liếc nhìn ba người đang mải mê thảo luận đằng kia, hít một hơi thật sâu rồi nói: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện.”
Trần Phi Văn ngơ ngác gật đầu, đi theo cô ra sân.
Từ Dạng Thời đỏ mặt, chậm rãi nói: “Tôi không ngờ đến cả cậu cũng nhận ra. Tôi quả thực khá thích Trần Trắc, dù sao anh ấy cũng tốt như vậy, còn biết dỗ dành tôi vui vẻ. Nhưng trước đây tôi vô tình nhìn thấy nhật ký của anh ấy, anh ấy có một người thầm thương trộm nhớ từ lâu rồi.”
Cô cúi đầu nói: “Thích anh ấy là việc của riêng tôi, thiên hạ này không có đạo lý nào bắt anh ấy cũng phải thích lại tôi cả. Nhưng bất kể thế nào, tôi chỉ muốn anh ấy được hạnh phúc.”
Đầu Trần Phi Văn lại đau như búa bổ. Cậu không thể hét thẳng vào mặt Từ Dạng Thời rằng “Cô và người đó thực chất là cùng một người” được! Cậu chỉ có thể ôm trán hỏi: “Cô không muốn ở bên cạnh anh ấy sao?”
“Tất nhiên là muốn chứ.” Từ Dạng Thời nói, “Nhưng thích một người không nhất thiết phải ở bên nhau, đôi khi chỉ cần đứng từ xa nhìn anh ấy là đủ rồi.”
Trần Phi Văn giật giật khóe miệng, im lặng. Đúng là “không phải người một nhà, không vào cùng một cửa”. Cậu muốn chống mắt lên xem hai cái người cứ thích hy sinh vì người khác như thế này thì bao giờ mới đến được với nhau.
Uổng công cậu lo lắng bấy lâu nay!
Trần Phi Văn gào thét trong lòng: “Cứ dây dưa đi, một người không nói, một người không hỏi. Cả hai đều không chịu mở miệng, cứ để kéo dài đến lúc bảy tám mươi tuổi vẫn còn độc thân thì nực cười lắm đấy.”
“Ăn cơm thôi.” Xích Ương bước ra gọi họ.
Từ Dạng Thời gật đầu rồi vội vàng lẻn vào trong, đứng quay mặt vào cửa. Mặt cô vẫn còn đỏ bừng, cô vung tay quạt gió cho chính mình.
“Vừa rồi nói chuyện gì với Trần Phi Văn thế?” Trần Trắc từ phía sau Từ Dạng Thời thò đầu ra hỏi.
Từ Dạng Thời đột ngột quay đầu lại liền va phải anh. Cô đỏ mặt ngẩng đầu lên, nói lảng sang chuyện khác: “Hình như đến giờ ăn cơm rồi.”
Trần Trắc đưa tay giữ cố định đầu Từ Dạng Thời, cúi xuống cách cô chưa đầy một nắm tay, ánh mắt nhìn xoáy vào cô hỏi: “Có chuyện gì mà anh không được biết, hửm?”
Từ Dạng Thời buộc phải đối mắt với Trần Trắc. Dưới ánh nhìn quá đỗi nóng bỏng ấy, cô cảm thấy mọi tâm tư nhỏ nhặt của mình đều bị phơi bày sạch sẽ. Cô có chút chột dạ, nhỏ giọng đáp: “Không… không có chuyện gì cả.”
“Được rồi, em nói không có thì là không có.” Trần Trắc buông cô ra, “Đi ăn cơm thôi.”
Trong suốt bữa ăn, Từ Dạng Thời cúi gầm mặt, đôi má đỏ bừng không tan. Cô vội vàng ăn xong rồi trốn biệt vào phòng, không thấy trở ra nữa.
Đêm khuya, Từ Dạng Thời đứng bên cửa sổ ngắm nhìn những ngọn núi tuyết xa xăm và những đóa hoa nhỏ, bỗng nghe thấy tiếng Trần Trắc trở về phòng và đóng cửa. Chỉ một lát sau, cô nghe thấy tiếng cửa sổ phòng bên cạnh mở ra.
Trần Trắc vươn tay gõ nhẹ lên bệ cửa sổ, hỏi: “Sao vẫn chưa ngủ?”
“Em không ngủ được.” Từ Dạng Thời đáp.
Cô hơi rướn người ra ngoài, vừa vặn nhìn thấy nửa thân trên của Trần Trắc cũng đang ghé sát cửa sổ. Trăng sáng treo cao, sắc trời bàng bạc. Người trước mắt rực rỡ đến mức quá phận, đôi mắt anh lấp lánh như những vì sao trên trời.
Trần Trắc hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”
Từ Dạng Thời trả lời: “Nghĩ đông nghĩ tây, toàn những chuyện lộn xộn thôi.”
Vốn dĩ cô đã nằm lên giường rồi nhưng tâm trí cứ bề bộn suy nghĩ. Ban đầu là lo cho bệnh tình của cô Trương, rồi đến việc ngày mai dạy thế nào, rồi lại chuyển sang Mạc Phổ Ung Thố, rồi Cách Tát Lạp. Và cuối cùng, là một Trần Trắc có chút “lạ lùng”.
Trần Trắc lại hỏi: “Có anh trong đó không?”
Từ Dạng Thời đáp: “Em thấy dạo này anh có chút không đúng lắm.”
Trần Trắc mỉm cười: “Không đúng chỗ nào?”
“Nói không rõ được.” Từ Dạng Thời bảo, “Cứ thấy kỳ kỳ, không giống lúc trước lắm.”
Trần Trắc hỏi ngược lại: “Vậy lúc trước anh thế nào?”
“Lúc trước anh không thế này, ít nhất là không khiến người ta…” Từ Dạng Thời khoanh tay tì lên bệ cửa sổ, ngẫm nghĩ rồi nói, “Dù sao cũng không như vậy. Lúc trước anh rất dịu dàng, tuy bây giờ cũng vẫn dịu dàng nhưng em cứ cảm giác anh có thêm một chút… tính tấn công.”
Lúc trước anh không thế này, ít nhất là không khiến người ta chỉ nhìn một cái đã đỏ mặt.
Trần Trắc nghiêng đầu, nhìn cô đầy nghiêm túc và cười: “Thực ra anh vẫn luôn như thế này, chỉ là trước đây em không chú ý đến mà thôi.”
“Không phải đâu.”
Trần Trắc hỏi: “Vậy em thích anh của bây giờ hay anh của lúc trước?”
“Nhất định phải trả lời sao?”
Trần Trắc gật đầu, quả quyết: “Nhất định.”
Từ Dạng Thời chớp chớp mắt, nở nụ cười tinh quái. Cô trầm ngâm một lát rồi nói: “Thế thì em chẳng thích cái nào hết.”
Trần Trắc khẳng định chắc nịch: “Vậy xem ra là em đều thích cả rồi.”
【Lời tác giả】
[1]Trích từ lời thoại trong phim “The Shawshank Redemption” (Nhà tù Shawshank).
[2] Trích từ tác phẩm “Hoàng tử bé”.
Bản thảo đầu tiên vốn là thế này:
Từ Dạng Thời đáp: “Em thấy dạo này anh có chút không đúng lắm.”
Trần Trắc mỉm cười: “Không đúng chỗ nào?”
“Nói không rõ được.”
Đợi một hồi lâu sau, cô mới nghe thấy câu trả lời của Trần Trắc.
Trần Trắc nói: “Em không nhận ra sao? Anh đang theo đuổi em đấy.”
Sau đó cảm thấy không phù hợp lắm nên tôi đã sửa lại, nhưng vẫn muốn cho các bạn xem qua.
