Mỗi lần nhìn thấy đôi gót chân nhỏ của Mạc Anh, Lâu An Nhiên lại thấy lòng mình bứt rứt không yên. Đôi chân ấy trắng trẻo, hồng hào, mỗi khi đạp lên tấm thảm lông mềm mại, những ngón chân lại vô thức co rụt lại một cách đầy đáng yêu, khiến cô không kìm được mà muốn chạm vào.
Lần trước, do bị bịt mắt nên cô hoàn toàn không hay biết đôi chân nhỏ này lại xinh đẹp đến nhường ấy. Sắc trắng nõn nà, thanh thoát của chúng khiến người ta chỉ muốn nâng niu trong lòng bàn tay mà hôn nhẹ lên đó.
Có lẽ, đây chính là đôi bàn chân đã được Thượng đế ưu ái ban tặng nụ hôn của Ngài.
Lâu An Nhiên cố cưỡng ép bản thân phải kìm nén thứ d*c v*ng điên cuồng đang cuộn trào trong lòng. Cô giữ khuôn mặt lạnh lùng, mặc cho đối phương đang thực hiện những động tác như dẫm sữa đầy khiêu khích trên đùi mình. Mu bàn chân của Mạc Anh căng cứng tạo thành một đường cong tuyệt mỹ, những ngón chân khẽ cọ vào phần đùi trong, lúc ẩn lúc hiện như đang cố tình trêu lòng người.
Lâu An Nhiên từng nuôi một chú mèo xanh rất ngoan, nó cực kỳ bám người, đêm đêm thường bò lên người cô làm động tác dẫm sữa y hệt thế này. Cảm giác ấy vốn dĩ rất thư thái, nhưng tuyệt đối không giống cái cách nhóc con trước mắt đang giở trò tiểu xảo, khiến cô chẳng những ngứa tay mà lòng dạ cũng ngứa ngáy không yên.
Lâu An Nhiên cố kìm nén, hồi tưởng lại những gì đối phương đã gây ra để cưỡng ép bản thân dời mắt đi, không muốn tiếp tục bị mê hoặc thêm nữa. Giọng nói cô thốt ra lạnh lẽo như lẫn cả vụn băng: "Đây mà là cái đuôi cá em nói đấy hả?"
Lừa trẻ con lên ba chắc còn có người tin.
Nực cười nhất là ngay khoảnh khắc vừa rồi, cô suýt chút nữa đã tin thật.
Gương mặt Mạc Anh thoáng hiện vẻ đấu tranh, nàng nhìn chăm chằm vào đôi chân thon dài trắng nõn của mình rồi lại nhìn sang cô: "Lâu Tiểu Hắc, chị sẽ cùng em nuôi cá con chứ? Bé thực sự rất thích chị đấy."
Mạc Anh vì muốn kiếm ăn thuận tiện nên mới hạ mình như vậy. Trước đây khi chưa mang thai, nàng ăn gì cũng được, nhưng trong khẩu phần của cá con lại có một loại dinh dưỡng không thể thiếu, bắt buộc phải do Lâu An Nhiên cung cấp.
Lâu An Nhiên đứng dậy, tiến về phía cửa sổ sát đất. Bóng đêm mê hoặc phản chiếu qua tấm kính sạch sẽ, hiện rõ dáng vẻ quyến rũ đang vươn vai của người trên giường; nàng đang không chút kiêng dè mà lăn lộn lung tung trên lãnh địa của cô.
Mạc Anh nằm bò trên giường, đôi chân đung đưa đầy vẻ mời gọi: "Chỉ một tháng nữa thôi, giúp em nuôi cá con nhé, được không?"
Lâu An Nhiên cứ nghe thấy chất giọng mềm mại nũng nịu của nhóc con là lại mủi lòng, cô phải ra sức thúc ép trái tim mình trở nên sắt đá hơn: "Nuôi cá? Nuôi thế nào? Cần tôi chuẩn bị một cái bể cá thật lớn mang về đây để chứa em mới vừa lòng sao?"
Mạc Anh mừng rỡ vì tưởng đối phương đã đồng ý, nàng phấn khích xoay tròn một vòng trên giường: "Vậy thì em sẽ cho chị xem đuôi cá của em!"
Chỉ trong nháy mắt, Lâu An Nhiên từ hình ảnh phản chiếu trên cửa kính chợt thấy một đạo kim quang lóe lên. Cô tập trung nhìn kỹ, đôi chân trắng ngần mà cô vừa ví như được Thượng đế hôn môi, đột nhiên biến thành một chiếc đuôi cá vàng óng dài thượt.
Chiếc đuôi ấy linh động hệt như đôi mắt xanh biếc của Mạc Anh, đang vui sướng quẫy qua quẫy lại, thậm chí còn nghịch ngợm vểnh cao lên phía trên.
Lâu An Nhiên: "..."
Cô nhắm nghiền mắt, day day hai bên thái dương đang đau nhức dữ dội. Phải thừa nhận rằng mấy ngày nay cô đã uống quá nhiều, năm chai hay mười chai? Chính cô cũng không nhớ rõ nữa. Nếu không, làm sao cô có thể xuất hiện triệu chứng say mướt, hoa mắt chóng mặt đến mức ảo giác thế này?
Mạc Anh thấy Lâu An Nhiên cứ mãi quay lưng về phía mình, nhịn không được vỗ vỗ lên nệm: "Lâu Tiểu Hắc! Đuôi cá của em không đẹp sao? Em là nàng tiên cá xinh đẹp nhất đấy."
Lâu An Nhiên ngáp dài một cái rồi xoay người lại. Ánh mắt cô dừng lại trên chiếc đuôi cá vàng lộng lẫy đang khoe khoang kia chừng vài chục giây, sau đó thong dong, bình thản giật lấy một nửa chiếc chăn dưới người đối phương, tung chăn nằm xuống. Cô nằm ngay ngắn theo tư thế chuẩn mực, hai tay đặt nhẹ lên bụng.
Cô nhìn lên ánh đèn hơi chói mắt trên đỉnh đầu, nhưng trong tâm trí toàn là sắc vàng óng ánh và những lớp vảy với hoa văn rõ nét.
Cô lập tức nhắm mắt lại: "Tôi phải ngủ đây, đừng làm phiền."
Mạc Anh háo hức chờ đợi một lời khen ngợi, kết quả chỉ nhận được một câu ngái ngủ của Lâu An Nhiên. Nàng nghi hoặc nhìn lại đuôi cá của mình, ánh kim lấp lánh, mỗi phiến vảy còn đẹp hơn cả những lá vàng mỏng. Nàng hừ hừ tự nhủ: "Lâu Tiểu Hắc thật chẳng có mắt thẩm mỹ gì cả."
Mạc Anh tùy ý vẩy đuôi, nhận ra chiếc đuôi cá di chuyển trên nệm mềm rất khó khăn, thỉnh thoảng còn bị vướng víu không mấy thuận tiện. Thế là nàng lại biến trở về đôi chân người, rồi như một con rắn không chân, nàng trườn người nhích sát lại gần Lâu An Nhiên.
Đối phương hơi thở đều đặn, nhãn cầu không chút cử động.
Ngủ say trong một nốt nhạc.
"Lâu Tiểu Hắc, Lâu Tiểu Hắc."
Mạc Anh gọi to hai tiếng bên tai Lâu An Nhiên, thậm chí còn vươn tay lay người cô mấy bận nhưng đối phương chẳng mảy may phản ứng, ngủ say như chết.
Nàng nhàm chán nghịch ngợm mái tóc đen mềm mại xõa trên giường, hết cuốn lại duỗi, duỗi rồi lại cuốn, nhưng nghịch chán chê mới nhận ra tóc người ta vẫn cứ thẳng tuột, nàng đành mất hứng bỏ qua.
Tầm mắt nàng lại liếc đến hộp trang sức dưới chân giường, những món đồ tinh xảo bên trong được xếp ngay ngắn. Nàng đổ hết ra đặt bên cạnh gối, chia phần theo kiểu "ngươi một cái, ta một cái". Chia xong cũng thấy chẳng có gì thú vị, nàng lại đưa mắt nhìn quanh quất nơi khác...
Lâu An Nhiên mơ một cơn ác mộng nặng nề và nghẹt thở. Trong mơ, một đàn cá con chưa kịp nở vây quanh cô dày đặc như tổ ong. Đứa nào đứa nấy đều biết nói, mở miệng ra là gọi "mẹ", tranh nhau nói đủ thứ chuyện cô chẳng hiểu gì. Cô sợ hãi bỏ chạy hết lần này đến lần khác, chạy mãi rồi thấy mình đang ở dưới nước. Cô lập tức vươn tay bơi sải, nhưng rồi cơ thể cứng đờ không thể cử động, chân tay như bị thứ gì đó quấn chặt.
Cô gian nan ngoảnh đầu lại nhìn mới phát hiện thứ quấn lấy mình là mái tóc dài như rong biển...
Dù cô có xé rách hay cắn xé thế nào, những sợi tóc như rong biển ấy vẫn dai dẳng vô cùng, không sao dứt ra được. Mái tóc ấy còn tự động kéo cô chìm sâu xuống đáy biển. Điều kỳ lạ nhất là những sợi tóc rong biển sau đó lại biến thành màu vàng kim. Rẽ qua những tầng tầng lớp lớp tóc, một gương mặt tuyệt mỹ lộ ra. Lâu An Nhiên vừa thấy đó là gương mặt Mạc Anh, lòng còn chưa kịp định thần thì gương mặt ngoan ngoãn ấy bỗng trở nên hung dữ đáng sợ, trên mặt phủ đầy vảy đen chi chít. Hai chiếc răng nanh sắc nhọn dài bằng cả ngón tay út, nàng há miệng lao về phía cô: "Lâu Tiểu Hắc, em phải cắn chết chị."
"A —— hộc!"
Lâu An Nhiên run bắn cả người bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Cô chưa bao giờ gặp giấc mơ nào phức tạp và kiệt sức đến thế. Trong mơ cô đã dốc sức bơi thật nhanh, tay chân mỏi nhừ nhưng vẫn bị đám rong biển kia lôi tuột vào lòng biển sâu.
May quá, chỉ là một cơn ác mộng. Một giấc mơ đáng sợ và bất lực.
Cô nhắm mắt lại rồi mở ra lần nữa, nhận ra trong phòng vẫn còn ánh đèn ngủ leo lét. Ánh mặt trời chói chang chẳng biết đã lẻn vào phòng từ lúc nào, tấm rèm đen bị bỏ mặc lẻ loi một góc suốt mấy ngày qua.
Lâu An Nhiên nhíu mày, đưa tay sờ soạn vuốt trên nệm, một hơi thở ấm áp và ẩm ướt phả vào lòng bàn tay cô, kèm theo cảm giác những sợi tóc mềm mại quấn quýt nơi đầu ngón tay.
Cảnh tượng mông lung trong mơ bỗng chốc trở nên rõ rệt. Cô cúi đầu nhìn xuống, những sợi tơ vàng giống hệt rong biển đang quấn chặt lấy ngón tay mình.
"Á ——"
Lâu An Nhiên đau điếng ôm lấy lưng mình, cô lấy ra một chiếc nhẫn đã bị từ dưới mông. Do bị cô đè lên, viên kim cương đen bên ngoài nhẫn đã rơi ra. Cánh cửa két sắt của cô vẫn mở toang hoác, mấy vỏ chai rượu nằm lăn lóc bừa bãi trên sàn, rồi cả sách vở, quần áo của cô đều bị đảo lộn vị trí. Chỉ sau một đêm, căn phòng vốn ngăn nắp giờ trông như vừa bị cướp bóc.
Người trên giường vì bị tóc kéo đau da đầu nên cũng mơ màng mở đôi mắt còn ngái ngủ. Mạc Anh thoải mái lăn một vòng đến trước mặt Lâu An Nhiên: "Lâu Tiểu Hắc, sao chị lại thích ngủ dưới đất thế?"
Lâu An Nhiên đờ đẫn nhìn chằm chằm vào chiếc đuôi cá đang thò ra khỏi chăn phía sau lưng Mạc Anh. Chiếc đuôi không ngừng vểnh lên, vàng óng lấp lánh, đặc biệt rực rỡ dưới ánh mặt trời. Những ký ức của đêm qua như một đoạn phim quay chậm, vụt sáng trong tâm trí cô.
Đuôi cá!
Một chiếc đuôi cá vàng óng rực rỡ!!!
"Em... em... em..."
Mạc Anh mệt mỏi chớp chớp mắt. Qua ánh mắt thảng thốt của đối phương, nàng nhìn thấy một vệt kim quang phản chiếu. Nàng nghi hoặc quay đầu lại, bấy giờ mới phát hiện chiếc đuôi cá của mình đã vô tình lẻn ra ngoài từ lúc nào. Nàng còn nghịch ngợm dùng đuôi cuốn lấy tấm chăn tung sang một bên: "A, ngại quá, tại em đắc ý quá trớn ấy mà."
Lâu An Nhiên dùng sức day mạnh giữa mày. Đến khi mở mắt ra lần nữa, Mạc Anh vẫn đang chống cằm, lặng lẽ và ngoan ngoãn bò trên giường nhìn cô, chiếc đuôi phía sau vẫn tiếp tục quẫy đạp đầy đắc ý, chẳng thèm thu liễm chút nào.
Cô hít một hơi thật sâu, dụi mắt rồi lại dụi mắt. Những tia máu đỏ trong mắt vốn đã tan đi ít nhiều sau một đêm ngon giấc, nay bị cô dụi mạnh khiến cả đôi mắt đỏ hoe như vừa mới khóc xong.
Mạc Anh lấy một tư thế độc lạ, đưa chiếc đuôi cá đến sát mặt Lâu An Nhiên mà khoe khoang: "Lâu Tiểu Hắc, hôm qua chị vẫn chưa nói xem đuôi của em có đẹp hay không đấy nhé."
Chiếc đuôi ở khoảng cách quá gần, Lâu An Nhiên thậm chí có thể nhìn rõ từng đường vân và lớp vảy vàng rực rỡ. Lớn từng này rồi, cô chưa bao giờ thấy một chiếc đuôi cá nào hoa lệ đến nhường ấy.
Suốt cả quá trình, mặt cô đờ ra như gỗ. Thế giới quan vốn có trong lòng bị cú kích kích này đánh cho tan tành xác pháo, sau đó lại phải "rắc rắc" tự chắp vá xây dựng lại từ đầu. Cô thậm chí còn nghi ngờ mình vẫn đang chìm trong giấc mộng, có lẽ là một giấc mơ lồng trong giấc mơ. Nhưng cảm giác sàn nhà cứng nhắc lạnh lẽo dưới chân, ánh nắng ấm áp rọi trên người, và cả cơn đau từ cú ngã ban nãy... mọi thứ đều đang nhắc nhở cô rằng: những gì mắt thấy tai nghe đều là thật.
Mạc Anh là một nàng tiên cá.
Đôi mắt trong veo của Mạc Anh liếc nhìn những dải sáng đang bay lơ lửng trong phòng, đoạn lặng lẽ biến đuôi trở lại thành đôi chân người: "Chị... Lâu Tiểu Hắc, hôm qua chị đã hứa sẽ cùng em nuôi cá con rồi, không được gạt em đâu đấy." Nói đoạn, nàng hung hăng nhe hai hàm răng trắng bóc, làm ra vẻ hung dữ đe dọa: "Chị mà dám gạt em, em sẽ giận lắm đấy, lúc đó em sẽ ném chị xuống biển cho cá mập ăn luôn."
Lâu An Nhiên: "..."
Đúng là y hệt như trong giấc mơ kia. Nếu nhóc con không lộ ra hàm răng nhỏ nhắn đáng yêu ấy, có lẽ thế giới quan của cô vẫn còn phải tiếp tục tái cấu trúc dài dài.
Lâu An Nhiên hít một hơi thật sâu, cố ngăn trái tim đang muốn nhảy khỏi lồng ngực: "Thực sự có sao?"
Cái khí thế diễu võ dương oai của Mạc Anh nháy mắt tan biến sạch sành sanh. Nàng rầu rĩ nhìn Lâu An Nhiên đang bình tĩnh lạ thường: "Tại chị hết đấy, là chị làm em mang thai cá con, giờ lại còn định không chịu nuôi bé."
Lâu An Nhiên không kìm được mà đưa mắt đánh giá vòng bụng phẳng lì của đối phương. Nếu có thể, cô chỉ muốn dùng máy chụp X-quang để quét sạch một lượt cho ra lẽ.
Mạc Anh chợt nhỏm người dậy, chân trần nhảy xuống giường: "Lâu Tiểu Hắc, cá con muốn chào chị kìa."
Trong trạng thái ngơ ngác, Lâu An Nhiên bị kéo tuột vào phòng tắm. Vòi hoa sen đột ngột mở khiến dòng nước xối xả dội thẳng xuống đầu xuống cổ cô. Cô vuốt nước trên mặt, bỗng thấy một chiếc đuôi cá vàng óng lướt qua dưới chân... Cái cảm giác xúc giác quen thuộc này khiến thần sắc cô bàng hoàng.
Hình ảnh này, hành động này, sao mà quen thuộc quá đỗi.
Y hệt như lần đầu tiên cô ngã vào bồn tắm, cái cảm giác lạnh lẽo dưới nước khi ấy khiến lông tơ cô dựng đứng. Nhưng khi lần nữa nhìn thấy chiếc đuôi từng chạm vào mình kia, Lâu An Nhiên vẫn thấy mịt mù, đôi chân đặt trong bồn tắm cứ như thể chẳng còn là của mình nữa.
"Lâu Tiểu Hắc, chị sờ bé thử đi."
Lâu An Nhiên còn chưa kịp phản ứng, bàn tay đã bị Mạc Anh kéo lấy, đặt lên vùng bụng mềm mại của nàng. Dưới làn nước thấm ướt, trên chiếc bụng trắng nõn bỗng hiện lên một đóa nụ hoa vàng kim kỳ ảo. Cô trợn mắt há mồm nhìn chằm chằm hồi lâu: "Đây là cái gì?"
Mạc Anh ưỡn ngực đầy tự hào: "Tứ tỷ nói đây là biểu tượng của cá mang thai, em là một nàng cá đang có thai đấy."
Ngón tay Lâu An Nhiên không kìm lòng được mà khẽ miêu tả theo đường nét ấy, khiến Mạc Anh cười nắc nẻ không thôi. Nàng vừa né tránh vừa gạt tay cô ra: "Lâu Tiểu Hắc, chị đừng có sờ loạn."
Lâu An Nhiên cũng chẳng ngờ nhóc con này lại sợ nhột đến thế. Lần trước không chỉ sờ bụng, sao không thấy nàng có phản ứng dữ dội vậy chứ? Cô ôm chặt lấy nhóc con đang ngọ nguậy: "Em sợ nhột à?"
Mạc Anh hừ hừ: "Không phải em, là cá con đấy."
Nếu không phải tận mắt chứng kiến hoa văn trên bụng nhóc con dần hiện rõ, Lâu An Nhiên thực sự sẽ nghi ngờ đây là kiệt tác của một bậc thầy xăm hình nào đó. Cô lại sờ nhẹ lần nữa, bỗng lòng bàn tay cảm nhận được vùng bụng mềm mại ấy vừa nảy lên một cái. Cô lập tức rụt tay lại, lo lắng hỏi: "Cái gì vừa động đậy thế!"
Mạc Anh lười nhác dựa vào lòng Lâu An Nhiên, mí mắt không cưỡng lại được mà bắt đầu sụp xuống: "Là nhóc cá con đấy, đúng là một kẻ phản bội tí hon mà."
Tác giả có lời muốn nói:
Chính thức mở ra chế độ "nuôi cá" ngọt ngào đến sâu răng!
Phỏng vấn nhanh: Cảm giác của các chị đẹp khi lần đầu nhìn thấy đuôi cá của chị em Nhân ngư tộc là gì?
Lâu An Nhiên: Tôi leo lên giường, đi ngủ. (Rất bình tĩnh, ung dung, thậm chí còn ngủ say trong một nốt nhạc).
Nghê Tâm Ngữ: Tôi bị sặc nước đến ngất xỉu, lời được một nụ hôn hô hấp nhân tạo.
Lâu An Nhiên (mỉa mai): Hừ, đồ nhát gan, bị dọa đến bất tỉnh nhân sự!
Nghê Tâm Ngữ: Chẳng phải cô vẫn luôn mất ngủ, cực kỳ khó đi vào giấc ngủ sao?
Lâu An Nhiên: Cô nhớ nhầm rồi.
